Tàng tình – Quyển 1 – Chương 7

Tàng tình

  • Tác giả: Nga Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ thất chương

Ôm một đống cành khô trở về bên hồ.

Nước hồ trong như gương, bất ngờ có người từ trong nước nổi lên, tóc dài đen bóng như gấm tựa đuôi cá chép, khẽ vung vẽ nên một đạo đường vòng cung trên không trung.

Nam nhân lõa nửa người trên, vai lưng dày rộng, to lớn cao ngất, da đọng nước dưới hoàng hôn, có một loại mị hoặc tình sắc khó có thể nói rõ.

Lăng Thanh chỉ liếc mắt nhìn liền xấu hổ nghiêng mặt đi.

Yên Vân Liệt quăng cá bắt được lên bờ, những con cá này vẫy vây đuôi không an phận mà nhảy. Yên Vân Liệt bơi qua nửa người trên ghé vào bên bờ, xem Lăng Thanh lấy cành khô trong tay vừa kéo vừa đâm, liền chính xác đâm trúng một con cá, từ miệng vào, từ đuôi ra, sau đó mắc trên đống lửa.

Yên Vân Liệt không thể không cảm thán thần kỳ của khôi thạch liên, người ngay mấy canh giờ trước còn hấp hối, lúc này đã giống như chuyện gì cũng chưa từng phát sinh, nhìn động tác rút cành của hắn, có lẽ công lực cũng có tiến bộ.

Nhìn Lăng Thanh biểu tình nghiêm túc xuyên hết từng con cá, bởi vì y sam cơ hồ đều bị máu thấm đẫm, lúc này trên người hắn phủ ngoại bào của y, hơi lớn, nửa thân dưới liền từ trong vạt áo lộ ra mảng lớn cảnh xuân.

Ánh hoàng hôn phác ra đường nét màu vàng kim quanh hắn, thêm vài phần nhu hòa, môi hơi nhấp, khóe môi nhàn nhạt nhếch lên, cằm tinh tế, gáy trơn nhẵn, ngón tay cầm cành cây gầy gò nhỏ dài cực kỳ đẹp, Yên Vân Liệt chỉ cảm thấy một cỗ nhiệt lưu xông về phía bụng dưới, kích thích trướng đau ngọt ngào một nơi nào đó. Tiếp tục đọc “Tàng tình – Quyển 1 – Chương 7”

Tàng tình – Quyển 1 – Chương 6

Tàng tình

  • Tác giả: Nga Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ lục chương

Lúc lại lên đường, bầu không khí đã không như lúc trước, Yên Vân Liệt tuy là chật vật, nhưng cũng không biết có phải vì đùa Lăng Thanh vui vẻ hay không, luôn cố tình làm một vài chuyện tình làm người ta phát cáu. Thế nhưng không có người tiếp lời, sau mấy lần hắn cũng cảm thấy không có ý nghĩa gì, đường đi lúc sau toàn bộ thu hồi thái độ vui đùa.

Lăng Thanh vẫn tự trách hắn ngày đó dưới xúc động, đả thương nha dịch mới dẫn đến những kẻ đó trả thù lại, mặc dù Yên Vân Liệt khuyên giải rất nhiều lần, nhưng hắn vẫn không cách nào tiêu tan từ trong đó.

Đi tới trấn nhỏ dưới Thập Quân sơn, liền gặp được bọn họ người bọn họ muốn tìm, dược sư của Thiên Tuyệt giáo — Viên Bất Quy.

Niên kỷ của đối phương không chênh lệch mấy với bọn họ, một thân nho sam, khăn vấn đầu lay động, khi nói chuyện vẻ mặt ôn hòa, khiêm tốn lễ độ, ngược lại càng giống như là một thư sinh. Tiếp tục đọc “Tàng tình – Quyển 1 – Chương 6”

Tàng tình – Quyển 1 – Chương 5

Tàng tình

  • Tác giả: Nga Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ ngũ chương

“Tiểu tử ngươi lại chạy tới trộm rượu rồi?!”

