Tàng tình – Quyển 2 – Chương 6

Tàng tình

  • Tác giả: Nga Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ lục chương

Xuân đã sâu, tơ liễu dai dẳng, phong cảnh hợp lòng người.

Vãn Nguyệt sơn trang ngụ tại Giang Nam, xây kề vào nước, hồ sen sóng xanh, đình đài chằng chịt, hành lang gấp khúc, xà nhà khắc lịch sự tao nhã, nơi chốn lộ ra hương sách ôn nhuyễn, đầy cái kiên cường và lệ khí của võ học thế gia.

Hình ảnh khiến người ta không khỏi xúc động như thế, có người ôn nhã như mực, trong xương thấm đẫm phần thanh nhã này, tích sương mù ven hồ Tây Tử, trong con ngươi chứa sơn minh cùng thủy tú, giương một cây ô cốt trúc tía, thân ảnh nhỏ bé chầm chậm hòa vào trong hương cỏ khói, như thơ như ảo.

Chỉ là tiết phương thảo xanh biếc này, Vãn Nguyệt sơn trang lại bao trùm một tầng tĩnh mịch làm người ta phải kìm lại.

Trong Phi Chiếu các mấy ngày qua mùi thuốc không ngừng, mùi vị cay cay đắng đắng, xen lẫn trong mưa phùn rả rích, phiêu tán không đi.

Nguyễn Tố Tuyết đưa chén thuốc không cho nha hoàn bên cạnh, sau đó đứng dậy động tác rất nhẹ buông màn giường xuống, cố gắng không quấy rầy đến người nằm trên giường.

Màn giường tinh tế dày đặc, kín đáo buông xuống, nhìn không thấy người nằm trên giường, chỉ có một cái tay quấn đầy vải trắng đặt ở ngoài đệm chăn, không bị màn giường che đi. Nguyễn Tố Tuyết cẩn thận đưa cái tay ấy về trong màn, sau đó liền mang theo nha hoàn nhẹ chân nhẹ tay ra khỏi gian phòng.

Cửa kẽo kẹt một tiếng, như tiếng khóc nghẹn ngào.

“Kỳ phu nhân…” Nam nhân trung niên chờ trên hành lang vẻ mặt lo lắng, mới mở miệng, bị động tác đừng lên tiếng của Nguyễn Tố Tuyết chặn lại.

Nam tử gật đầu, chậm rãi đi theo Nguyễn Tố Tuyết dọc theo hành lang gấp khúc.

“Ta cho Lăng Thanh dùng chút thuốc an thần, phỏng chừng có thể ngủ trên mấy canh giờ.” Nguyễn Tố Tuyết nhẹ giọng nói: “Hắn từng ăn khôi thạch liên, vết thương khỏi rất nhanh, lại thêm bí phương độc môn nối gân bó xương tổ truyền của Nguyễn gia ta, sau này muốn lại sử dụng kiếm ắt không có gì đáng ngại.”

“Những ngày qua làm phiền Kỳ phu nhân lo lắng.” Nam nhân chắp tay thi lễ.

“Ai, nói chi vậy.” Nguyễn Tố Tuyết quay đầu lại nhàn nhạt nhìn cửa phòng khép chặt, lại quay đầu, “Nếu không có Lăng Thanh, ngày hôm nay mẫu tử ta cũng sẽ không bình yên ở đây… Lăng trang chủ vốn nên ôm tôn tử dưỡng già, bởi vì ta mà…”

Lăng Quảng Hải khoát tay áo, “Kỳ phu nhân không cần ray rứt trong lòng, Kỳ tướng quân suốt đời vì nước quân trang không cởi lui địch sa trường, lại bị người gian hãm hại, Hoắc Hiền lão tặc kia lại ngay cả phu nhân một giới nữ lưu và hài nhi chưa đầy một tuổi cũng không buông tha, bảo chúng ta làm sao khoanh tay đứng nhìn? Huống chi Kỳ tướng quân còn từng cứu một mạng của lão phu, chỉ là không nghĩ tới… Lăng Thanh đứa nhỏ kia, lại chấp niệm đến tận đấy.”

Nguyễn Tố Tuyết không lên tiếng nữa.

Tình huống của Lăng Thanh rất không tốt.

Thảm trạng hôm đó trông thấy khi trở về, Nguyễn Tố Tuyết ngoài đau lòng và bi phẫn, cũng ý thức được tình huống lúc đó rất bất lợi với bọn họ, e sợ đến lúc người trong thôn phát hiện giải thích không được, nàng suốt đêm mang theo Lăng Thanh và Kỳ Chiêu rời khỏi huyện Thanh Vân.

Tới Dương châu nhìn thấy phân hiệu của Uy Viễn tiêu cục, nàng lấy lệnh bài của Dương Trấn Hải ra, để Uy Viễn tiêu cục lập tức liên hệ người của Vãn Nguyệt sơn trang. Vết thương trên người Lăng Thanh rất nặng, kiếm kia đâm xuyên xương bả vai phải, tổn thương kinh mạch, xương cổ tay trái gãy, còn có nội thương nghiêm trọng, thế nhưng vết thương nặng lại không ở trên người…

Nguyễn Tố Tuyết không biết đối phương rốt cuộc là cao thủ thế nào, lại có thể làm Lăng Thanh bị thương nặng đến như vậy, nàng cũng không cách nào tưởng tượng được tình huống khi đó… Thực ra là nàng không dám nghĩ tới, hình ảnh máu tanh mà tàn khốc như thế sợ rằng cho dù ai cũng chịu không nổi.

Chỉ nghe được tiếng kêu gào gần như tuyệt vọng và lời đau đớn vô nghĩa trong hôn mê của Lăng Thanh, đã làm nàng đau lòng như cắt, mỗi một lần đều cơ hồ chảy lệ đút thuốc trị thương cho Lăng Thanh.

Lăng Quảng Hải rất nhanh liền mang theo người tìm tới, lúc trông thấy bọn họ Lăng Quảng Hải cũng sững sờ.

Vốn trước đó không lâu mới từ chỗ Đông Ly Mộ Vân lấy được tin tức trong cung, nói vợ và con của Kỳ Tĩnh Việt đã mất, cao thủ giang hồ đi cùng bọn họ sống chết không rõ, hiển nhiên không ngờ gặp được nhi tử sống chết không rõ kia của ông ở đây, càng không nghĩ tới phu nhân và con của Kỳ Tĩnh Việt lại vẫn còn sống.

Nguyễn Tố Tuyết không yên lòng giao Lăng Thanh bị thương nặng cho đại phu khác, liền mang theo Kỳ Chiêu cùng đám người Lăng Quảng Hải trở lại Vãn Nguyệt sơn trang.

Lăng Thanh dọc theo con đường này khi thì thanh tỉnh khi thì hôn mê, lúc thanh tỉnh tựa như đổi thành người khác, hoàn toàn không còn phần ôn nhã trầm liễm trước đây, giống như một con dã thú không bị khống chế, nóng nảy, con mắt đỏ ngầu gặp người liền giết, mấy người đều lôi không được, thậm chí ngay cả Lăng Quảng Hải cũng không nhận ra.

