Kiếp duyên – Phiên ngoại 3

Kiếp duyên – Phiên ngoại

Phiên ngoại tam – Màu sắc

Người trên giường hơi thở mang theo vài phần yếu ớt, sắc mặt của hắn tái nhợt, môi cũng không có huyết sắc gì. Hắn vừa mới trải qua giày vò không phải của con người bây giờ đã ngủ, nhưng giữa lông mày vẫn mang theo đau đớn xua không đi. Người bên giường không nhúc nhích ngồi ở chỗ đó đưa mắt nhìn hắn, màu đỏ trong con ngươi còn chưa lui. Không người nào dám tiến lên quấy rầy y, ngay cả thân nhân thân nhất của y cũng đều lui ra ngoài. Đám thái giám lưu lại phụ trách thiện thì không dám phát ra một chút tiếng vang, nhẹ chân nhẹ tay làm chuyện trên đỉnh đầu mỗi người, đồng thời làm xong trong thời gian nhanh nhất, sau đó thấp tha thấp thỏm lui ra, lưu lại một phòng thanh tĩnh cho vị tôn chủ đáng sợ nhất kia của bọn họ.

Bàn tay mềm mà vô lực nắm trong lòng bàn tay kia đã mất đi ấm áp dĩ vãng, lại lạnh hơn so với tay mình. Lưu Thao nắm lên tay của người kia, hai tay nâng, thở ra hơi ấm với bàn tay lạnh như băng kia, đã quen với với bàn tay luôn luôn ấm áp của người này, lạnh lẽo giờ phút này khiến trong lòng hắn một chút luống cuống đã đè xuống trong lòng y lại xông ra. Cho dù loại tình cảnh ngày hôm nay đây y đã thấy rất nhiều lần, cho dù bắt đầu từ hôm nay cuộc đời của y có nội dung không như trước nữa, y vẫn không cách nào rút ra trong mấy canh giờ máu tanh vừa mới trải qua. Trong thiên hạ, ngoại trừ phụ thân người này ra, người nọ là toàn bộ của hắn, là tất cả quan tâm của hắn.

Bên tai vẫn vang vọng tiếng kêu đau ẩn nhẫn của người này, trước mắt vẫn hiện lên máu loãng chảy ra ồ ồ dưới thân người này. Mà trong thống khổ như vậy, người từ nhỏ vẫn không phải chịu khổ này lại cứng rắn mà nhịn xuống, chỉ vì không cho y cho hắn dùng thuốc tê. Khi người này mang thai đứa nhỏ vì y, y đã quyết định, lúc sinh sản cho hắn dùng thuốc tê. Nhưng người này khóc cầu y, cầu hoàng đế ca ca của hắn đừng làm, hắn khóc rất thương tâm, rất sợ hãi.

“Thao nhi, đừng làm cho Bảo nhi khóc, nó sẽ không có sức, như vậy nó và đứa nhỏ đều sẽ nguy hiểm!”

“Hoàng đế ca ca… Cầu ngươi… Bảo nhi cầu ngươi… Đừng, đừng…”

“Thao nhi, tin Bảo nhi, Bảo nhi nhất định sẽ bình an sinh hạ đứa nhỏ.”

“Hoàng đế ca ca… Cầu ngươi…”

Tất cả mọi người đang khuyên y, mà y cuối thay đổi chủ ý lại chỉ bởi vì nước mắt của người này, cầu xin của người này.

“Nếu như trong vòng hai canh giờ đứa nhỏ không sinh ra được, dùng thuốc.” Đây là nhượng bộ lớn nhất của y.

“Hoàng đế ca ca…”

“Bảo nhi, nghe lời.”

Nghiêm khắc ít có ngăn cản khẩn cầu của người nọ, người nọ hiểu y, giống như y hiểu người nọ. Hai canh giờ, cho dù sẽ bị oán, y cũng tuyệt đối sẽ không thỏa hiệp nữa.