“Ai nha! Ai nha! Đau quá à, Liên di.”

Thanh âm ồn ào cãi nhau làm Lăng Thanh từ trong giấc mộng giật mình tỉnh dậy, mang theo đau đầu sau khi say rượu, Lăng Thanh đầu tiên là hoảng hốt mình đang ở nơi nào.

Mặt trời rất cao, chiếu đến mức hắn có chút không mở ra được mắt, tiếp đó ý thức dần dần rõ ràng, cuối cùng nhớ tới tối hôm qua hai người sau đấy ngồi dưới đền thờ tiếp tục uống, sức rượu tăng lên, lại đêm khuya sương nặng, liền lần lượt trò chuyện câu được câu không cùng một chỗ, cuối cùng thiếp đi lúc nào cũng không biết.

Lăng Thanh có chút khẩn trương đi sờ mặt nạ trên mặt, may mắn, vẫn còn… Sau đó ngẩng đầu, liền thấy một hình ảnh khiến người ta trợn mắt há hốc mồm.

Nữ tử dư âm thướt tha tầm trung niên, trong tay cầm một cái chổi, một tay nhéo lỗ tai Yên Vân Liệt, vừa mắng vừa đánh.

Đường đường Yên đại giáo chủ mặc dù ôm đầu lại phơi toàn bộ lưng ra ngoài, mặc cho cái chổi kia từng cái rơi trên lưng, còn khom lưng, dường như sợ vóc người của mình quá lớn, đối phương nhéo không được hắn tựa như cố ý hạ thấp thân thể xuống, trong miệng mặc dù kêu ai ái, thế nhưng bằng một thân công lực sâu không lường được kia của hắn, chung quy sẽ không ngay cả một nữ lưu yếu ớt như thế cũng tránh không thoát chứ…

Lăng Thanh nghiêng đầu xuống, xem không hiểu tình hình trước mắt, Yên Vân Liệt lại giống như tìm được cứu tinh.

“Tần công tử, cứu mạng…”

Chưa kêu xong, vừa kêu một tiếng nữ tử kia đánh càng ác, “Ngươi giỏi lắm, lại lừa gạt đứa nhỏ nhà ai? Đã nói ngươi cả ngày trêu hoa ghẹo nguyệt không đứng đắn, người ta tốt lành mỗi một người đều bị ngươi phá hỏng, ta ngày hôm nay thay phần người nhà những đứa nhỏ ấy đánh cả thảy! Ai cho ngươi trộm rượu! Ai cho ngươi lại lừa người!”

“A! Đau… Con không trộm! Con không trộm! Ai nha! Tần công tử!”

Không biết đây có coi là xướng một bài không, Lăng Thanh vẫn là đi lên phía trước, cầm cổ tay nữ tử kia, cái chổi dừng giữa không trung, “Vị đại tỷ này, tiền rượu bao nhiêu, ta trả người, ta không biết rượu kia là trộm tới, ở chỗ này nhận lỗi với người.”

Nữ tử kia nhìn về phía hắn, Yên Vân Liệt cũng nhìn về phía hắn, Lăng Thanh bị nhìn đến phát lạnh.

Không nghĩ nữ tử kia quăng chổi đi nắm chặt tay của hắn, đánh giá Lăng Thanh từ trên xuống dưới một vòng, trên mặt treo biểu tình nhíu mi vui vẻ, nét mặt tươi cười như hoa, “Chậc chậc chậc, đứa nhỏ hiểu chuyện biết bao…” Nói xong xoay người lại đạp Yên Vân Liệt một cước, “Ngươi còn nói lừa người ta vào tay cái gì? Đừng nói với ta là người ta không muốn đi theo ngươi.”

