Tàng tình – Quyển 4 – Chương 15

Tàng tình

  • Tác giả: Nga Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương này sẽ tiết lộ tất cả nhóe ^^~

Đệ thập ngũ chương

Đông Ly Mộ Vân dừng bước lại, “Ta thích một người…”

Thanh âm của y ép tới rất thấp, chỉ nói một câu như vậy liền khó có thể tiếp tục, dừng dừng, nhưng vẫn cố gắng mở miệng.

“… Thích đến khó có thể tự thoát khỏi, nhưng lại không dám cho hắn biết, chỉ có thể yên lặng giấu phần cảm tình này trong lòng… Cất giấu cất giấu, phần yêu mến ấy vẫn bị cho vào trong góc không thấy mặt trời, liền ức chế không được sinh ra tà niệm…

“Từng có đủ loại mơ mộng, thậm chí động tới ý niệm như thế này — ‘Có phải nắm thiên hạ trong tay, người mong nhớ cũng có thể thuộc về ta hay không?’… Không biết ngươi có từng có loại cảm giác này…”

“Ta có.”

Đông Ly Mộ Vân sửng sốt, không ngờ Lăng Thanh trả lời trắng ra như thế, liền thấy con ngươi Lăng Thanh thanh minh nhìn mình, ánh lửa nhảy trong con ngươi hắn, giống như là vốn bùng cháy trong mắt hắn.

Lăng Thanh nói, “Ta cũng đã từng giống như Đông Ly đại ca ngươi, thích một người, giấu sâu trong lòng, chỉ dám lấy một loại thân phận khác tiếp cận y… Thế nhưng không ngờ bởi vậy đúc xuống sai lầm không thể cứu vãn, cho nên ta và y phải đeo vết thương cả đời, hối hận cả đời, cùng với ngăn cách vắt ngang giữa hai người khó mà tiêu tan cả đời…”

“Thật ra những lời ngươi vừa nói với An Dương vương… Yên Vân Liệt cũng đã từng nói với chúng ta.” Đông Ly Mộ Vân không thể quên biểu tình khi nam nhân kia nói những lời đó, nam nhân đường hoàng tiêu sái, không chỗ không thấy phong lưu, lúc nói những lời này có thể làm cho người ta rõ ràng cảm giác được, vết thương mà “cập đệ” của An Dương vương tạo thành theo như lời gã, đối với bọn hắn mà nói, hệt như đất trời biến mất.

“Vậy sao?” Lăng Thanh ngẩn ngơ một chút, “Lúc trước khi ta biết chân tướng, ta có lúc còn không dám tin, thậm chí cho là người mình tín nhiệm lại làm như vậy với ta, nhất định có nguyên nhân không thể không làm như vậy… Nhưng ta lại không qua được cửa này của chính mình, vì sao ta và Yên Vân Liệt phải cả đời bị thống khổ và hối hận hành hạ như thế, cho dù lỗi là tự chúng ta tạo thành, nhưng nếu không phải là bởi vì ‘cập đệ’, liệu mọi thứ có thể khác hay không…”

Lăng Thanh nói, một tay níu ngực, nắm thật chặt vạt áo nơi đó, thu đi biểu tình trên mặt, ánh mắt có chút mờ mịt liền muốn tiếp tục đi về phía trước.

Đông Ly Mộ Vân kéo hắn lại, “Lăng Thanh! Ngươi nói cho ta biết, rốt cuộc đã phát sinh chuyện gì…”

Cảm giác tay Lăng Thanh run rất kịch liệt, bất an và áy náy trong lòng Đông Ly Mộ dâng lên, từ trong lời nói của Yên Vân Liệt và hắn có thể biết, vì “cập đệ”, trên người bọn họ nhất định đã phát sinh chuyện gì đó không thể xoay chuyển, cũng tạo thành vết thương rất lớn đối với bọn họ…

Lăng Thanh cúi đầu, như là đang khắc chế tâm tình của mình, một lát mới khôi phục lại, rút tay về, sau đó nhẹ giọng nói, “Là đứa nhỏ…” Thanh âm của Lăng Thanh run rẩy, “Là một đứa nhỏ.”

“Đứa nhỏ?”

Đông Ly Mộ Vân nhớ tới, khi đó triều đình bên này nhận được tin tức, là người của Hoắc Hiền đã giết vợ góa con côi của Kỳ Tĩnh Việt, mà làm trọng thương nhân sĩ giang hồ ở cùng một chỗ với bọn họ.

Lúc đó y cũng cho rằng Lăng Thanh bọn họ lọt vào bất trắc, không ngờ không lâu sau biết được Nguyễn Tố Tuyết và nhi tử của Kỳ Tĩnh Việt cùng với Lăng Thanh bình yên trở lại Vãn Nguyệt sơn trang, nhưng trong thư của Lăng Quảng Hải nói Lăng Thanh bị trọng thương, mà lại bị kích thích, rơi vào trong điên cuồng tình tự bất định…

Đông Ly Mộ Vân cảm thấy chỗ ngực bị thứ gì đâm một cái, đau đến y giật mình, “Lăng Thanh, đứa nhỏ kia chẳng lẽ…”

Lăng Thanh gật gật đầu, “Chết ở trong tay những người của Hoắc Hiền đó… là con của chính ta…”

Trong đầu Đông Ly Mộ Vân nổ tung một tiếng ầm, lập tức rơi vào trống rỗng, bên tai vang ong ong.

Lăng Thanh xoay người lại, biểu tình lẳng lặng đối mặt Đông Ly Mộ Vân vẻ mặt khiếp sợ, không dám tin, “Đó là con ta, cũng là của Yên Vân Liệt…”

Thấy Đông Ly Mộ Vân nghi hoặc nhíu mày, Lăng Thanh khẽ ngẩng đầu, tầm mắt giống như xuyên qua lối đi chật hẹp này dừng ở xa xa.