Có lẽ là nghe thấy uy hiếp của phụ hoàng, trưởng tử của đương kim hoàng đế Lưu Thao Huệ Diệu quốc khi thời gian sắp sửa đi qua ra khỏi bụng phụ thân bé. Khi bé khóc lên tiếng đầu nhiên trên đời này, phụ thân bé cũng đang khóc rống. Không phải là bởi vì đau đớn khó nhịn kia, mà là bởi vì không bị dùng thuốc dễ dàng. Không có người sẽ trách móc tàn nhẫn của hoàng đế, bởi vì không ai không biết cưng chiều và thương yêu của hoàng đế hiện nay đối với biểu đệ của y, chủ nhân duy nhất của hậu cung của y Úy Bảo Nhi từ khi sinh ra. Nếu như trên đời này không có một người tên là Úy Bảo Nhi, vậy hậu cung của hoàng đế vĩnh viễn sẽ trống rỗng. Tình cảm của Lưu Thao quá lạnh nhạt, nhạt đến ngay cả chính y cũng không biết mình có phải có tình yêu, chỉ có Úy Bảo Nhi mới có thể dẫn ra toàn bộ tình yêu của y, cho dù là Lưu Thiên Tứ cùng lớn lên với Lưu Thao, vô cùng thân thiết với y cũng chưa từng làm được.

Người nọ là y từng chút từng chút nhìn lớn lên, khi người này còn chưa hiểu chuyện, phân nửa vị trí giường y cũng đã bị người này chiếm đi. Từ khi hắn biết ngọt ngào cười với y, đến làm nũng gọi y “ca ca”, rồi đến vui vẻ gọi y “hoàng đế ca ca”. Người này bất kể là thân thể hay linh hồn, đều chứa màu sắc của y. Như y chờ đợi, trong lòng trong mắt người này chỉ có y, chỉ là y. Một người toàn tâm toàn ý, tuyệt đối sẽ không phản bội y, không rời khỏi y, dưới nét vẽ của y bước từng bước trở thành người yêu xứng với y, trở thành phụ thân đứa nhỏ của y.

“Hoàng đế ca ca, Bảo nhi không đủ thông minh, không thể giúp hoàng đế ca ca xử lý quốc sự, cũng không thể xử lý Vận phường như Thiết ca ca. Nhưng Bảo nhi, có thể sinh bảo bảo vì hoàng đế ca ca, tựa như hoàng gia gia, hoàng thúc và cả phụ thân, sinh bảo bảo.”

Bảo nhi của y khi chưa hiểu tình dục đã muốn sinh bảo bảo vì y. Trên đời này, cũng chỉ có Bảo nhi mới có thể sinh bảo bảo cho y, bảo bảo của y và Bảo nhi, thái tử tương lai của Huệ Diệu.

Bảo nhi không cần thông minh, không cần giúp y xử lý quốc sự, không cần giúp y xử lý Vận phường. Bảo nhi chỉ cần lúc y mỗi khi trở lại tẩm cung cao hứng gọi “Hoàng đế ca ca” sau đó nhào vào lòng y, chỉ cần khi đêm khuya nhân tĩnh quyến luyến trong lòng y, chỉ cần khi y vì chuyện nước mà tâm phiền cùng ngủ trong rừng với y.

Y cần có một người thủy chung như nhất nâng niu trái tim y, như đối xử với bảo bối khiến y bất cứ lúc nào cũng có thể tìm được trái tim mình ở đâu. Bảo nhi không để cho y thất vọng, Bảo nhi của y giống như tên hắn, vẫn bảo bối nâng niu trái tim y, làm y không còn mê hoặc, không còn do dự. Sau khi tiểu hoàng thúc thành thân với Úy Thiên, y từng có một lần không biết mình sinh ra trên đời này còn có chỗ ích lợi nào. Thái tử thì sao, thiên hạ thì sao, đây không phải là cái y muốn, sau khi mất đi mục tiêu đi tiếp, y lạc lối. Mãi đến khi Bảo nhi ra đời, mãi đến thời khắc y ôm Bảo nhi vào lòng ấy, con đường tràn ngập mê chướng trước mắt y lại rõ ràng có thể phân ra.

