Tàng tình
- Tác giả: Nga Phi
- Chuyển ngữ: Yappa
- Mục lục
Đệ thập chương
Kinh thành một mảnh bi thương trang nghiêm, nơi nơi lụa trắng.
Biết được tin tức hoàng đế băng hà, Đông Ly Mộ Vân liền mang theo binh mã cùng An Dương vương cấp bách vào kinh. Lăng Thanh vẫn không hiểu, vì sao Đông Ly phải nghe lệnh An Dương vương hành sự.
Vốn định quay về Vãn Nguyệt sơn trang, giữa đường hắn bị một phong thư gấp của Nguyễn Tố Tuyết cũng mời tới kinh thành.
Lúc này kinh thành bầu trời mây đen dày đặc, trời u ám, tăng thêm cho thế cục vốn cũng không thanh minh chút nào mấy phần sóng ngầm cuộn trào mãnh liệt.
Bên trong thư phòng của Kỳ phủ đôi khi truyền đến từng tiếng vang của trống bỏi, Lăng Thanh ôm Kỳ Chiêu ngồi trên đùi hắn, đùa đang vui vẻ.
“Thích đứa nhỏ như thế, không bằng tỷ tỷ làm mối giới thiệu một cô nương tốt cho ngươi.”
Lăng Thanh lập tức sụp mặt, “Tỷ tỷ lại đem ta làm trò cười.”
Nguyễn Tố Tuyết chỉ mỉm cười, nha hoàn bên cạnh đến ôm Kỳ Chiêu đi, cửa thư phòng két một tiếng khẽ đóng, Nguyễn Tố Tuyết mới mở miệng, “Biết tỷ tỷ gọi ngươi tới là vì chuyện gì?”
Lăng Thanh suy nghĩ một chút, đáp lại: “Là… có liên quan tới triều đình?” Sau đó nhớ tới cái gì, đưa tay từ trong ngực lấy ra chiếc vòng vàng kia đưa cho Nguyễn Tố Tuyết, “Cái này trả lại cho tỷ tỷ…”
Lại như có do dự, mím mím khóe môi mới tiếp tục nói: “Nhưng đã không còn tác dụng gì, lúc tại Vũ Hoàn sơn vì an toàn, ta tạm thời giao cho Đông Ly đại ca bảo quản, thế nhưng Đông Ly đại ca cùng một chỗ với An Dương vương. Ta có một chút hoài nghi chuyện phát sinh trên Vũ Hoàn sơn cũng là an bài của An Dương vương, y lợi dụng Triệu Thạc vây khốn mọi người, dẫn dắt ta lấy ra bản vẽ cơ quan lăng Diễm đế…”
Nguyễn Tố Tuyết nhận lấy vòng tay kia nhìn nhìn, “Ngươi ta bây giờ đều biết Hoắc Hiền thật ra là người của An Dương vương, nghe lệnh An Dương vương hành sự, An Dương vương lợi dụng Hoắc Hiền khống chế quan lớn triều đình. Bây giờ ngươi lại cho rằng An Dương vương lợi dụng Hoắc Hiền và Triệu Thạc để tìm bản đồ lăng Diễm đế, vậy y làm như vậy là vì cái gì?”
Lăng Thanh trầm mặc, sau đó có chút không chắc chắn lắm nói ra ý nghĩ của mình.
“Là vì vương vị? Bởi An Dương vương tuy rằng cùng một mẹ sinh ra với cố tiên đế, thế nhưng phía trên còn có một ca ca Triệu Thạc, thái tử mặc dù tuổi nhỏ, nhưng cũng là người thừa kế hoàng vị chính đáng, An Dương vương muốn leo lên đế vị, thứ nhất muốn trong triều không người có nghi ngờ và phản đối, vì thế y dùng ‘cập đệ’ để khống chế nhân tâm, thứ hai cần mở rộng thế lực của mình, kho báu lượng lớn trong lăng Diễm đế, không thể hợp hơn.”
Lăng Thanh nói xong những câu này, đôi mắt trong suốt nhìn về phía Nguyễn Tố Tuyết.
Nguyễn Tố Tuyết gật đầu, “Ngươi phân tích rất khá, thế nhưng không chính xác lắm.”
Lăng Thanh mở to mắt có chút không tin, lại rũ mắt tinh tế trầm ngâm, thế nhưng sao cũng nghĩ không ra, đành phải chờ Nguyễn Tố Tuyết giải thích.
“Lăng Thanh ngươi có biết, tiên đế thật ra năm ngoái cũng đã băng hà, người hiện giờ chẳng qua là một con rối hay không.”