Yên Vân Liệt tránh thoát một cước kia của bà, lủi mấy bước ra, “Tần công tử, ngươi nói với Liên di, chúng ta không phải… không phải…”

Lăng Thanh ban đầu vẫn là tâm tính xem náo nhiệt, không nghĩ lập tức bị kéo vào, còn bị hiểu lầm thành cái loại quan hệ đó với Yên Vân Liệt, muốn giải thích lại không biết nên nói từ chỗ nào mới phải, giật giật môi, nửa ngày mới thốt ra mấy chữ, “Tần mỗ chỉ là bị Yên giáo chủ dùng châm độc tổn thương, lần này cùng với Yên giáo chủ…”

Lời còn chưa dứt, liền thấy nữ tử được Yên Vân Liệt gọi là Liên di kia, đã nhặt cái chổi trên mặt đất lên đuổi theo đánh Yên Vân Liệt, “Giỏi lắm, bây giờ bản lĩnh lớn, biết dùng châm độc đả thương người rồi!” Vừa đuổi theo vừa vung cái chổi.

“Không phải a, là bọn họ đả thương người trước! Con cũng thiếu chút nữa mất mạng trong tay bọn họ!” Yên Vân Liệt trốn quanh cột đá phía dưới đền thờ, vừa trốn vừa giải thích.

“Ngươi còn nguỵ biện? Người ta đứa nhỏ nhu thuận như thế muốn đả thương ngươi làm cái gì? Còn không phải là ngươi làm chuyện gì có lỗi với người ta?”

“Con… Cái đó…”

Lăng Thanh nhìn bọn họ một đuổi một chạy, hiển nhiên lại không có chuyện gì của mình, chỉ là Yên Vân Liệt vốn là hướng về phía mình cầu cứu, nhưng mình hình như chưa nói đến trọng điểm, trái lại làm cho Yên đại giáo chủ luôn luôn tự cao tiêu sái lỗi lạc càng thêm chật vật.

Vừa nghĩ lại, mình kỳ thực nói cũng đều là nói thực a, hơn nữa đứa nhỏ chưa lớn đích xác cần người dạy dỗ thật tốt một phen, thế là Lăng Thanh rất đương nhiên kéo người vào hoàn cảnh bất nghĩa, dứt bỏ áy náy ôm cánh tay đứng ở một bên, khoan thai xem kịch vui. Tiếp tục đọc “Tàng tình – Quyển 1 – Chương 5”

Tàng tình – Quyển 1 – Chương 4

Tàng tình

  • Tác giả: Nga Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ tứ chương

Tìm một nơi không có người, giải quyết khoai “trộm” được. Cào ra khoai đã chín từ dưới đám lá cây đã đốt, nhất thời thổi hương bốn phía.

Lăng Thanh nhớ lại, hồi bé khi cùng với Đông Ly Mộ Vân hai người tập võ trên Thanh Hồng sơn, thì thường thường chạy vào trong vườn nông gia dưới chân núi trộm khoai, trốn ở sau núi nướng… Không nghĩ tới sau khi lớn đến như vậy, cư nhiên còn có cơ hội làm chuyện như thế, không biết có tính là nhờ phúc của vị đại giáo chủ nào đó hay không.

“Này.”

Quay đầu lại trả lời, Yên Vân Liệt đưa củ khoai bóc phân nửa kia tới trước mặt hắn, “Mau ăn thừa khi còn nóng.”

Khói trắng nóng hổi xông lên mặt hắn, Lăng Thanh có chút kinh ngạc, lúng ta lúng túng nhận lấy, “Phiền Yên giáo chủ rồi.”

“Vậy ngươi lấy mặt nạ xuống cho ta xem một cái đi.” Yên Vân Liệt không chút để ý nói, nói xong cắn một miếng khoai lớn trong tay mình.

Vốn đang có mấy phần cảm tạ, lại bị lời nói phía sau của hắn làm cho tan thành mây khói, Lăng Thanh có chút oán hận một miếng cắn xuống, bị phỏng đầu lưỡi.

Phát ra tiếng ai ái, dẫn tới sự chú ý của người kia.

“Xảy ra chuyện gì? Phỏng rồi?”

Lăng Thanh tay che miệng, mắt đầy ánh nước gật đầu, thế là người nọ “ha ha ha” cười, không ngoài ý muốn củ khoai trong tay Lăng Thanh bay thẳng hướng Yên Vân Liệt, may mà Yên đại giáo chủ thân thủ nhanh nhẹn tránh nhanh.

