Tàng tình – Quyển 3 – Chương 5

Tàng tình

  • Tác giả: Nga Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ ngũ chương

“Lăng Thanh—!”

“Lăng công tử!”

Bóng người trên sườn núi ào ào, sắc trời dần tối, trong rừng cây càng nhìn không rõ, mưa lại rơi không thể đốt đuốc, Viên Bất Quy chỉ có thể mau chút tìm người.

Chiếu người nọ nói, Lăng Thanh là mang theo tức giận rời đi, nghĩ đến cũng phải, kiếm cơ hồ giống như một nửa kia của mình lại trong tay một người không liên quan, dù là ai cũng nuốt không trôi ngụm này.

Viên Bất Quy quay đầu lại nhìn về phía Yên Vân Liệt cùng theo tìm người, lúc này cũng là ướt từ đầu đến chân, Yên đại giáo chủ trước giờ hào phóng tiêu sái cũng lộ ra vài phần chật vật, trên mặt vẫn còn lưu vết ngón tay một chưởng vừa rồi của hắn.

“Yên giáo chủ, ngươi nếu như không có cảm tình với Lăng Thanh, để hắn và đứa nhỏ đi đi…” Viên Bất Quy nói với y: “Như vậy… Đối với ai cũng tốt.”

Yên Vân Liệt không đáp hắn, chỉ không nói tiếng nào tìm kiếm mọi nơi, khi tìm đến bên một sườn đất nhỏ, đột nhiên ánh mắt sáng lên, thả người nhảy xuống.

Dưới sườn đất có một mạt màu xanh xen lẫn trong cỏ dại và đá vụn, Yên Vân Liệt chậm rãi đi qua, đợi đến khi thấy rõ ràng, ngực giống như bị người dùng tay bóp một cái.

Lăng Thanh nghiêng thân thể té trên mặt đất, trên người dính đầy vụn cỏ cùng bùn đất, nơi y sam bị cắt mơ hồ lộ ra vết máu đỏ sậm, cả người run lẩy bẩy co lại thành một đống.

“Lăng Thanh!”

Yên Vân Liệt chạy đến kéo hắn từ trên mặt đất lên, chỉ cảm thấy chạm tay băng lãnh cơ hồ không cảm giác được độ ấm, Yên Vân Liệt vội vã cởi áo khoác trên người mình bao hắn lại, “Lăng Thanh… Lăng Thanh? Ngươi thế nào? Bản tọa bây giờ liền mang ngươi đi.”

Lăng Thanh tựa như nghe ra thanh âm của y, vung tay lên giãy khỏi trong lòng Yên Vân Liệt, “Không dám làm phiền Yên đại giáo chủ.” Lạnh lùng nói, mặc dù không có khí lực gì, thế nhưng ý tứ cự tuyệt thể hiện rất rõ.

Yên Vân Liệt kéo một cánh tay của hắn không dám buông lỏng, chỉ mềm giọng nói, “Bản tọa mang theo ngươi là được, Viên Bất Quy rất lo lắng tình huống của ngươi.” Nói xong đưa tay muốn kéo một cánh tay khác của hắn, nhưng tay còn chưa chạm tới đã bị hắn dùng lực hất ra, mà chuyện phát sinh kế tiếp, làm cho Yên Vân Liệt hoàn toàn thất thần.

Lăng Thanh cho là y đưa tay qua đây là muốn lấy đi kiếm trong tay hắn, liền ôm chặt Quy Mộng, tóc bị nước mưa xối ướt lộn xộn dán trên khuôn mặt, ướt thành từng lọn, xuyên qua tóc không ngừng chảy nước mưa, Yên Vân Liệt thấy hắn đang nhìn mình.

Trong ánh mắt ấy có đau đớn, có oán giận, còn có cầu xin, cùng với cái loại đáng thương mà động vật nhỏ sa vào tuyệt cảnh toát ra.

Đôi môi bị đông lạnh đến tím bầm của hắn hơi khép mở, nhưng không phát ra âm thanh, mà tay nắm Quy Mộng lại dùng sức như thế, ngón tay gầy gò trên làn da tái nhợt dường như sắp bị lồi ra xương ngón tay, bị cỏ dại và đá sắc cắt bàn tay, sợi mảnh đỏ tươi liền theo đường vân trên vỏ kiếm Quy Mộng trườn xuống.

Hai người lặng yên giằng co dưới trận mưa to, đột nhiên Lăng Thanh khẽ rên một tiếng, cực kỳ đau đớn nhăn chặt chân mày cong người, một tay che bụng.

Yên Vân Liệt lúc này mới thấy dưới thân hắn, nhuộm một mảng vết tích màu sẫm lớn, bởi vì mặc chính là y phục màu sẫm nên mới không chú ý, mảng vết tích màu sẫm kia bị nước mưa hòa vào trong đất, kéo một đoạn phía sau hắn.

Xem ra tình huống rất không tốt. Yên Vân Liệt cũng bất chấp cự tuyệt của hắn, lần thứ hai kéo hắn ôm vào trong lòng, lại nghe thấy Lăng Thanh run rẩy cầu xin.

“Không được lấy đi Quy Mộng… Đó là kiếm của ta… Không được lấy đi…”

Thanh âm yếu ớt, lại giống như một hòn đá lớn hung hăng va vào trong lòng Yên Vân Liệt..

Yên Vân Liệt cúi đầu nhìn về phía người trong lòng, chỉ thấy tròng mắt vốn thanh minh thấu triệt của hắn lúc này có chút cố sức nửa mở ra, ánh mắt rời rạc, trống rỗng nhìn bầu trời phía trên, không biết là bởi vì lạnh hay là đau đớn, cả người co giật run rẩy.

Tại sao có thể như vậy?

Mình rốt cuộc đã làm cái gì… lại bức hắn đến nước này?

“Không lấy… Không ai lấy Quy Mộng của ngươi…” Yên Vân Liệt khẽ vỗ lưng hắn mềm giọng trấn an, “Ngoan, bản tọa chỉ là tới mang ngươi đi…”

Lăng Thanh nghe được không ai lấy đi Quy Mộng của hắn, trong lòng liền thoáng thả lỏng, mà vừa thả lỏng, đau đớn từ bụng truyền đến liền vọt qua toàn thân. Lúc này đã bị lạnh cùng đau đớn giày vò hơn một canh giờ, ý thức bắt đầu rơi vào hỗn độn.

Lăng Thanh chỉ cảm thấy trong lòng người ôm mình rất ấm áp, thanh âm ôn trầm làm cho người ta rất an tâm, không khỏi giống như người chìm nổi trong nước, cơ hồ sắp chìm chết, tìm được gỗ trôi, nắm thật chặt.