Nguyễn Tố Tuyết không thể làm gì khác hơn là hạ thuốc an thần trong thuốc trị thương của hắn, Lăng Thanh vẫn ngủ suốt, thế nhưng không yên, thường thường vừa đổ mồ hôi vừa nói mê, liên tục nhắc tới “đứa nhỏ”, “đứa nhỏ”.

Bộ dạng này là giấu giếm không nổi nữa, Nguyễn Tố Tuyết không thể làm gì khác hơn là nói cho Lăng Quảng Hải, bọn họ vốn đã có một tôn tử, chỉ nhỏ hơn Kỳ Chiêu mấy tháng, nhưng bị người của Hoắc Hiền tưởng là con nàng… Lăng Thanh không thể cứu con, bị kích thích quá lớn nên mới…

Lăng Quảng Hải với Lăng phu nhân đương nhiên là đau xót muôn phần, đó là trưởng tôn của bọn họ, nhưng ngay cả một lần cũng không được thấy.

Thế nhưng Nguyễn Tố Tuyết biết, đau đớn trong lòng Lăng Thanh càng sâu hơn.

Hắn trải qua biết bao nhiêu ngày đêm không dễ mới tiếp nhận chuyện mình lấy thân nam tử mang thai, lại chịu đựng mấy tháng mới sinh hạ được đứa nhỏ, đó là máu trong lòng, thịt trong tay hắn… Nàng thậm chí còn nhớ khi thanh niên cười nhẹ nói, đó là con hắn, là người sau này sẽ thừa kế Vãn Nguyệt sơn trang, mà hắn, thì muốn làm một phụ thân tốt nhất trên đời này, cái kiên định ôn hòa thản nhiên kia… Thế nhưng tất cả đều giống như ngày hôm qua, ngày hôm qua đều đã mai một…

Sau một tháng tĩnh dưỡng tại Vãn Nguyệt sơn trang, tình huống của Lăng Thanh hơi có chiều hướng tốt, lúc thanh tỉnh không nóng nảy phát cuồng nữa, chỉ là nhốt mình bên trong phòng, rất an tĩnh cũng không mở miệng nói chuyện, như không có sức sống. Mà khi màn đêm hạ xuống, vẫn phải dựa vào thuốc an thần mới có thể đi vào giấc ngủ.

Nguyễn Tố Tuyết thấy hắn như cái xác không hồn, trong lòng không nỡ nhưng lại không có cách nào, nàng có thể chữa khỏi vết thương trên người Lăng Thanh, thế nhưng vết thương trong lòng hắn… không thuốc để chữa.

Ngày hôm đó, Nguyễn Tố Tuyết vẫn cùng nha hoàn đưa chén thuốc cho Lăng Thanh, cũng muốn ở bên cạnh xem hắn uống hết.

Nhìn Lăng Thanh mặt không thay đổi lặng lẽ bưng chén lên, lại không nói cái gì uống vào từng ngụm, Nguyễn Tố Tuyết không khỏi nhớ tới bộ dáng thanh niên nghĩ đủ mọi phương pháp trốn uống thuốc dưỡng thai khi đó, mũi đau xót, nghiêng đầu qua một bên.

“Kỳ phu nhân…”

Nguyễn Tố Tuyết nhất thời không kịp phản ứng, đợi đến khi thanh âm hơi khàn khàn kia gọi lại nàng lần nữa, lúc này mới kinh ngạc nhìn về phía người lên tiếng, đối diện mâu quang gợn sóng của đối phương.

“Kỳ phu nhân, ta muốn xem Chiêu nhi…” Thanh âm của Lăng Thanh rất thấp mà nói ra, tròng mắt vẫn luôn mờ mịt vô thần lại có một chút ánh sáng.

Ngực Nguyễn Tố Tuyết nảy một cái, những ngày qua bọn họ không hề nói từ đứa nhỏ này trước mặt hắn, cũng để bà vú ôm Kỳ Chiêu ra xa, chỉ sợ tiếng khóc đứa nhỏ kích thích đến hắn. Bây giờ hắn đột nhiên mở miệng nói muốn xem đứa nhỏ, khiến Nguyễn Tố Tuyết ít nhiều có chút do dự.

“Kỳ phu nhân, ngươi đừng lo lắng, ta chính là thật lâu không thấy Chiêu nhi, thấy hơi nhớ nó.”

Lăng Thanh nói như vậy, trong lời nói mang theo chút ý vị khẩn cầu, Nguyễn Tố Tuyết suy nghĩ một chút, trong lòng mềm nhũn, vẫn là phân phó nha hoàn đi gọi bà vú ôm Kỳ Chiêu đến.

Kỳ Chiêu đã hơn nửa tuổi, ngũ quan nẩy nở lại càng lộ vẻ tuấn khí, lông mày rậm tựa kiếm rất có dáng dấp của võ tướng, một đôi mắt linh động đen nhánh tràn ngập hiếu kỳ đối với mọi mọi thứ xung quanh, được bà vú ôm vào trong ngực, tay bé chỉ đông chỉ tây, cái miệng nhỏ nhắn toe toét mở ra, ê ê a a không biết muốn biểu đạt cái gì, bộ dáng lanh lợi rất làm người ta yêu thích.

Nguyễn Tố Tuyết nhận lấy đứa nhỏ trong tay bà vú, ôm đến trước mặt Lăng Thanh.

Lăng Thanh lăng lăng nhìn tiểu gia hỏa bị Nguyễn Tố Tuyết ôm vào trong ngực không an phận mà nhích tới nhích lui, trong con ngươi tràn đầy yêu thương, nhìn nhìn, lại bất giác đưa tay ra sờ khuôn mặt nhỏ nhắn phúng phính của Kỳ Chiêu, tiểu gia hỏa không sợ người lạ, chỉ toét miệng cười khanh khách.

Lăng Thanh không khỏi nhếch môi, lộ ra một mạt cười yếu ớt, “Chiêu nhi lớn lên thật nhanh, lúc trước mới nhỏ xíu như thế, bây giờ đã lớn không ít.”

“Trẻ con mà, một đêm lớn ba lần.” Thấy tâm tình hắn xem như bình tĩnh, Nguyễn Tố Tuyết thở phào nhẹ nhõm, còn ôm đứa nhỏ gần Lăng Thanh một chút, đùa với đứa nhỏ nói: “Chiêu nhi nhà chúng ta là phải mau mau lớn, trưởng thành mới có thể bái Lăng thúc thúc làm sư phụ, sau đó phải trưởng thành ôn nhã khiêm tốn giống như Lăng thúc thúc…”

Cánh tay đang sờ khuôn mặt Kỳ Chiêu của Lăng Thanh bỗng chốc khựng lại, nụ cười trên mặt cũng trong khoảnh khắc cứng đờ.

“Con nhé, sau này lớn lên phải giống như cha bây giờ, làm một người nội liễm ổn trọng, quân tử khiêm tốn, ôn nhuận như ngọc, không nên học cha con…”

Trước mắt bỗng dưng một mảnh huyết hồng, bên tai là tiếng khóc chói tai của đứa nhỏ, trên thân đao sáng loáng ánh lên biểu tình lạnh lùng của người kia.

Đao vung lên, hạ xuống.

Đừng… Đó là con ta! Đừng—!

“Lăng Thanh! Lăng Thanh!”