“Nói ra xác thực khó mà tin được, khi đó ta cùng Yên Vân Liệt đi hái quả của khôi thạch liên trong truyền thuyết, không ngờ dưới khôi thạch liên nối với địa mạch, khiến cho núi lở. Ta bị sơn thạch đánh trúng vết thương và nội phủ, Yên Vân Liệt liền cho ta uống khôi thạch liên… Khôi thạch liên không chỉ có thể làm sống người chết, thêm thịt cho xương trắng, nó còn có một tên gọi khác là ‘hàm thai’, nữ tử vô sinh nếu như ăn vào có thể sinh nhau thai trong cơ thể mang thai, cũng hữu hiệu với nam tử…”

“Vậy về sau…?” Đông Ly Mộ Vân cũng cảm thấy rất khó tin, nhưng so với chuyện này, sự tình y mơ hồ đoán được mới càng làm y khó mà tin được.

“Về sau…” Lăng Thanh dừng một chút mới nói, “Về sau ta mang thai con của Yên Vân Liệt, lúc biết là trên đường trốn tránh thủ hạ của Hoắc Hiền truy sát cùng tỷ tỷ. Yên Vân Liệt phát hiện trên người ta bị hạ ‘cập đệ’, lựa chọn đi nương nhờ Hoắc Hiền muốn đổi lấy phương pháp giải cổ…

“Chúng ta gặp nhau tại huyện Thanh Vân, tiếc là lúc trước ta vẫn dùng một thân phận khác tiếp cận y, y không nhận ra ta, làm ta bị trọng thương, mà con của chúng ta ngay trước mặt hai chúng ta bị…”

Lăng Thanh rốt cuộc nói không được, khóe mắt đỏ ửng nghiêng đầu hung hăng cắn răng, da thịt trên mặt co quắp đến lợi hại.

Đông Ly Mộ Vân khiếp sợ được nói không ra lời.

Liên hệ Lăng Thanh nói, chuyện đã phát sinh lúc trước cũng có giải thích.

Khi đó ám sát Hoắc Hiền, Yên Vân Liệt hỏi mình, Tần Lâm ở nơi nào? Vì sao Lăng Thanh sau khi cứu Nguyễn Tố Tuyết trở về, bản thân hắn không chỉ bị thương nặng mà lại bị kích thích điên cuồng?

Sau khi tru diệt Hoắc Hiền, khi hẹn nhau với Yên Vân Liệt lấy thuốc giải, nhìn thấy ngọc bội mình tặng Lăng Thanh trên người gã, mà gã lại lần nữa tìm hỏi về người tên là Tần Lâm.

Sau đó Lăng Thanh không hiểu mà mất tích, lúc trở lại nói mình dưỡng thương ở Thiên Tuyệt sơn, mình lúc đó đã rất kỳ quái, hai người này lúc trước gặp nhau liền đao kiếm qua lại, Lăng Thanh sao có thể đi Thiên Tuyệt sơn dưỡng thương?

Trên đường đi Vũ Hoàn sơn gặp được Yên Vân Liệt, gã đang ôm nhi tử của mình, nói bé tên Tư Tần, lúc đó mình còn nói gã bên ngoài thanh danh phong lưu đa tình, không ngờ thì ra còn là một người nặng tình…

Nhưng mình sao lại không nghĩ tới? Tần Lâm, Lăng Thanh… không phải là cùng một người?

Tình tự của Lăng Thanh thoáng bình phục, nhưng bi thống trên mặt làm người ta khiếp đảm.

“Ngươi nhất định rất kỳ quái cổ trên người ta giải như thế nào… Cũng không phải là Yên Vân Liệt lấy được phương pháp giải từ chỗ Hoắc Hiền. ‘Cập đệ’ bởi vì tìm được kí chủ mới, dời lên trên người đứa nhỏ ta mang khi đó… Đứa nhỏ kia dù cho tránh được một kiếp ấy, cũng không có biện pháp tránh được kiếp số này…”

Đông Ly Mộ Vân chỉ cảm thấy lại một lần nữa bị sét đánh ngang đầu, thân thể lảo đảo thụt lùi một bước, trong miệng thì thào, “Tại sao có thể như vậy… Sao có thể… Sao có thể?”

“Đừng tưởng rằng Lăng Thanh hiện giờ sống yên ổn, quá khứ này có thể không truy cứu… Thứ mà Lăng Thanh, thậm chí bản tọa đã mất đi, đều là thứ quý giá mà các ngươi không nghĩ tới, cũng chưa từng nhìn thấy.”

“Từng thử cảm giác tim bị móc ra chưa? Từng thử hận bản thân hận đến mức độ ngay cả chết cũng không thể tha thứ chưa?”

“Vương gia hẳn là rất rõ ràng, bởi vì một chuyện nào đó mà ta ngươi đều biết, ta có đầy đủ lý do hạ sát thủ với ngươi…”

“Ta không giết vương gia, nhưng xin vương gia nhớ kỹ, bởi vì ngươi, hai người ta và Yên Vân Liệt phải mang đau đớn cả đời, là cho dù lấy tính mạng của vương gia ngươi để hoàn lại, cũng hoàn không nổi…”

Lời của Yên Vân Liệt và Lăng Thanh lại lần nữa vang lên bên tai, y rốt cuộc hiểu hai người bọn họ vì sao lại nói lời giống nhau, vì sao lại nói bọn họ phạm sai lầm, dựng lên vì mình và An Dương vương… Lại thì ra là một ý niệm của mình, khiến cho Lăng Thanh chịu nhiều tao ngộ như thế…

Đông Ly Mộ Vân nghĩ cũng không dám nghĩ, Lăng Thanh lúc đó trơ mắt nhìn con mình chết thảm trước mặt mình, là tình hình như thế nào.

Vì sao lại như vậy?

Mình lúc đó nghĩ biết đâu như thế có thể hóa tương tư thành chân thực, mà những tình ý không dám biểu lộ ra này cũng không cần giấu sâu trong đáy lòng, lại không ngờ đây không chỉ làm cho mình rơi vào vực sâu vạn kiếp bất phục, cũng thành kiếp của Lăng Thanh!

Đông Ly Mộ Vân nắm bàn tay trống không dùng sức siết chặt, đó là một sinh mệnh vô tội, lại là máu trong tim, thịt trong lòng bàn tay Lăng Thanh, mà mình lại không chút nào tự biết…

Giống như Yên Vân Liệt đã nói, Lăng Thanh coi mình như huynh trưởng, kính trọng, thậm chí sau khi phát sinh chuyện như vậy chưa có tới chất vấn mình, biết được mình gặp nạn, không để ý nguy hiểm ngàn dặm xa xôi chạy tới cứu mình…

Trong lòng có một thanh âm đang hô —

Đông Ly Mộ Vân! Ngươi uổng là huynh trưởng của người ta!