Y không phủ nhận tối tăm luyến đồng trong nội tâm mình. Khi Bảo nhi mở miệng mềm mại gọi y ca ca, y đã định kiếp này của mình. Cho dù Bảo nhi sau khi lớn lên có thích người khác hay không, Bảo nhi của y chỉ có thể là của y, chỉ có thể trở thành của y, hầu hạ dưới thân y, sinh hạ đứa nhỏ cho y. Sau khi tiểu hoàng thúc lựa chọn Úy Thiên, y mặc dù không muốn, nhưng vẫn buông tay, đối với tiểu hoàng thúc y nhiều hơn là bảo vệ, là thủ hộ. Nhưng Bảo nhi, nếu có Úy Thiên thứ hai, y sẽ phá tan người nọ, làm cho gã ngay cả một sợi tóc cũng không giữ được trên đời này.

Tiếp tục đọc “Kiếp duyên – Phiên ngoại 3”

Kiếp duyên – Phiên ngoại 2

Kiếp duyên – Phiên ngoại

Phiên ngoại nhị – Chuyển nhà

Sau mấy trận mưa, kinh thành nghênh đón ánh sáng mặt trời của mùa xuân. Vạn vật sống lại, hoa tươi nở rộ, trong ngoài hoàng cung đều tràn đầy hương vị của mùa xuân. Cao hứng nhất không thể vượt qua hai vị tiểu chủ tử trong cung, một vị là cao hứng cuối cùng cũng có thể rời khỏi phòng hồng vào trong vườn chơi trốn trốn với bảo bảo; một vị khác thì là cao hứng trời ấm lên, không cần phải mặc nhiều như thế nữa, hơn nữa có thể vào trong vườn chơi trốn trốn, chơi trò chơi với phụ thân.

Sáng sớm sau khi rời giường, Lưu Thiên Tứ liền mặt mày hớn hở tiến cung. Úy Thiên phải xử lý chuyện mà thời gian trước bởi vì trời mưa bồi Lưu Thiên Tứ trong nhà mà bỏ qua, vì thế không cùng hắn tiến cung. Bất quá Lưu Thiên Tứ cũng không buồn, hắn đã quen Thiên Thiên giống như ca ca phải xem rất nhiều sách, viết rất nhiều chữ.

Bên này Úy Bảo Nhi cũng không có lười rời giường, sau khi Lưu Thao lên triều bé cũng thức dậy. Trời quang, phụ thân nhất định sẽ tiến cung, bé muốn chơi trò chơi với phụ thân. Dưới sự hầu hạ của cung nhân thay đổi quần áo, dùng đồ ăn sáng, Úy Bảo Nhi liền yên tĩnh ngồi trên ghế ngoài tẩm cung của đế vương chờ phụ thân đến.

“Bảo bảo!”

“Phụ thân!”

Xa xa nhìn thấy người tới, Úy Bảo Nhi đứng dậy cười liền chạy tới. Vẫn là khuôn mặt nhỏ nhắn dị thường nghiêm túc lại xinh xắn đến làm cho người ta càng không dời được mắt. Lưu Thiên Tứ cũng vô cùng cao hứng, mấy ngày nay không nhìn thấy bảo bảo, hắn rất nhớ rất nhớ.

“Bảo bảo.”

“Phụ thân.”

Hai người một lớn một nhỏ ôm chặt nhau. Úy Bảo Nhi vừa tròn tám tuổi không giống phụ thân bé hồi nhỏ phúng phính như thế, trái lại có vẻ mảnh khảnh.

“Phụ thân, hôm nay trốn trốn với Bảo nhi sao?” Úy Bảo Nhi ngửa đầu hỏi.

“Phụ hoàng, phụ vương, phụ thân, trốn trốn.” Muốn đi gặp phụ hoàng, phụ vương cùng phụ thân, sau đó lại trốn trốn.

