Tàng tình – Quyển 4 – Chương 7

Tàng tình

  • Tác giả: Nga Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ thất chương

Ba người trở lại khách điếm nói chuyện nghỉ ngơi một lát, đợi sau khi gõ mõ cầm canh gõ qua canh tư liền tới cửa thành, tìm một nơi ẩn núp.

Khi trời vừa sáng lên, quan binh trông coi cửa thành đến mở cửa thành, một lát sau Lăng Thanh đánh thức Tiết Ký Phong đang ôm kiếm ngáy. Tiết Ký Phong ngủ đến lơ mơ, nhất thời vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo lại, liền nghe thấy xa xa truyền đến tiếng vang trục xe chuyển động “két, két”, cùng với tiếng “sàn sạt” của bánh xe đè lên tuyết vỡ.

Trong sương sớm dày đặc, một đạo hắc ảnh đi về phía cửa thành, sau đó thấy rõ ràng chính là lão hán kéo một xe rau và thịt trông thấy lúc trước, lúc này trên xe của hắn còn có mấy bao gạo, hắn kéo xe phá tan sương sớm, chậm rãi ra khỏi cửa thành.

“Đi, cùng đi xem thử.”

Lăng Thanh vừa dứt lời, liền chợt lóe thân dời đến cửa thành, dán cửa lên chân tường bên cạnh cửa thành ngó ra phía ngoài, sau đó đuổi theo, Yên Vân Liệt theo sát phía sau.

Tiết Ký Phong thấy hai người đều ẩn vào trong sương sớm, dùng nắm tay gõ đầu mình cho bớt buồn ngủ, sau đó vội vàng đuổi theo.

“Hai người các ngươi võ công đều trên ta, không thể đi chậm một chút?”

Chờ khi hắn đuổi theo Lăng Thanh cùng Yên Vân Liệt, đã có chút thở không ra hơi, ôm một chạc cây thở hổn hển rất lâu mới hồi khí. Tiếp tục đọc “Tàng tình – Quyển 4 – Chương 7”

Tàng tình – Quyển 4 – Chương 6

Tàng tình

  • Tác giả: Nga Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ lục chương

Tiết Ký Phong tựa hồ rất quen Ứng thành, Lăng Thanh cùng Yên Vân Liệt theo hắn đi tới một khách điếm tên là Phúc Lai, sau khi mấy người ngồi xuống, Tiết Ký Phong không gọi món gì, gọi tiểu nhị trước tiên mang một cân rượu trắng tới cho hắn.

Sau khi rượu và đồ ăn đến, Tiết Ký Phong ôm vò rượu đẩy nắp đậy ra, rót một chén lớn cho mình, rót xong muốn đưa cho Lăng Thanh, bị Lăng Thanh xua tay cự tuyệt, nhưng trong lòng Lăng Thanh đã lưu lại ấn tượng Tiết Ký Phong người này dũng cảm phóng khoáng.

Ăn uống no đủ, Tiết Ký Phong nói với bọn họ chuyện đã xảy ra ở nơi này.

Tiết Ký Phong từ nhỏ bất kham, hay chạy khắp nơi, trước đây nghe nói nhà Liêu có âm mưu xâm phạm lần nữa, hắn vừa lúc ở Ký châu, dựa vào một bầu nhiệt huyết hiệp cốt, liền muốn đi Ung châu xem thử có gì mình làm được hay không.

Lúc đang muốn lên đường rời đi, đột nhiên Ký châu tới một đám người tự xưng là người của Thiên Tuyệt giáo, lợi dụng vũ lực trong tay, ức hiếp bách tính nơi này.

Tiết Ký Phong từng gặp Yên Vân Liệt thực sự trên Vũ Hoàn sơn, sau khi nhìn thấy người tự xưng là giáo chủ Thiên Tuyệt giáo kia liền sinh nghi, tạm thời hoãn dự định đi Ung châu, án binh bất động muốn xem thử những người này có chủ ý quỷ gì.