Đông Ly Mộ Vân! Ngươi uổng làm người!

“Lăng Thanh, tất cả đều là lỗi của đại ca…” Dứt lời, tay nâng Đoạn Thủy kiếm, cổ tay vừa lật, ánh lửa trên đỉnh vẽ ra một đạo đường vòng cung rồi dập tắt, trong bóng tối, Đông Ly Mộ Vân dán kiếm lên cổ mình, “Đại ca không có cái gì để trả lại ngươi, chỉ có cái mạng này!”

Trong bóng tối, một tiếng leng keng vang, chỉ chốc lát, hỏa chiết tử sáng lên, dưới ánh lửa, vẻ mặt Lăng Thanh trang nghiêm như băng.

Đông Ly Mộ Vân bị điểm huyệt đạo không thể động đậy, “Lăng Thanh ngươi…?”

“Dù cho ngươi và An Dương vương nguyện ý lấy cái chết tạ tội, đứa nhỏ kia cũng sẽ không trở về…” Lăng Thanh nhàn nhạt nói, cúi người nhặt Đoạn Thủy kiếm từ dưới đất lên, đưa tay giải huyệt đạo trên người Đông Ly Mộ Vân, sau đó trả lại kiếm cho y.

“Cái chết của đứa nhỏ khiến ta gần như chết một lần, cho đến hôm nay còn thường xuyên bị tâm ma đè nặng, Yên Vân Liệt biểu hiện nhìn không ra, nhưng thống khổ y chịu đựng cũng không ít hơn ta. Đây đều vì tình dựng lên, mà người nếu có thể dễ dàng hiểu thấu đáo chữ tình như thế, sao cần phải lại làm người? Nếu hối hận chỉ có dùng chết để giải quyết, há không uổng phí thân là nam nhi cốt khí kiên cường?”

Lăng Thanh nói xong, nâng kiếm ngọc trong tay lên, tay cầm hỏa chiết tử vươn ra ngón trỏ cùng ngón giữa, cũng xẹt qua trên thân kiếm ngọc.

“Thanh kiếm này tên là Thái Thượng Vong Tình… Thái Thượng Vong Tình nhưng cũng không phải là vô tình, người lên tới cảnh giới cao nhất có thể tùy ý khống chế, vì vậy làm cho người ta quên đi sự tồn tại khác… Nhưng trên đời này lại có bao nhiêu người có thể đến loại cảnh giới này? Ta cũng biết…” Khóe miệng Lăng Thanh hơi nhếch, “Đông Ly đại ca ngươi vẫn luôn sống trong hối hận, thống khổ bản thân ngươi gánh không ít hơn ta, khi đó ta nghe thấy ngươi nói với An Dương vương…

“Nếu như Lăng Thanh chết, ta sẽ tự vẫn tạ tội trước mộ hắn.”

Đông Ly Mộ Vân không lên tiếng, lúc này chỉ cảm thấy trong lồng ngực có cỗ chua chát đang cuồn cuộn.

Từ năm ấy mình bất chấp liêm sỉ dựa theo yêu cầu của An Dương vương, nằm dưới thân người uyển chuyển hầu hạ, chỉ vì cầu được thuốc giải có thể bù lại khuyết điểm của mình, cứu tính mạng của Lăng Thanh.

Mấy năm nay y không có lúc nào là không sống trong hối hận với bản thân, thậm chí mục đích duy nhất y sống sót, chính là tận lực thỏa mãn yêu cầu của Triệu U, để đổi lấy cơ hội sống của Lăng Thanh…

“Lăng Thanh, đại ca thực sự thực sự có lỗi với ngươi…”

Lăng Thanh lắc lắc đầu, “Ta nói rồi, vô luận ngươi làm cái gì, ngươi vĩnh viễn cũng vẫn là Đông Ly đại ca của ta.” Nói xong giơ tay lên sờ bụng của mình, “Bất quá đằng sau, chỉ sợ cũng phải phiền phức Đông Ly đại ca xung phong đi đầu…”

Đối mặt nghi hoặc của Đông Ly Mộ Vân, Lăng Thanh có chút ngượng ngùng nói, “Bởi vì nơi này… có một tiểu Lăng Thanh…” Tuy xấu hổ, nhưng trong ngôn ngữ tràn đầy đều là sủng nịch và tình yêu.

Đông Ly Mộ Vân sửng sốt một chút mới phản ứng được, sau đó nhìn Lăng Thanh một lần từ đầu đến chân, “Ý của ngươi là…? Ngươi cũng đã như vậy lại vẫn chạy tới chỗ như thế?” Nghĩ tới biểu hiện và phản ứng của Lăng Thanh một đường tới đây, đáng tiếc y còn chưa có cưới vợ sinh con, đương nhiên là nhìn không ra gì kỳ quái.

“Tự ta cũng vẫn rất cẩn thận.”

Nghe thấy Lăng Thanh nói như vậy, đủ loại tình tự trong lòng Đông Ly Mộ Vân giao nhau tại cùng một chỗ, phức tạp đến khó có thể nói rõ, sau áy náy, hối hận, tự trách, tiếp theo mà lên là một loại nhẹ nhõm thật lâu không cảm nhận được, dỡ xuống hòn đá nặng đè nén trong lòng, tựa hồ ngay cả thở dốc cũng thông thuận không ít, chuyển sang là lo lắng…

“Thế nhưng, Lăng Thanh ngươi và Yên giáo chủ…”

Trên mặt Lăng Thanh cũng theo đó xẹt qua vẻ mặt phức tạp, nhưng vẫn như trong trí nhớ của Đông Ly Mộ Vân, miễn cưỡng chống đỡ.