Thanh âm của Nguyễn Tố Tuyết khiến Lăng Thanh bỗng nhiên hoàn hồn, Chiêu nhi lớn tiếng khóc, Lăng Thanh lúc này mới ý thức được mình vẫn đang nắm cánh tay Chiêu nhi, tựa như bị phỏng rút tay về, Nguyễn Tố Tuyết vội vàng xoay người giao Kỳ Chiêu cho bà vú ôm.

Thấy thế, Lăng Thanh có chút kinh hoảng nhìn nhìn tay mình, sau đó ngẩng đầu nhìn Nguyễn Tố Tuyết lắp bắp giải thích, “Kỳ phu nhân, ta, ta không phải cố ý…”

Nguyễn Tố Tuyết ngồi xuống bên cạnh hắn, vỗ vỗ tay hắn, ý bảo mình không có trách hắn, bảo hắn chớ để trong lòng.

“Ta đã thương lượng với Lăng trang chủ, muốn đưa ngươi đi chỗ Ngọc Nguyên chân nhân núi Thanh Hồng một khoảng thời gian, thứ nhất ngươi lấy cái nền của tâm pháp nội gia phái Thanh Hồng, có bọn họ tương trợ, đối với việc khôi phục thương thế của ngươi rất có ích; thứ hai, đi theo Ngọc Nguyên chân nhân giảng giảng đạo, nghiên cứu phương pháp tu dưỡng thân tính, đối với ngươi cũng có lợi.”

Lăng Thanh không lên tiếng, chỉ mở to hai mắt nhìn Nguyễn Tố Tuyết, đáy mắt ngấn mờ mịt và luống cuống, có một chút dường như đáng thương bị vứt bỏ, một lát mới gật gật đầu, chữ “được” nói rất khẽ.

“Vậy ngươi nghỉ ngơi cho tốt.” Nguyễn Tố Tuyết nói xong, liền cùng bà vú và nha hoàn đi ra ngoài.

Cửa bị đóng lại, Lăng Thanh nhìn hướng cửa xuất thần một lúc, sau đó tầm mắt chuyển đến Quy Mộng treo trên tường.

Sáng sớm ngày kế, Lăng lão trang chủ, Lăng phu nhân và Nguyễn Tố Tuyết đang dùng đồ ăn sáng, nha hoàn luống ca luống cuống vọt vào phòng ăn.

“Lão gia! Phu nhân! Không xong! Thiếu, Thiếu trang chủ, không thấy!”

Xoạch!

Có đôi đũa trong tay người rơi xuống. Tiếp tục đọc “Tàng tình – Quyển 2 – Chương 6”

Tàng tình – Quyển 2 – Chương 5

Tàng tình

  • Tác giả: Nga Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ ngũ chương

Bởi vì thực sự không yên lòng để cho Lăng Thanh đơn độc một mình trông con, Nguyễn Tố Tuyết giao Kỳ Chiêu cho phu nhân của Hoàng đại phu, mình thì từ trên trấn chạy về.

Xa xa đã thấy trong phòng một mảnh đen như mực, ngay cả đèn cũng không châm lên, trong lòng liền sinh ra dự cảm chẳng lành. Đợi đi tới cửa, ngửi được một trận máu tanh xông vào mũi, liền biết nhất định đã xảy ra chuyện.

Cạch! Thanh âm giống như giẫm vào hồ nước, Nguyễn Tố Tuyết lấy ra hỏa chiết tử đánh một cái, không khỏi hoảng sợ, máu loãng đỏ tươi tụ trên mặt đất thành từng vũng nước, lại chiếu ra chỗ xa một chút, chỉ thấy trên mặt đất nằm ngổn ngang mấy người.

Nguyễn Tố Tuyết nhận ra hoa văn thêu trên y phục bọn họ, biết là vì mình mà tới, tay nắm hỏa chiết tử khẽ run, toàn bộ gian phòng yên tĩnh đến kỳ lạ, không có một chút sức sống.

Nguyễn Tố Tuyết thấy trên mặt đất còn nằm Hồng Hạnh, bị người một đao từ cần cổ chém xuống, biểu tình trên khuôn mặt dữ tợn kinh khủng. Không biết Lăng Thanh cùng đứa nhỏ thế nào?

Nàng cẩn thận lách qua thi thể trên đất, đến phòng bếp đi lấy ngọn đèn qua đây, cuối cùng cũng có thể thấy rõ hơn chút, lại là trong nháy mắt ngẩn ra.

Cơ thể Lăng Thanh nghiêng nghiêng ngồi dựa vào khung cửa, tay phải rũ bên người, trên vai huyết nhục mơ hồ, máu nhuộm hơn nửa cơ thể, cúi thấp đầu, tóc che khuất khuôn mặt của hắn. Tay trái hắn ôm một bọc vải đỏ tươi, cổ tay trái gập thành một góc độ vặn vẹo, hiển nhiên là đã gẫy.

“Lăng Thanh?!”

Nguyễn Tố Tuyết vội vã đi lên phía trước ngồi xổm xuống trước người hắn, ngọn đèn thả trên mặt đất, thấy hắn không có phản ứng, Nguyễn Tố Tuyết bỗng chốc sống lưng phát lạnh, may mà thấy lồng ngực của hắn còn phập phồng, đưa tay cầm lấy cánh tay của hắn quơ quơ hắn, “Lăng Thanh? Lăng Thanh?”

Vẫn không có phản ứng.

Tầm mắt Nguyễn Tố Tuyết dừng trên thứ gì đó hắn ôm chặt trong ngực, vừa rồi chỉ tưởng là một bọc vải đỏ, lúc này mới thấy được rõ ràng, lại là trên lưng phát lạnh…

Run rẩy tay vén lên một góc của bọc vải kia…

“A──!”

Nguyễn Tố Tuyết sợ hãi kêu một tiếng, vội vã lấy tay che miệng lại, lệ trong mắt phút chốc cuộn trào mãnh liệt.

Không cần hỏi cũng biết đã xảy ra chuyện gì.

“Lăng Thanh! Lăng Thanh!” Nguyễn Tố Tuyết nắm lấy bả vai Lăng Thanh lại lắc mấy cái.

Lăng Thanh lúc này mới giống như nghe thấy thanh âm có phản ứng, chậm rãi ngẩng đầu, nhưng là hai mắt mờ mịt.

Nguyễn Tố Tuyết khóc lấy tay lau hai má Lăng Thanh, khóc không thành tiếng, “Là lỗi của tỷ, là tỷ hại các ngươi, là tỷ liên lụy ngươi và đứa nhỏ…”

Nghe được hai chữ đứa nhỏ, thân thể Lăng Thanh run lên, ánh mắt rời rạc hội tụ lại trong con ngươi, dần dần thanh tỉnh, dường như người lâm vào trong sương mù từng chút tỉnh táo lại.

Hắn nhìn Nguyễn Tố Tuyết, há miệng, nhưng chỉ có thể phát ra thanh âm khó nghe giống như ống bễ. Nỗ lực nửa ngày, cuối cùng khép môi lại, cắn chặt răng, sau đó cúi đầu muốn nhìn đứa nhỏ trong lòng.

Nguyễn Tố Tuyết bỗng nhiên đẩy mặt hắn lên, không cho hắn đi nhìn cục thịt đã phân không rõ mặt mũi thân thể.