“Được. Bảo nhi cũng muốn đi thỉnh an hoàng gia gia.” Úy Bảo nhi kéo tay phụ thân, cùng phụ thân đi tẩm cung của hoàng gia gia.

Lưu Thiên Tứ vĩnh viễn vẫn là tâm tính của trẻ con, nói chuyện cũng không khớp, nhưng đứa nhỏ của hắn Úy Bảo Nhi, người cũng như tên, không chỉ có là bảo bối trong lòng mọi người, cũng có một trái tim hiểu thấu như bảo bối. Bé từ nhỏ đã có thể nghe hiểu lời của phụ thân, có khi phụ thân cười một cái, một ánh mắt bé liền biết phụ thân muốn nói cái gì, đang suy nghĩ cái gì. Không chỉ có đối với phụ thân, đối với hoàng gia gia, hoàng bá, nhất là đối với hoàng đế ca ca bé thích nhất nhất, bé lại càng hiểu hơn.

Nhưng Úy Bảo Nhi lại không quỷ linh tinh quái giống như Lưu Tư Diệu hoặc Ly Doanh Doanh, bé luôn rất yên tĩnh, trên đọc sách cũng không phải quá thông minh. Nhưng khi ở bên bé, ngay cả Lưu Tư Diệu và Ly Doanh Doanh đều sẽ thành thành thật thật, an an tĩnh tĩnh. Trên người bé có một loại vị đạo làm người ta bình tĩnh trở lại. Đương nhiên, đây là lúc bé chưa cười. Chỉ cần Úy Bảo Nhi cười, bé giống như phụ thân bé sẽ làm người hận không thể móc trái tim ra cho bé, mê say trong nụ cười của bé.

Tiếp tục đọc “Kiếp duyên – Phiên ngoại 2”

Kiếp duyên – Phiên ngoại 1

Kiếp duyên – Phiên ngoại

Phiên ngoại nhất – Ăn khoai sọ

Nếu hỏi trong số mọi người của hoàng thất ai là người làm người khác yêu thích nhất? Cho dù là tiểu thái giám địa vị thấp nhất trong cung cũng sẽ lập tức cười hớn hở nói cho ngươi biết: “Đương nhiên là tiểu vương gia của chúng ta.”

Nếu hỏi trong số mọi người của hoàng thất ai là người làm người khác yêu thích nhất? Cho dù là tiểu thái giám địa vị thấp nhất trong cung cũng sẽ thương tâm nói cho ngươi biết: “Vậy còn phải hỏi sao? Đương nhiên là tiểu vương gia của chúng ta.”

Tiểu vương gia là ai? Đây thực sự là một câu hỏi ngu ngốc.

“Triệt ca ca, Triệt ca ca…”

“Dụ Đầu! Chậm một chút!”

Bạch Hãn Triệt đang định đến Dưỡng Hợp cung vấn an cha và Dụ Đầu chạy nhanh mấy bước, khom lưng đón lấy tiểu Dụ Đầu đang chạy về phía hắn. Không giống với nụ cười vui vẻ trên khuôn mặt đối phương, hắn lại bị dọa chảy một thân mồ hôi lạnh.

“Triệt ca ca, Triệt ca ca…” Tiểu gia hỏa cười đến hai lúm đồng tiền nhỏ đều hãm sâu một chút cũng không biết bé vừa nãy thiếu chút nữa té ngã xuống đất, may mà gặp được Triệt ca ca mà mình thích nhất.

Ôm Lưu Thiên Tứ, giọng điệu Bạch Hãn Triệt nặng nề hiếm thấy nói với ba cung nữ chiếu cố Lưu Thiên Tứ: “Lúc mang tiểu vương gia ra nhất định phải chú ý dưới chân hắn, lúc hắn chạy nhất định phải ở bên cạnh hắn bảo vệ. Làm tiểu vương gia ngã ta có thể không phạt các ngươi, nhưng bên hoàng thượng ta lại không thể nói hộ cho các ngươi, các ngươi phải tự mình cẩn thận.”