“Đây là ta và y chung quy sẽ phải đối mặt, trước đây chúng ta chỉ muốn trốn tránh, đắp lên một tầng lại một tầng che lấp phía trên, cho rằng nhìn không thấy có thể coi như không tồn tại, nhưng hiển nhiên chúng ta sai rồi, như vậy sẽ chỉ làm hai bên càng xa cách, vì thế ta sẽ thử nhìn thẳng vào những vết thương và đau đớn ấy, cũng sẽ thuyết phục Yên Vân Liệt để y cũng thử làm như vậy… Dù sao chúng ta còn có Tư Tần, lập tức lại có một sinh mệnh ra đời…”

Đông Ly Mộ Vân nhìn hắn xuất thần, thanh niên vốn ôn nhuận như ngọc, bây giờ lại giống như trải qua mọi loại rèn luyện mà thay da đổi thịt, trở nên càng thêm rực rỡ chói mắt.

Ngay khi y đang ngẩn ra, từ chỗ sâu lối đi truyền đến một trận tiếng vang, giống như là có người đùa nghịch cơ quan phát ra âm thanh. Hai người lập tức cảnh giác, nhìn người kia gật đầu một cái, sau đó nâng kiếm dọc theo lối đi thật cẩn thận đi xuống. Tiếp tục đọc “Tàng tình – Quyển 4 – Chương 15”

Tàng tình – Quyển 4 – Chương 14

Tàng tình

  • Tác giả: Nga Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ thập tứ chương

Tiếng gió gào thét thê lương chói tai, lều dựng lên chống không được bao nhiêu sức gió, đống lửa nảy lên kịch liệt dường như bất cứ lúc nào cũng có thể dập tắt.

Tiết Ký Phong lấy ra túi rượu mang theo tùy thân, hung hăng rót một ngụm, há miệng hơi có chút thỏa mãn hà một cái, xoay người đưa túi rượu cho Lăng Thanh, “Ít nhiều uống một chút cho ấm người.”

Lăng Thanh lắc lắc đầu.

Tiết Ký Phong bẹp miệng, lại đưa cho Đông Ly Mộ Vân. Đông Ly Mộ Vân nhận lấy, cùng với An Dương vương hai người đều tự uống một ngụm.

Nguyễn Tố Tuyết bảo bọn họ mang nhiều người, nhưng nghĩ đến nhiều người nhiều miệng, không phải là không tin kỷ luật quân Kỳ gia nghiêm minh, nhưng dù sao ai cũng không biết kia phía dưới sẽ có cái gì, sẽ phát sinh cái gì, nghĩ đến điểm này, Đông Ly Mộ Vân vẫn đề nghị không nên mang những người khác, võ công của mấy người bọn hắn đủ để ứng phó biến cố đột phát, người nhiều, trái lại liên lụy.

Đối với điều này, Nguyễn Tố Tuyết cũng không có dị nghị nữa, chỉ bảo bọn họ cẩn thận, tình huống không đúng về trước hẵng nói.

Sắc trời dần dần tối, trừ chỗ bọn họ có chút ánh sáng, bốn phía từ từ chìm vào trong bóng tối, không bờ bến, như có vô số mãnh thú trốn trong đó, sẽ chờ đến khi tia sáng cuối cùng chìm vào phía tây, cuộn trào mãnh liệt mà ra.

Lăng Thanh nắm thật chặt áo choàng trên người, phía dưới áo choàng, tay khẽ ấn lên bụng mình.

Từ dưới Thiên Tuyệt sơn vẫn có Yên Vân Liệt ở bên cạnh, lạnh ấm cũng có y chăm sóc, bây giờ mới phát hiện mình đã quen ỷ lại Yên Vân Liệt.

Cho dù y cũng có lúc trẻ con, nhưng nghĩ kỹ, y xác thực vẫn đang nỗ lực, nỗ lực làm một người yêu tốt, phụ thân tốt, nỗ lực càng thêm ổn trọng và đủ đáng tin cậy, cũng nỗ lực làm cho mình dỡ xuống cảnh giác trước mặt y, cảm nhận được cảm giác an toàn từ y…

Vì thế bất tri bất giác lại bắt đầu quen với dịu dàng Yên Vân Liệt dành cho mình, sẽ không sinh ra cảm xúc thấp thỏm và dè dặt khi vừa bắt đầu sống chung với nhau với Yên Vân Liệt.

Mình khi đó, luôn luôn ôm suy nghĩ Yên Vân Liệt ở bên mình là bởi vì con, giữa bọn họ đã từng yêu nhau thật sâu, cũng hận đến khắc cốt ghi tâm, nhưng chúng đều là cách một tầng sa, hai bên đều không thấy rõ.

Mà mình bây giờ, bất an lúc đầu đang dần dần tiêu tan trong tình yêu càng ngày càng sâu đậm của Yên Vân Liệt, từ thâm tình y biểu hiện ra trong lời nói và việc làm đối với mình, không thua gì đối với “Tần Lâm” khi đó, thậm chí còn sâu hơn, quấn chặt hai bên, không ngừng từng chút kéo gần khoảng cách nhìn không thấy giữa hai người đó… Mà mình cũng từng bước buông tâm tư, thỉnh thoảng sẽ bộc lộ một chút tính tình vốn có trước mặt Yên Vân Liệt.

Lúc trước luôn cho rằng hai người bọn họ sau khi trải qua những chuyện đó còn có thể bên nhau, chỉ là bởi vì luyến tiếc đứa nhỏ, đứa con là ràng buộc, là sợi dây duy nhất gắn bó giữa bọn họ, nếu như không có Tư Tần, hoặc là Tư Tần không cần hai người bọn họ bảo vệ, như vậy giữa hai bên cũng sắp đi đến điểm cuối.

Mà bây giờ lại hoàn toàn không phải như vậy, bọn họ cũng đều có tình với đối phương, ngày càng sâu nặng, quan hệ gắn bó hai người cũng đã không chỉ còn là đứa con, Lăng Thanh nhớ tới lời nói khi đó với Yên Vân Liệt…

“Ta sẽ không bỏ bất luận một ai, cho dù là con, hay là…”

Hay là ngươi…

Nghĩ tới đây, hai má không kìm được nóng lên.

Đột nhiên, một cái bánh màn thầu được nướng nóng đưa tới trước mặt, Lăng Thanh vô ý thức đưa tay đón, ngẩng đầu, đối diện chính là tròng mắt chiếu sáng rạng rỡ dưới ánh lửa nảy lên của Đông Ly Mộ Vân.

“Ta thấy ngươi không ăn cái gì, ít nhiều ăn một chút, nếu không không có thể lực, bão cát này còn không biết khi nào ngừng.”

