Tàng tình
- Tác giả: Nga Phi
- Chuyển ngữ: Yappa
- Mục lục
Đệ ngũ chương
“Lăng Thanh—!”
“Lăng công tử!”
Bóng người trên sườn núi ào ào, sắc trời dần tối, trong rừng cây càng nhìn không rõ, mưa lại rơi không thể đốt đuốc, Viên Bất Quy chỉ có thể mau chút tìm người.
Chiếu người nọ nói, Lăng Thanh là mang theo tức giận rời đi, nghĩ đến cũng phải, kiếm cơ hồ giống như một nửa kia của mình lại trong tay một người không liên quan, dù là ai cũng nuốt không trôi ngụm này.
Viên Bất Quy quay đầu lại nhìn về phía Yên Vân Liệt cùng theo tìm người, lúc này cũng là ướt từ đầu đến chân, Yên đại giáo chủ trước giờ hào phóng tiêu sái cũng lộ ra vài phần chật vật, trên mặt vẫn còn lưu vết ngón tay một chưởng vừa rồi của hắn.
“Yên giáo chủ, ngươi nếu như không có cảm tình với Lăng Thanh, để hắn và đứa nhỏ đi đi…” Viên Bất Quy nói với y: “Như vậy… Đối với ai cũng tốt.”
Yên Vân Liệt không đáp hắn, chỉ không nói tiếng nào tìm kiếm mọi nơi, khi tìm đến bên một sườn đất nhỏ, đột nhiên ánh mắt sáng lên, thả người nhảy xuống.
Dưới sườn đất có một mạt màu xanh xen lẫn trong cỏ dại và đá vụn, Yên Vân Liệt chậm rãi đi qua, đợi đến khi thấy rõ ràng, ngực giống như bị người dùng tay bóp một cái.
Lăng Thanh nghiêng thân thể té trên mặt đất, trên người dính đầy vụn cỏ cùng bùn đất, nơi y sam bị cắt mơ hồ lộ ra vết máu đỏ sậm, cả người run lẩy bẩy co lại thành một đống.
“Lăng Thanh!”
Yên Vân Liệt chạy đến kéo hắn từ trên mặt đất lên, chỉ cảm thấy chạm tay băng lãnh cơ hồ không cảm giác được độ ấm, Yên Vân Liệt vội vã cởi áo khoác trên người mình bao hắn lại, “Lăng Thanh… Lăng Thanh? Ngươi thế nào? Bản tọa bây giờ liền mang ngươi đi.”
Lăng Thanh tựa như nghe ra thanh âm của y, vung tay lên giãy khỏi trong lòng Yên Vân Liệt, “Không dám làm phiền Yên đại giáo chủ.” Lạnh lùng nói, mặc dù không có khí lực gì, thế nhưng ý tứ cự tuyệt thể hiện rất rõ.
Yên Vân Liệt kéo một cánh tay của hắn không dám buông lỏng, chỉ mềm giọng nói, “Bản tọa mang theo ngươi là được, Viên Bất Quy rất lo lắng tình huống của ngươi.” Nói xong đưa tay muốn kéo một cánh tay khác của hắn, nhưng tay còn chưa chạm tới đã bị hắn dùng lực hất ra, mà chuyện phát sinh kế tiếp, làm cho Yên Vân Liệt hoàn toàn thất thần.
Lăng Thanh cho là y đưa tay qua đây là muốn lấy đi kiếm trong tay hắn, liền ôm chặt Quy Mộng, tóc bị nước mưa xối ướt lộn xộn dán trên khuôn mặt, ướt thành từng lọn, xuyên qua tóc không ngừng chảy nước mưa, Yên Vân Liệt thấy hắn đang nhìn mình.
Trong ánh mắt ấy có đau đớn, có oán giận, còn có cầu xin, cùng với cái loại đáng thương mà động vật nhỏ sa vào tuyệt cảnh toát ra.
Đôi môi bị đông lạnh đến tím bầm của hắn hơi khép mở, nhưng không phát ra âm thanh, mà tay nắm Quy Mộng lại dùng sức như thế, ngón tay gầy gò trên làn da tái nhợt dường như sắp bị lồi ra xương ngón tay, bị cỏ dại và đá sắc cắt bàn tay, sợi mảnh đỏ tươi liền theo đường vân trên vỏ kiếm Quy Mộng trườn xuống.
Hai người lặng yên giằng co dưới trận mưa to, đột nhiên Lăng Thanh khẽ rên một tiếng, cực kỳ đau đớn nhăn chặt chân mày cong người, một tay che bụng.