Ba cung nữ rất ít thấy Bạch Hãn Triệt nổi giận vội vàng quỳ xuống: “Nô tỳ sơ suất, nô tỳ sau này nhất định cẩn thận, tạ ơn hầu gia tha nô tỳ lần này.”

“Đứng lên đi.”

Nếu là chuyện khác hắn sẽ không như vậy, nhưng sự tình liên quan đến tiểu Dụ Đầu, hắn không thể không nghiêm khắc.

“Vù vù, không giận, không giận.” Lưu Thiên Tứ ban nãy còn cười không cười nữa, ôm ca ca thổi mạnh.

Cái thổi này của bé, thổi cười được Bạch Hãn Triệt. Bảo ba cung nữ lui ra, hắn ôm Lưu Thiên Tứ đi về phía tẩm cung của cha, thuận tiện hỏi: “Tiểu Dụ Đầu có chuyện gì vui vẻ? Sao cao hứng như thế?”

Mắt nai thật to thấy ca ca không tức giận nữa, lập tức biến thành trăng rằm.

“Hoa, hoa.”

Vừa nghe hoa, Bạch Hãn Triệt hiểu, nhanh bước chân hơn: “Hoa Dụ Đầu chăm sóc nở rồi?”

“Hoa hoa hoa…” Tiếng cười của Lưu Thiên Tứ khiến phàm là người nghe được đều không khỏi nở nụ cười như hoa.

Tiếp tục đọc “Kiếp duyên – Phiên ngoại 1”

Tiêu Tương thủy sắc – Phiên ngoại 8

Tiêu Tương thủy sắc

Phiên ngoại bát – Ghen

“Thông Vận” tháng tư năm thứ bảy, kinh thành Huệ Diệu phi thường náo nhiệt, nhưng trong bầu không khí náo nhiệt này, lại chứa đầy vị sách nồng đậm. Mộ Khinh hầu nhà nho của Trạch Yên quốc sắp cử hành “văn đối” ở đây. Cái gọi là “văn đối”, chính là ra ra một số đề mục để người khác lấy ngâm thơ đối nhau, người tài văn chương cao nhất, sẽ giành được vinh dự đặc biệt. Mộ Khinh hầu là đại nho một đời của Trạch Yên, “văn đối” hắn tổ chức khiến cho người ta đổ xô vào. Các nho sinh bộc lộ tài năng trong “văn đối” của hắn, đều có thể tiến vào ngự thư viện (nơi vương công quý tộc học tập) học tập một năm, người biểu hiện xuất sắc có thể trực tiếp nhảy cóc khoa cử tiến vào quan trường. Vì thế lúc này hằng năm, nho sinh các nơi đều sẽ nghĩ đủ loại biện pháp tiến đến tham gia.

Nhưng Mộ Khinh hầu là người Trạch Yên quốc, sao lại mở “văn đối” ở Huệ Diệu? Chuyện này nói rất dài dòng, nói ngắn gọn thì là Mộ Khinh hầu theo quốc quân Thượng Quan Vân đến đây tham dự thọ yến ba mươi của Bạch Tang Vận quốc công Huệ Diệu quốc, nghe nói Bạch Tang Vận cực kỳ hâm mộ Mộ Khinh hầu, vì thế hoàng đế Lưu Hoài Diệp vì để có được niềm vui của “giai nhân”, đặc biệt mời Mộ Khinh hầu tổ chức một hồi “văn đối” ở Huệ Diệu. Người thắng sẽ nhận được cơ hội tham gia thọ yến, hơn nữa có thể xin một nguyện vọng với hoàng thượng. Các nho sinh Huệ Diệu biết được việc này hưng phấn, Huệ Diệu quốc náo nhiệt.

“Hứa nguyện… Hoài Diệp, ‘vua không nói chơi’, ngươi cũng không sợ đến lúc đó nguyện vọng người ta muốn ngươi đáp ứng không được?” Trong lúc tản bộ, Bạch Tang Vận nghe nói chuyện này hỏi.