Lăng Thanh gật gật đầu, yên lặng cắn một miếng bánh màn thầu nướng đến cháy sém.

Trong tay Đông Ly Mộ Vân còn cầm một cái, ngồi về một bên đống lửa đưa cho An Dương vương bên cạnh, vẻ mặt khó chịu của An Dương vương lúc này mới thoáng giãn ra.

Tiết Ký Phong ở đầu kia đống lửa vẫn cầm túi rượu thỉnh thoảng nốc một ngụm, sức gió càng mạnh, nhiệt độ xung quanh cũng hạ xuống, sương mù phun ra trong khi hít thở lập tức ngưng tụ thành hạt băng, lạnh đến thực sự không chịu nổi. Tiết Ký Phong lại nốc một ngụm rượu trắng, cất giọng như cồng mẻ hát lên.

“Nổi lửa, khói cuồn cuộn thiên quan… Thúc ngựa, tiếng trống như sấm, ngọn kích đã gẫy…”

Tiết Ký Phong hát chính là khúc nhạc mà Dần Hổ hát khi tiễn bước những huynh đệ tại giáo trường hôm ấy, nhưng đủ khó nghe, trung khí mười phần và hào khí vạn trượng của Dần Hổ hắn không phỏng theo được, chỉ kéo cổ họng rống loạn, trái lại có chút đứt hơi khản tiếng bị người chém giết đến tuyệt lộ, cùng với gió thét “vù vù” không dứt, làm cho người ta trái lại lạnh sống lưng, đã lạnh còn càng lạnh hơn.

Lăng Thanh nhíu mày, đang muốn lên tiếng ngăn tiếng quỷ kêu của Tiết Ký Phong, không ngờ Đông Ly Mộ Vân lại ra hiệu hắn không nên, “rắc” bẻ gãy cành cây trong tay, sau khi quăng vào đống lửa, lại cùng hát lên theo Tiết Ký Phong.

“Biểu dương lực lượng, tiếng họa giác chấn mạc hoang… Biên phong phiêu diêu, nơi tinh kỳ ai dám chặn…”

Thanh âm của Đông Ly Mộ Vân trầm thấp từ tính, hồn hậu cao vút rất có khí thế.

Nghe thấy có người hòa cùng, Tiết Ký Phong hát càng thêm hăng say, dường như đủ loại tình tự tích tràn lòng, đều cần nương sức rượu bày tỏ ra ngoài, vào giờ khắc này, bầu không khí ngưng tụ xung quanh mấy người có vẻ càng thêm nặng nề và phiền muộn.

Cũng không nhớ rõ bọn họ ầm ĩ tới khi nào, Lăng Thanh ngồi một lát bắt đầu buồn ngủ, rõ ràng trên người rất lạnh, lại không ngăn được buồn ngủ kéo tới. Đông Ly Mộ Vân nhắc nhở hắn mấy lần là không được ngủ, khi trời giá rét đóng băng như thế này, ngủ rất dễ bị đông lạnh. Nhưng cuối cùng thực sự chịu không được, nghĩ chỉ chớp mắt một lát liền nhắm mắt lại. Tiếp tục đọc “Tàng tình – Quyển 4 – Chương 14”

Tàng tình – Quyển 4 – Chương 13

Tàng tình

  • Tác giả: Nga Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ thập tam chương

Lưu tướng quân không có nguy hiểm đến tính mạng, chỉ ngất đi, sau lại hít chút khói bụi, thế nhưng tìm khắp tro tàn của lều trại, đều không tìm được bản đồ lăng Diễm đế Nguyễn Tố Tuyết đặt ở chỗ hắn, mảnh vải kia trải qua xử lý đặc biệt không sợ nước lửa, sẽ không bị hủy bởi biển lửa, nhưng trên người Yên Vân Liệt cũng không có, bất quá may mà bản vẽ cơ quan vốn cũng không ở chỗ Lưu Bình.

So với Lưu Bình, tình huống của Đông Ly Mộ Vân trái lại còn tệ hơn…

“A ách — “

Kèm theo một trận tiếng vang da thịt đốt trọi, mũi đao đốt đỏ khêu, nửa con sâu đen nhánh rơi “xoảng” trên mặt đất, còn đang giãy dụa nảy lên, Nguyễn Tố Tuyết vội vàng vẩy dầu hỏa, dùng hỏa chiết tử đốt. Con sâu kia kịch liệt giãy dụa trong ngọn lửa, cuối hóa thành một cục cháy đen, toát ra mùi tanh hôi nồng đậm, cổ trùng thiêu cháy như vậy trên mặt đất có mấy con.

Lăng Thanh giơ tay lên lau mồ hôi trên trán, nhưng tóc mái cùng tóc mai sớm đã mướt mồ hôi, “Đông Ly đại ca, lại nhịn một chút, không còn mấy con…”

Cả người Đông Ly Mộ Vân giống như là vớt lên từ trong nước, máu tươi trên lưng và cánh tay nhễ nhại, sắc mặt tái nhợt, môi sớm đã mất màu máu, nhưng thần trí vẫn còn duy trì thanh tỉnh.

Hắn quay lại, khóe miệng hơi nhếch lên, miễn cưỡng nặn ra một nụ cười, để cho Lăng Thanh yên tâm, nhưng thanh âm nói chuyện yếu ớt suy nhược, hiển nhiên là đang miễn cưỡng chống đỡ, “Không sao, Lăng Thanh ngươi tiếp tục… Chút đau ấy đại ca cũng không thể nhịn, chẳng phải làm cho ngươi chê cười?”

Lăng Thanh nhấp môi, lại hơ chủy thủ trong tay trên lửa, sau đó đâm xuống chỗ bả vai hắn, mũi đao vừa xoáy, cổ trùng chui xuống dưới da kia bị khoét ra.

Bắp thịt trên lưng Đông Ly Mộ Vân co rút lại, răng cắn đến vang lên “kèn kẹt”, thực sự nhịn không được mới trầm đục hừ nhẹ một tiếng, An Dương vương và Dần Hổ một người đè hắn một bên, lúc này cũng đều đầu đầy mồ hôi.

