Tàng tình
- Tác giả: Nga Phi
- Chuyển ngữ: Yappa
- Mục lục
Đệ tam chương
Yên Vân Liệt nói muốn sau năm ngày mới lên đường, sáng sớm năm ngày sau, Lăng Thanh lần nữa đến trước cửa nhà hoa lâu đó.
Trên mặt vẫn mang mặt nạ bằng bạc, Quy Mộng nắm trong tay dùng miếng vải đen quấn.
Hắn vẫn là quyết định tiếp tục che giấu thân phận của mình, nếu Yên Vân Liệt biết sự kiện lần đó thoát không khỏi liên quan với mình, như vậy thân phận của hắn liên lụy đến càng ít người càng tốt, thậm chí ngày đó lúc so chiêu với Yên Vân Liệt, hắn cũng tận lực không dùng võ thuật gia truyền.
Lúc này người nọ khoan thai từ bên trong cửa đi ra, một thân trường sam gấm màu bạc, tay áo đáy áo thêu tường vân phi lãng, làm nổi bật được thân hình cao lớn rắn rỏi. Hắn nghiêm túc nói chuyện với nữ tử bên người, giống như là đang phân phó cái gì, sau đó nữ tử xoay người lại hướng bên trong chào hỏi một tiếng.
Liền thấy bên trong cánh cửa đi ra một nam tử trường sam tố y, ngũ quan xinh xắn, thanh lệ lãnh diễm sợi tóc đen nhánh như thác đổ xuống bả vai, trong bước đi tung bay như gió. Nam tử chỉ đi tới chỗ cửa liền đứng lại, chậm rãi ngẩng đầu lên, ánh mắt đưa tình nhìn Yên Vân Liệt, tựa không nỡ, tựa lưu luyến.
Trên mặt Yên Vân Liệt hiện ra một vẻ tùy tiện, nghiêng thân ghé vào lỗ tai hắn nói cái gì, nam tử rũ mắt vẫn là có chút thần tình buồn bã, sau một khắc đã thấy Yên Vân Liệt giơ tay nắm cằm nam tử kia hôn lên…
Tay Lăng Thanh cầm Quy Mộng run rẩy, hình ảnh như vậy hắn từng thấy vài lần trong lúc vô tình, đương nhiên hắn cũng biết Yên Vân Liệt Yên đại giáo chủ có bao nhiêu phong lưu cùng đa tình.
Người kia thích mỹ nhân, bất luận nam nữ, chỉ cần tướng mạo thoát tục dung mạo tuyệt lệ hắn đều thích, trong đó yêu nhất mỹ nhân mặc bạch y, nhất là thích mỹ nhân bạch y một đôi thu thủy lúng liếng rực rỡ dịu dàng trong nụ cười yếu ớt.
Cũng không phải là Lăng Thanh cố ý quan tâm người trước mắt này, từ đầu là bởi vì bị cười nhạo là “Phách Nguyệt công tử” mà không phục, sau đó một lòng một dạ tập trung vào kiếm pháp, luôn nghĩ có một ngày sẽ cho người kia trố mắt đứng nhìn một lần, thế là tâm tâm niệm niệm đã lâu, lại mấy lần hữu ý vô ý chú ý đến…
Cây liễu bờ sông, gió sớm trăng tàn, kể ra nhiều lần đi sát qua bên người, mỗi một lần hắn đều sẽ bị khí chất tiêu sái hào phóng của đối phương hấp dẫn, nhịn không được ngừng chân quay đầu lại, xuất thần ngóng nhìn, chỉ là người nọ tựa hồ chưa bao giờ nhận ra hắn, cũng không thấy y dừng bước.
Lúc đầu Lăng Thanh cũng vì sự không để ý của đối phương mà tức giận, cho rằng đối phương vẫn là khinh thường hắn, thế nhưng dần dà, hắn mới hiểu được, không phải Yên Vân Liệt khinh thường mình, làm bộ không nhận ra, mà là Yên Vân Liệt căn bản không chú ý tới mình. Trong mắt người kia chỉ dung nạp được mỹ nhân, mà mình thì bị quy về loại người qua đường ấy.
