Tàng tình
- Tác giả: Nga Phi
- Chuyển ngữ: Yappa
- Mục lục
Đệ lục chương
Xuân đã sâu, tơ liễu dai dẳng, phong cảnh hợp lòng người.
Vãn Nguyệt sơn trang ngụ tại Giang Nam, xây kề vào nước, hồ sen sóng xanh, đình đài chằng chịt, hành lang gấp khúc, xà nhà khắc lịch sự tao nhã, nơi chốn lộ ra hương sách ôn nhuyễn, đầy cái kiên cường và lệ khí của võ học thế gia.
Hình ảnh khiến người ta không khỏi xúc động như thế, có người ôn nhã như mực, trong xương thấm đẫm phần thanh nhã này, tích sương mù ven hồ Tây Tử, trong con ngươi chứa sơn minh cùng thủy tú, giương một cây ô cốt trúc tía, thân ảnh nhỏ bé chầm chậm hòa vào trong hương cỏ khói, như thơ như ảo.
Chỉ là tiết phương thảo xanh biếc này, Vãn Nguyệt sơn trang lại bao trùm một tầng tĩnh mịch làm người ta phải kìm lại.
Trong Phi Chiếu các mấy ngày qua mùi thuốc không ngừng, mùi vị cay cay đắng đắng, xen lẫn trong mưa phùn rả rích, phiêu tán không đi.
Nguyễn Tố Tuyết đưa chén thuốc không cho nha hoàn bên cạnh, sau đó đứng dậy động tác rất nhẹ buông màn giường xuống, cố gắng không quấy rầy đến người nằm trên giường.
Màn giường tinh tế dày đặc, kín đáo buông xuống, nhìn không thấy người nằm trên giường, chỉ có một cái tay quấn đầy vải trắng đặt ở ngoài đệm chăn, không bị màn giường che đi. Nguyễn Tố Tuyết cẩn thận đưa cái tay ấy về trong màn, sau đó liền mang theo nha hoàn nhẹ chân nhẹ tay ra khỏi gian phòng.
Cửa kẽo kẹt một tiếng, như tiếng khóc nghẹn ngào.
“Kỳ phu nhân…” Nam nhân trung niên chờ trên hành lang vẻ mặt lo lắng, mới mở miệng, bị động tác đừng lên tiếng của Nguyễn Tố Tuyết chặn lại.
Nam tử gật đầu, chậm rãi đi theo Nguyễn Tố Tuyết dọc theo hành lang gấp khúc.
“Ta cho Lăng Thanh dùng chút thuốc an thần, phỏng chừng có thể ngủ trên mấy canh giờ.” Nguyễn Tố Tuyết nhẹ giọng nói: “Hắn từng ăn khôi thạch liên, vết thương khỏi rất nhanh, lại thêm bí phương độc môn nối gân bó xương tổ truyền của Nguyễn gia ta, sau này muốn lại sử dụng kiếm ắt không có gì đáng ngại.”
“Những ngày qua làm phiền Kỳ phu nhân lo lắng.” Nam nhân chắp tay thi lễ.
“Ai, nói chi vậy.” Nguyễn Tố Tuyết quay đầu lại nhàn nhạt nhìn cửa phòng khép chặt, lại quay đầu, “Nếu không có Lăng Thanh, ngày hôm nay mẫu tử ta cũng sẽ không bình yên ở đây… Lăng trang chủ vốn nên ôm tôn tử dưỡng già, bởi vì ta mà…”
Lăng Quảng Hải khoát tay áo, “Kỳ phu nhân không cần ray rứt trong lòng, Kỳ tướng quân suốt đời vì nước quân trang không cởi lui địch sa trường, lại bị người gian hãm hại, Hoắc Hiền lão tặc kia lại ngay cả phu nhân một giới nữ lưu và hài nhi chưa đầy một tuổi cũng không buông tha, bảo chúng ta làm sao khoanh tay đứng nhìn? Huống chi Kỳ tướng quân còn từng cứu một mạng của lão phu, chỉ là không nghĩ tới… Lăng Thanh đứa nhỏ kia, lại chấp niệm đến tận đấy.”
Nguyễn Tố Tuyết không lên tiếng nữa.
Tình huống của Lăng Thanh rất không tốt.