“Tỷ tỷ làm sao mà biết được?”
“Một năm nay hoàng đế vẫn lấy có bệnh nhẹ mà cực ít lên triều, khi ta thụ phong từng gặp hắn một lần, không biết sao lại nói đến chuyện trước đây cùng đi vây săn cùng Tĩnh Việt, thật ra lần vây săn đó Tĩnh Việt không có mặt, chuyện này chỉ có tiên đế và ta biết, thế nhưng hoàng đế khi đó lại nói hắn và Tĩnh Việt giành một con hươu hoang bại bởi Tĩnh Việt…”
Nguyễn Tố Tuyết dừng một lát, đợi cho Lăng Thanh hiểu lời này của nàng mới tiếp tục nói, “Nếu như An Dương vương mơ ước vương vị, ngay từ một năm trước nên động thủ, vì sao phải đợi đến lúc này? Nếu như y thật lòng muốn bản đồ lăng Diễm đế, thực sự cần phí khí lực lớn như vậy?”
Vì thế Lăng Thanh cũng nghĩ không ra, An Dương vương và tiên đế là huynh đệ một mẹ sinh ra, quan hệ lại vô cùng tốt, nếu như là một hoàng đế con rối, An Dương vương sẽ không thể không nhìn ra, nếu như An Dương vương nhìn ra lại không nói ra, có lẽ chỉ có một khả năng —
“Lẽ nào…?”
Nguyễn Tố Tuyết gật đầu, “Đúng, con rối này là người của Triệu U, phỏng chừng là xảy ra chuyện gì tới mức giấu giếm không nổi nữa, cho nên mới lựa chọn để cho hoàng đế con rối băng hà, nếu như không phải là bởi vì ngoài ý muốn này, ta nghĩ hoàng đế con rối ấy hẳn là sẽ mãi cho đến khi thái tử có thể độc lập trông coi triều chính, mới có thể thoái vị.”
“Mà người bị ‘cập đệ’ khống chế trước đây, không phải nguyên lão tiền triều tay nắm quyền hành, thì chính là một số người lén lút kết đảng ám giao, An Dương vương làm như vậy, càng giống như là diệt trừ từng người mà sau này sẽ nguy hại đến ổn định triều cương…”
“Nếu Hoắc Hiền là người của An Dương vương, An Dương vương lại vì sao muốn giúp chúng ta giết Hoắc Hiền?”
“Hoắc Hiền có một số việc làm đến quá mức, thêm không biết thu lại kiêu ngạo của mình, một quân cờ vượt ra khỏi tầm nắm, thì không có tất yếu tồn tại.”
Nghe được một phen phân tích như vậy của Nguyễn Tố Tuyết, Lăng Thanh phát hiện định luận của mình đối với An Dương vương hoàn toàn là tương phản, vốn cho rằng y là vì vương vị, hiện giờ xem ra, y xác thực là vì vương vị, nhưng không phải là vì chính y leo lên vương vị.
Bây giờ ngẫm lại, năm ấy ngộ thương người của Thiên Tuyệt giáo tại Trần sơn, vẫn không thể tra được cho bọn hắn tin tức giả là ai… Phản ứng của Đông Ly Mộ Vân ngày ấy mà thấy, người cho tin tức hẳn là An Dương vương. Mà ngộ thương cũng không phải ngoài ý muốn, Thiên Tuyệt giáo chiếm đại bộ phận thế lực phía nam, Võ Lâm minh thì chiếm cứ thế lực phía đông, hai bên phát sinh mâu thuẫn, thu lợi sẽ chỉ là triều đình.
Vì thế Nguyễn Tố Tuyết mới có thể nói: “An Dương vương cũng không đơn giản như ngươi thấy, nhưng cũng không có nguy hiểm như trong tưởng tượng của ngươi.”
Cốc cốc! Cửa thư phòng bị gõ nhẹ hai cái, thanh âm của quản gia vang lên ngoài cửa, “Phu nhân, xe ngựa chuẩn bị xong rồi.”
Nguyễn Tố Tuyết nói với Lăng Thanh: “Ta bây giờ dẫn ngươi đi một nơi.”
Xe ngựa chạy qua đường phố trống trải, lụa trắng quấn lên cửa mỗi nhà khẽ đung đưa trong gió, móng ngựa giẫm trên đường lát đá, lưu lại một chuỗi tiếng vó hơi có vẻ tịch mịch.
Lăng Thanh vén màn xe lên, đèn lồng đỏ lớn viết ba chữ “Trầm Hương các” xẹt qua trước mắt, cửa lớn khắc hoa đỏ thẫm đóng chặt, xe ngựa chạy qua, Lăng Thanh ngó đầu ra, đường nhìn vẫn dừng trên chiếc cửa đóng chặt kia.