“Đau… Ta đau quá…”

Yên Vân Liệt ôm lấy hắn, đi về phía trên núi, “Không đau, chúng ta liền đi tìm Viên Bất Quy… Ngoan, không đau…” Nhẹ giọng dỗ, ôm hắn chặt hơn một chút, đây cũng là… việc duy nhất y có thể làm được.

Trở lại trên sườn núi, thấy bộ dáng này của Lăng Thanh, Viên Bất Quy đương nhiên không cho Yên Vân Liệt sắc mặt tốt gì, nắm tay Lăng Thanh lên bắt mạch, lại sờ sờ bụng của hắn, khẳng định nói: “Hắn sắp sinh rồi, dẫn hắn trở lại trước.”

Yên Vân Liệt ôm Lăng Thanh, một đường ôm hắn trở lại gian phòng nhỏ kia, vừa vào phòng Viên Bất Quy cũng bất chấp thay y phục ẩm ướt trên người, một bên phân phó người đi đun nước nóng, một bên lấy ra ngân châm thi châm cho Lăng Thanh.

“Yên giáo chủ không quay về với vị ‘Tần Lâm’ kia của ngươi sao?”

Câu mỉa mai của Viên Bất Quy giống như cây đao, không lưu tình chút nào đâm một cái vào ngực Yên Vân Liệt. Y im lặng không lên tiếng đứng ở một bên lẳng lặng nhìn, nhìn Viên Bất Quy cởi y sam trên người Lăng Thanh, lộ ra cái bụng tròn vo nhô ra thật cao, trong nháy mắt giống như là bị cái gì lay động.

Nơi đó có đứa nhỏ của mình… Nơi đó mang thai đứa nhỏ của mình…

Y không phải là chưa từng có nhận thức như thế, nhưng lần đầu tiên cảm giác được rõ ràng điểm này như vậy, mình và người trên giường này, đã có ràng buộc không thể nào chặt đứt, một tiểu sinh mệnh hòa sâu tinh phách với huyết mạch của cả hai, nó sẽ lớn, sẽ biết nói, sẽ trông giống một trong hai người, hoặc là tổng hợp hình dạng của hai bên, sẽ giống như sự kéo dài của sinh mạng mình.

Đó là một loại cảm giác có phần không thể tưởng tượng nổi, thế nhưng y đã từng có cảm giác như thế, ngay khi y biết “Tần Lâm” có thể có một đứa nhỏ cùng mình, thế nhưng hiện tại, thiếu đi mừng rỡ như điên của lúc ấy, trái lại thêm vào bên trong một chút tình cảm không thể diễn tả, phức tạp khó mà nói rõ.

Hắn là Tần Lâm, hắn không phải là… Hắn là…

Trong lòng Yên Vân Liệt rối rắm.

Lăng Thanh tựa hồ đau đến rất lợi hại, không ngừng lay đầu, tóc tản ra lộn xộn rối tung.

Viên Bất Quy ấn hai cái trên bụng hắn, sau đó sáp qua, sờ sờ trên đầu hắn, “Lăng Thanh, đứa nhỏ sắp đi ra, ngươi có còn nhớ Kỳ phu nhân dạy ngươi hay không?”

Lăng Thanh qua loa gật gật đầu, sau đó bắt đầu điều chỉnh hơi thở dốc của mình, Viên Bất Quy cười khen ngợi, “Đúng, chính là như vậy, ngươi biết ta không phải là bà đỡ, vì thế quan trọng nhất vẫn là phải dựa vào chính ngươi.”

“Ưm… A a!” Lăng Thanh khẽ kêu một tiếng, bỗng nhiên động thân trên, trên khuôn mặt tái nhợt đọng từng hạt mồ hôi, trên áo chẽn khô vừa mới thay, lại mơ hồ nổi vệt nước.

Viên Bất Quy quay đầu, “Yên giáo chủ nếu như muốn ở lại chỗ này, vậy qua đây giúp đi.”

Yên Vân Liệt liền đi qua, dựa theo Viên Bất Quy nói, đè thân trên Lăng Thanh lại không cho hắn động loạn. Khóe mắt liếc một cái, liền trông thấy bụng nhô lên cao cao của Lăng Thanh, hai chân dạng ra, thu hồi đường nhìn, liền thấy hắn ướt con mắt, cắn chặt môi dưới, vẻ thống khổ toàn bộ lộ rõ trên khuôn mặt, thế nhưng đứa nhỏ lại chậm chạp không ra.

Viên Bất Quy dò dò mạch môn của Lăng Thanh, rốt cuộc phát hiện chỗ mấu chốt. Khi Lăng Thanh ngã xuống sườn núi, nhất định là sợ đứa nhỏ có chuyện, vì vậy dùng chân khí toàn thân để bảo vệ thai nhi, mà hiện tại khí huyết hỗn loạn, hắn lại không có biện pháp thu lại chân khí bảo hộ đứa nhỏ, vì thế đứa nhỏ mới chậm chạp sinh không được.

“Lăng Thanh, ngươi thử thúc giục chân khí, dẫn chân khí trong thân thể về chỗ cũ.”

Lăng Thanh ngừng dùng sức, qua một lúc cố sức lắc lắc đầu, “Không được… Dược sư, ta không được…”

“Lăng Thanh, ngươi không thể buông tha! Nếu không sinh, ngươi cùng đứa nhỏ đều không bảo đảm!”

“Ta làm không được…” Lăng Thanh hơi nâng thân lên, “Dược sư… Đừng để ý đến ta, ngươi trực tiếp…” Giơ tay lên chỉ vào bụng làm động tác “mổ ra”.

Yên Vân Liệt âm thầm cả kinh, vừa cúi đầu, đối diện đôi mắt của Lăng Thanh, chỉ thấy con ngươi lúc trước còn bởi vì ý thức không rõ mà hỗn độn rời rạc của hắn, lúc này lại trong sáng hệt như sao trong đêm đen, sáng sủa rực rỡ, lóng lánh như châu.

Lăng Thanh nhìn hắn, khóe miệng hơi nhếch, nụ cười này làm cho sống lưng Yên Vân Liệt phát lạnh, y từng thấy nụ cười như vậy của hắn rất nhiều lần, mà mỗi khi hắn như vậy, đều là khi hắn lựa chọn buông tha.

“Yên giáo chủ…” Lăng Thanh chậm rãi nói: “Yên giáo chủ, ngươi yên tâm… Đứa nhỏ… Tại hạ trả lại ngươi… Nếu như chưa đủ, mạng này cũng…”

“Đừng nói nữa!” Yên Vân ngăn hắn lại nói thêm gì, y không thích nghe, chính mình trong miệng hắn giống như Tu La không biết nhân tình, giống như quỷ sai không có nhân tính, là tới đòi nợ hắn, là tới muốn hắn đền mạng… Thế nhưng, mình sớm đã không còn nghĩ như lúc ấy, mà xúc động khi đó cũng đủ làm cho mình hối hận không chịu nổi.