Ngươi tình ta nùng bên kia tựa hồ không có ý tứ lập tức dừng lại, Lăng Thanh thoáng có cảm giác giữa ban ngày ban mặt mà có những hành động trái với phong hóa như thế, thấy hơi chói mắt, liền đảo ống tay áo qua, xoay người, hướng thẳng về phía xe ngựa đang dừng ở bên cạnh.
Vệ Vũ bọn họ yên lặng đợi ở một bên trên xe ngựa, trên mặt bình thản hờ hững nhìn không ra biểu tình gì. Nắng mai mỏng manh mạ trên người hắn một tầng ánh sáng nhàn nhạt, phác lên đường nét thân thể cường tráng của hắn, cưỡi trên ngựa ô chuy đạp tuyết to lớn khoẻ mạnh, trên thân thẳng tắp như cây tùng, huyền y bay nhè nhẹ, khí vũ bất phàm. Nhìn thấy Lăng Thanh đi tới hướng bên hắn, hơi gật đầu xem như làm một lễ.
Lăng Thanh ngồi một hồi trong xe ngựa, lại nhìn nhìn bên ngoài, nghĩ có nên hỏi Vệ Vũ muốn một con ngựa đến cưỡi hay không, hắn mới không cần một đường đối diện Yên đại giáo chủ cùng với nam tử thanh diễm kia, xem bọn y khanh khanh ta ta.
Quyết định chủ ý đang muốn đứng lên, bỗng màn xe một trận lay động, Lăng Thanh vừa nhấc đầu, đối diện một khuôn mặt tươi cười góc mày nghiêng bay anh tuấn, Yên đại giáo chủ chỉ một mình vui vẻ từ dưới đất lên xe ngựa.
Lăng Thanh sửng sốt, sau đó rất không nể mặt cũng không đánh một tiếng bắt chuyện, lễ cũng không chỉ một người, nghiêng phắt đầu qua một bên.
Thấy hắn lãnh đạm như thế, Yên Vân Liệt nhíu nhíu mày, nụ cười trên mặt tức khắc không còn, không nói một tiếng lui đến góc đối diện Lăng Thanh ngồi xuống, đường đường giáo chủ Thiên Tuyệt giáo biểu hiện rất giống một đứa nhỏ không ai muốn, toàn thân lộ ra một cỗ ủy khuất nồng đậm.
Xe ngựa đi được chưa lâu lắm, Yên Vân Liệt liền không chịu nổi tịch mịch lên tiếng.
“Không biết Tần công tử… sư thừa nơi nào?”
Lăng Thanh quay đầu nhìn hắn một cái, thản nhiên nói: “Ngọc Nguyên chân nhân của Thanh Hồng sơn.”
Ngọc Nguyên chân nhân thực ra là sư phụ của Đông Ly Mộ Vân, Lăng Thanh thuở nhỏ từng tu tập nội công tâm pháp dưới kỳ môn, vì vậy coi như là sư phụ của mình.
Yên Vân Liệt sờ sờ cằm, “Hèn chi, Thanh Hồng phái lấy tu chân luyện đan là chính, võ công tâm pháp bản tọa xác thực chưa từng tỉ mỉ nghiên cứu, thảo nào nhận không ra chiêu thức của Tần công tử.”
“Nhưng mà bản tọa nghe nói minh chủ võ lâm hiện nay Đông Ly Mộ Vân chính là đệ tử của Ngọc Nguyên chân nhân, nói như thế, Tần công tử và minh chủ võ lâm chính là sư huynh đệ, chỉ là không biết ai là huynh? Ai là đệ?”
Cũng không biết bởi vì hắn nói câu cuối cùng quá ái muội hay không, tóm lại thoại âm rơi xuống, liền mạnh mạnh mẽ mẽ bị trúng một cái ánh mắt xem thường của Lăng Thanh.