Văn đối lần này, Lưu Hoài Diệp hoàn toàn là vì Bạch Tang Vận mới tổ chức, hắn muốn mượn “văn đối” lần này đem thọ yến của Bạch Tang Vận làm cho thiên hạ đều biết, để chiêu cáo thiên hạ địa vị của Bạch Tang Vận đối với hắn đối với Huệ Diệu.

“Người chiến thắng, nhất định là người tài hoa phẩm đức tuyệt vời, lại há có thể đưa ra yêu cầu xằng bậy đến cực điểm?” Lưu Hoài Diệp tràn đầy tự tin nói, hắn đương nhiên đã suy nghĩ kỹ càng. Thấy hắn đã nghĩ tốt rồi, Bạch Tang Vận cũng không nhiều lời nữa, chỉ là có hơi oán giận nói: “Ta ở trong cung ngày ngày nghe Mộ lão tiên sinh giảng là đủ rồi, sao cần phải làm ra thanh thế lớn như thế.”

“Lớn?” Lưu Hoài Diệp xoay người kéo Bạch Tang Vận vào trong lòng, phóng đãng cười to mấy tiếng, “Không, còn chưa đủ. Ta muốn hướng thiên hạ chiêu cáo ngươi là người của ta, để cho những người có ý đồ với ngươi kia sớm hết hy vọng, vô luận là nam hay là nữ.” Bạch Tang Vận thở dài sát lại, hai người này vẫn canh cánh trong lòng lời của Thượng Quan Vân, làm cho hắn có chút bất đắc dĩ.

Thượng Quan Vân cũng không biết là hữu tâm hay là vô ý, lần này dẫn theo rất nhiều quan viên bộ dáng tuấn tú, thị vệ đi theo đều là nam tử thân thể cao to, dung mạo dẫn nhân, thấy đám cung nữ là từng người mặt mang sắc kiều, Lưu Hoài Diệp và Lam Khuyết Dương thấy vậy trực tiếp hạ lệnh cấm không được rời khỏi hậu cung với Bạch Tang Vận.

Bạch Tang Vận đối với chuyện bé xé ra to của hai người thúc thủ vô thố, hai người này trong chuyện này không hề có chút lý trí đáng nói nào. Nghĩ hắn đã là cha của bốn đứa nhỏ, bọn họ còn lo lắng cái gì?

Lưu Hoài Diệp cúi đầu nhìn người trong lòng, vừa mới ba mươi, lại đầu đầy sợi bạc, nhưng sợi bạc này lại làm cho người này thoạt nhìn càng lộ vẻ thanh nhã. Thân thể gầy yếu không hồng hào lắm dễ dàng dẫn tới sự thèm muốn của người khác nhất, cũng chỉ có nhốt người này bên trong thâm cung, y mới yên tâm. Phía sau truyền đến tiếng bước chân, Bạch Tang Vận không có quay đầu lại, trên mặt lại là nụ cười hiểu rõ, lập tức, hắn bị người khẽ túm ra ngoài từ trong lòng Lưu Hoài Diệp, thân thể quen thuộc mà khảm vào vòng ôm cao lớn của người tới.

“Hoàng thượng, mấy vị đại nhân của Lễ bộ cùng Hộ bộ đang chờ bên ngoài ngự thư phòng.” Lam Khuyết Dương tiện thể nhắn lại, Lưu Hoài Diệp gật đầu, giao Bạch Tang Vận cho hắn rồi đi.

“Bận xong rồi?”

Bạch Tang Vận tiếp tục tản bộ, bất quá người bên cạnh lại thay đổi.