“Bản tọa chỉ là cười cười mà thôi, đáng giá tức giận như thế sao?”

Lăng Thanh đang cúi đầu khổ não, lại thấy một bóng đen chụp xuống, ngẩng đầu, chống lại một đôi con ngươi tối đen thâm thúy giống như diệu thạch, đáy mắt tinh trạch rạng rỡ, quang hoa tối nhập nháy.

Yên Vân Liệt không nói lời gì kéo cái tay che miệng của hắn xuống, giọng ra lệnh, “Há mồm.”

Lăng Thanh nhất thời thất thần, ngoan ngoãn nghe lời làm theo lời hắn nói.

“May mắn, thoạt nhìn không có việc gì.” Yên Vân Liệt bóp cằm hắn nhìn trái nhìn phải.

Hai người sát nhau gần như thế, dường như bị nhốt dưới hơi thở của đối phương, động tác ôn nhu cẩn thận, ngón tay hơi có vẻ thô ráp ấn xuống da thịt, mơ hồ truyền đến nhiệt độ của đầu ngón tay đối phương, khiến cho Lăng Thanh cảm giác mình tựa hồ đang từ nơi bị hắn đụng chạm từng chút từng chút hòa tan, xụi lơ đến ngay cả nhúc nhích ngón tay cũng có chút khó khăn…

Lần gần sát như thế trước đấy là trong chái nhà sau của cái thanh lâu kia, nhưng bầu không khí giữa hai người lúc đó lại giống như giương cung bạt kiếm, mà lúc này… Gió nhẹ cuốn mang theo hương khí ngòn ngọt tản ra chân trời, cành lá vang xào xạc, hai con ngựa Đại Uyên gặm rễ cỏ dưới gốc cây, thỉnh thoảng ngẩng đầu lên gù gù trong cổ họng, thích ý thản nhiên…

Yên Vân Liệt bóp cằm hắn không có buông ra, ngón tay ấn lên môi dưới của hắn, vuốt nhẹ qua lại, đột nhiên khóe miệng khẽ cong, trong nụ cười nhiễm mấy phần tà khí, tuấn nhan chậm rãi dán lên, hơi thở ấm áp toàn bộ thốc vào cần cổ…

Hắn muốn… làm cái gì?

Lăng Thanh nhất thời phản ứng không được, nhưng ngay khi môi Yên Vân Liệt sắp dán lên bờ môi hắn, Lăng Thanh đột nhiên tỉnh lại, sau đó dùng sức đẩy Yên Vân Liệt ra.

Yên Vân Liệt không đề phòng bị Lăng Thanh bất thình lình đẩy ngã ngồi dưới đất, cũng mở to con mắt có chút không hiểu nhìn hắn, chỉ chốc lát sau khóe miệng hiện ra một mạt cười ý vị sâu xa, “Vừa rồi bộ dáng của Tần công tử, bản tọa còn thực sự cho là đang dụ dỗ bản tọa.”

Lăng Thanh nghe vậy, vẻ mặt nghiêm túc lên, “Thỉnh Yên giáo chủ tự trọng.”

Yên Vân Liệt nhếch một bên lông mày, sau đó hậm hực đứng dậy, từ dưới đống lá cây kia lại bới ra một củ sạch sẽ, vẫn động thủ lột đi một nửa da đưa cho Lăng Thanh, còn không quên căn dặn, “Lần này cũng đừng để phỏng nữa.”

Lăng Thanh đưa tay nhận lấy, nâng trong tay lăng lăng nhìn, hồi lâu mới há mồm cắn một miếng nho nhỏ, đầu lưỡi bị phỏng vẫn còn đau nhoi nhói, nhưng cảm thấy có ngọt ngào nhợt nhạt hóa ở đầu lưỡi, kéo thành dòng chảy nhỏ, hòa thẳng vào trong lòng.