Lăng Thanh là quyết tâm không tính toán mở miệng nhiều trước mặt hắn, thứ nhất là sợ nói nhiều nhất định sai, sẽ bị nhìn thấu thân phận, thứ hai thì vẫn là vì một màn sáng sớm nhìn thấy ở cửa thanh lâu trước khi xuất phát kia.
Mặc dù rất nhiều chuyện sớm đã hiểu rõ, người kia phong lưu tiêu sái lại không chuyên tình, trong mấy năm nay vô tình gặp được bao nhiêu lần, người đi theo bên cạnh hắn cũng là thay đổi bấy nhiêu người. Thế nhưng nhìn thấy hắn và người khác thân thiết với khoảng cách gần như thế, trong lòng nhiều ít có chút cảm giác không thể nói rõ, là lạ, dường như hít một hơi cũng không thông.
Dù sao hiện nay Lăng Thanh chính là không muốn quan tâm hắn, miễn cho mình lại bị trêu đùa coi như trò tiêu khiển.
Thế nhưng vị giáo chủ Thiên Tuyệt giáo trước mắt này hiển nhiên có kiên trì cùng chịu đựng cần mẫn hơn hẳn người bình thường, đã trúng ánh mắt xem thường cũng không coi như chuyện gì, đường nhìn lại rơi xuống Quy Mộng trong miếng vải đen trên cái bọc bên người Lăng Thanh, ưỡn mặt tới gần, “Đây là kiếm của Tần công tử? Bản tọa có thể mở mang kiến thức một chút hay không?” Vừa nói tay đã đưa ra.
Lăng Thanh nhanh tay nhanh mắt, cầm lấy Quy Mộng trước hắn, cổ tay vừa chuyển chính là một gậy gõ lên tay hắn, rồi sau đó thả Quy Mộng vào bên kia thân, “Tần mỗ không thích người khác tùy ý đụng vào đồ của Tần mỗ, mong Yên giáo chủ thứ lỗi.”
Yên Vân Liệt xoa cái tay bị đập hồng ngồi trở lại chỗ ban đầu, lần này cuối cùng là an tĩnh, mãi đến khi đến khách điếm dừng chân cũng không có lại nói thêm một câu.
Dọc theo đường đi, tay Lăng Thanh đỡ cằm nhìn cảnh sắc ngoài cửa sổ của mình, Yên Vân Liệt thì thủ ở bên còn lại, thường thường quay đầu nhìn người đang ngồi ở bên kia một cái, bởi vì hiếm khi bị vắng vẻ như thế, Yên đại giáo chủ lại rầu rĩ quay đầu đi.
Tới khách điếm dừng chân, buổi tối nằm trên giường, Lăng Thanh cũng lật qua lật lại không ngủ được, hồi tưởng lại đủ loại cử động của Yên Vân Liệt ban ngày, cảm giác hắn một đại nam nhân niên kỷ không nhỏ lại vẫn còn giống như một đứa bé bướng bỉnh, nhớ tới biểu tình kinh ngạc của hắn, ngực vui lên, nhịn không được bật cười.
Sườn của giường dựa vào tường, Lăng Thanh nằm mặt hướng phía trong, đưa tay sờ lên vách tường. Yên Vân Liệt là ngủ ở một gian trong khách phòng bên cạnh… Không biết hắn không có mỹ nhân bồi giá, có thấy đoạn đường này buồn chán đến muốn nhảy xe hay không? Cũng không biết hắn không có giường ấm nằm thơm, có ăn không thấy vị, trằn trọc khó ngủ hay không?
Cảm giác mình dường như trả thù trêu đùa của Yên Vân Liệt đối với mình lúc trước, Lăng Thanh đột nhiên tâm tình tốt, nắm đệm chăn, nhắm mắt, lại là một đêm ngủ ngon. Tiếp tục đọc “Tàng tình – Quyển 1 – Chương 3” →