Yên Vân Liệt tuy là giáo chủ Thiên Tuyệt giáo, nhưng y nhưng cũng không hay dùng cổ, những cái mang trên người chính là “dẫn lộ”, “phất lan” các loại mà Lăng Thanh đã từng thấy, lại không ngờ cũng sẽ có cổ độc thế này, nếu như lúc đó không phải Đông Ly Mộ Vân cản trở thay mình, sợ rằng bản thân không có biện pháp để bảo vệ được mình và đứa nhỏ trong bụng chu toàn.

Thế nhưng bây giờ nhớ kỹ lại, Yên Vân Liệt lúc đó sao lại có cử động như vậy? Y hẳn là thấy rõ mình…

Lại tốn một chốc mới lấy cổ trùng trên người Đông Ly Mộ Vân xuống, bôi thuốc, băng bó kỹ vết thương.

Đông Ly Mộ Vân đã mất đi ý thức, Nguyễn Tố Tuyết đang muốn gọi người cùng nhau giúp dời Đông Ly Mộ Vân lên trên giường, Lăng Thanh vươn tay đỡ, không ngờ An Dương vương trực tiếp bế ngang Đông Ly Mộ Vân lên.

Gút mắc giữa An Dương vương và Đông Ly Mộ Vân Lăng Thanh đã sớm biết, từ trong câu chữ nghe trộm được khi ấy, hắn cảm thấy hẳn là An Dương vương xuất phát từ mục đích nào đó, lấy an nguy tính mạng của mình uy hiếp Đông Ly Mộ Vân nghe theo y, có thể “cập đệ” hạ trên người mình lúc đó cũng là vì vậy.

Nhưng… sự quan tâm An Dương vương có khi vô tình hay cố ý biểu hiện ra đối với Đông Ly Mộ Vân, lại khiến hắn hoài nghi suy đoán đó.

Lăng Thanh đang cúi đầu thu dọn đồ đạc, đột nhiên một bình thuốc được đưa tới trước mặt mình, ngẩng đầu, phát hiện là Nguyễn Tố Tuyết.

Nguyễn Tố Tuyết vươn tay ra hiệu phía ngoài, “Ta nghĩ y bây giờ cần cái này hơn… Vết thương của các tướng sĩ đều không nguy hiểm đến tính mạng, nghiêm trọng một chút chính là gãy chân, so sánh thì, ngươi ra tay rất nặng.”

Lăng Thanh đưa tay nhận bình thuốc ấy, sau đó miết trong tay, nhìn mặt đất trước người ngẩn ra.

Lúc đó một lòng muốn Yên Vân Liệt đang dưới trạng thái điên cuồng tỉnh táo lại, liền không bận tâm đến phương pháp, sau đó Yên Vân Liệt bị giam giữ giám thị, mà hắn thì vội vàng xử lý vết thương trên người Đông Ly Mộ Vân, vẫn không để ý đến y. Bây giờ nhắc đến, thoáng có chút lo lắng, nhưng lại phát hiện mình không biết phải đối mặt y như thế nào.

Nguyễn Tố Tuyết lại nói, “Hiện tại tìm không được bản đồ Lưu Bình giữ, mặc dù không có bản vẽ cơ quan sẽ tăng phiêu lưu, nhưng không dám xác định người lấy được bản đồ có thể chỉ dựa vào cái này liền đi xuống lăng mộ hay không.”

Lăng Thanh phục hồi tinh thần lại, “Tỷ tỷ, ý của ngươi là…?”

“Chúng ta có lẽ cần xuống lăng một lần.”

Theo Nguyễn Tố Tuyết bọn họ đi ra khỏi doanh trướng của Đông Ly Mộ Vân, lúc này bên ngoài trời đã sáng choang, một đêm ầm ĩ, ngoại trừ tướng sĩ tuần tra, những người khác người chữa thương thì chữa thương, người nghỉ ngơi thì nghỉ ngơi, lửa trại dập tắt bốc khói xanh phất phơ.

Lăng Thanh hơi hí mắt, thích ứng ánh sáng phía trước, Tiết Ký Phong cách đó không xa nhìn thấy hắn, chạy tới.

“Đông Chu vương không sao chứ… Ai, cẩn thận.” Tay Tiết Ký Phong tóm lấy, từ trên tay áo Lăng Thanh sờ xuống cái gì, ném xuống đất thật mạnh, “Một con cá lọt lưới này.”

Lăng Thanh nhìn sang, phát hiện bị Tiết Ký Phong ném xuống đất chính là một con rết chân xanh đầu vàng, Tiết Ký Phong một cước giẫm lên, bộ phận lộ ra ngoài ủng của con rết ra sức xoay loạn, cao cao ngước đầu, thoạt nhìn rất buồn nôn, nghĩ đến là vừa rồi lúc giúp Đông Ly Mộ Vân rút cổ núp ở đâu đấy không thể tìm ra, sau đó dính lên tay áo hắn ra theo.

Lăng Thanh chỉ cảm thấy trong bụng cuồn cuộn, nhíu chân mày che miệng lại đi sang một bên.

“Lăng Thanh, ngươi không sao chứ?”

Lăng Thanh lắc lắc đầu, “Tiết đại ca, ngươi bị thương không nhẹ, không thích hợp ra đây đi loạn.”

Tiết Ký Phong giơ tay lên xoa xoa ngực, “Đau thì còn có chút đau, bất quá cũng không có gì quan trọng, ngươi muốn ta nằm ở nơi đó bất động mới thật là muốn mạng của ta.”

Lăng Thanh chỉ thản nhiên mỉm cười đáp hắn, thế nhưng cay đắng tràn đầy cuồn cuộn dâng lên trong miệng, đè cũng đè không xuống. Tiếp tục đọc “Tàng tình – Quyển 4 – Chương 13”

Tàng tình – Quyển 4 – Chương 12

Tàng tình

  • Tác giả: Nga Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ thập nhị chương

Sau khi dùng xong bữa tối, mấy vị phó tướng đều tụ tập trong doanh trướng chủ tướng thương thảo bước đối sách tiếp theo. Thống soái người Liêu bị Yên Vân Liệt bắn chết, nhưng người Liêu lại không có ý đồ lui binh.

“Mất chủ tướng chẳng qua là một đám binh tán loạn, không đáng để sợ!” Dần Hổ kết luận.