“Lăng Thanh!” Nguyễn Tố Tuyết trầm giọng, kiệt lực để cho thanh âm của mình nghe bình tĩnh, “Ngươi bây giờ nghe tỷ nói, đừng nhìn, đừng nghĩ, quên nó đi! Coi như nó… chưa từng có! Nếu không ngươi cả đời này cũng…”

Trên khuôn mặt lúc đầu còn có vẻ mê man của Lăng Thanh, đã bị tuyệt vọng cùng bi thương khó có thể nói rõ thay thế.

Không còn kịp rồi… Sao có thể không nghĩ nữa? Sao có thể quên hết đi?

Con của hắn…

Con của hắn!

Môi Lăng Thanh run rẩy, “Kỳ phu nhân… Đứa nhỏ…” Vẫn là như thế, dưới cực độ bi thương vẫn cố nén ướt nước trong mắt, không cho vỡ đê sụp đổ.

“Lăng Thanh!”

Nguyễn Tố Tuyết bỗng nhiên đứng dậy ôm Lăng Thanh vào lòng, không dám nhìn biểu tình thống khổ còn cố nén như thế của đứa nhỏ này, cũng càng thêm áy náy với bất hạnh mà mình mang đến cho hắn cùng với con hắn, thế nhưng nàng cái gì cũng làm không được, chỉ có thể nhẹ giọng trấn an.

“Đừng nghĩ nữa, đừng nghĩ gì nữa, quên nó đi, quên nó đi…”

Một lần lại một lần, giống như thôi miên, thân thể Lăng Thanh dựa vào đầu vai nàng vẫn không ngừng run rẩy, bên tai là tiếng hắn cắn hàm răng đến ken két, giống như là đem hết toàn lực cố nén cái gì. Thế nhưng Nguyễn Tố Tuyết sớm đã lệ rơi đầy mặt, ngừng cũng ngừng không được. Tiếp tục đọc “Tàng tình – Quyển 2 – Chương 5”

Tàng tình – Quyển 2 – Chương 4

Tàng tình

  • Tác giả: Nga Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương này bắt đầu ngược rồi, ngược đau ngược đớn luôn á, các nàng cẩn thận chuận bị khăn giấy nhớ :((((((

Đệ tứ chương

Tết qua đi, lập tức là đầu xuân, cây trong sân đã bắt đầu đâm chồi, mà con của Lăng Thanh và Yên Vân Liệt giáng sinh chính vào khi đông đi xuân tới này, đột nhiên ngoài dự đoán mọi người giống như khi bé tới, giáng sinh của bé cũng làm cho người ta trở tay không kịp.

Gian phòng Lăng Thanh cùng Nguyễn Tố Tuyết ở tạm hơi cũ, mặc dù từng tu sửa đơn giản, nhưng sau khi trải qua một mùa đông, có nhiều chỗ thấm nước rỉ nước rất nghiêm trọng.

Ý của Nguyễn Tố Tuyết là tìm người trong thôn giúp tu sửa, Lăng Thanh nhưng nghĩ loại sự tình này còn muốn phiền phức người trong thôn thực sự có chút chuyện bé xé ra to, nhưng thực ra hắn vẫn là không muốn để người trong thôn đến nơi đây, vạn nhất bị người thấy hắn…

Thừa dịp Nguyễn Tố Tuyết đến phòng bếp chuẩn bị cơm nước, Lăng Thanh tự mình cầm công cụ vác bụng leo lên nóc nhà.

Sửa không phí sức gì, thế nhưng không nghĩ tới khi muốn xuống phía dưới, Lăng Thanh một cước giẫm phải chỗ còn đọng tuyết, dưới chân trượt một cái, cả người từ trên nóc nhà ngã xuống, may mà khi ngã xuống còn biết dùng nội lực hộ thể, chậm lại lực đạo hạ xuống, nhưng cú ngã này vẫn là ngã ra đại sự.

Lăng Thanh nằm trên mặt đất, còn chưa có hoãn khí từ đợt kinh hiểm này, liền cảm giác bụng một trận co rút đau đớn, ngay sau đó có dịch thể ấm áp từ dưới thân chảy ra, kèm theo từng đợt đau còn có cảm giác trong bụng dường như có cái gì nhanh chóng truỵ xuống.

“Lăng Thanh?!”

Nguyễn Tố Tuyết bị tiếng vang kinh động từ phòng bếp đi ra xem xảy ra chuyện gì, xẻng cơm trên tay cũng không kịp buông, vừa thấy tình hình kia, Nguyễn Tố Tuyết đầu tiên là cả kinh, sau đó trực tiếp ném ý niệm dạy dỗ Lăng Thanh ra sau đầu, vội vàng đỡ hắn vào trong phòng.

Đau đớn trong bụng truyền đến, còn có dính ướt ồ ồ ấm áp dưới thân, làm cho Lăng Thanh sinh ra dự cảm chẳng lành.

“Kỳ phu nhân… Đứa nhỏ… Đứa nhỏ có sao không…?”

“Ngươi còn có lá gan hỏi!” Nguyễn Tố Tuyết khiển trách, vốn đang muốn mắng thêm hai câu, nhưng thấy biểu tình Lăng Thanh cau mày cố nén ướt nước trong mắt như thế có chút đáng thương, không khỏi tâm lại mềm xuống, “Đừng lo lắng, đứa nhỏ không có việc gì, chính là có lẽ sẽ đi ra trước thời gian, ngươi trước tiên nhịn một chút, tỷ đi đun chút nước.”

Nói như vậy, Lăng Thanh vẫn như cũ nắm thật chặt tay Nguyễn Tố Tuyết không chịu buông ra.

Nguyễn Tố Tuyết xoay không ra, đi cũng đi không được, không thể làm gì khác hơn là vỗ vỗ tay hắn, dỗ dành nói: “Tiểu tử ngốc, sợ cái gì? Tỷ cũng cố gắng qua, ngươi một đại nam nhân còn sợ chút đau đớn ấy?” Thật ra Nguyễn Tố Tuyết biết hắn lo lắng không phải cái này, thế nhưng nói đến bên miệng vẫn là sửa lời, mấy tháng nay ở chung, Lăng Thanh là tính cách gì nàng biết được không ít.

Một đôi con ngươi trong suốt của Lăng Thanh thẳng tắp nhìn Nguyễn Tố Tuyết, từng chấm mồ hôi từ giữa trán lăn xuống, thần sắc trắng bệch, dường như hơi do dự, vẫn là nới lỏng tay đang nắm lấy Nguyễn Tố Tuyết ra.

Đau!

Cái loại đau thân thể dường như bị xé ra làm hai này, khiến Lăng Thanh khó nén muốn chặt đứt thành giường.

Sau khi hắn bị loại đau này hành hạ trọn một ngày một đêm, Lăng Thanh cơ hồ hao hết khí lực toàn thân. Trong khi ý thức hỗn loạn không rõ nghe được Nguyễn Tố Tuyết nói, đứa nhỏ nếu không ra có lẽ giữ không được.

Những ngày qua, cho dù ban đầu hắn không muốn lưu lại đứa nhỏ này chút nào, bây giờ cũng đã sinh cảm tình, huống chi cũng là cốt nhục tương liên với bản thân, Lăng Thanh tay nắm chặt thành giường, hợp lại từng chút hơi sức cuối cùng, dùng sức.