Yên Vân Liệt ôm Lăng Thanh lên, để hắn tựa vào trong lòng mình, hỏi Viên Bất Quy, “Chỉ cần làm cho chân khí của hắn trở về vị trí cũ là được, đúng hay không?”

Viên Bất Quy gật đầu, “Phải nhanh, đứa nhỏ cùng hắn đều chống không được quá lâu.”

Viên Bất Quy nắm tay Lăng Thanh, lòng bàn tay áp vào nhau, tay kia để trên lưng hắn, chậm rãi thúc giục nội lực của mình, đem chân khí kiềm chế khống chế trở về vị trí cũ.

Lăng Thanh không có cự tuyệt, mặc cho chân khí của y rót vào trong thân thể mình, rất ấm áp, là cái loại ấm áp làm cho hắn cảm thấy có phần xa xỉ ấy, hắn tuyệt không nghĩ đến chính mình lấy thân phận Lăng Thanh tiếp cận với y như thế, lại là dưới loại tình huống này, châm chọc cỡ nào!

Chân khí từng chút được dẫn về, đau đớn ở bụng lại càng ngày càng rõ ràng, cái loại đau quặn bụng dưới này, dường như đau đớn muốn xé thân thể làm hai từ bên trong.

Quá khứ trước kia đều hiện lên trước mắt, lần đầu riên gặp mặt tám năm trước trên dịch đạo, sau đó tương tư bí mật trọn sáu năm ngay cả mình cũng chưa từng biết được, sau đó chính là hai năm trước không hẹn mà gặp dưới Trần sơn đây là khởi đầu của tất cả sai lầm, hắn rơi vào trong sai lầm này, lạc lối, nhưng cuối cùng phải đối mặt hiện thực, thừa nhận trừng phạt mà lừa dối mang đến…

Cuộc sống trên đời, còn có bao nhiêu tám năm có thể cho hắn lại truy đuổi, lại say mê, lại lần nữa sát bên người mà qua dừng chân ngoái đầu nhìn lại?

Đã không có, cũng không có khả năng có nữa…

Lăng Thanh hơi ngẩng đầu, nhìn về phía Yên Vân Liệt, ánh mắt đồ theo khuôn mặt tuấn mỹ như xưa trước mắt, mở miệng, “Yên giáo chủ, có thể đáp ứng một thỉnh cầu của tại hạ hay không?”

Yên Vân Liệt bị hắn nhìn ngẩn ra, ánh mắt quen thuộc như thế, đánh thức một hình ảnh ngủ say trong trí nhớ y, thanh niên mang nửa cái mặt nạ, đêm trăng trùm một thân, khẽ nâng đầu nhìn mình, trong mắt là quyến luyến cùng thâm tình không giữ được mà sắp trào ra…

Trong lòng không khỏi một trận cảm động, “Ngươi nói đi…”

Lăng Thanh thu lại tròng mắt, đường nhìn dời đi, “Nếu như đứa nhỏ thuận lợi sinh hạ… Tại hạ cũng còn sống được… Xin Yên giáo chủ dùng một lần thuật ‘Nhiếp Hồn’ cho ta…”

Yên Vân Liệt không có suy nghĩ nhiều, không phải là thuật Nhiếp Hồn hay sao, vậy có gì khó? Y bây giờ chỉ muốn hắn và đứa nhỏ đều vô sự, liền sảng khoái đáp ứng.

Lăng Thanh lại nghiêng đầu ánh mắt phức tạp nhìn y một cái, sau đó bỗng nhiên dùng sức nắm tay Yên Vân Liệt, cơ hồ dùng hết khí lực toàn thân, thân thể nâng lên, đầu ngửa về phía sau, đến mức đường nét ở cổ căng ra.

Đau đớn xé rách theo đốt sống cụt vọt lên trán, ngay khi Lăng Thanh gần như sắp không thở nổi, vật nặng trong bụng theo một luồng dịch thể bỗng nhiên trượt ra bên ngoài cơ thể.

Tiếng khóc nỉ non vang dội của trẻ sơ sinh, đệm với thanh âm hưng phấn của Viên Bất Quy, “Sinh rồi! Cuối cùng cũng sinh rồi! Còn là một tiểu tử thối!”

Yên Vân Liệt hơi giật mình nhìn cục hồng hồng trong tay Viên Bất Quy kia, da mặt nhăn lại, vật nhỏ còn dính với cuống rốn, không khỏi một trận cảm động, nhưng ngay sau đó trong lòng buông lỏng, lúc cúi đầu, chỉ nhìn thấy khuôn mặt tái nhợt của Lăng Thanh, thân thể mềm như tờ giấy, từ trong lòng mình trượt ra, ngã xuống giường.

“Lăng Thanh?!” Tiếp tục đọc “Tàng tình – Quyển 3 – Chương 5”

Tàng tình – Quyển 3 – Chương 4

Tàng tình

  • Tác giả: Nga Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ tứ chương

Khi bầu trời phía đông hơi sáng lên, Yên Vân Liệt đi tới trước gian phòng nhỏ Lăng Thanh ở, Viên Bất Quy tựa hồ mới từ trong phòng đi ra, đang rửa tay từ chậu nước hạ nhân bưng lên.

Yên Vân Liệt vừa nhìn thấy máu trên tay hắn, chính là trong lòng nặng nề giật một cái, trực giác là đứa nhỏ không còn.

Viên Bất Quy thấy y, xông lên hai tay tóm vạt áo y dùng sức lay lay, “Yên Vân Liệt, ngươi làm cái gì vậy? Hèn chi ta không thấy bình thuốc kia, thì ra là để ngươi dùng! Ngươi biết mình đã làm cái gì không?”

“Xin lỗi, bản tọa lúc đó xác thực quá mức kích động.” Yên Vân Liệt trầm giọng nói.

“Kích động?” Viên Bất Quy buông vạt áo y ra, ngón tay chỉ vào trong phòng, “Đấy căn bản là ô nhục! Ta tìm người nhốt ngươi ép ngươi sinh con, ngươi sẽ biết là cảm thụ gì? Ngươi biết nam tử mang thai thân thể và tâm lý phải chịu bao nhiêu gánh nặng? Ngươi một câu kích động tạo thành bao nhiêu thương tổn với hắn, ngươi biết không?”

Viên Bất Quy chất vấn một trận, nói xong chỉ trừng mắt Yên Vân Liệt nặng nề thở dốc.

Yên Vân Liệt không có ý định biện giải, thấy tâm tình Viên Bất Quy thoáng bình tĩnh mới mở miệng, “Hắn… và đứa nhỏ thế nào rồi?”

“Hơi động thai khí, bây giờ đã không có việc gì.” Giọng điệu của Viên Bất Quy vẫn không tốt lắm, “Kế tiếp ta sẽ chiếu cố hắn cho đến khi hắn sinh sản, hắn sinh xong ta liền rời khỏi nơi này đi tìm Vệ Vũ bọn họ.” Lạnh lùng nói xong vòng qua Yên Vân Liệt đi ra ngoài.