Thảm trạng hôm đó trông thấy khi trở về, Nguyễn Tố Tuyết ngoài đau lòng và bi phẫn, cũng ý thức được tình huống lúc đó rất bất lợi với bọn họ, e sợ đến lúc người trong thôn phát hiện giải thích không được, nàng suốt đêm mang theo Lăng Thanh và Kỳ Chiêu rời khỏi huyện Thanh Vân.
Tới Dương châu nhìn thấy phân hiệu của Uy Viễn tiêu cục, nàng lấy lệnh bài của Dương Trấn Hải ra, để Uy Viễn tiêu cục lập tức liên hệ người của Vãn Nguyệt sơn trang. Vết thương trên người Lăng Thanh rất nặng, kiếm kia đâm xuyên xương bả vai phải, tổn thương kinh mạch, xương cổ tay trái gãy, còn có nội thương nghiêm trọng, thế nhưng vết thương nặng lại không ở trên người…
Nguyễn Tố Tuyết không biết đối phương rốt cuộc là cao thủ thế nào, lại có thể làm Lăng Thanh bị thương nặng đến như vậy, nàng cũng không cách nào tưởng tượng được tình huống khi đó… Thực ra là nàng không dám nghĩ tới, hình ảnh máu tanh mà tàn khốc như thế sợ rằng cho dù ai cũng chịu không nổi.
Chỉ nghe được tiếng kêu gào gần như tuyệt vọng và lời đau đớn vô nghĩa trong hôn mê của Lăng Thanh, đã làm nàng đau lòng như cắt, mỗi một lần đều cơ hồ chảy lệ đút thuốc trị thương cho Lăng Thanh.
Lăng Quảng Hải rất nhanh liền mang theo người tìm tới, lúc trông thấy bọn họ Lăng Quảng Hải cũng sững sờ.
Vốn trước đó không lâu mới từ chỗ Đông Ly Mộ Vân lấy được tin tức trong cung, nói vợ và con của Kỳ Tĩnh Việt đã mất, cao thủ giang hồ đi cùng bọn họ sống chết không rõ, hiển nhiên không ngờ gặp được nhi tử sống chết không rõ kia của ông ở đây, càng không nghĩ tới phu nhân và con của Kỳ Tĩnh Việt lại vẫn còn sống.
Nguyễn Tố Tuyết không yên lòng giao Lăng Thanh bị thương nặng cho đại phu khác, liền mang theo Kỳ Chiêu cùng đám người Lăng Quảng Hải trở lại Vãn Nguyệt sơn trang.
Lăng Thanh dọc theo con đường này khi thì thanh tỉnh khi thì hôn mê, lúc thanh tỉnh tựa như đổi thành người khác, hoàn toàn không còn phần ôn nhã trầm liễm trước đây, giống như một con dã thú không bị khống chế, nóng nảy, con mắt đỏ ngầu gặp người liền giết, mấy người đều lôi không được, thậm chí ngay cả Lăng Quảng Hải cũng không nhận ra.
Nguyễn Tố Tuyết không thể làm gì khác hơn là hạ thuốc an thần trong thuốc trị thương của hắn, Lăng Thanh vẫn ngủ suốt, thế nhưng không yên, thường thường vừa đổ mồ hôi vừa nói mê, liên tục nhắc tới “đứa nhỏ”, “đứa nhỏ”.
Bộ dạng này là giấu giếm không nổi nữa, Nguyễn Tố Tuyết không thể làm gì khác hơn là nói cho Lăng Quảng Hải, bọn họ vốn đã có một tôn tử, chỉ nhỏ hơn Kỳ Chiêu mấy tháng, nhưng bị người của Hoắc Hiền tưởng là con nàng… Lăng Thanh không thể cứu con, bị kích thích quá lớn nên mới…
Lăng Quảng Hải với Lăng phu nhân đương nhiên là đau xót muôn phần, đó là trưởng tôn của bọn họ, nhưng ngay cả một lần cũng không được thấy.
Thế nhưng Nguyễn Tố Tuyết biết, đau đớn trong lòng Lăng Thanh càng sâu hơn.