Cảm giác có một vật nặng thoáng cái lao ra bên ngoài cơ thể, Lăng Thanh cũng chống đỡ không được nữa, trước mắt tối sầm, ngất đi.

Cũng không biết bất tỉnh bao lâu, khi ý thức quay lại chỉ cảm thấy tia sáng trước mắt chói đến lợi hại, giơ tay lên muốn che ánh mắt, bỗng dưng nhớ tới cái gì, đưa tay sờ lên bụng của mình.

Là bằng phẳng!

Nội tức hỗn loạn bao lâu đã tụ lại ở đan điền, đứa nhỏ kia đâu?

Lăng Thanh chống thân thể mềm nhũn ngồi dậy, tìm kiếm mọi nơi.

Không có nôi, cũng không có trẻ con, tất cả bình tĩnh thật giống như hắn chỉ là ngủ một giấc, tỉnh lại chuyện gì cũng chưa từng phát sinh.

Lăng Thanh không khỏi lấy tay đỡ trán, chẳng lẽ là mộng?

Nhưng phần bụng còn chưa có khôi phục lại độ căng lại nhắc nhở hắn, ở đây đã từng xác xác thực thực dựng dục một sinh mạng.

Trong nháy mắt, bất an, khổ sở, hỗn loạn đủ loại suy đoán nảy lên trong lòng.

Đứa nhỏ… đã không còn?

Không! Sẽ không! Kỳ phu nhân y thuật cao siêu, huống hồ nàng cũng đã nói đứa nhỏ không có việc gì…

Vậy… đứa nhỏ đâu?

“Tỉnh rồi?”

Kéo lại tinh thần của người đang rơi vào phỏng đoán.

Nguyễn Tố Tuyết bưng một chén nhỏ đi vào, tay kia quạt hơi nóng bốc lên trong bát.

Còn chưa đi tới trước giường đã bị Lăng Thanh bỗng chốc kéo tay áo, “Kỳ phu nhân… Đứa nhỏ?… Đứa nhỏ đâu?”

Lăng Thanh không để ý mức độ nặng nhẹ trên tay, cơ thể Nguyễn Tố Tuyết nghiêng về phía trước, “Á” một tiếng vội vã che chở bát trong tay mới không đánh đổ, trừng mắt nhìn Lăng Thanh, “Mấy ngày nay đều là tỷ ta một ngày một đêm chăm sóc ngươi, ngươi lại giỏi, vừa mở mắt ra cũng chỉ nghĩ tới đứa nhỏ.”

Lăng Thanh hậm hực thu hồi tay nắm ống tay áo của Nguyễn Tố Tuyết, nhưng vẫn là ánh mắt khẩn thiết nhìn nàng.

Nguyễn Tố Tuyết đặt cái bát kia vào trong tay hắn, “Ngoan ngoãn uống, nếu không không cho ngươi thấy đứa nhỏ.”

Lăng Thanh tựa như sửng sốt, Nguyễn Tố Tuyết đã xoay người ra khỏi cửa phòng. Một lát sau, Nguyễn Tố Tuyết ôm một tã lót lại trở về.

Lăng Thanh đã uống cái chén kia, vừa thấy tã lót Nguyễn Tố Tuyết ôm trong lòng, nhãn tình sáng lên.

“Lúc vừa mới sinh hơi yếu ớt, nhưng tỷ là ai chứ? Chỉ là sợ ầm ĩ ngươi, vì thế để nó và tiểu tử thối nhà ta kia ngủ cùng một chỗ, cũng tiện chăm sóc.”

Trong mắt Lăng Thanh không thể tin được, thế nhưng tay đã vươn ra đỡ.

Đứa nhỏ quấn trong tã rất nhỏ rất nhỏ, môi phấn phấn, làn da trắng nõn vô cùng mịn màng gần như trong suốt, còn đang ngủ, lông mi vừa dày vừa dài.

Lăng Thanh cảm thấy có chút không chân thực, vật nhỏ mềm mại này… là con mình?

Lăng Thanh ngẩng đầu, con mắt lăng lăng nhìn về phía Nguyễn Tố Tuyết, một hồi lâu mới khóe miệng hơi nhếch lên, nặn ra một câu, “Luôn cảm thấy… có chút không quá chân thực.”

Nguyễn Tố Tuyết ngồi xuống bên giường hắn, “Có cái gì không chân thực? Đây xác xác thực thực là ngươi sinh, tỷ còn chưa đến nỗi đi ra bên ngoài đem một đứa nhỏ về lừa ngươi.”

Lăng Thanh gật đầu, ngẫm lại không đúng, sau đó lại lắc đầu, trên mặt lại là nụ cười nhàn nhạt, “Là quá mức ngoài ý muốn mà cảm thấy không chân thực…” Nếu mấy tháng trước có người nói nam nhân có thể sinh con, hắn sẽ âm thầm cười nhạo trong lòng, nhưng giờ đây…

Đứa nhỏ phỏng chừng bị giọng nói của bọn họ đánh thức, giật giật, chậm rãi mở mắt, cũng không ầm ĩ, chỉ mở to con mắt đen láy nhìn Lăng Thanh. Nguyễn Tố Tuyết còn có việc khác phải làm, liền lưu hắn cùng đứa nhỏ ở trong phòng, nói là bao giờ trở lại ôm đứa nhỏ đi.

Đợi Nguyễn Tố Tuyết ra ngoài phòng, Lăng Thanh lúc này mới cúi đầu nhìn nhìn đứa nhỏ trong lòng.

Ngũ quan của đứa nhỏ còn chưa có nẩy nở, thế nhưng trong dung mạo có bóng dáng của người kia, nhất là đôi con ngươi đen như mực, lóe rạng rỡ ánh sáng ấy, chỉ liếc mắt một cái liền làm hắn nhớ tới cặp mắt sâu như hồ kia của Yên Vân Liệt, dù cho khi tình dục dâng cao, cũng vẫn tối đen như đêm, thâm trầm như mực…

Ngón tay theo lông mày đứa nhỏ vuốt một cái, “Không biết y… bây giờ ra sao?”

Lăng Thanh bất chợt cảm thấy rất buồn cười, rõ ràng muốn quên người ấy, rõ ràng chặt đứt liên hệ với người ấy, mà ông trời lại đưa tới một cái ràng buộc như thế, hòa hợp tinh phách cùng máu thịt của hai bên, huyết mạch tương liên.

Chung quy là trốn không thoát, hay có lẽ, đây là trừng phạt của ông trời đối với thứ tình cảm tùy tiện quãng thời gian ấy của hắn.

Trừng phạt nhất định phải gánh vác cả đời, cũng nhất định hắn phải chôn phần cảm tình này trong lòng cả đời, đến chết không quên… Tiếp tục đọc “Tàng tình – Quyển 2 – Chương 4”

Tàng tình – Quyển 2 – Chương 3

Tàng tình

  • Tác giả: Nga Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ tam chương

Lăng Thanh cùng Nguyễn Tố Tuyết dừng lại trên trấn nhỏ, hai ngày lại lên đường.