“Vậy Tiết đại ca ở trong này có từng gặp Đông Chu vương Đông Ly Mộ Vân cùng thủ hạ của hắn hay không?” Nghe đến đó, Lăng Thanh cắt ngang hắn hỏi.

Tiết Ký Phong một chân gác trên ghế, trong lòng ôm vò rượu, đưa tay sờ sờ cằm, “Đông Chu vương ta không gặp được, thế nhưng lần trước đám người kia tựa hồ phục kích ai đó, đợi đến khi ta chạy tới chỉ thấy dấu vết từng đánh nhau… Còn nhặt được vật này.”

Tiết Ký Phong lấy ra một cái tua rua màu chàm, phía trên tua rua có một đồ đằng làm bằng bạc chạm rỗng, là một con chim xanh ba chân.

Lăng Thanh cầm cái tua rua kia lật xem thử, nói khẽ, “Đây là thứ mà thị vệ của Đông Chu vương phủ đều sẽ đeo…” Sau đó ngẩng đầu, “Ngươi tìm được nơi bọn họ phục kích là ở đâu?”

Tiết Ký Phong nghĩ nghĩ, “Ra khỏi thành rất xa, có lẽ sắp đến Ung châu…”

Lăng Thanh nghiêng đầu liếc mắt nhìn Yên Vân Liệt, Yên Vân Liệt chỉ hơi gật đầu một cái, xem ra hai người đều nghĩ giống nhau, sợ rằng Đông Ly Mộ Vân là trúng tập kích của người này mới mất đi tung tích.

“Vậy Lăng Thanh các ngươi đến nơi đây là vì chuyện gì?”

Lăng Thanh âm thầm sàng chọn một lần trong lòng chia có thể nói không thể nói thành hai bên, nhưng Tiết Ký Phong thấy hắn hơi có vẻ do dự liền nói, “Nếu như không tiện nói, vậy cũng không sao.”

“Cũng không phải.” Lăng Thanh lập tức phủ quyết, “Ta trước đây thu được tin tức của Đông Chu vương phủ, nói Đông Chu vương Đông Ly Mộ Vân cùng thủ hạ mất đi tin tức tại giao giới hai châu Ký Ung, ta chính là vì việc này mà đến… Vả lại dọc đường đi chúng ta vẫn liên tục bị người tập kích, mà những người tập kích chúng ta ấy, tựa hồ là cùng một nhóm người với những người giả trang Thiên Tuyệt giáo nhìn thấy ngày hôm nay này.”

Nói đến đây Lăng Thanh trầm mặc lại, có mấy lời cũng không thích hợp nói trước mặt Tiết Ký Phong ngụm lớn uống rượu, miếng lớn ăn thịt này, dù cho biết tính cách hắn sang sảng không chịu gò bó, trước đây còn cùng nhau lui địch, nhưng dù sao chỉ có thể xem như là lần đầu quen biết.

Sau đó mấy người đều yên lặng uống rượu ăn cơm, Yên Vân Liệt rời bàn trước, chỉ nói một câu “Ta ăn no, các ngươi từ từ ăn” liền một mình lên lầu, Lăng Thanh nâng chung trà lên uống hai hớp trà, cũng tìm một lý do về phòng trước. Tiếp tục đọc “Tàng tình – Quyển 4 – Chương 6”

Tàng tình – Quyển 4 – Chương 5

Tàng tình

  • Tác giả: Nga Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ ngũ chương

Lách tách —

Bấc đèn nứt vang một tiếng, kết thành một đóa hoa đèn.

Lăng Thanh ngồi cạnh bàn tay chống đầu chợp mắt, lúc hoa đèn nổ vang, đầu hắn gật một cái, tỉnh lại.