“Ừ, nên phân phó đều đã phân phó xuống.” Lam Khuyết Dương tâm tình vô cùng tốt kéo Bạch Tang Vận chậm rãi đi. Có thể cùng một chỗ với Bạch Tang Vận giống như vậy, là mộng tưởng nhiều năm của hắn, bây giờ đây đối với hắn mà nói đã là việc cực kỳ bình thường. Nghĩ đến tụi nhỏ, trong lòng Lam Khuyết Dương tuôn trào hạnh phúc ngập tràn. Hắn đột nhiên ôm ngang lấy Bạch Tang Vận, dùng sức trên chân, ôm Bạch Tang Vận “phi” lên nóc nhà.

“Khuyết Dương!” Bạch Tang Vận thoạt đầu hoảng sợ, bất quá hắn cũng chỉ là hoảng sợ. Hắn không biết khinh công, coi như là lĩnh hội một lần cảm giác của cao thủ võ lâm.

Đám cung nữ thái giám tất cả đều dừng chân nhìn lại, chỉ thấy một thân ảnh màu trắng bị người ôm bay qua, người nọ thoải mái cười, khuôn mặt quanh năm tái nhợt, hợp lên vẻ hồng hào.

Tiếp tục đọc “Tiêu Tương thủy sắc – Phiên ngoại 8”

Tiêu Tương thủy sắc – Phiên ngoại 7

Tiêu Tương thủy sắc

Phiên ngoại thất – Đại chiến tranh đoạt

“Hãn Triệt, ta đêm nay không ngủ với hoàng gia gia, ta muốn ngủ với ngươi.” Lưu Tích Tứ ôm cái gối của mình chạy đến trên giường Bạch Hãn Triệt, cũng thừa dịp thái tử ca ca và nhị ca không ở ném gối của hai người xuống đất, nằm đến bên cạnh Bạch Hãn Triệt. “Hoàng gia gia nhiễm phong hàn, nói sẽ truyền cho ta. Hãn Triệt, ta đêm nay ngủ với ngươi, thái tử ca ca bọn họ không muốn ngủ với ta.”

Bạch Hãn Triệt có chút khó xử, bé rất cao hứng vì Tích Tứ muốn ngủ với mình, thế nhưng… “Được, Vận Tranh và Vận Vanh có thể tức giận hay không?” Bé sợ nhất chính là hai người kia tức giận.

“Mặc kệ, ta đêm nay chính là muốn ngủ với Hãn Triệt, bọn họ nếu dám khi dễ chúng ta, ta liền đi nói cho phụ thân.” Lưu Tích Tứ không sợ trời không sợ đất, không sợ nhất chính là hai ca ca của mình. Hướng trên giường Bạch Hãn Triệt nằm xuống, bé cũng kéo Bạch Hãn Triệt lên giường, đồng thời đắp lên một cái chăn: “Hãn Triệt, thái tử ca ca cùng nhị ca luôn luôn khi dễ ngươi, ngươi làm sao cho tới bây giờ cũng chưa từng nói cho phụ thân.”

“Vận Tranh và Vận Vanh không khi dễ ta.” Bạch Hãn Triệt vẫn là cách nói trước sau như một. Mặc dù bé muốn biết vì sao Vận Tranh cùng Vận Vanh luôn luôn thích cướp lấy những thứ của bé, ở thư viện cũng không cho bé nói chuyện với người khác.

“Hừ! Bọn họ chính là khi dễ ngươi. Ngày hôm qua ta coi thấy. Miếng điểm tâm Lưu Viễn cho ngươi, liền bị nhị ca vứt xuống đất đạp vỡ. Lưu Viễn còn bị nhị ca đánh một trận, nói sau này không được nói chuyện với ngươi, không được cho ngươi thứ gì. Hãn Triệt, ngươi không cần để ý đến bọn họ. Ta ngày mai liền đi nói cho phụ thân.” Lưu Tích Tứ không phải không thích huynh trưởng của mình, chính là chán ghét bọn họ khi dễ Hãn Triệt.