Nhưng bị Đông Ly Mộ Vân bác bỏ, “Ta lại không cho là như vậy, bọn họ lần này phía sau có ma giáo nâng đỡ, hiện tại không có chủ soái còn không lui binh, hiển nhiên còn có ý đồ.”

Dần Hổ không phục cách nói này của hắn, “Ý đồ gì? Đã không còn người chỉ huy đánh trận còn có thể có ý đồ gì? Không phải là đều coi trọng mỹ nhân xông vào trong doanh địa ngày đó thôi sao? Nhắc tới cũng phải, chỗ người Liêu tìm được mỹ nhân da mỏng thịt mềm như thế? Chậc chậc chậc, đáng tiếc là nam nhân, nếu không ta cũng đoạt đi sưởi ấm giường.”

“Dần tướng quân…” Nguyễn Tố Tuyết lên tiếng, ý bảo hắn không nên lại tiếp tục nói bậy, như thế, Dần Hổ lập tức ngoan ngoãn ngậm miệng, Nguyễn Tố Tuyết lại chuyển hướng Đông Ly Mộ Vân, “Ý nghĩa của Đông Chu vương… là bọn chúng còn ngấp nghé gì đó, vì vậy mới chậm chạp không chịu lui binh?”

Đông Ly Mộ Vân gật gật đầu, “Đối với bọn chúng mà nói, chinh chiến nhiều năm với chúng ta nhưng vẫn còn giằng co chẳng được, không bằng dùng phương pháp đó, thiên hạ Trung Nguyên mà mất, còn có ai ngăn cản được bọn chúng?”

Chuyện lăng Diễm đế và chín đỉnh chỉ có số ít người biết được, vì vậy Đông Ly Mộ Vân cũng không nói quá rõ ràng.

Nguyễn Tố Tuyết lui mấy viên phó tướng, chỉ lưu lại Lăng Thanh cùng Đông Ly Mộ Vân, hỏi, “Ở đây đã không có người ngoài, ta nói chuyện cũng không cần che che giấu giấu, Đông Chu vương, ta hỏi ngươi một câu, có muốn đáp hay không, cũng không ép ngươi.”

Thấy Đông Ly Mộ Vân gật đầu, Nguyễn Tố Tuyết nói tiếp, “Ngày đó chuyện Vũ Hoàn sơn, có phải là ngươi và An Dương vương âm thầm an bài hay không? Bản đồ lăng Diễm đế và bản vẽ cơ quan, trên tay ngươi có phải cũng có một phần?”

Lăng Thanh chấn động, không ngờ Nguyễn Tố Tuyết lại đưa ra câu hỏi giống như Yên Vân Liệt.

Yên Vân Liệt vẫn còn có thù hận với Đông Ly Mộ Vân, y đã không chỉ một lần nhắc nhở mình, không nên dễ tin Đông Ly Mộ Vân, chuyện phát sinh ngày ấy trên Vũ Hoàn sơn, người được lợi lớn nhất chính là Đông Ly Mộ Vân cùng An Dương vương, nói không chừng đây hết thảy chính là bọn họ an bài, để lấy được phần bản vẽ cơ quan lúc đó còn đang trong tay mình.

Cho dù biết “cập đệ” trên người mình là Đông Ly Mộ Vân hạ, thế nhưng hắn và Đông Ly Mộ Vân quen biết nhiều năm như vậy, ra sống vào chết cũng mấy lần, hắn nguyện ý chờ Đông Ly Mộ Vân chính miệng thẳng thắn chuyện này với mình, nhưng thủy chung không muốn tin trong lòng Đông Ly Mộ Vân có dã tâm, thậm chí cũng mơ ước vị trí cao cao tại thượng ngồi ôm thiên hạ ấy.

Biểu tình trên mặt Đông Ly Mộ Vân hơi biến hóa, nhưng giọng điệu mở miệng cực kỳ bình tĩnh, nghe không ra chột dạ và hoảng loạn gì, “Không dối gạt Kỳ phu nhân, bản vẽ cơ quan quả thật bị An Dương vương vẽ lại một phần, nhưng không ở chỗ ta, An Dương vương có dụng ý khi làm vậy của hắn, lúc đó ta không có quyền can thiệp hắn.”

Nguyễn Tố Tuyết nghe xong cũng không quá để ý, “Đây vốn chính là thứ của Triệu gia, làm liên lụy tới nhiều người như vậy của Kỳ gia ta, Triệu U hắn muốn cầm thì cầm cũng tốt, sau này cũng đừng để người Kỳ gia đền mạng trông là được.”

Thật ra Lăng Thanh cũng vẫn cảm thấy An Dương vương người này kỳ quái, rõ ràng cách cái vương vị này xa một bước, lại chắp tay cho cháu gã, nhưng lại nắm chặt hoàng quyền trong tay mình, làm cho hoàng đế trên đế vị kia thành một con rối, gã rốt cuộc đang nghĩ cái gì?

Bất quá lúc này không phải lúc quản điều đó, Lăng Thanh hỏi Nguyễn Tố Tuyết, “Tỷ tỷ, chúng ta có nên xuống lăng Diễm đế xem thử hay không, nếu như thứ kia thật sự ở nơi đó…”

Nguyễn Tố Tuyết giơ tay lên lắc lắc, “Không nên đi xuống, cũng không thể đi xuống, nếu như bọn chúng thật sự đến vì chín đỉnh trong lăng Diễm đế, như vậy đến bây giờ còn chưa hành động chỉ sợ là không biết cũng không dám đi tìm lăng Diễm đế, nếu như chúng ta đi, chẳng phải là dẫn đường cho bọn chúng?”

“Vậy tỷ tỷ, vật của ngươi…” Lăng Thanh nghĩ, chủ soái người Liêu đã mất, lại không có cách nào đi lăng Diễm đế, hiện nay cơ hồ như bị buộc tới tuyệt lộ, nói không chừng đang âm mưu muốn cướp đoạt hai bức vẽ này, nếu thật như vậy, Nguyễn Tố Tuyết chẳng khác nào thân trong nguy hiểm, huống hồ lúc trước đã có người từng dạ tập doanh trướng chủ soái.