Hắn trải qua biết bao nhiêu ngày đêm không dễ mới tiếp nhận chuyện mình lấy thân nam tử mang thai, lại chịu đựng mấy tháng mới sinh hạ được đứa nhỏ, đó là máu trong lòng, thịt trong tay hắn… Nàng thậm chí còn nhớ khi thanh niên cười nhẹ nói, đó là con hắn, là người sau này sẽ thừa kế Vãn Nguyệt sơn trang, mà hắn, thì muốn làm một phụ thân tốt nhất trên đời này, cái kiên định ôn hòa thản nhiên kia… Thế nhưng tất cả đều giống như ngày hôm qua, ngày hôm qua đều đã mai một…
Sau một tháng tĩnh dưỡng tại Vãn Nguyệt sơn trang, tình huống của Lăng Thanh hơi có chiều hướng tốt, lúc thanh tỉnh không nóng nảy phát cuồng nữa, chỉ là nhốt mình bên trong phòng, rất an tĩnh cũng không mở miệng nói chuyện, như không có sức sống. Mà khi màn đêm hạ xuống, vẫn phải dựa vào thuốc an thần mới có thể đi vào giấc ngủ.
Nguyễn Tố Tuyết thấy hắn như cái xác không hồn, trong lòng không nỡ nhưng lại không có cách nào, nàng có thể chữa khỏi vết thương trên người Lăng Thanh, thế nhưng vết thương trong lòng hắn… không thuốc để chữa.
Ngày hôm đó, Nguyễn Tố Tuyết vẫn cùng nha hoàn đưa chén thuốc cho Lăng Thanh, cũng muốn ở bên cạnh xem hắn uống hết.
Nhìn Lăng Thanh mặt không thay đổi lặng lẽ bưng chén lên, lại không nói cái gì uống vào từng ngụm, Nguyễn Tố Tuyết không khỏi nhớ tới bộ dáng thanh niên nghĩ đủ mọi phương pháp trốn uống thuốc dưỡng thai khi đó, mũi đau xót, nghiêng đầu qua một bên.
“Kỳ phu nhân…”
Nguyễn Tố Tuyết nhất thời không kịp phản ứng, đợi đến khi thanh âm hơi khàn khàn kia gọi lại nàng lần nữa, lúc này mới kinh ngạc nhìn về phía người lên tiếng, đối diện mâu quang gợn sóng của đối phương.
“Kỳ phu nhân, ta muốn xem Chiêu nhi…” Thanh âm của Lăng Thanh rất thấp mà nói ra, tròng mắt vẫn luôn mờ mịt vô thần lại có một chút ánh sáng.
Ngực Nguyễn Tố Tuyết nảy một cái, những ngày qua bọn họ không hề nói từ đứa nhỏ này trước mặt hắn, cũng để bà vú ôm Kỳ Chiêu ra xa, chỉ sợ tiếng khóc đứa nhỏ kích thích đến hắn. Bây giờ hắn đột nhiên mở miệng nói muốn xem đứa nhỏ, khiến Nguyễn Tố Tuyết ít nhiều có chút do dự.
“Kỳ phu nhân, ngươi đừng lo lắng, ta chính là thật lâu không thấy Chiêu nhi, thấy hơi nhớ nó.”
Lăng Thanh nói như vậy, trong lời nói mang theo chút ý vị khẩn cầu, Nguyễn Tố Tuyết suy nghĩ một chút, trong lòng mềm nhũn, vẫn là phân phó nha hoàn đi gọi bà vú ôm Kỳ Chiêu đến.
Kỳ Chiêu đã hơn nửa tuổi, ngũ quan nẩy nở lại càng lộ vẻ tuấn khí, lông mày rậm tựa kiếm rất có dáng dấp của võ tướng, một đôi mắt linh động đen nhánh tràn ngập hiếu kỳ đối với mọi mọi thứ xung quanh, được bà vú ôm vào trong ngực, tay bé chỉ đông chỉ tây, cái miệng nhỏ nhắn toe toét mở ra, ê ê a a không biết muốn biểu đạt cái gì, bộ dáng lanh lợi rất làm người ta yêu thích.
Nguyễn Tố Tuyết nhận lấy đứa nhỏ trong tay bà vú, ôm đến trước mặt Lăng Thanh.
Lăng Thanh lăng lăng nhìn tiểu gia hỏa bị Nguyễn Tố Tuyết ôm vào trong ngực không an phận mà nhích tới nhích lui, trong con ngươi tràn đầy yêu thương, nhìn nhìn, lại bất giác đưa tay ra sờ khuôn mặt nhỏ nhắn phúng phính của Kỳ Chiêu, tiểu gia hỏa không sợ người lạ, chỉ toét miệng cười khanh khách.