“Tích Tứ, đừng đi. Thân mình phụ thân không tốt, đừng làm cho phụ thân lo lắng. Vận Tranh và Vận Vanh không có khi dễ ta… Bọn họ chỉ là, chỉ là không thích ta thôi.” Nghĩ đến chuyện này Bạch Hãn Triệt cũng rất thương tâm, bé còn nhỏ, thế nhưng bé biết mình không phải thân cốt nhục của phụ thân.

“Ai nói chúng ta không thích ngươi!” Hai thanh âm non nớt lại rất có khí thế đột nhiên truyền đến, Bạch Hãn Triệt giật mình một cái từ trên giường ngồi dậy.

“Tích Tứ, đến ngủ trên giường ngươi đi, ai cho ngươi ngủ cùng Hãn Triệt!” Lưu Vận Tranh lên giường liền muốn kéo Lưu Tích Tứ dậy, Lam Vận Vanh thì lại là kéo Bạch Hãn Triệt ra khỏi ổ chăn, không cho bé đụng tới Lưu Tích Tứ.

“Không không!” Hành động của hai huynh đệ chọc giận Lưu Tích Tứ, tính tình của bé cũng nổi lên, dùng sức đẩy đại ca ra, cả giận nói: “Ta chính là muốn ngủ với Hãn Triệt. Hai người các ngươi đi ngủ trên cái giường kia. Ai bảo các ngươi nói ta ngủ xấu. Ta chính là muốn ngủ với Hãn Triệt.” Lưu Tích Tứ ôm thật chặt cái gối của mình không xuống giường, quyết tâm phải ngủ cùng Bạch Hãn Triệt.

“Không được! Hãn Triệt chỉ có thể ngủ cùng chúng ta!” Lưu Vận Tranh mặc dù chưa đến chín tuổi, nhưng tính tình thái tử cũng không phải là đùa giỡn. Ôm Lưu Tích Tứ liền ném bé lên cái giường đối diện, Lưu Tích Tứ gắt gao nắm chặt giường không đi, cũng khóc lên: “Thái tử ca ca khi dễ ta! Phụ thân! Phụ hoàng! Phụ vương! Hoàng gia gia! Thái tử ca ca khi dễ ta!”

“Vận Tranh!” Bạch Hãn Triệt tránh khỏi cánh tay của Lam Vận Vanh, bổ nhào tới kéo tay Lưu Vận Tranh ra: “Vận Tranh, đừng như vậy, nếu không chúng ta cùng nhau ngủ, giường đủ lớn.”

“Không được!” Lại là hai đạo thanh âm, “Ngươi chỉ có thể ngủ cùng chúng ta.” Đối với chuyện ngủ hai huynh đệ là phá lệ kiên trì, dị thường phối hợp.

“Hãn Triệt cũng không phải của các ngươi, dựa vào cái gì chỉ có thể ngủ với các ngươi, ta đêm nay chính là muốn ngủ cùng Hãn Triệt!” Lưu Tích Tứ ném cái gối Lam Vận Vanh vừa nhặt lên thật xa, đứng trên giường phẫn nộ nhảy, cũng kéo Bạch Hãn Triệt hướng bên cạnh mình.

“Hãn Triệt chính là của chúng ta!” Vẫn là trăm miệng một lời. Tính tình của Lam Vận Vanh cũng nổi lên, mạnh mẽ kéo Bạch Hãn Triệt vào ngực mình, cũng đẩy Lưu Tích Tứ ra: “Không được tranh Hãn Triệt với chúng ta, không được ngủ với hắn!”

“Ta càng muốn tranh với các ngươi, ta càng muốn ngủ với Hãn Triệt!” Tiểu bá vương ném cái gối của mình một cái, bổ nhào lên người Bạch Hãn Triệt. Lưu Vận Tranh cũng quăng chăn xuống đất, nhào lên giường: “Không cho chạm vào Hãn Triệt, Hãn Triệt là của chúng ta!”

“Là của ta!”

“Của chúng ta!”

“Của ta của ta của ta!”

“Của chúng ta của chúng ta của chúng ta!”

Tiếp tục đọc “Tiêu Tương thủy sắc – Phiên ngoại 7”