Nguyễn Tố Tuyết vẫn hung mặt, vì vậy Lăng Thanh cũng không dám nói chuyện với nàng, chỉ là ngoan ngoãn ngồi ở phía trước điều khiển xe ngựa.

Lăng Thanh biết là mình nói sai rồi, trước mặt một đại phu, lại thêm trước mặt một đại phu sắp sửa làm mẹ người ta nói không muốn đứa bé này, cũng khó trách người ta sẽ tức giận không để ý tới hắn.

Huống hồ Nguyễn Tố Tuyết thậm chí cũng nói, ngươi đã không muốn đứa bé này, sinh ra cho ta, ta liền coi nó như con mình mà nuôi! Các ngươi toàn tâm toàn ý muốn bảo vệ cốt nhục của ta và Tĩnh Việt, thế nhưng đối với con mình sao lại có thể nhẫn tâm như vậy?

Lăng Thanh không đáp lại nàng.

Không phải hắn nhẫn tâm, chỉ là, phần cảm tình không thấy mặt trời ấy chỉ có một mình hắn ẩn sâu là được rồi, đứa bé này không nên tới, là một sai lầm, mà phương pháp duy nhất hắn có thể cứu vãn, chính là không để sai lầm này tiếp diễn…

Nghĩ tới đây, tay Lăng Thanh sờ lên bụng mình, nỗ lực cảm thụ sự tồn tại mỏng manh đã cắm rễ sinh trưởng trong cơ thể mình, thế nhưng có lẽ thời gian còn sớm, vì thế chưa có động tĩnh gì.

Dọc theo đường đi dấu chân người rất hiếm, đi một chút dừng mấy ngày, chỗ giao giới giữa Ký châu và Dự châu, nơi đó có một dịch thành tương đối phồn hoa.

Lăng Thanh sắp xếp xong hành lý tại khách điếm, nhìn sắc trời muốn đi gọi Nguyễn Tố Tuyết ra ăn cơm, vừa mới xoay người, liền thấy Nguyễn Tố Tuyết bưng một chén gì đó đẩy cửa vào.

Sắc mặt Nguyễn Tố Tuyết vẫn còn lạnh như băng, cũng không nói gì, bưng thứ trong tay trực tiếp đi đến, đi thẳng tới cạnh bàn, sau đó đặt bát trong tay lên bàn, “Đây là thuốc cho nữ tử dùng, cũng không biết có hữu hiệu với ngươi hay không.”

Lăng Thanh nhìn sang, nước thuốc đen sệt gợn từng vòng sóng trong chén sứ bạc, hắn đương nhiên hiểu được đây là cái gì…

Nguyễn Tố Tuyết chỉ yên lặng đứng một bên nhìn hắn, Lăng Thanh buông tay chậm rãi đi tới cạnh bàn, sau đó cúi đầu chăm chú nhìn cái bát kia trên bàn.

“Uống nó, đứa nhỏ sẽ mất.” Nguyễn Tố Tuyết lạnh lùng nói.

Lăng Thanh cũng không có lập tức đưa tay ra, chỉ nhìn chén thuốc bốc lên khói trắng kia, do dự một chút mới bưng lên, nhưng dường như nặng ngàn cân, tay bưng chén giống như khống chế không được, run rẩy vô cùng lợi hại. Khuôn mặt chiếu trong nước thuốc đen sẫm bởi vì rung động của mặt nước mà có vẻ vặn vẹo.

Có một thanh âm ghé vào lỗ tai hắn nói gần nói xa: Uống nó, đứa nhỏ sẽ không còn, uống nó, đứa nhỏ cùng Yên Vân Liệt liền…

Cùng lúc với thanh âm vang vọng, trong đầu hiện lên một vài hình ảnh — Lần đầu gặp mặt trên dịch đạo sáu năm trước, mới quen dưới Trần sơn sáu năm sau, vui đùa cãi lộn dọc theo con đường hai người đi tìm dược sư, dưới Thập Quân sơn nghe hắn kể đoạn truyện cảm động kia, cùng với quãng ngày miệt mài trên Thiên Tuyệt sơn.

Tay bưng chén thuốc tay run đến lợi hại, nước hắt ra, như mực loang trên bạch y của hắn, từng chấm nở ra.

Lăng Thanh không ngừng nói trong lòng: Xin lỗi, ta không thể giữ con, xin lỗi, ta thực sự không thể giữ con lại, xin lỗi, xin lỗi, xin lỗi…

Chén thuốc đưa tới bên môi, bỗng dưng cảm giác một trận không muốn cường liệt từ đáy lòng tràn đầy, phút chốc có dịch thể ấm áp căng viền mắt, trước mắt tràn ngập trong một mảnh sương trắng, ngay cả cái bụng vốn nên yên lặng cũng cảm giác được mấy cái đá đạp yếu ớt bên trong.

Con cũng không muốn?

Thế nhưng…

Lăng Thanh cắn răng, mạnh mẽ ngẩng đầu há mồm, tay nghiêng —

Dịch thể đắng chát theo yết hầu lao xuống, nghiêng quá mau quá nhanh, rất nhiều tràn ra từ khóe miệng, Lăng Thanh bị sặc ho một trận, vất vả dịu lại, tầm mắt dừng trên cái chén nghiêng đổ trên bàn kia.

Chén sứ bạc đã trống rỗng, nước thuốc còn sót lại đang dọc theo thành chén trườn xuống, giống vệt nước mắt.

Trong miệng tràn ngập vị đắng chát của dược thảo, Lăng Thanh lăng lăng nhìn chén, ý thức được, đứa nhỏ lập tức sẽ mất… Đứa nhỏ của hắn và Yên Vân Liệt…

Lăng Thanh bỗng dưng lấy tay che miệng lại, trên mặt lộ ra biểu tình tựa như không thể tin được, lắc đầu, khí lực chống đỡ toàn thân giống như bị rút ra, thân thể từng chút từng chút trượt trên mặt đất… Cuối cùng cả người ngồi chồm hổm trên mặt đất, chôn mặt giữa đầu gối, bả vai run rẩy từng đợt.

Nguyễn Tố Tuyết vẫn luôn mắt lạnh nhìn bên cạnh, tới lúc này mới đi lên phía trước, hơi khom lưng.

“Lăng Thanh, ngươi liệu có hối hận chút nào?”

Lăng Thanh lắc đầu, thế nhưng bả vai run càng thêm lợi hại.

Hắn sao có thể không hối hận?

Hắn hối hận đến ngay cả tâm muốn chết cũng có… Đó là con hắn mà, mặc dù tới có chút không hiểu, nhưng chung quy là một cục thịt sinh trưởng trên người hắn.

Đúng như Nguyễn Tố Tuyết nói, chính mình ngàn dặm xa xôi vì cứu thê nhi người khác liều mạng, lại tàn nhẫn ích kỷ như thế, tự tiện cướp đoạt quyền lợi sống trên đời này của con mình.

Chỉ vì phần cảm tình hắn không dám đi đối mặt này, chỉ vì hắn vừa nghĩ tới ba chữ Yên Vân Liệt ấy liền nhát gan lùi bước thống khổ vô cùng. Thế nhưng Yên Vân Liệt ngay cả hắn là ai cũng không biết, sao có thể biết trên đời này còn có một đứa con huyết mạch tương liên?