Trong phòng ánh nến ảm đạm, bên ngoài vang lên tiếng trống canh, “Cốc cốc, cốc cốc”, đã canh tư. Lăng Thanh nhìn quanh bốn phía một chút, cơm canh trên bàn chưa động đến, nghe thấy phía sau tấm bình phong còn có tiếng nước rất nhỏ truyền đến, liền đứng dậy đi qua.

Yên Vân Liệt bị nội thương không nhỏ, đang vận công chữa thương. Lăng Thanh đi qua phía sau tấm bình phong, liền thấy Yên Vân Liệt vẫn ngồi trong thùng tắm tĩnh khí ngưng thần. Khiến Lăng Thanh kinh ngạc là, nước hơn hai canh giờ trước, trong thời tiết nước đóng thành băng này đến bây giờ còn bốc hơi nóng.

Thật ra trong ấn tượng của Lăng Thanh, hắn vẫn luôn cảm thấy võ công của Thiên Tuyệt giáo là phi thường quỷ dị.

Môn phái võ lâm tông nguyên chính phái, chiêu thức đều có dấu vết để theo, thậm chí nội công tâm pháp, kiếm thuật kiếm chiêu giữa môn phái này môn phái kia, có quan hệ gắn bó chặt chẽ, tương sinh tương khắc.

Thế nhưng võ công của Thiên Tuyệt giáo dường như không nằm trong loại quan hệ này, như là Thiên Tuyệt kiếm Yên Vân Liệt đã từng dùng, mặc dù trong tên mang theo “kiếm”, nhưng kì thực là chưởng lực cùng chưởng phong, những loại cổ đám giáo chúng nuôi, “dẫn lộ”, “tầm tung”, “phất lan”, cũng có thể đảm nhiệm tác dụng của thuộc hạ, còn có Nhiếp Hồn đã mất hiệu lực trên người mình, cùng với một chiêu Yên Vân Liệt dùng để giải quyết những sát thủ trên Hàn Trì sơn kia.

Lăng Thanh từng nghe nói, người võ nghệ cao cường nội lực trầm hậu mạnh mẽ, có thể biến bất kỳ thứ gì có thể chạm vào trở thành binh khí của hắn, tỷ như âm luật đánh ra.

Nhưng trước đây hắn chỉ nghĩ âm luật có thể nhiễu loạn tinh thần một người, làm cho người đang vận công phân thần, khiến nội tức rối loạn thậm chí tẩu hỏa nhập ma, nhưng tình huống Yên Vân Liệt lợi dụng âm luật giải quyết một lượt toàn bộ địch thủ, chỉ có thể nói là kinh khủng.

Muốn đoạt tính mạng người, chỉ dựa vào một từ khúc là được…

Nhưng Yên Vân Liệt cũng nói, nếu như không phải lúc đó tình huống nguy cấp, y chỉ muốn bảo vệ Lăng Thanh và đứa nhỏ trong bụng hắn, y cũng sẽ không dùng đến phương pháp này, dù sao bản thân bởi vậy cũng đã bị nội thương.

Khi nghe được y nói như vậy, trong lòng Lăng Thanh có trận ấm áp xông lên.

Thật ra tình huống như vậy mình không phải là không thể đối mặt, huống chi năm đó khi mang thai đứa nhỏ, chính mình còn giúp Nguyễn Tố Tuyết vượt nóc băng tường xông cửa thành, nhưng hắn có thể cảm giác được Yên Vân Liệt thật sự lo lắng cho hắn, thế cho nên dưới loại tình huống đó, mới không để ý an nguy của bản thân mà làm liều… Tiếp tục đọc “Tàng tình – Quyển 4 – Chương 5”

Tàng tình – Quyển 4 – Chương 4

Tàng tình

  • Tác giả: Nga Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ tứ chương

Lăng Thanh phát hiện hắn giống như miêu tả của lão tổng quản, già nua, tiều tụy, mặc trên người đến rách rưới, giống như tảng đá ngồi bên vách núi.