Lăng Thanh không khỏi nhếch môi, lộ ra một mạt cười yếu ớt, “Chiêu nhi lớn lên thật nhanh, lúc trước mới nhỏ xíu như thế, bây giờ đã lớn không ít.”
“Trẻ con mà, một đêm lớn ba lần.” Thấy tâm tình hắn xem như bình tĩnh, Nguyễn Tố Tuyết thở phào nhẹ nhõm, còn ôm đứa nhỏ gần Lăng Thanh một chút, đùa với đứa nhỏ nói: “Chiêu nhi nhà chúng ta là phải mau mau lớn, trưởng thành mới có thể bái Lăng thúc thúc làm sư phụ, sau đó phải trưởng thành ôn nhã khiêm tốn giống như Lăng thúc thúc…”
Cánh tay đang sờ khuôn mặt Kỳ Chiêu của Lăng Thanh bỗng chốc khựng lại, nụ cười trên mặt cũng trong khoảnh khắc cứng đờ.
“Con nhé, sau này lớn lên phải giống như cha bây giờ, làm một người nội liễm ổn trọng, quân tử khiêm tốn, ôn nhuận như ngọc, không nên học cha con…”
Trước mắt bỗng dưng một mảnh huyết hồng, bên tai là tiếng khóc chói tai của đứa nhỏ, trên thân đao sáng loáng ánh lên biểu tình lạnh lùng của người kia.
Đao vung lên, hạ xuống.
Đừng… Đó là con ta! Đừng—!
“Lăng Thanh! Lăng Thanh!”
Thanh âm của Nguyễn Tố Tuyết khiến Lăng Thanh bỗng nhiên hoàn hồn, Chiêu nhi lớn tiếng khóc, Lăng Thanh lúc này mới ý thức được mình vẫn đang nắm cánh tay Chiêu nhi, tựa như bị phỏng rút tay về, Nguyễn Tố Tuyết vội vàng xoay người giao Kỳ Chiêu cho bà vú ôm.
Thấy thế, Lăng Thanh có chút kinh hoảng nhìn nhìn tay mình, sau đó ngẩng đầu nhìn Nguyễn Tố Tuyết lắp bắp giải thích, “Kỳ phu nhân, ta, ta không phải cố ý…”
Nguyễn Tố Tuyết ngồi xuống bên cạnh hắn, vỗ vỗ tay hắn, ý bảo mình không có trách hắn, bảo hắn chớ để trong lòng.
“Ta đã thương lượng với Lăng trang chủ, muốn đưa ngươi đi chỗ Ngọc Nguyên chân nhân núi Thanh Hồng một khoảng thời gian, thứ nhất ngươi lấy cái nền của tâm pháp nội gia phái Thanh Hồng, có bọn họ tương trợ, đối với việc khôi phục thương thế của ngươi rất có ích; thứ hai, đi theo Ngọc Nguyên chân nhân giảng giảng đạo, nghiên cứu phương pháp tu dưỡng thân tính, đối với ngươi cũng có lợi.”
Lăng Thanh không lên tiếng, chỉ mở to hai mắt nhìn Nguyễn Tố Tuyết, đáy mắt ngấn mờ mịt và luống cuống, có một chút dường như đáng thương bị vứt bỏ, một lát mới gật gật đầu, chữ “được” nói rất khẽ.
“Vậy ngươi nghỉ ngơi cho tốt.” Nguyễn Tố Tuyết nói xong, liền cùng bà vú và nha hoàn đi ra ngoài.
Cửa bị đóng lại, Lăng Thanh nhìn hướng cửa xuất thần một lúc, sau đó tầm mắt chuyển đến Quy Mộng treo trên tường.
Sáng sớm ngày kế, Lăng lão trang chủ, Lăng phu nhân và Nguyễn Tố Tuyết đang dùng đồ ăn sáng, nha hoàn luống ca luống cuống vọt vào phòng ăn.
“Lão gia! Phu nhân! Không xong! Thiếu, Thiếu trang chủ, không thấy!”
Xoạch!
Có đôi đũa trong tay người rơi xuống. Tiếp tục đọc “Tàng tình – Quyển 2 – Chương 6”