Yên Vân Liệt đứng trong sân một lát, sau đó mới đi qua đẩy cửa phòng ra. Trước mặt xông vào mũi một trận vị thuốc đông y, hòa với máu tanh nhàn nhạt. Lăng Thanh lẳng lặng nằm, sắc mặt tái nhợt, hai tròng mắt khép chặt, không biết là vẫn hôn mê hay là đang ngủ.

Yên Vân Liệt đứng bên giường, cứ như thế yên lặng nhìn người nằm trên giường, qua ước chừng nửa nén hương, y mới có phản ứng, nhưng chỉ là cúi xuống, đưa tay vén tóc mỏng vì mồ hôi ẩm ướt mà phủ lên trán hắn.

Lúc ngón tay đang muốn rút về đột nhiên dừng lại, tựa hồ do dự, ngón tay gập lại, sau đó lại dán lên. Lưng ngón tay nhẹ nhàng xẹt qua dung mạo hắn, theo sống mũi đồ qua, vuốt ve trên đôi môi không có màu máu của hắn…

“Lăng Thanh…” Yên Vân Liệt thấp giọng kêu, qua một lát lại gọi một cái tên khác.

“Tần Lâm…”

Lăng Thanh sau khi ý thức thanh minh mở mắt ra, phát hiện mình không còn ở trong nghị thẩm đường của Thiên Tuyệt giáo, xung quanh u ám, mặt đất đen gồ ghề mấp mô không có một ngọn cỏ, bên cạnh có một con sông mặt nước vàng đục đang lẳng lặng chảy xuôi.

Đây là đâu? Mình không phải là vẫn còn đang trên Thiên Tuyệt sơn?

Dưới nghi hoặc, hắn dọc theo sông không mục đích đi về phía trước một đoạn, phát hiện ở đây không chỉ có một mình hắn, còn có vài người đang đi đằng trước, lục tục đi qua một cây cầu.

Đây rốt cuộc là chỗ nào? Mình vì sao lại chạy đến nơi đây?

Lăng Thanh trong lòng nghi hoặc, thói quen dùng tay đỡ bụng, song vừa sờ lại là cả kinh sống lưng một trận lạnh run, bụng của mình vậy mà bằng phẳng như ban đầu!

Đứa nhỏ đâu?!

Trong lòng hoảng hốt, vội vàng đi tìm khắp nơi, nhưng chớp mắt quay đầu cả người ngẩn ngơ.

“Tiểu Tần…”

Lăng Thanh hơi giật mình nhìn nữ tử mỹ mạo tuổi đã hơn năm mươi, bộ dạng thùy mị trước mắt này, môi run run hai cái, lúc này mới không tin nặn ra hai chữ, “Liên… di?”

Liên di vẫn là bộ dáng khi đó hắn trông thấy, trên mặt treo nụ cười dịu dàng thân thiết. Trong lòng bà ôm cái gì đó chậm rãi đến gần hắn, “Liên di bây giờ nên gọi con tiểu Lăng mới đúng chứ nhỉ?”

Lăng Thanh có chút không biết phải làm sao cúi đầu, trong lòng vẫn còn đang nghi hoặc, vì sao Liên di lại ở chỗ này?

Ánh mắt bỗng dưng chạm đến thứ Liên di ôm trong lòng, không khỏi lại ngẩn người, “Đây…?”

Vải bông màu lam không thể quen mắt hơn ấy, là vết thương vĩnh viễn không khép miệng trong lòng hắn, Lăng Thanh bỗng nhiên xoay người đi nhìn nước sông vàng đục kia, nhìn cây cầu, nhìn những người mặt không chút thay đổi lần lượt từ trong tay một vị lão nhân dưới cầu nhận lấy một chén gì đó, uống vào, sau đó đi lên cây cầu đó…

Nơi này là… suối vàng?! Lẽ nào mình đã… ?

“Con đừng sợ… Nơi đó còn chưa phải là nơi con đi.”

Thanh âm Liên di tinh tế ôn nhu, sau đó cúi đầu đùa đùa đứa nhỏ trong lòng, đứa nhỏ bị chọc giương lên nụ cười, trên khuôn mặt Liên di lộ ra biểu tình vô cùng vui vẻ.

“Đứa nhỏ này giống tiểu Yên hồi bé như đúc, ta vốn muốn mang cùng đi, thế nhưng quản sự nơi này nói với ta đứa nhỏ này có duyên với con… Vì thế ta vẫn ở đây chờ ngày này.” Nói xong đưa tã lót trong lòng tới cho Lăng Thanh.

Lăng Thanh đần ra, động tác có chút cứng ngắc nhận lấy, tay hơi run rẩy, cảm giác tã lót trong lòng nặng tựa nghìn cân. Đứa nhỏ bọc trong tã lót, đầu tiên là nháy con mắt đen nhánh nhìn hắn, sau đó dường như nhận ra hắn, mắt cong lên nụ cười, tay nhỏ bé vỗ lên.

Trong lòng Lăng Thanh đủ loại tình tự cùng nhau dâng lên, vui mừng, yêu thương, áy náy, còn có tương tư suốt ngày đêm… Ôm lấy tã lót, mặt dán lên khuôn mặt của đứa nhỏ, đứa nhỏ trong tã lót vươn đôi tay nho nhỏ, mập mạp, nhẹ nhàng vuốt gò má Lăng Thanh, trong miệng phát ra tiếng “a a”.

“Con thực sự có thể mang nó đi sao?” Lăng Thanh nghẹn ngào hỏi, lúc ngẩng đầu lên khóe mắt hồng hồng.

“Đứa nhỏ ngốc, đương nhiên có thể. Con vì nó chịu hai lần khổ, về sau nếu là nó nghịch ngợm không ngoan liền hung hăng giáo huấn! Tiểu Yên khi còn bé chính là như vậy, con xem y lớn cũng là không nên trò trống gì?”

Liên di nói xong thu hồi nụ cười trên mặt, đưa tay vuốt ve mặt gầy gò của Lăng Thanh, “Chuyện của các con Liên di ở chỗ này cũng nhìn thấy rõ ràng, Liên di cũng xem như nửa mẫu thân của tiểu Yên, dạy y thành như vậy ít nhiều cũng có lỗi của ta, Liên di không cầu con tha thứ tiểu Yên, chỉ hi vọng các con đều khỏe mạnh, đừng để cho mình quá tủi thân.”

Lăng Thanh ôm đứa nhỏ gật đầu, thấy thế, Liên di lộ ra nụ cười yên tâm, “Vậy Liên di cũng nên đi…” Nói xong, bốn phía đột nhiên nổi lên một trận sương mù, dần dần ẩn đi thân hình của Liên di.

