WordPress #8: Thành viên

Nội dung

Có liên quan

Thêm thành viên

Nếu bạn muốn thêm thành viên cho blog của mình để blog của mình trở thành một blog cho một nhóm/hội, có hai cách bạn có thể làm, phụ thuộc vào việc người mà bạn muốn thêm có tài khoản WordPress hay chưa.

Cách thêm một thành viên đã có tài khoản WordPress

Chọn Thành viên -> All Users trong trang dashboard. Gõ địa chỉ email của người bạn muốn thêm vào ô Thư điện tử của thành viên trong phần Thêm thành viên từ cộng đồng.

Trong phần Vai trò, chọn Cộng tác viên, Biên tập viên hoặc Tác giả trong menu thả xuống. Đọc thêm về vai trò của thành viên ở đây.

Chọn Thêm thành viên. Bây giờ thành viên mới của bạn có thể truy cập vào blog qua liên kết Blog -> Bảng thông tin trên thanh WordPress khi đã đăng nhập

Cách thêm một thành viên chưa có tài khoản WordPress

Chọn Thành viên -> Thư mời trong trang dashboard. Điền nội dung theo mẫu. Chọn Add user to my blog as a contributor. Chọn Gửi.

Thành viên mới của bạn sẽ được gửi một email đề nghị đăng ký một tài khoản WordPress mới. Khi người đó đã đăng ký, bạn sẽ thấy người đó được liệt kê trong danh sách thành viên với vai trò là Cộng tác viên trong phần Thành viên của mình (bạn có thể chuyển vai trò này sang Biên tập viên hoặc Tác giả nếu bạn muốn. Bây giờ thành viên mới của bạn có thể truy cập vào blog qua liên kết Blog -> Bảng thông tin trên thanh WordPress khi đã đăng nhập ^^

Khác biệt giữa các vai trò thành viên được giải thích trong phần 2 của bài viết này.

Lưu ý: Hãy cẩn thận khi thêm một thành viên với vai trò Quản lý vào blog của bạn. Bởi vì họ có quyền lợi như bạn trong blog, bao gồm cả việc vĩnh viễn xóa nó.

https://tieuxuyen.wordpress.com/meo-wordpress/

Tiêu Tương thủy sắc – Chương 38+39

Tiêu Tương thủy sắc

Đệ tam thập bát chương – Sự việc đã bại lộ

“Hoàng thượng giá lâm~~~”

“Nô tỳ (nô tài) thỉnh an hoàng thượng.”

“Đứng lên đi.”

Đi vào nơi ở của Bạch Tang Vận, Lưu Hoài Diệp từ trên tay Hồng Hạnh ôm lấy Lưu Tư Diệu: “Tư Diệu gần đây có nháo không?” Mấy ngày nay bận rộn việc Vệ Mạnh Hâm tới Huệ Diệu, hắn cũng không hỏi đến chuyện đứa bé.

“Bẩm hoàng thượng, điện hạ bình thường rất ít khóc nháo, vương gia nói rằng điện hạ rất nhu thuận.” Hồng Hạnh cúi đầu đáp lại.

“Vậy là được rồi, thân mình vương gia không tốt, đừng để Tư Diệu quấy rầy nghỉ ngơi của hắn.” Ôm đứa bé đang mở to hai mắt nhìn mình, Lưu Hoài Diệp muốn từ trên mặt bé tìm được chỗ tương tự, nhưng càng xem càng nhíu mày, đứa bé này… sao không một chỗ giống mình, mặt mày này cũng quá mức nhu nhược, không có chút nào cường thế của mình.

Lúc này, Lưu Tư Diệu dường như có chút không thoải mái, hừ mấy tiếng, Hồng Hạnh lập tức nói: “Hoàng thượng, điện hạ hắn sợ là đói bụng.” Thấy sắc mặt hoàng thượng không tốt, Hồng Hạnh mặt không còn chút máu.

“Ừ.” Giao đứa bé cho Hồng Hạnh, Lưu Hoài Diệp đột nhiên thấy trên tay có chút ẩm ướt.

“A! Hoàng thượng, điện hạ đi tiểu.” Thái giám bên cạnh phát hiện dị trạng, vội vàng bưng nước tới để hoàng thượng rửa. Hai cung nữ khác thì vội chuẩn bị tã lót thay cho Lưu Tư Diệu.

Rửa tay, thấy trên người cũng không ướt, Lưu Hoài Diệp đi vào nội gian muốn nhìn nhìn chỗ ở của Lưu Tư Diệu ra sao, nhưng sau khi nhìn thấy Lưu Tư Diệu cởi quần sắc mặt đại biến.