Yên Vân Liệt lúc này mới thấy dưới thân hắn, nhuộm một mảng vết tích màu sẫm lớn, bởi vì mặc chính là y phục màu sẫm nên mới không chú ý, mảng vết tích màu sẫm kia bị nước mưa hòa vào trong đất, kéo một đoạn phía sau hắn.
Xem ra tình huống rất không tốt. Yên Vân Liệt cũng bất chấp cự tuyệt của hắn, lần thứ hai kéo hắn ôm vào trong lòng, lại nghe thấy Lăng Thanh run rẩy cầu xin.
“Không được lấy đi Quy Mộng… Đó là kiếm của ta… Không được lấy đi…”
Thanh âm yếu ớt, lại giống như một hòn đá lớn hung hăng va vào trong lòng Yên Vân Liệt..
Yên Vân Liệt cúi đầu nhìn về phía người trong lòng, chỉ thấy tròng mắt vốn thanh minh thấu triệt của hắn lúc này có chút cố sức nửa mở ra, ánh mắt rời rạc, trống rỗng nhìn bầu trời phía trên, không biết là bởi vì lạnh hay là đau đớn, cả người co giật run rẩy.
Tại sao có thể như vậy?
Mình rốt cuộc đã làm cái gì… lại bức hắn đến nước này?
“Không lấy… Không ai lấy Quy Mộng của ngươi…” Yên Vân Liệt khẽ vỗ lưng hắn mềm giọng trấn an, “Ngoan, bản tọa chỉ là tới mang ngươi đi…”
Lăng Thanh nghe được không ai lấy đi Quy Mộng của hắn, trong lòng liền thoáng thả lỏng, mà vừa thả lỏng, đau đớn từ bụng truyền đến liền vọt qua toàn thân. Lúc này đã bị lạnh cùng đau đớn giày vò hơn một canh giờ, ý thức bắt đầu rơi vào hỗn độn.
Lăng Thanh chỉ cảm thấy trong lòng người ôm mình rất ấm áp, thanh âm ôn trầm làm cho người ta rất an tâm, không khỏi giống như người chìm nổi trong nước, cơ hồ sắp chìm chết, tìm được gỗ trôi, nắm thật chặt.
“Đau… Ta đau quá…”
Yên Vân Liệt ôm lấy hắn, đi về phía trên núi, “Không đau, chúng ta liền đi tìm Viên Bất Quy… Ngoan, không đau…” Nhẹ giọng dỗ, ôm hắn chặt hơn một chút, đây cũng là… việc duy nhất y có thể làm được.
Trở lại trên sườn núi, thấy bộ dáng này của Lăng Thanh, Viên Bất Quy đương nhiên không cho Yên Vân Liệt sắc mặt tốt gì, nắm tay Lăng Thanh lên bắt mạch, lại sờ sờ bụng của hắn, khẳng định nói: “Hắn sắp sinh rồi, dẫn hắn trở lại trước.”
Yên Vân Liệt ôm Lăng Thanh, một đường ôm hắn trở lại gian phòng nhỏ kia, vừa vào phòng Viên Bất Quy cũng bất chấp thay y phục ẩm ướt trên người, một bên phân phó người đi đun nước nóng, một bên lấy ra ngân châm thi châm cho Lăng Thanh.
“Yên giáo chủ không quay về với vị ‘Tần Lâm’ kia của ngươi sao?”
Câu mỉa mai của Viên Bất Quy giống như cây đao, không lưu tình chút nào đâm một cái vào ngực Yên Vân Liệt. Y im lặng không lên tiếng đứng ở một bên lẳng lặng nhìn, nhìn Viên Bất Quy cởi y sam trên người Lăng Thanh, lộ ra cái bụng tròn vo nhô ra thật cao, trong nháy mắt giống như là bị cái gì lay động.
Nơi đó có đứa nhỏ của mình… Nơi đó mang thai đứa nhỏ của mình…
Y không phải là chưa từng có nhận thức như thế, nhưng lần đầu tiên cảm giác được rõ ràng điểm này như vậy, mình và người trên giường này, đã có ràng buộc không thể nào chặt đứt, một tiểu sinh mệnh hòa sâu tinh phách với huyết mạch của cả hai, nó sẽ lớn, sẽ biết nói, sẽ trông giống một trong hai người, hoặc là tổng hợp hình dạng của hai bên, sẽ giống như sự kéo dài của sinh mạng mình.
Đó là một loại cảm giác có phần không thể tưởng tượng nổi, thế nhưng y đã từng có cảm giác như thế, ngay khi y biết “Tần Lâm” có thể có một đứa nhỏ cùng mình, thế nhưng hiện tại, thiếu đi mừng rỡ như điên của lúc ấy, trái lại thêm vào bên trong một chút tình cảm không thể diễn tả, phức tạp khó mà nói rõ.