“Liên di?!” Lăng Thanh tiến lên hai bước, đẩy sương mù dày đặc ra, nơi Liên di vừa đứng đâu còn có người?

Sương mù càng ngày càng nặng, đè lên bốn phương tám hướng, Lăng Thanh chỉ ôm chặt đứa nhỏ trong lòng, lùi không thể lùi, cũng không biết nên đi hướng nào, sương mù tràn đầy trên thân thể hắn, áp bách càng ngày càng nặng nề khiến cho mí mắt hắn dần mở không ra, chống không được bao lâu hắn liền mất đi ý thức, sa vào trong bóng tối. Tiếp tục đọc “Tàng tình – Quyển 3 – Chương 4”

Tàng tình – Quyển 3 – Chương 3

Tàng tình

  • Tác giả: Nga Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ tam chương

Lăng Thanh sẽ không bởi cải thiện ăn ở mà cảm thấy cao hứng, trong mắt hắn, tất cả Yên Vân Liệt làm bất quá cũng là vì đứa nhỏ trong bụng hắn… Mà tôn nghiêm của chính hắn ngay từ cái đêm ấy đã bị Yên Vân Liệt giẫm lên đến nát tan.

Cũng may “dẫn lộ” Linh Quân nuôi sắp xong… Đây là sự tình duy nhất Lăng Thanh chờ đợi.

Mười ngày sau, Linh Quân hào hứng tìm đến hắn, sau đó giống như hiến vật quý trịnh trọng đặt một ống trúc nhỏ vào trong tay Lăng Thanh.

“Buổi tối ngày kia là trăng non, đúng lúc có thể đi, đêm nay chúng ta thu dọn đồ đạc.”

Lăng Thanh nhìn nhìn thứ trong tay, sau đó ngẩng đầu, “Ngươi muốn đi cùng ta?”

“Ngươi bây giờ như thế này, ta làm sao yên tâm để cho ngươi một mình?”

“Vậy Vệ Vũ làm sao bây giờ?”

Linh Quân vì vậy trầm mặc, sau một lúc lâu mới thở dài, yếu ớt nói: “Ta và hắn không có khả năng cùng một chỗ… Vệ Vũ là tiền giáo chủ nhặt về nuôi lớn, bây giờ lại là tả sứ của Thiên Tuyệt giáo, hắn còn sống ngày nào sẽ phải nguyện trung thành đến cùng với Thiên Tuyệt giáo…” Nói xong khóe miệng khẽ nhếch, giương lên một nụ cười, “Chúng ta ngược lại nên lo lắng, nếu gặp phải hắn thì nhất định chạy không được.”

Lăng Thanh đầu tiên là không lên tiếng, chỉ nhìn chằm chằm Linh Quân, Linh Quân bị nhìn cả người cũng không được tự nhiên, đưa tay đi sờ trên mặt, cho rằng hạt cơm khi ăn cơm tối dính phía trên.

“Ngươi nghĩ rằng chúng ta trốn được hắn?” Lăng Thanh đưa tay cầm chuỗi chuông bên hông hắn, nhẹ nhàng gảy, “Trừ phi ngươi bỏ lại chuỗi này…”

Linh Quân không thể không hiểu, thế nhưng muốn hắn bỏ lại chuông bạc cũng giống như muốn mạng của hắn, Linh Quân lập tức lộ ra vẻ mặt không muốn, đưa tay cướp lại chuông bạc từ trên tay Lăng Thanh. Không ngờ Lăng Thanh nhanh tay hơn, liền dùng lực gỡ cả chuỗi xuống, cầm trong tay dùng sức lắc.

Chuỗi chuông ấy phát ra tiếng vừa nhanh vừa ầm ĩ trong tay hắn, Linh Quân có thích chúng thế nào cũng chịu không nổi ma âm nhức tai như thế này, vội lấy tay che tai, hung hăng trừng về phía Lăng Thanh.

Lăng Thanh lắc một lát đột nhiên ngừng tay, ném trả chuỗi kia lại cho Linh Quân, “Đợi người đến thì nói chuyện cho rõ ràng, đến trong rừng đối diện đi, đừng quấy rầy ta ngủ.”

Linh Quân cầm chuỗi chuông kia, vẻ mặt không hiểu nhìn Lăng Thanh đang đi về phía giường.

“Chuyện kể rằng chuông bạc thành đôi, tên Khiên Hồn, bất luận cách xa nhau bao nhiêu, một cái vang, cái còn lại cũng sẽ vang.” Lăng Thanh xoay người, tay chỉ chỉ chiếc chuông trong tay Linh Quân, “Trên chuỗi của ngươi kia không phải có một chiếc?” Sau đó miệng bĩu về phía cửa, “Kìa, hắn đã tới.”

Linh Quân nghiêng đầu nhìn về phía cửa, liền thấy bên ngoài một bóng người bỗng nhiên nhảy qua rào chắn, không là người khác, chính là Vệ Vũ.

Hắn một thân huyền y trong bóng đêm thâm trầm mênh mang, trên khuôn mặt luôn luôn bình thản không kinh sợ lúc này mơ hồ lo lắng.

Linh Quân ngẩn người, xoay người qua đối mặt với hắn, chuông bạc trong tay khẽ rung, lại có một tiếng vang thanh thúy không thuộc về cái trong tay hắn cách đó không xa leng keng hòa cùng, theo gió mà tan.

Hai người lặng im nhìn, biểu tình trên khuôn mặt Vệ Vũ trầm xuống, đoán không ra trong lòng hắn đang suy nghĩ gì, nhưng lại tựa hồ có thể thấy được, Linh Quân êm đẹp đứng ở nơi đó, làm cho trán hắn giãn ra mấy phần.

Linh Quân kỳ quái trong lòng, vì sao biến hóa rất nhỏ như vậy, chính mình lại có thể phân biệt ra được? Mà vừa rồi Lăng Thanh nói chuyện chuông Khiên Hồn… Bởi vì hai chuông bạc hướng về nhau, cho nên mới luôn cảm thấy hắn mặc dù không ở bên cạnh mình, lại cảm giác một tấc cũng không rời.

Thấy Vệ Vũ sắc mặt bình tĩnh xoay người đang muốn rời đi, Linh Quân bật ra tiêng gọi hắn, “Đừng đi.”

Mấy bước đi lên phía trước, đứng trước mặt hắn, Linh Quân nhưng lại không biết mở miệng thế nào.

Thâm trầm của nam nhân giống như một cái hồ sâu không thấy đáy, chìm vào, rơi xuống dưới, không biết sẽ đi về nơi đâu, nhưng đồng thời bao dung và dịu dàng như thế, không khỏi làm người ta an tâm và lưu luyến.

Linh Quân quay đầu lại liếc nhìn trong phòng, sau đó ý bảo cánh rừng đối diện, “Chúng ta đi đến bên kia, đừng quấy rầy đến Lăng Thanh.”