Sau khi ở trong sòng bạc cùng “trộm” khoai, lúc lại lên đường, Lăng Thanh đã có tâm lý chuẩn bị, dù cho Yên Vân Liệt lại làm ra chuyện tình gì khiến cho người ta khiếp sợ, hắn cũng không kinh sợ khi thấy chuyện quái dị. Tiếp tục đọc “Tàng tình – Quyển 1 – Chương 4”

Tàng tình – Quyển 1 – Chương 3

Tàng tình

  • Tác giả: Nga Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ tam chương

Yên Vân Liệt nói muốn sau năm ngày mới lên đường, sáng sớm năm ngày sau, Lăng Thanh lần nữa đến trước cửa nhà hoa lâu đó.

Trên mặt vẫn mang mặt nạ bằng bạc, Quy Mộng nắm trong tay dùng miếng vải đen quấn.

Hắn vẫn là quyết định tiếp tục che giấu thân phận của mình, nếu Yên Vân Liệt biết sự kiện lần đó thoát không khỏi liên quan với mình, như vậy thân phận của hắn liên lụy đến càng ít người càng tốt, thậm chí ngày đó lúc so chiêu với Yên Vân Liệt, hắn cũng tận lực không dùng võ thuật gia truyền.

Lúc này người nọ khoan thai từ bên trong cửa đi ra, một thân trường sam gấm màu bạc, tay áo đáy áo thêu tường vân phi lãng, làm nổi bật được thân hình cao lớn rắn rỏi. Hắn nghiêm túc nói chuyện với nữ tử bên người, giống như là đang phân phó cái gì, sau đó nữ tử xoay người lại hướng bên trong chào hỏi một tiếng.

Liền thấy bên trong cánh cửa đi ra một nam tử trường sam tố y, ngũ quan xinh xắn, thanh lệ lãnh diễm sợi tóc đen nhánh như thác đổ xuống bả vai, trong bước đi tung bay như gió. Nam tử chỉ đi tới chỗ cửa liền đứng lại, chậm rãi ngẩng đầu lên, ánh mắt đưa tình nhìn Yên Vân Liệt, tựa không nỡ, tựa lưu luyến.

Trên mặt Yên Vân Liệt hiện ra một vẻ tùy tiện, nghiêng thân ghé vào lỗ tai hắn nói cái gì, nam tử rũ mắt vẫn là có chút thần tình buồn bã, sau một khắc đã thấy Yên Vân Liệt giơ tay nắm cằm nam tử kia hôn lên…

Tay Lăng Thanh cầm Quy Mộng run rẩy, hình ảnh như vậy hắn từng thấy vài lần trong lúc vô tình, đương nhiên hắn cũng biết Yên Vân Liệt Yên đại giáo chủ có bao nhiêu phong lưu cùng đa tình.

Người kia thích mỹ nhân, bất luận nam nữ, chỉ cần tướng mạo thoát tục dung mạo tuyệt lệ hắn đều thích, trong đó yêu nhất mỹ nhân mặc bạch y, nhất là thích mỹ nhân bạch y một đôi thu thủy lúng liếng rực rỡ dịu dàng trong nụ cười yếu ớt.

Cũng không phải là Lăng Thanh cố ý quan tâm người trước mắt này, từ đầu là bởi vì bị cười nhạo là “Phách Nguyệt công tử” mà không phục, sau đó một lòng một dạ tập trung vào kiếm pháp, luôn nghĩ có một ngày sẽ cho người kia trố mắt đứng nhìn một lần, thế là tâm tâm niệm niệm đã lâu, lại mấy lần hữu ý vô ý chú ý đến…

Cây liễu bờ sông, gió sớm trăng tàn, kể ra nhiều lần đi sát qua bên người, mỗi một lần hắn đều sẽ bị khí chất tiêu sái hào phóng của đối phương hấp dẫn, nhịn không được ngừng chân quay đầu lại, xuất thần ngóng nhìn, chỉ là người nọ tựa hồ chưa bao giờ nhận ra hắn, cũng không thấy y dừng bước.