Gió núi gào thét vén vải rách trên người lão nhân lên, thổi rối loạn tóc và râu nửa bạc nửa xám thưa thớt của hắn, phía trên còn dính không ít mảng tuyết, nhưng hắn cứ như vậy ngồi không nhúc nhích, dường như hòa vào trong hoàn cảnh xung quanh.

Một chiếc gậy gỗ cắm ở trong khe đá bên cạnh hắn, phía trên treo mười hai cái hồ lô, bị gió thổi lắc lư va chạm lẫn nhau, phát ra tiếng vang “lạch cạch” hơi có vẻ tiêu điều lụi bại. Lăng Thanh để ý trên mười hai hồ lô có mấy giấy niêm phong bị xé

Nhìn người trước mặt, Lăng Thanh nhất thời không biết nên mở miệng thế nào, Tạ Thiên Cơ lại chậm rãi quay đầu, khuôn mặt già nua, đầy nếp nhăn, con ngươi là màu xám trắng, toàn thân lộ ra tử khí.

Hắn dùng cặp mắt nghe nói là đã mù kia, lại giống như người bình thường “nhìn” chằm chằm Lăng Thanh phút chốc, mở miệng nói, “Vãn Nguyệt kiếm Lăng Thanh…” Thanh âm thô khàn, giống như là cưa cắt đầu gỗ thô ráp nạo vào màng nhĩ người ra.

Lăng Thanh kinh ngạc đang muốn giơ tay lên hành lễ, lại thấy Tạ Thiên Cơ hơi nghiêng mặt, bày ra tư thế nghiêng tai lắng nghe, một lát sau lại khàn giọng nói, “Thì ra còn dẫn theo một người đến… Hiếm có hiếm có, lại là giáo chủ Thiên Tuyệt giáo Yên Vân Liệt.”

Kinh ngạc của Lăng Thanh còn chưa có rút đi, lập tức lại là sửng sốt, hắn còn chưa tự giới thiệu, Tạ Thiên Cơ cũng đã biết người đến là ai, hắn quay đầu lại nhìn về Yên Vân Liệt phía sau, liền thấy trên mặt Yên Vân Liệt cũng lộ ra kinh ngạc, đồng thời một tay nâng lên ấn chỗ eo vốn treo thẻ bài của Thiên Tuyệt giáo.

Dọc theo đường đi Yên Vân Liệt đều ăn mặc thành bộ dáng tùy tùng của Lăng Thanh, vả lại Tạ Thiên Cơ này đã sớm nghe đồn hắn là một người mù rồi, sao có thể thoáng cái liền biết thân phận của hai người bọn họ?

Tạ Thiên Cơ có lẽ đoán được nghi hoặc trong lòng bọn họ, nhếch miệng cười, lộ ra răng gẫy vàng đen cọc cạch không đều, “Ta đã tên là Tạ Thiên Cơ, tự nhiên có người nói cho ta biết hôm nay sẽ có người đến thăm, những người này lại có thân phận gì…”

“Người?”

“Phải… Người…” Tạ Thiên Cơ nhắm mắt lại hơi ngửa đầu, “Gió này, tuyết này, cành cây này khẽ nhúc nhích, chúng nó đều có thể nói, loài chim loài thú thì càng không cần phải nói, tiếng huyên náo a…” Nói xong vung vung tay, trong giọng nói còn có mấy phần ghét bỏ.

Lăng Thanh tiến lên một bước, cầm kiếm chắp tay, “Tạ lão tiền bối, mấy ngày trước vãn bối nhận được tin tức, Đông Chu vương sau khi gặp ngài đột nhiên rời khỏi Kinh châu, sau đó không lâu mất đi tung tích tại nơi giao giới của Ký châu và Ung châu. Vãn bối lần này đến đây hi vọng ngài có thể chỉ điểm vãn bối, Đông Chu vương xảy ra chuyện gì, vãn bối tới chỗ nào mới có thể tìm được hắn?”