Nguyễn Tố Tuyết lại tỏ ý hắn không nên lo lắng, “Dù cho tìm đến ta, cũng tìm không được thứ bọn chúng muốn…” Tiếp tục đọc “Tàng tình – Quyển 4 – Chương 12”

Tàng tình – Quyển 4 – Chương 11

Tàng tình

  • Tác giả: Nga Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ thập nhất chương

Phía sau nơi trú quân của quân doanh tại Ung châu có một trấn gần kề, tuy là nơi biên quan Mạc Bắc, nhưng người đến người đi cũng coi như náo nhiệt.

“Lăng Thanh, ngươi ở nơi này chờ ta một lát.”

“Được.” Lăng Thanh nhìn theo Nguyễn Tố Tuyết vén tấm thảm da dê treo ở cửa một gia đình lên đi vào trong, hắn tự mình ngồi trên ngựa có chút buồn chán nhìn khắp bốn phía.

Một trận lúc trước kia khiến bệnh nhân nơi đóng quân đột nhiên tăng, dẫn đến thảo dược tại nơi đóng quân bị thiếu, chờ dược liệu và lương thảo cùng đưa tới sợ rằng không kịp. May mà trước đây một số bộ hạ cũ bị thương rời khỏi nơi đóng quân định cư bên trấn này, sẽ luôn tích trữ một chút lương thảo và dược liệu đưa tới khi khẩn cấp, mặc dù người đã không còn ở trong quân doanh, nhưng trái tim vẫn luôn vương vấn các huynh đệ bảo vệ quốc gia còn đang ở nơi đóng quân, khiến người ta không thể không kính phục.

Lăng Thanh biết, Nguyễn Tố Tuyết miệng nói là để cho mình theo nàng đi lấy dược liệu, để bảo vệ an toàn của nàng, nhưng kì thực là vì cho mình đi ra giải giải sầu, có lẽ bầu không khí nặng nề giữa mình và Yên Vân Liệt quanh quẩn lúc này, cũng bị nàng nhận ra.

Vì vậy trên đường đi, Nguyễn Tố Tuyết tỏ vẻ, đã đại soái nước Liêu chết trước trận, đại quân nước Liêu cho dù không lui binh, nhưng rắn mất đầu một chốc cũng không dám có động tĩnh gì, lúc này hắn có thể về trước, không cần phải lo lắng bọn họ.

Lăng Thanh nghe lời của Nguyễn Tố Tuyết, lại chưa lập tức đáp ứng, hắn sao lại không muốn trở về, sau khi nghe thấy câu ám chỉ cuối cùng của Điện Dao, hắn chỉ hận không thể mọc cánh như diều hâu bay lượn chân trời mà bay về, nhưng lại lo lắng trong này có trá.

Nghĩ tới đây, Lăng Thanh âm thầm trầm một hơi, ngẩng đầu nhìn bầu trời xám mờ, mấy ngày nay tuyết không rơi, nhưng gió xen lẫn đá cát vẫn còn rất mạnh, thổi làm mắt người mở không ra.

Lăng Thanh đưa tầm mắt đến cái bóng đen tuyền ở ngoài trấn cách đó không xa, lúc tới, cái bóng đen tuyền kia thoạt nhìn giống như ngọn núi nhỏ, không nhúc nhích đứng sừng sững trong dất vàng cát bay, có chút quái dị.

Lăng Thanh nghĩ Nguyễn Tố Tuyết chắc một lát nữa mới đi ra, liền giục ngựa đi thong thả về phía ấy. Tới gần hơn chút xíu, liền thấy rõ ràng sườn núi đó, bất đồng với đất vàng núi đỏ xung quanh, ngọn núi nhỏ bao lấy nham thạch phi thường khổng lồ, bên ngoài đen bóng, dưới ánh mặt trời sáng lên, hiện đầy dấu vết mài mòn và phong hóa của năm tháng.

Lăng Thanh xoay người xuống ngựa, đến gần quan sát. Phía dưới khối cự thạch này vùi vào trong đất bùn, nhưng lại không giống như là thiên nhiên nơi này sinh thành, cảm giác càng giống như về sau người nào đó chuyển đến đặt vào đây. Nhưng vì sao phải chuyển một tảng đá lớn như vậy vào chỗ này?

Lăng Thanh vươn tay sờ mặt ngoài khối nham thạch lớn này, không ngờ vừa chạm vào bề ngoài nham thạch, thứ tựa như hạt cát sột soạt rơi xuống, có lẽ thực sự vì đặt ở đây quá lâu, mà bộ phận lộ ra bên trong màu sắc mới tinh, mang theo hoa văn uốn éo giống như là con giun.

Đây cũng gợi ra hứng thú của Lăng Thanh, luôn cảm thấy tảng đá kia kỳ quái, bây giờ nhìn thử, có lẽ đó cũng không phải một tảng đá, bề ngoài thoạt nhìn là nham thạch, nhưng thứ bọc bên trong cũng nói chưa biết chừng.

Nghĩ như vậy liền giơ tay lên dùng chuôi kiếm gõ tảng đá đó.

“Lăng Thanh, ngươi đang làm cái gì?”

Lăng Thanh ngừng tay xoay người lại, liền thấy Tiết Ký Phong ghìm cương ngựa nhảy xuống từ trên ngựa, đi đến bên cạnh hắn, “Kỳ phu nhân tìm không thấy ngươi lo lắm đấy… Ai? Ngươi làm cái gì với tảng đá kia thế?”

“Ta phát hiện…” Thế nhưng Lăng Thanh chưa nói xong đã bị Tiết Ký Phong kéo đi.

“Đi nhanh đi, tướng sĩ tại nơi đóng quân vẫn chờ những dược liệu kia đấy.”

Nghe thấy Tiết Ký Phong nói như vậy, Lăng Thanh liền thu hồi tâm tư, xoay người lên ngựa, cùng Tiết Ký Phong hai người cưỡi ngựa trở về.

Móng ngựa đạp dấy lên một trận đá cát, lúc Lăng Thanh vung roi nhịn không được lại quay đầu nhìn cự thạch kia một cái, lúc này khối đen thui ấy đã biến mất trong cát bụi từ từ tung bay, đứng sừng sững như thế, dường như từ trước đã đợi tại nơi đó, mặc cho ai cũng khó lay động. Tiếp tục đọc “Tàng tình – Quyển 4 – Chương 11”