Lúc đầu Lăng Thanh cũng vì sự không để ý của đối phương mà tức giận, cho rằng đối phương vẫn là khinh thường hắn, thế nhưng dần dà, hắn mới hiểu được, không phải Yên Vân Liệt khinh thường mình, làm bộ không nhận ra, mà là Yên Vân Liệt căn bản không chú ý tới mình. Trong mắt người kia chỉ dung nạp được mỹ nhân, mà mình thì bị quy về loại người qua đường ấy.

Ngươi tình ta nùng bên kia tựa hồ không có ý tứ lập tức dừng lại, Lăng Thanh thoáng có cảm giác giữa ban ngày ban mặt mà có những hành động trái với phong hóa như thế, thấy hơi chói mắt, liền đảo ống tay áo qua, xoay người, hướng thẳng về phía xe ngựa đang dừng ở bên cạnh.

Vệ Vũ bọn họ yên lặng đợi ở một bên trên xe ngựa, trên mặt bình thản hờ hững nhìn không ra biểu tình gì. Nắng mai mỏng manh mạ trên người hắn một tầng ánh sáng nhàn nhạt, phác lên đường nét thân thể cường tráng của hắn, cưỡi trên ngựa ô chuy đạp tuyết to lớn khoẻ mạnh, trên thân thẳng tắp như cây tùng, huyền y bay nhè nhẹ, khí vũ bất phàm. Nhìn thấy Lăng Thanh đi tới hướng bên hắn, hơi gật đầu xem như làm một lễ.

Lăng Thanh ngồi một hồi trong xe ngựa, lại nhìn nhìn bên ngoài, nghĩ có nên hỏi Vệ Vũ muốn một con ngựa đến cưỡi hay không, hắn mới không cần một đường đối diện Yên đại giáo chủ cùng với nam tử thanh diễm kia, xem bọn y khanh khanh ta ta.

Quyết định chủ ý đang muốn đứng lên, bỗng màn xe một trận lay động, Lăng Thanh vừa nhấc đầu, đối diện một khuôn mặt tươi cười góc mày nghiêng bay anh tuấn, Yên đại giáo chủ chỉ một mình vui vẻ từ dưới đất lên xe ngựa.

Lăng Thanh sửng sốt, sau đó rất không nể mặt cũng không đánh một tiếng bắt chuyện, lễ cũng không chỉ một người, nghiêng phắt đầu qua một bên.

Thấy hắn lãnh đạm như thế, Yên Vân Liệt nhíu nhíu mày, nụ cười trên mặt tức khắc không còn, không nói một tiếng lui đến góc đối diện Lăng Thanh ngồi xuống, đường đường giáo chủ Thiên Tuyệt giáo biểu hiện rất giống một đứa nhỏ không ai muốn, toàn thân lộ ra một cỗ ủy khuất nồng đậm.

Xe ngựa đi được chưa lâu lắm, Yên Vân Liệt liền không chịu nổi tịch mịch lên tiếng.

“Không biết Tần công tử… sư thừa nơi nào?”

Lăng Thanh quay đầu nhìn hắn một cái, thản nhiên nói: “Ngọc Nguyên chân nhân của Thanh Hồng sơn.”

Ngọc Nguyên chân nhân thực ra là sư phụ của Đông Ly Mộ Vân, Lăng Thanh thuở nhỏ từng tu tập nội công tâm pháp dưới kỳ môn, vì vậy coi như là sư phụ của mình.

Yên Vân Liệt sờ sờ cằm, “Hèn chi, Thanh Hồng phái lấy tu chân luyện đan là chính, võ công tâm pháp bản tọa xác thực chưa từng tỉ mỉ nghiên cứu, thảo nào nhận không ra chiêu thức của Tần công tử.”

“Nhưng mà bản tọa nghe nói minh chủ võ lâm hiện nay Đông Ly Mộ Vân chính là đệ tử của Ngọc Nguyên chân nhân, nói như thế, Tần công tử và minh chủ võ lâm chính là sư huynh đệ, chỉ là không biết ai là huynh? Ai là đệ?”