Vệ Vũ không lên tiếng, chỉ rất yên tĩnh theo sát Linh Quân.

Lăng Thanh nhìn bóng hai người biến mất ngoài cửa, liền vung tay lên, chưởng phong kéo cửa lại.

Hắn nằm trên giường lật mấy cái chẳng buồn ngủ tẹo nào, rất nhiều chuyện cũ hiện lên trong đầu, lúc làm “Tần Lâm” ở bên Yên Vân Liệt, sau khi khôi phục thân phận “Lăng Thanh”.

Hắn nghĩ, nếu như khi đó mình không đeo mặt nạ, dùng thân phận “Tần Lâm” xuất hiện trước mặt Yên Vân Liệt, rất nhiều chuyện, có lẽ sẽ không phát sinh…

Nhưng nếu là khi đó xuất hiện trước mặt y là Lăng Thanh, y còn có thể cùng mình lên đường đi tìm Viên Bất Quy lấy thuốc giải của “Thanh Phong”? Mà nếu như mang thai bây giờ chính là “Tần Lâm”, người kia lại sẽ có thái độ như thế nào?

Lăng Thanh không nghĩ tiếp nữa, hắn không muốn nghĩ, cũng không dám nghĩ.

Yên Vân Liệt kiểm tra xong sổ sách chi tiêu, thu nhập của Thiên Tuyệt sơn trong một tháng này do tiên sinh trướng phòng đưa tới trong thư phòng, khép lại sổ sách ngẩng đầu nhìn nhìn sắc trời ngoài cửa sổ, mới phát hiện bất tri bất giác một ngày đã qua, trong bụng trống trơn, cả ngày đều chưa ăn uống gì, lúc này cũng không khỏi đói lả, không gọi người tới mà tự mình lần phòng bếp tìm đồ ăn.

Trong phòng bếp, khi nô bộc giúp hắn hâm nóng thức ăn, hắn để ý tới mấy cái bánh bao lạnh trong lồng hấp, liền nhớ tới mình vẫn trông thấy Lăng Thanh đặt bánh bao nóng qua một bên, sau đó một lúc sau mới ăn… Vì vậy Yên Vân Liệt đi qua nhấc một cái để bên miệng cắn một miếng, mới nhai hai cái liền nhíu mày.

Thứ vừa lạnh lại vừa cứng này làm sao nuốt trôi được?

“Giáo chủ… Chao ôi? Giáo chủ, bánh bao ấy lạnh, không thể ăn.” Nô bộc bày xong thức ăn, nhìn thấy Yên Vân Liệt cầm trong tay cái bánh bao kia, nói.

“Không thể ăn?” Yên Vân Liệt không khỏi nghi hoặc, “Lẽ nào cũng không có người thích ăn cái đã lạnh?”

Nô bộc cười cười, “Có cái nóng hổi ai lại đi gặm cái vừa lạnh lại vừa cứng ấy?”

Yên Vân Liệt ngồi xuống bên cạnh bàn, nô bộc đưa chiếc đũa cho hắn.

“Đó là lưu cho thủ vệ gác đêm, bọn họ sẽ tới đem rau dưa ăn với hai cái bánh bao lót dạ. Mẹ ta năm đó khi mang thai ta, nửa đêm đói tỉnh cũng như vậy, vì thế bây giờ thường càm ràm, nếu như bây giờ ngay cả một cái bánh bao nóng hổi cũng ăn không được, vậy thì thật là làm nhi nữ bất hiếu.”

Yên Vân Liệt nhìn thức ăn trước mặt, nâng chiếc đũa nửa ngày không hề động, hình ảnh Lăng Thanh mở hộp cơm đặt lương khô bánh bao các loại qua một bên, chậm rãi hiện ra trong đầu hắn.

Hắn vẫn cho rằng Lăng Thanh là thích mới làm như vậy, bây giờ mới biết được, thì ra cũng không phải thế.

“Cất thức ăn vào trong hộp đựng thức ăn, bản tọa muốn mang đi chỗ khác.” Yên Vân Liệt buông đũa phân phó.

Nô bộc nghe vậy, động tác sạch sẽ lưu loát cất thức ăn vào một trong hộp đựng thức ăn ba tầng tinh xảo, sau đó hỏi: Là đưa đến trong phòng của giáo chủ?”

“Đưa bản tọa là được rồi.”

Yên Vân Liệt xách theo hộp đựng thức ăn, chậm rãi đi về phía gian phòng Lăng Thanh ở, rất nhiều chuyện y không biết, cũng không lưu ý, bây giờ ngẫm lại, trong hoàn cảnh như thế, áo cơm đơn sơ, không ai chiếu cố, hắn có thể bình yên giữ được đứa nhỏ đến bây giờ, rốt cuộc chịu bao nhiêu khổ?

Y tưởng tượng không được, thế nhưng y biết lúc này đây xác thực là lỗi của mình.

Lúc sắp đến gian phòng của Lăng Thanh, Yên Vân Liệt đột nhiên nhớ tới, chỉ thái độ của Lăng Thanh đối với mình, có lẽ hắn thà rằng đem đổ những thức ăn này, cũng sẽ không ăn thứ mình đưa tới. Nghĩ tới đây, Yên Vân Liệt ngừng cước bộ, đang muốn xoay người, lại nghe được trong rừng cây đối diện có thanh âm kỳ quái truyền tới.

Yên Vân Liệt khẽ đến gần, thế nhưng vừa nhìn, lại làm y khiếp sợ.

Ở chỗ sâu trong rừng cây, cành cây lay động, hai bóng người giao quấn vào nhau, tiêng thở dốc cố ý đè xuống và tiếng rên khẽ đứt quãng, khiến Yên Vân Liệt hiển nhiên hiểu hai người kia đang làm cái gì.

Chuyện quan hệ bất chính vốn nên phi lễ chớ coi, nhưng sau khi y nhận ra hai người này là ai lại là nhất thời phản ứng không kịp.

Lúc này, y sam Linh Quân xốc xếch giắt trên cánh tay, da thịt trắng nõn lõa lồ mảng lớn bên ngoài, hắn dựa lưng vào đại thụ, một chân bị nâng lên gác trên khuỷu tay Vệ Vũ, một tay ôm lấy cổ Vệ Vũ, một tay nắm lấy một cành cây ngang vai, đầu ngửa về phía sau, tóc đen rối tung chảy xuống như thác, theo mỗi một lần va chạm có lực thâm nhập của Vệ Vũ, khẽ rên rỉ, con ngươi khép hờ, khóe mắt ánh nước lưu chuyển, xinh đẹp mà mị hoặc.