Nguyễn Tố Tuyết vẫn như cũ nửa khom lưng, “Lăng Thanh, nhưng phản ứng của ngươi tuyệt không giống như là không hối hận…”

Thân thể Lăng Thanh nặng nề run lên, giống như bị sét đánh trúng, sau đó chậm rãi ngẩng đầu, khóe mắt hồng hồng.

Hắn cứ ngẩng đầu như vậy nhìn Nguyễn Tố Tuyết cơ hồ nhìn đến thất thần, hồi lâu mới mở miệng, tựa như gian nan phát ra âm thanh, khàn khàn không thể tả.

“Ta hối hận… Kỳ phu nhân…” Thanh âm của Lăng Thanh chứa đầy tuyệt vọng, “Ta ngay từ đầu đã biết mình nhất định sẽ hối hận… Thế nhưng… Thế nhưng ta không có lựa chọn nào khác…

“Y căn bản không biết… Y cho tới bây giờ cũng không biết trên đời này có một người tên là Lăng Thanh, cũng không biết người tên là Lăng Thanh ấy nhớ y muốn y thích y, thậm chí từng vân vũ chi hoan với y, cũng căn bản không có thể nào biết còn có một đứa nhỏ tồn tại!”

Đến sau cùng cơ hồ là cuồng loạn kêu lên, hắn đã không sợ bị Nguyễn Tố Tuyết biết, cũng không sợ bị người cười nhạo, hắn ngay cả con mình cũng có thể vứt bỏ, trên đời này còn có cái gì có thể đáng giá hắn giữ gìn?

Nguyễn Tố Tuyết khẽ thở dài, đưa tay sờ sờ đầu Lăng Thanh, “Đứa nhỏ ngốc… Nếu ngươi có một phần hối hận, cũng không uổng ta thay đổi thuốc…”

Tròng mắt ướt nước của Lăng Thanh mờ mịt một chút, ngay sau đó hào quang từng chút từng chút ngưng tụ, dần dần rực sáng, cuối cùng xua tan bi thống cùng hối hận, đồng thời, còn bao hàm thật sâu cảm kích.

Đứa nhỏ cuối cùng giữ lại.

Lăng Thanh khéo léo từ chối đề nghị nhận nuôi đứa nhỏ của Nguyễn Tố Tuyết, nói mình sẽ tìm địa phương không có ai biết sinh hạ đứa nhỏ, sau đó mang về Vãn Nguyệt sơn trang. Đây là con của Lăng Thanh hắn, tương lai đó là thiếu trang chủ của Vãn Nguyệt sơn trang, hắn muốn xem đứa nhỏ lớn lên, mặc dù có lẽ cũng không có biện pháp cho con một mẫu thân, thế nhưng, hắn sẽ cố gắng làm một người phụ thân tốt nhất.

Đối với quyết định của hắn, Nguyễn Tố Tuyết không nói thêm gì, thanh niên vén áo choàng ngại ngùng cười yếu ớt trong đại mạc ấy, đã thành thục rất nhiều. Tiếp tục đọc “Tàng tình – Quyển 2 – Chương 3”

Tàng tình – Quyển 2 – Chương 2

Tàng tình

  • Tác giả: Nga Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhị chương

Sau khi trở lại khách điếm, Lăng Thanh nằm trên giường lăn lộn khó ngủ, biết rõ nên nghỉ ngơi dưỡng sức cho ngày tiếp theo, giờ phút này lại rơi vào trong một mảnh thẫn thờ.

Không biết Yên Vân Liệt bây giờ ra sao…?

Thời gian trên Thiên Tuyệt sơn đã rất xa tựa như một giấc mộng. Hắn thậm chí bắt đầu hoài nghi những ngày ấy phải chăng từng tồn tại, hắn thực sự từng cách người kia gần như thế, đứng ngay bên cạnh y, sóng vai mà đứng, vừa nhấc mắt liền đối diện đôi mắt sâu sắc kia của y, ôn nhu của đáy mắt ngấn luôn làm hắn tâm thần nhộn nhạo…

Nhớ y ngoài thành có sòng bạc kia, dựa lưng vào đại thụ, vừa thổi sáo lá vừa chờ hắn; nhớ hai người ở dưới miếu thờ tranh đoạt một vò rượu lâu năm, y một quyền đánh vỡ vò rượu, thả ra một tay đom đóm bay quanh; nhớ mạng hai người treo trên vách núi Thập Quân sơn, y lại ôm hắn không nhanh không chậm kể một câu chuyện động lòng người, nói một lời tỏ tình ái muội, còn có một nụ hôn làm hắn càng khó tự thoát khỏi hơn…

Mười mấy ngày đêm không dài ấy, vì có người kia làm bạn, mà tỏa ra một sắc hào quang khác.

Từ trước đến giờ đều chỉ có chính mình dừng chân nhìn lại, nhưng có một ngày, người kia dừng bước lại, chờ mình đưa tay giao vào tay y… Tình ý ẩn sâu dưới đáy lòng ấy, một khi thức tỉnh liền lấy khí thế cuộn trào mãnh liệt mà chiếm cứ trong lòng, hắn từng nghĩ hai bên có thể khôi phục lại quan hệ thuần đơn độc lúc trước, chính mình còn ngây thơ không nhận ra, y cũng không biết mình…

Thực ra y không biết mình, nhìn thấy trong mắt y chính là “Tần Lâm”, kêu trong miệng cũng là “Tần Lâm”… Trước mặt y không có người nào là “Lăng Thanh”…

Quá khứ không có, tương lai cũng sẽ không có.

Mà một khi nhớ tới tình hình hôm đó tại Hoắc phủ, hắn lại không khỏi lạnh sống lưng, dù cho đã từng có thân thiết da thịt, hắn đối với người kia vẫn như cũ không hiểu.

Lăng Thanh lắc đầu, ép buộc chính mình không nghĩ nữa.

Thế nhưng một người khắc cốt ghi tâm như vậy, lại sao có thể nói không nghĩ là không nghĩ nữa?

Buổi trưa ngày kế, Lăng Thanh và Nguyễn Tố Tuyết cùng với đám người Dương Trấn Hải đi tới trà lâu lần trước.

Người ra vào cửa thành lúc này đan xen như dòng nước, chỗ cách cửa thành không xa còn có hàng rong bán đủ loại hàng hóa, sạp hàng dọc theo phố một đường xếp đến đầu kia. Dương Trấn Hải chọn chính vào lúc này, liền mượn cơ hội gây ra hỗn loạn, để cho Lăng Thanh cùng Nguyễn Tố Tuyết thừa dịp loạn trà trộn ra ngoài.

“Ta đã sai người chuẩn bị xe ngựa ở ngoài cửa thành, tấm lệnh bài này các ngươi cầm, trên đường có phân cục của Uy Viễn tiêu cục ta, các ngươi cho bọn họ xem lệnh bài, bọn họ sẽ giúp các ngươi thu xếp nhu yếu trên đường.”

Nguyễn Tố Tuyết từ trong tay Dương Trấn Hải nhận lấy tấm lệnh bài sắt đen nặng trịch kia, cúi đầu thi lễ với Dương Trấn Hải, “Ơn cứu mạng của Dương tiêu đầu cùng các vị huynh đệ, Tố Tuyết ghi nhớ trong lòng, xin nhận một lạy của Tố Tuyết.”