Tạ Thiên Cơ vẫn dùng đôi con ngươi màu xám nhìn Lăng Thanh, “Nếu Đông Ly Mộ Vân gặp chuyện không may, với ngươi mà nói không phải rất tốt?”

Lăng Thanh chỉ cảm thấy trong đầu có một tiếng vang ầm ầm.

Bị Tạ Thiên Cơ “nhìn” như vậy, dường như có loại cảm giác bị ánh mắt vô hình xuyên thủng, chuyện đã từng phát sinh trên người mình, cũng chỉ có những người khá thân thiết mới biết được, mà bây giờ bị một người chưa bao giờ gặp gỡ giật bí mật mình giấu kín bảo vệ ra khỏi mặt nước, khiến cho Lăng Thanh không khỏi có chút hết hồn, không khỏi âm thầm căng thẳng, chỉ là mặt ngoài vẫn tận lực duy trì bình tĩnh.

“Tạ lão tiền bối, vãn bối không rõ ý của ngài…”

Tạ Thiên Cơ lại lần nữa nhếch miệng cười, lần này cười đến cực kỳ quỷ dị, da thịt trên mặt đều nhăn lại một chỗ, hốc mắt lấp trong bóng mờ, có chút khủng bố.

“Ha ha ha, người trên đời này quả thực kỳ quái, lúc ta nói lời thật, thì luôn nói mình nghe không rõ, khi ta lấy lời nói dối hù bọn họ, lại mỗi người đều tin là thật… Thật thật giả giả, giả giả thật thật, đến cuối cùng cũng không thấy rõ ràng bằng một người mù ta đây…”

Lăng Thanh nhìn lão nhân trước mắt, rũ mắt ngẫm nghĩ chốc lát theo như hắn lời nói, nhất thời lại không biết nên đối mặt như thế nào.

Lời của Tạ Thiên Cơ không sai, vô luận là chính mình hay là Yên Vân Liệt đều đã làm chuyện ngu xuẩn như vậy, rõ ràng chân tướng ngay trước mắt mình, nhưng vẫn cứ khăng khăng không nguyện tin, thậm chí còn phải tạo ra một người giả để mê hoặc bản thân.

Bên người vang lên tiếng bước chân sàn sạt, cảm giác được khí tức của Yên Vân Liệt nhích lại gần, ngay sau đó một tay đặt lên bả vai của mình vỗ nhè nhẹ, như là trấn an, sau đó thanh âm thuần hậu vang lên.

“Tạ tiền bối giáo huấn phải, vãn bối lần này đến đây, chính là khẩn cầu Tạ tiền bối chỉ một con đường sáng.” Tiếp tục đọc “Tàng tình – Quyển 4 – Chương 4”

Tàng tình – Quyển 4 – Chương 3

Tàng tình

  • Tác giả: Nga Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương này rất dễ thương nhé ^^

Đệ tam chương

“Ngươi vẫn còn cười!”

Trên quan đạo, một chiếc xe ngựa đạp tuyết mịn chạy qua, gió xe ngựa kéo theo, làm khiến cho hoa lê tích tại đầu cành sột soạt rơi xuống.

Người nói chuyện đang đánh xe, roi ngựa quất một cái vào mông ngựa, tiếng vang “bộp bộp” thể hiện y lúc này đang tâm tình không tốt.

Lăng Thanh trừng y, “Ngươi thấy ta đang cười chỗ nào?”

Người đánh xe không quay đầu lại nói, “Trong lòng ngươi đang cười.”

Lăng Thanh có chút chịu không nổi quay đầu sang bên kia, cọng cỏ đuôi chó đã khô rụng biến vàng cầm trong tay vụt lên vụt xuống, nhớ tới tình huống lúc đó, chung quy nhịn không được khóe miệng không dấu vết nhếch lên.

“Xem, ngươi quả nhiên cảm thấy vậy rất buồn cười.” Bên cạnh thanh âm tức giận lại truyền tới.