Cũng không biết bởi vì hắn nói câu cuối cùng quá ái muội hay không, tóm lại thoại âm rơi xuống, liền mạnh mạnh mẽ mẽ bị trúng một cái ánh mắt xem thường của Lăng Thanh.

Lăng Thanh là quyết tâm không tính toán mở miệng nhiều trước mặt hắn, thứ nhất là sợ nói nhiều nhất định sai, sẽ bị nhìn thấu thân phận, thứ hai thì vẫn là vì một màn sáng sớm nhìn thấy ở cửa thanh lâu trước khi xuất phát kia.

Mặc dù rất nhiều chuyện sớm đã hiểu rõ, người kia phong lưu tiêu sái lại không chuyên tình, trong mấy năm nay vô tình gặp được bao nhiêu lần, người đi theo bên cạnh hắn cũng là thay đổi bấy nhiêu người. Thế nhưng nhìn thấy hắn và người khác thân thiết với khoảng cách gần như thế, trong lòng nhiều ít có chút cảm giác không thể nói rõ, là lạ, dường như hít một hơi cũng không thông.

Dù sao hiện nay Lăng Thanh chính là không muốn quan tâm hắn, miễn cho mình lại bị trêu đùa coi như trò tiêu khiển.

Thế nhưng vị giáo chủ Thiên Tuyệt giáo trước mắt này hiển nhiên có kiên trì cùng chịu đựng cần mẫn hơn hẳn người bình thường, đã trúng ánh mắt xem thường cũng không coi như chuyện gì, đường nhìn lại rơi xuống Quy Mộng trong miếng vải đen trên cái bọc bên người Lăng Thanh, ưỡn mặt tới gần, “Đây là kiếm của Tần công tử? Bản tọa có thể mở mang kiến thức một chút hay không?” Vừa nói tay đã đưa ra.

Lăng Thanh nhanh tay nhanh mắt, cầm lấy Quy Mộng trước hắn, cổ tay vừa chuyển chính là một gậy gõ lên tay hắn, rồi sau đó thả Quy Mộng vào bên kia thân, “Tần mỗ không thích người khác tùy ý đụng vào đồ của Tần mỗ, mong Yên giáo chủ thứ lỗi.”

Yên Vân Liệt xoa cái tay bị đập hồng ngồi trở lại chỗ ban đầu, lần này cuối cùng là an tĩnh, mãi đến khi đến khách điếm dừng chân cũng không có lại nói thêm một câu.

Dọc theo đường đi, tay Lăng Thanh đỡ cằm nhìn cảnh sắc ngoài cửa sổ của mình, Yên Vân Liệt thì thủ ở bên còn lại, thường thường quay đầu nhìn người đang ngồi ở bên kia một cái, bởi vì hiếm khi bị vắng vẻ như thế, Yên đại giáo chủ lại rầu rĩ quay đầu đi.

Tới khách điếm dừng chân, buổi tối nằm trên giường, Lăng Thanh cũng lật qua lật lại không ngủ được, hồi tưởng lại đủ loại cử động của Yên Vân Liệt ban ngày, cảm giác hắn một đại nam nhân niên kỷ không nhỏ lại vẫn còn giống như một đứa bé bướng bỉnh, nhớ tới biểu tình kinh ngạc của hắn, ngực vui lên, nhịn không được bật cười.

Sườn của giường dựa vào tường, Lăng Thanh nằm mặt hướng phía trong, đưa tay sờ lên vách tường. Yên Vân Liệt là ngủ ở một gian trong khách phòng bên cạnh… Không biết hắn không có mỹ nhân bồi giá, có thấy đoạn đường này buồn chán đến muốn nhảy xe hay không? Cũng không biết hắn không có giường ấm nằm thơm, có ăn không thấy vị, trằn trọc khó ngủ hay không?

Cảm giác mình dường như trả thù trêu đùa của Yên Vân Liệt đối với mình lúc trước, Lăng Thanh đột nhiên tâm tình tốt, nắm đệm chăn, nhắm mắt, lại là một đêm ngủ ngon. Tiếp tục đọc “Tàng tình – Quyển 1 – Chương 3”