Sau ngày đó cũng chưa có tin tức của Yên Vân Liệt, cũng không biết Hoài Điệp và Tư Tần có tới kinh thành hay không, cũng không biết… y hiện giờ ra sao?
Xe ngựa chạy đến một bãi săn ở ngoại ô, phu xe đưa ra một tấm lệnh bài, thủ vệ liền cho đi.
“Nhân mã của Sở vương vẫn trú đóng ở chỗ lần trước, người của những phiên vương khác cũng lần lượt chạy tới…”
Xe ngựa dừng lại, Nguyễn Tố Tuyết vừa nói, vừa xuống xe ngựa, Lăng Thanh cũng xuống theo nàng. Trên giáo trường đứng một đội binh sĩ, ước chừng ngàn người. Ngẩng đầu, trên lầu canh tung bay cờ lớn viết chữ Kỳ.
Lăng Thanh đi lên lầu canh theo Nguyễn Tố Tuyết, phía dưới một đám người đông nghịt, xem ra khá là tráng lệ.
“Phu quân mặc dù mất, nhưng quân Kỳ gia sẽ không mất, những người này là sau khi Kỳ gia sửa lại án xử sai trở về tiếp tục đi theo Kỳ gia.” Nói tới đây, mặt Nguyễn Tố Tuyết hướng phía dưới lầu canh, cất cao giọng nói: “Các vị huynh đệ vẫn ổn chứ?”
Liền nghe phía dưới chỉnh chỉnh tề tề trả lời: “Kỳ gia không đổ, Kỳ quân mãi còn!” Vang dội như sấm, thanh thế như nước thủy triều.
Nguyễn Tố Tuyết cười gật đầu, sau đó chuyển hướng Lăng Thanh, “Những người nhìn chằm chằm vào vương vị đó, ngày mai nhất định sẽ có động tác. Kỳ Chiêu vẫn còn là đứa nhỏ, ta lại là nữ bối, ngươi dầu gì gọi ta một tiếng tỷ, cũng coi như nửa người Kỳ gia, tỷ muốn nhờ ngươi chỉ huy Kỳ quân thủ vệ hoàng thành.”
Lăng Thanh nhất thời không kịp phản ứng, chờ hiểu Nguyễn Tố Tuyết nói cái gì, không khỏi hoảng sợ lui về phía sau một bước, “Ta? Sao có thể?” Hắn nhiều nhất chạy đi giang hồ giết hai tên trộm, hiện bây giờ bảo hắn chỉ huy một đội binh sĩ, quả thực quá coi trọng Lăng Thanh hắn rồi, hơn nữa…
“Tỷ tỷ là muốn đứng đứng ở phe thái tử? Thế nhưng tiên đế, không, Hoắc Hiền rõ ràng hại Kỳ gia các ngươi…”
Nguyễn Tố Tuyết nghiêm túc biểu tình, “Mặc dù triều đình có phụ Kỳ gia, thế nhưng ai có thể bảo đảm Triệu Thạc hoặc là những người khác sẽ là một minh quân? Kỳ gia bảo vệ chính là thiên hạ, cũng không phải là cái vương vị kia.”
Dẹp loạn náo động, bảo vệ thiên hạ thái bình, phía trước ân cừu, đạo nghĩa làm đầu, Lăng Thanh không khỏi âm thầm cảm thán vì ý chí của Nguyễn Tố Tuyết.
“Lăng Thanh, ta biết ngươi không muốn chen chân vào chuyện triều đình, huống hồ lúc này đây có lẽ dữ nhiều lành ít, nếu như ngươi không muốn, có thể không cần mạo hiểm, tỷ sẽ không trách ngươi.”
“Việc này…”
Lăng Thanh nghiêng đầu nhìn về phía dưới lầu canh, đám tướng sĩ kia thấy hắn nhìn sang, đồng loạt quỳ xuống đất hô to, “Thuộc hạ nguyện ý nghe chỉ thị của Lăng thiếu hiệp! Xin Lăng thiếu hiệp dẫn dắt chúng ta bảo vệ giang sơn thái bình!”
Lăng Thanh siết chặt lan can, ngẩng đầu, xa xa mây dày cuồn cuộn, âm chân trời âm u ngưng một tầng không khí xơ xác tiêu điều.
“Được rồi.” Lăng Thanh nhàn nhạt đáp. Tiếp tục đọc “Tàng tình – Quyển 3 – Chương 10”