Vệ Vũ từ trước đến giờ bình tĩnh kiềm chế, cũng giống như thay đổi một người, phủ trên người Linh Quân không ngừng đòi lấy, thi thoảng cúi đầu trên vai bóng loáng của Linh Quân, xương quai xanh đường cong trôi chảy, cổ họng không ngừng trượt lên xuống, động tác mềm nhẹ mà thành kính, bao hàm mê luyến thật sâu…

Lúc Linh Quân sẩy thai Yên Vân Liệt thế nào cũng đoán không ra người kia, bây giờ xem ra, đáp án ngay trước mắt.

“Nếu như ngươi còn có chút nhân tính, thì tốt nhất đừng đi làm phiền bọn họ!”

Thanh âm bình tĩnh lãnh đạm vang lên phía sau Yên Vân Liệt, đại não bởi vì quá mức khiếp sợ mà có chút dại ra cuối cùng cũng phục hồi lại, Yên Vân Liệt xoay người, liền thấy Lăng Thanh khoác y sam đứng phía sau mình, sấp bóng không thấy rõ trên mặt hắn lúc này đang có biểu tình gì, thế nhưng thanh âm nghe ra, hẳn là cũng không có sắc mặt tốt.

Lăng Thanh nói xong, liền đỡ bụng đã hơn bảy tháng xoay người đi vào trong.

Cái câu “Nếu như ngươi còn có chút nhân tính” trong lời nói của hắn kia, làm cho Yên Vân Liệt ít nhiều sinh một chút tức giận, đang muốn tiến lên hỏi hắn rõ ràng nói mình như vậy rốt cuộc có ý gì, song, đường nhìn rơi vào bóng lưng thon gầy của hắn, Yên Vân Liệt lại là ngẩn ra.

Có lẽ trong mắt hắn, mình quả thật như thế…

Lăng Thanh đi vào trong phòng, đóng cửa lại, thổi nến, cả gian phòng nhỏ ập trong bóng tối lặng ngắt như tờ, sau đó tiêu điều với quạnh quẽ từ bốn phía từng chút tràn đầy.

Yên Vân Liệt cúi đầu nhìn nhìn hộp đựng thức ăn trong tay mình, lại ngẩng đầu nhìn cửa phòng đã đóng chặt, cuối cùng vẫn là xách theo hộp đựng thức ăn hậm hực rời đi. Tiếp tục đọc “Tàng tình – Quyển 3 – Chương 3”

Tàng tình – Quyển 3 – Chương 2

Tàng tình

  • Tác giả: Nga Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhị chương

Buổi tối trừ tịch Linh Quân nói có nơi có thể xem pháo hoa, cố nài Lăng Thanh cùng đi với hắn. Lăng Thanh thực sự chịu không nổi dây dưa của hắn, lại nghĩ buổi tối sắc trời lờ mờ, hẳn là không có người để ý tới bộ dạng này của mình, liền nhận lời.

Linh Quân rất quen thuộc với hoàn cảnh trên núi, Lăng Thanh đi theo hắn, lại cảm thấy cảnh vật trước mắt càng ngày càng quen thuộc, vòng quanh một núi đá, kiến trúc xa xa làm cho cước bộ của hắn rối loạn.

Vạn Nghi hiên ẩn trong rừng cây giống như đoạn tuyệt nhân thế, an tĩnh, điềm nhiên, lại mang theo cô đơn và tịch lãnh sau khi mất đi chủ nhân.

Đáy lòng Lăng Thanh hung hăng quất, có một vài hình ảnh đang từng chút từng chút sống lại, hắn đi nhanh mấy bước, khi những hình ảnh ấy sắp sửa quấn lên hắn ném chúng sau người.

Không nên nhớ… Tuyệt không nên nhớ lại!

Bùm! Một bụi hoa lửa bắn lên bầu trời đêm nổ ra, ánh sáng chói lọi trong nháy mắt rọi sáng đêm đen, sau đó vụn vặt biến mất, từng chấm ánh sáng tung ra.

Linh Quân ngửa đầu vẻ mặt hớn hở, lực chú ý của Lăng Thanh lại hoàn toàn không ở trên pháo hoa hoa lệ lóa mắt ấy, mà là lướt qua sắc màu rực rỡ kia, rơi vào trên thân người đứng dưới hành lang phía xa.

Thật ra y cách bọn họ rất xa, xa đến mức chỉ cần pháo hoa đều rơi xuống sẽ thấy không rõ, thế nhưng hắn hết lần này tới lần khác nhận ra thân ảnh màu đậm kia trong đám người… Đương nhiên cũng nhìn thấy một mạt trắng bên người y.

Rõ ràng như thế, chói mắt như thế.

Tay buông bên người Lăng Thanh không nhịn được nắm chặt thành quyền, run nhè nhẹ.

Chỉ cách một cái vườn hoa, nhưng lại giống như cách một trời một vực. Bên kia, đèn lồng đỏ lớn vui mừng, trên bàn vuông trong đình viện trước hành lang bày một hàng vò rượu, hoan thanh tiếu ngữ, ăn uống linh đình xa xa truyền đến, tràn đầy khí tức đoàn viên, làm cho ngực Lăng Thanh lại một lần nữa đau nhức đến tột đỉnh.

Hắn không biết mình bây giờ rốt cuộc ôm cảm xúc gì, hối hận, khổ sở, mất mát, bi phẫn, còn có đủ loại không thể nói rõ đều như sóng triều xông lên, chen đến ngực hắn thở không nổi.

Người kia không phải hẳn là bởi vì mất đi đứa nhỏ mà bi thống muôn phần, mà đánh mất lý trí? Vì sao lại có thể thoải mái như thế đứng ở chỗ này, xem như cái gì cũng chưa từng phát sinh?

Người kia không phải hẳn là tâm tâm niệm niệm Tần Lâm, thậm chí vì Tần Lâm không tiếc hủy danh khí dự? Vì sao quay người lại liền…

Lăng Thanh oán hận cắn chặt hàm răng.

Quả nhiên y nói muốn mình sinh một đứa trả y, bất quá là cảm xúc phát tiết nhất thời, quả nhiên trong lòng y không có thiên trường địa cửu, biển cạn đá mòn, quả nhiên… bi thống, khổ sở, vất vả, bụng mang đứa nhỏ của y, lại bị nhét vào cái loại địa phương không có gì cả này mặc cho số phận, kéo dài hơi tàn… chỉ là mình!

Bộp!

Lăng Thanh một quyền đánh vào trên cây khô, xoay người rời đi.

“Ai? Lăng Thanh, sao lại đi?” Linh Quân đang vui vẻ, không khỏi có chút kỳ quái Lăng Thanh sao lại xoay người rời đi, nhưng vẫn đuổi theo. “Đợi ta với, cẩn thận dưới chân!” Tiếp tục đọc “Tàng tình – Quyển 3 – Chương 2”

Tàng tình – Quyển 3 – Chương 1

Tàng tình

  • Tác giả: Nga Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Như bạn đã nói từ chương cuối quyển trước, truyện vẫn tiếp tục ngược, đọc mấy chương đầu quyển này mà bạn lại thương Lăng Thanh ghê gớm 。゜゜(´□`。)°゜。

Đệ nhất chương

Đương là tháng chín, sóng hắt màu thu.