Hắn là Tần Lâm, hắn không phải là… Hắn là…
Trong lòng Yên Vân Liệt rối rắm.
Lăng Thanh tựa hồ đau đến rất lợi hại, không ngừng lay đầu, tóc tản ra lộn xộn rối tung.
Viên Bất Quy ấn hai cái trên bụng hắn, sau đó sáp qua, sờ sờ trên đầu hắn, “Lăng Thanh, đứa nhỏ sắp đi ra, ngươi có còn nhớ Kỳ phu nhân dạy ngươi hay không?”
Lăng Thanh qua loa gật gật đầu, sau đó bắt đầu điều chỉnh hơi thở dốc của mình, Viên Bất Quy cười khen ngợi, “Đúng, chính là như vậy, ngươi biết ta không phải là bà đỡ, vì thế quan trọng nhất vẫn là phải dựa vào chính ngươi.”
“Ưm… A a!” Lăng Thanh khẽ kêu một tiếng, bỗng nhiên động thân trên, trên khuôn mặt tái nhợt đọng từng hạt mồ hôi, trên áo chẽn khô vừa mới thay, lại mơ hồ nổi vệt nước.
Viên Bất Quy quay đầu, “Yên giáo chủ nếu như muốn ở lại chỗ này, vậy qua đây giúp đi.”
Yên Vân Liệt liền đi qua, dựa theo Viên Bất Quy nói, đè thân trên Lăng Thanh lại không cho hắn động loạn. Khóe mắt liếc một cái, liền trông thấy bụng nhô lên cao cao của Lăng Thanh, hai chân dạng ra, thu hồi đường nhìn, liền thấy hắn ướt con mắt, cắn chặt môi dưới, vẻ thống khổ toàn bộ lộ rõ trên khuôn mặt, thế nhưng đứa nhỏ lại chậm chạp không ra.
Viên Bất Quy dò dò mạch môn của Lăng Thanh, rốt cuộc phát hiện chỗ mấu chốt. Khi Lăng Thanh ngã xuống sườn núi, nhất định là sợ đứa nhỏ có chuyện, vì vậy dùng chân khí toàn thân để bảo vệ thai nhi, mà hiện tại khí huyết hỗn loạn, hắn lại không có biện pháp thu lại chân khí bảo hộ đứa nhỏ, vì thế đứa nhỏ mới chậm chạp sinh không được.
“Lăng Thanh, ngươi thử thúc giục chân khí, dẫn chân khí trong thân thể về chỗ cũ.”
Lăng Thanh ngừng dùng sức, qua một lúc cố sức lắc lắc đầu, “Không được… Dược sư, ta không được…”
“Lăng Thanh, ngươi không thể buông tha! Nếu không sinh, ngươi cùng đứa nhỏ đều không bảo đảm!”
“Ta làm không được…” Lăng Thanh hơi nâng thân lên, “Dược sư… Đừng để ý đến ta, ngươi trực tiếp…” Giơ tay lên chỉ vào bụng làm động tác “mổ ra”.
Yên Vân Liệt âm thầm cả kinh, vừa cúi đầu, đối diện đôi mắt của Lăng Thanh, chỉ thấy con ngươi lúc trước còn bởi vì ý thức không rõ mà hỗn độn rời rạc của hắn, lúc này lại trong sáng hệt như sao trong đêm đen, sáng sủa rực rỡ, lóng lánh như châu.
Lăng Thanh nhìn hắn, khóe miệng hơi nhếch, nụ cười này làm cho sống lưng Yên Vân Liệt phát lạnh, y từng thấy nụ cười như vậy của hắn rất nhiều lần, mà mỗi khi hắn như vậy, đều là khi hắn lựa chọn buông tha.
“Yên giáo chủ…” Lăng Thanh chậm rãi nói: “Yên giáo chủ, ngươi yên tâm… Đứa nhỏ… Tại hạ trả lại ngươi… Nếu như chưa đủ, mạng này cũng…”
“Đừng nói nữa!” Yên Vân ngăn hắn lại nói thêm gì, y không thích nghe, chính mình trong miệng hắn giống như Tu La không biết nhân tình, giống như quỷ sai không có nhân tính, là tới đòi nợ hắn, là tới muốn hắn đền mạng… Thế nhưng, mình sớm đã không còn nghĩ như lúc ấy, mà xúc động khi đó cũng đủ làm cho mình hối hận không chịu nổi.
Yên Vân Liệt ôm Lăng Thanh lên, để hắn tựa vào trong lòng mình, hỏi Viên Bất Quy, “Chỉ cần làm cho chân khí của hắn trở về vị trí cũ là được, đúng hay không?”