Lăng Thanh lại quay đầu về, “Ai kêu ngươi nhận lầm người trèo sai giường?”

Người nọ thở phì phì cãi lại, “Có ai giống ngươi đi thanh lâu muốn hai gian phòng?”

“Người nào bảo ngươi lén lút đi theo ta?”

Người nọ không lên tiếng, nhưng vẫn là khuôn mặt đứa nhỏ đương cáu kỉnh kia.

Lăng Thanh cứ nghĩ tới tình hình đêm hôm trước là không nhịn được lại muốn cười, Yên Vân Liệt tưởng rằng trong phòng sát vách chính là mình, lần mò lên giường của đối phương, kết quả “miên ý” phát tác, đúng lúc đối phương vào lúc này giật mình tỉnh lại, đột nhiên phát hiện mình bị cái bóng tối như mực đè nặng, nhất thời sợ đến mất hồn mất vía, Yên Vân Liệt phát giác nhận lầm người, bản thân cũng bị dọa không nhẹ.

Chỉ mong người nọ sau này không có bóng ma với thanh lâu…

Lăng Thanh suy nghĩ trong lòng lại liếc mắt nhìn khuôn mặt Yên Vân Liệt, thì ra “miên ý” biến dị phát tác là như vậy… Khó trách y chết cũng không chịu nói với mình.

Yên đại giáo chủ tự cao phong lưu tiêu sái, tuấn mỹ không gì sánh bằng, không chỉ cả khuôn mặt sưng giống như đầu heo, còn mọc mẩn màu đỏ nho nhỏ khắp người, đúng là một chuyện… đầy thê thảm… Phì ha ha ha!

Lăng Thanh không dám cười lớn, thế nhưng nghẹn lại rất thống khổ, hắn quay về nhất định phải nói với Linh Quân, đoán chừng Linh Quân chắc chắn sẽ cười đến lăn lộn.

Bên kia sắc mặt của Yên đại giáo chủ vẫn còn chưa hết mẩn chỉ có thể dùng khó coi để hình dung, hiển nhiên cũng bởi vì giễu cợt của Lăng Thanh chọc tức.

Lăng Thanh dựa vào thùng xe ngồi một lát, một đường chỉ có tiếng móng ngựa “cộc cộc cộc” cùng với bánh xe “lọc cà lọc cọc”, cũng rất nhàm chán, hắn liền cầm cỏ đuôi chó trong tay đưa đến dưới mũi Yên Vân Liệt gãi gãi.

Yên Vân Liệt cau mày vung tay đẩy cỏ đuôi chó ra, một bộ hờ hững.

Lăng Thanh không buông tha, lại quấy nhiễu, Yên Vân Liệt lại đẩy, như vậy hai, ba lần, Yên Vân Liệt đột nhiên đưa tay qua kéo Lăng Thanh đến trước mặt đặt lên đùi mình, đầu đè xuống, dùng nước bọt rửa mặt cho hắn mới thỏa mãn buông ra.

Lăng Thanh kéo áo choàng y qua oán hận lau nước bọt trên mặt.

Yên Vân Liệt ngẩng đầu nhìn thẳng phía trước tiếp tục đánh xe, đột nhiên ngữ khí nghiêm túc mở miệng, “Từ nay về sau, nơi có Lăng Thanh ngươi ở thì có Yên Vân Liệt ta, ta muốn cho toàn bộ người trong thiên hạ đều biết, ngươi là người của ta, không có sự cho phép của ta, ai cũng đừng nghĩ chạm vào ngươi.”

Lăng Thanh mặc dù cảm thấy lời này của y có chút bá đạo quá phận còn mang theo chút trẻ con, nhưng không có trách cứ y, vẫn duy trì tư thế nằm trên đùi Yên Vân Liệt, dù sao trên quan đạo không có người nào, hắn cũng không sợ người khác thấy. Tiếp tục đọc “Tàng tình – Quyển 4 – Chương 3”