Sương bình minh chưa tan, hàn ý tẩm một đêm trăng lạnh hơi xâm nhập vào xương cốt người, Lăng Thanh lại một lần bị đông lạnh tỉnh trong giấc mộng.

Nói là ngủ mơ, thật ra cũng là ngủ một giấc không sâu, hai canh giờ, đầu hôm trong bụng nhộn nhạo đến lợi hại, sau nửa đêm lại chân chuột rút một lúc lâu. Lăng Thanh vẻ mặt tiều tụy ngồi dậy, cúi đầu nhìn về phía bụng mình… Rõ ràng mới năm tháng, thế nhưng lúc này đây bụng thoạt nhìn lại rõ ràng không ít.

Sau cái đêm ý loạn tình mê bên hồ nước ấy, quả nhiên là có, dự cảm không hiểu khi đó của hắn rất nhanh bị phản ứng không lâu sau đó liên tiếp mà đến chứng thực.

Mặc dù không kinh hoàng như lần đầu tiên, nhưng trong lòng Lăng Thanh vẫn có một cái hẫng không vượt qua được.

Lần trước nếu nói là vô ý, chung quy vẫn là kết tinh của lưỡng tình tương duyệt giữa Yên Vân Liệt và “Tần Lâm”, nhưng lần này lại có thêm nhân tố bị ép buộc, mà chỉ cần khi vừa nghĩ tới thái độ hoàn toàn bất đồng của Yên Vân Liệt đối xử với “Tần Lâm” và “Lăng Thanh”, hắn liền tim như đao róc.

Lăng Thanh vẫn muốn rời đi, nhưng sau khi rơi xuống cạm bẫy mấy lần và vòng vo nửa ngày trong sơn lâm lại quay về chỗ cũ, hắn buông tha ý niệm một mình xông ra, tiện tay bắt một giáo chúng uy hiếp y mang mình xuống núi, thế nhưng hắn lại quên mất Thiên Tuyệt giáo am hiểu nhất, tay đối phương vừa đảo qua hắn liền mất đi ý thức, sau khi tỉnh lại đã phát hiện mình lại trở về phòng nhỏ, như thế vài lần, cho đến lúc phát hiện lại lần nữa mang thai.

Đứa nhỏ mặc dù không phải là hắn thật tình muốn, hơn nữa sinh mệnh ngày một lớn lên trong bụng hắn này luôn không ngừng nhắc nhở hắn, đứa nhỏ vô tội bởi vì giấu giếm của mình, bởi vì ích kỷ của Yên Vân Liệt mà chết dưới loạn đao ấy, nhưng sau khi đã mất đi một lần, lại biết càng thêm quý trọng, dù cho đứa nhỏ đến cũng không phải là hắn cam tâm tình nguyện.

Vì thế Lăng Thanh không dám lại mạo hiểm xung quanh tìm kiếm phương pháp chạy đi nữa, mà là tĩnh tâm chờ đứa nhỏ chào đời.

Thật ra dù cho hắn muốn bôn ba khắp nơi cũng là không thể nào. Tiểu gia hỏa trong bụng bây giờ thực sự rất biết làm ầm ĩ, hai tháng đầu đã có thể nói là kinh thiên động địa, khoảng thời gian ấy Lăng Thanh gần như qua trong tình trạng thần trí mơ hồ, tỉnh lại liền kéo thân thể mềm nhũn xuống giường tùy tiện ăn một chút, không có khẩu vị cũng phải ăn, phần lớn thời gian ăn xong là lập tức nôn đến hôn thiên ám địa, nôn xong lại quay về giường tiếp tục mê man.

Không biết làm sao đứa nhỏ đầu tiên thực sự rất nhu thuận yên tĩnh, khi Lăng Thanh mang thai hắn ba tháng vẫn còn vượt nóc băng tường tại Lệ thành, xe ngựa xóc nảy, phản ứng cũng vẫn đều rất nhỏ, đâu như hiện tại, quả thực thật giống như mình thiếu nó.

Yên Vân Liệt thì vẫn không xuất hiện, giống như là sớm đã quên sự tồn tại của hắn.

Lăng Thanh nghĩ thầm, có lẽ y căn bản không quan tâm mình có thể lại sinh ra một đứa trả lại cho y hay không, dù cho có thể, trong lòng y “Tần Lâm” và “Lăng Thanh” căn bản là hai người khác nhau… Y thực sự nguyện ý chấp nhận đứa con do “Lăng Thanh” sinh? Chiếu tình huống lúc đó, người kia có lẽ chỉ muốn có một nơi để phát tiết bi phẫn trong lòng y.

Thế nhưng… bi thống mà mình phải chịu đựng, nên dốc cho ai?

Cuộc sống cứ như vậy mỗi một ngày trôi qua, cuối hè trong núi không xem là nóng bức, nhưng ẩm ướt dính ngấy dằng dai trong gió cũng làm cho người ta không thoải mái chút nào, ve kêu tịch mịch cả ngày hè, trong hồ nước bỏ đi sau phòng, sen dại tự mình đong đưa, sau đó vào một ngày, gió thu thổi, cắt nát lá sen…

Không có đại phu, cũng không có người đến quản, chỉ có người chuyện gì cũng chẳng quan tâm mỗi ngày đúng giờ đưa tới cơm nước. Lăng Thanh có mấy lần nửa đêm tỉnh lại, mệt mỏi rã rời và khó chịu của thân thể khiến cho hắn muốn rót cho mình một chén nước cũng khó khăn, cứ nằm ngẩn ra trên giường nhìn ấm trà trên bàn, từng đợt ủy khuất giống như thủy triều trào lên.

Thật vất vả chịu đựng phản ứng kịch liệt của mấy tháng đầu, bệnh trạng cũng hơi dịu đi, tiểu gia hỏa trong bụng liền bắt đầu có một chút động tác, tựa hồ luôn không ngừng mà nghĩ phương pháp để nhắc nhở Lăng Thanh sự tồn tại của nó. Lăng Thanh cũng bị nó làm ầm ĩ quen, cũng may Nguyễn Tố Tuyết khi đó dạy hắn biết không ít thứ, không ai đến quản, hắn có thể một mình một người để ý.

Lăng Thanh nhíu mày, có chút sủng nịch lại có một chút hờn giận lấy tay vỗ nhẹ bụng hai cái, tiểu sinh mệnh trong bụng dường như đáp lại mà giật giật, giống như làm nũng.

“Con yên tâm… Ta sẽ sinh hạ con.” Tay khẽ vỗ về bụng hơi nhô lên, thản nhiên hứa hẹn. Tiếp tục đọc “Tàng tình – Quyển 3 – Chương 1”