Viên Bất Quy gật đầu, “Phải nhanh, đứa nhỏ cùng hắn đều chống không được quá lâu.”
Viên Bất Quy nắm tay Lăng Thanh, lòng bàn tay áp vào nhau, tay kia để trên lưng hắn, chậm rãi thúc giục nội lực của mình, đem chân khí kiềm chế khống chế trở về vị trí cũ.
Lăng Thanh không có cự tuyệt, mặc cho chân khí của y rót vào trong thân thể mình, rất ấm áp, là cái loại ấm áp làm cho hắn cảm thấy có phần xa xỉ ấy, hắn tuyệt không nghĩ đến chính mình lấy thân phận Lăng Thanh tiếp cận với y như thế, lại là dưới loại tình huống này, châm chọc cỡ nào!
Chân khí từng chút được dẫn về, đau đớn ở bụng lại càng ngày càng rõ ràng, cái loại đau quặn bụng dưới này, dường như đau đớn muốn xé thân thể làm hai từ bên trong.
Quá khứ trước kia đều hiện lên trước mắt, lần đầu riên gặp mặt tám năm trước trên dịch đạo, sau đó tương tư bí mật trọn sáu năm ngay cả mình cũng chưa từng biết được, sau đó chính là hai năm trước không hẹn mà gặp dưới Trần sơn đây là khởi đầu của tất cả sai lầm, hắn rơi vào trong sai lầm này, lạc lối, nhưng cuối cùng phải đối mặt hiện thực, thừa nhận trừng phạt mà lừa dối mang đến…
Cuộc sống trên đời, còn có bao nhiêu tám năm có thể cho hắn lại truy đuổi, lại say mê, lại lần nữa sát bên người mà qua dừng chân ngoái đầu nhìn lại?
Đã không có, cũng không có khả năng có nữa…
Lăng Thanh hơi ngẩng đầu, nhìn về phía Yên Vân Liệt, ánh mắt đồ theo khuôn mặt tuấn mỹ như xưa trước mắt, mở miệng, “Yên giáo chủ, có thể đáp ứng một thỉnh cầu của tại hạ hay không?”
Yên Vân Liệt bị hắn nhìn ngẩn ra, ánh mắt quen thuộc như thế, đánh thức một hình ảnh ngủ say trong trí nhớ y, thanh niên mang nửa cái mặt nạ, đêm trăng trùm một thân, khẽ nâng đầu nhìn mình, trong mắt là quyến luyến cùng thâm tình không giữ được mà sắp trào ra…
Trong lòng không khỏi một trận cảm động, “Ngươi nói đi…”
Lăng Thanh thu lại tròng mắt, đường nhìn dời đi, “Nếu như đứa nhỏ thuận lợi sinh hạ… Tại hạ cũng còn sống được… Xin Yên giáo chủ dùng một lần thuật ‘Nhiếp Hồn’ cho ta…”
Yên Vân Liệt không có suy nghĩ nhiều, không phải là thuật Nhiếp Hồn hay sao, vậy có gì khó? Y bây giờ chỉ muốn hắn và đứa nhỏ đều vô sự, liền sảng khoái đáp ứng.
Lăng Thanh lại nghiêng đầu ánh mắt phức tạp nhìn y một cái, sau đó bỗng nhiên dùng sức nắm tay Yên Vân Liệt, cơ hồ dùng hết khí lực toàn thân, thân thể nâng lên, đầu ngửa về phía sau, đến mức đường nét ở cổ căng ra.
Đau đớn xé rách theo đốt sống cụt vọt lên trán, ngay khi Lăng Thanh gần như sắp không thở nổi, vật nặng trong bụng theo một luồng dịch thể bỗng nhiên trượt ra bên ngoài cơ thể.
Tiếng khóc nỉ non vang dội của trẻ sơ sinh, đệm với thanh âm hưng phấn của Viên Bất Quy, “Sinh rồi! Cuối cùng cũng sinh rồi! Còn là một tiểu tử thối!”
Yên Vân Liệt hơi giật mình nhìn cục hồng hồng trong tay Viên Bất Quy kia, da mặt nhăn lại, vật nhỏ còn dính với cuống rốn, không khỏi một trận cảm động, nhưng ngay sau đó trong lòng buông lỏng, lúc cúi đầu, chỉ nhìn thấy khuôn mặt tái nhợt của Lăng Thanh, thân thể mềm như tờ giấy, từ trong lòng mình trượt ra, ngã xuống giường.
“Lăng Thanh?!” Tiếp tục đọc “Tàng tình – Quyển 3 – Chương 5”