“Kỳ phu nhân, không thể!” Dương Trấn Hải vội vã đỡ nàng dậy, “Kỳ tướng quân hộ chính là thiên hạ Triệu quốc chúng ta, thủ chính là lê dân bách tính Triệu quốc, chúng ta chẳng qua tiện tay, cũng coi như xoa dịu vong hồn của tướng quân.”

Bầu không khí bốn phía bỗng chốc ngưng trọng, người chết không được ngủ yên, người sống còn phải vì một tia hi vọng duy nhất mà liều mạng.

Một huynh đệ thủ hạ của Dương Trấn Hải bỗng nhiên cúi người, mở miệng nói với cái bụng hơi nhô lên của Nguyễn Tố Tuyết: “A, tiểu tử này còn chưa có sinh ra cũng đã trải qua cảnh như thế, lớn lên cũng chắc chắn là một nhân vật rất tài giỏi, đến lúc đó nhưng đừng quên mấy tiêu đầu và huynh đệ chúng ta, có rượu ngon phải đem hai hũ tới.”

Vừa mới nói xong, cái ót người nọ liền bị đánh một cái.

“Tiểu tử ngươi ngâm chết trong vại rượu đi!” Dương Trấn Hải cười giễu cợt nói.

Mấy huynh đệ xung quanh cũng cười ha ha, bầu không khí nặng nề thoáng cái biến mất, Nguyễn Tố Tuyết đưa tay sờ sờ bụng mình, trong mắt đầy thương yêu.

Vừa lúc đó, từ chỗ cửa thành truyền đến một trận tiếng ồn ào.

Lăng Thanh cách cửa sổ nhìn lại, liền thấy mấy nữ nhân trang điểm lộng lẫy, trên người mặc áo ngắn màu đỏ, dưới mặc váy xanh, trên đầu còn đeo mấy đóa hoa to, đang chống nạnh, đè giọng the thé, vì một cái giỏ trứng gà rơi trên mặt đất ầm ĩ với thủ vệ ở cửa thành.

Nhìn kỹ lại, những nữ tử này mỗi người gần như cao to giống như nam tử phương bắc, cánh tay thô chân to lớn lại thêm thắt lưng giống như thùng nước, rõ ràng chính là nam tử!

Lăng Thanh gác đầu qua một bên lén lút cười, Dương Trấn Hải thì có chút dở khóc dở cười, “Phân phó bọn họ đi chỗ cửa thành gây chút hỗn loạn, kết quả bọn họ liền nghĩ ra cách tồi tệ này…”

“Được rồi, nắm chắc thời gian chúng ta đi.”

Dương Trấn Hải ra lệnh một tiếng, huynh đệ mấy người kéo khăn thắt trong cổ lên mặt, từ dưới đáy bàn rút đao ra, mấy người thả người từ trên trà lâu nhảy xuống chạy thẳng tới cửa thành. Mấy người giả bộ nữ trang dây dưa một chỗ với thủ vệ kia, thấy tình thế vén y phục trên người lên, lộ ra nam thân vạm vỡ phía dưới, chỉ là mấy thủ vệ ấy chưa kịp thấy rõ liền bị đập ngất đi.

Từ trên thành lâu xuống mấy binh sĩ, vì vậy cửa thành kết thành một khối, chạy trối chết, bụi bặm tung bay, thật là rối thành một mớ.

Lăng Thanh cùng với Nguyễn Tố Tuyết còn có Dương Trấn Hải ba người sau cùng mới đi xuống trà lâu.

Dương Trấn Hải vứt một đám dây thừng kèm theo móc câu cho Lăng Thanh, “Vạn nhất cửa thành không thể đi, thì từ phía trên bay qua.”

Lăng Thanh gật đầu, kéo Nguyễn Tố Tuyết đến bên cạnh cửa thành, nhưng ở cửa đều là người, thủ vệ vừa thấy tình huống không đúng liền đóng cửa thành. Lúc này phía sau truyền đến một tiếng huýt dài trong vắt, giống như là ra lệnh. Nghe tiếng huýt, mấy người dưới cửa thành từ trên lưng cởi dây thừng xuống móc lên thành lâu, thuận dây thừng mà lên.

“Có người xông vào, cung tiễn thủ!”

Trên cửa lâu xếp một hàng cung tiễn th, tên hướng dưới thành lâu, song dưới cửa thành loạn đến rối bời, binh sĩ trông lâu cũng là người sinh phụ mẫu dưỡng, đối mặt bách tính vô tội sao xuống tay được? Mặc cho tổng binh đốc lĩnh từng người kêu “Bắn tên! Bắn tên! Một người cũng không thể để cho chạy!”, nhưng vẫn để cho người của Dương Trấn Hải trước một bước lên đến thành lâu, làm ngã không ít người.

Thấy thế, Lăng Thanh cầm dây thừng ném đi, thử xem độ chắc, sau đó quay đầu lại, “Kỳ phu nhân, lát nữa xin hãy nắm chặt.”

Nguyễn Tố Tuyết gật đầu, Lăng Thanh ôm nàng, kéo dây thừng, thi triển khinh công đạp hướng trên lầu.

Thủ tướng của Lệ thành ý muốn lách qua đám người hỗn loạn về lại trên thành lâu, bỗng dưng thấy một bạch y nhân mang theo một nữ tử bay trên mái mà leo lên thành lâu, bước nhanh tiến lên từ trong tay một thủ vệ đoạt lấy bội đao, ra sức ném hướng bọn họ.

Trường đao phá không, nhắm thẳng vào giữa lưng Nguyễn Tố Tuyết!

Lúc này Lăng Thanh đã leo đến trên lầu, chân đạp trên tường một bước, một cánh hạc giương ra, vút lên, sau đó vững vàng rơi trên thành lâu, còn chưa đứng vững, liền nghe bên cạnh một tiếng hét lớn —

“Phu nhân cẩn thận!”

Khi Lăng Thanh quay đầu lại liền thấy một người đẩy Nguyễn Tố Tuyết ra, cơ hồ cùng lúc một thanh trường đao xuyên qua ngực người nọ, thân đao sáng loáng xuyên ngực mà qua, máu tươi phun trên bạch y của Lăng Thanh, từng điểm nở rộ.

“Ngươi…?”

Lăng Thanh muốn đi dìu hắn, bị người nọ một phen hất ra, “Đi mau… Mau dẫn Kỳ phu nhân đi…”

Nghe ra thanh âm của người nọ, đó là người đòi uống rượu với cái bụng của Kỳ phu nhân trong tửu lâu kia, Lăng Thanh không khỏi chấn động, lửa giận ép lên trong lòng.

Đang muốn đi tìm người ném đao kia đòi lại hai kiếm, lại bị mấy người cùng nhau kéo.

“Lăng thiếu hiệp, đi mau!”

Lăng Thanh mắt thấy người kia che ngực, thân thể dựa vào tường của thành lâu từ từ trượt xuống, hung hăng cắn răng một cái, mang theo Nguyễn Tố Tuyết từ bên kia xuống thành lâu. Tiếp tục đọc “Tàng tình – Quyển 2 – Chương 2”