“Hoàng thượng!” Hồng Hạnh bỗng nhiên bị đẩy ra sợ hãi hô lên, sau đó khiếp sợ quỳ dưới đất nhìn đùi phải của Lưu Tư Diệu bị nâng lên, hoàng thượng ánh mắt lạnh như băng. Tựa hồ cũng cảm nhận được không bình thường lúc này, Lưu Tư Diệu khóc nháo.

“Người tới!”

“Có thuộc hạ.”

“Mang toàn bộ người nơi này đi! Cung nữ trước kia hầu hạ Thục phi, bà đỡ đỡ đẻ cho Thục phi, còn có những thị vệ trong cung Thục phi, tất cả bắt lại cho trẫm!”

“Dạ! Hoàng thượng!”

Nhìn chằm chằm bắp đùi một mảnh bóng loáng, không có một chút tì vết kia, ánh mắt Lưu Hoài Diệp trở nên khát máu.

“Hoàng thượng! Xin hoàng thượng nể mặt vương gia tha cho điện hạ một mạng!” Hồng Hạnh bị nắm lấy khóc hô.

“Bốp!” Lập tức, mặt của nàng bị Lưu Hoài Diệp hung hăng quăng một cái tát, “Điện hạ?!” Lưu Hoài Diệp hung ác nhìn đứa bé khóc mặt không còn chút máu trên giường, “Trẫm còn thật muốn biết, điện hạ này là như thế nào mà ra!”

Tiếp tục đọc “Tiêu Tương thủy sắc – Chương 38+39”

Hồng phúc dao – Chương 28

Hồng phúc dao

Đệ nhị thập bát chương

Nhìn chằm chằm vết thương trên người Ly Nghiêu, sắc mặt Lưu Tích Tứ là càng ngày càng khó coi, nhưng tay bôi thuốc lại một chút cũng không dám dùng sức.” Ngươi không phải rất lợi hại sao? Làm sao còn có thể để cho người ta đả thương ngươi?” Lưu Tích Tứ không rõ, Ly Nghiêu lợi hại như thế có thể để cho khắp nơi trước ngực hắn tới một đao, thẳng từ bả vai quẹt đến thắt lưng, có thể suy ra lúc ấy có bao nhiêu nguy hiểm đáng sợ. Nghĩ tới đây, cơn giận vốn đã hạ của Lưu Tích Tứ lại nổi lên.

“Đã biết nguy hiểm, vì sao phải bỏ rơi người của ta? Thủ hạ của nhị ca mặc dù không lợi hại bằng ngươi, nhưng cũng là người có thể lấy một địch trăm, đi theo ngươi, ngươi cũng sẽ không mang thương trở về, ngươi cũng không phải không biết tình trạng của mình.”

Miệng vết thương vẫn đang chảy máu, Lưu Tích Tứ tìm dược liệu quý báu nhất khắp trong cung, nhưng hiệu quả lại quá nhỏ.

“Ngươi nếu biết ta có nguy hiểm, có đi theo không?” Một câu nói của Ly Nghiêu sáng tỏ hắn vì sao phải bỏ rơi người của Lưu Tích Tứ, “Hơn nữa, phương bắc không thể so với kinh thành, người của ngươi đi theo sợ cũng sẽ bị khí độc kia hại chết.”

Lưu Tích Tứ băng kỹ vết thương cho Ly Nghiêu, bất an hỏi: “Nhưng vết thương này của ngươi làm sao bây giờ? Máu vẫn không ngừng chảy… Chẳng lẽ bảo ta trơ mắt nhìn ngươi máu chảy hết?! Nếu nói như vậy, ngươi còn không bằng không trở lại thì tốt hơn, ta cũng không phải khó chịu vì ngươi.”

Giận giấu giếm của Ly Nghiêu, giận vết thương trên người Ly Nghiêu, giận chính mình… Lưu Tích Tứ giận đến đỏ mắt. Tiếp tục đọc “Hồng phúc dao – Chương 28”

Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 56

Đôi cánh mà tôi muốn có

  • Tác giả: Rbao0000
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ ngũ thập lục chương

Thói quen là một thứ rất đáng sợ. Khi nó đã đâm sâu tận xương tủy, bạn sẽ phát hiện bạn cũng không còn thay đổi được nữa rồi.

Thượng Quan Thập ngồi ở trong phòng khám của mình, vuốt cái vòng tay cho nam tinh xảo trên cổ tay. Cậu tinh tế nhớ lại, từ sau khi Hữu Dực xuất viện, hai tháng nay, từng chút từng chút phát sinh cùng Hiên Viên Diệu và Nam Cung Diễm.

Kể từ ngày đó, hai người bọn họ mang theo tình trạng ngã bệnh đến, ở nơi này trong hai tháng, bọn họ sẽ thường xuyên mang theo bệnh vặt, đau vặt đến khám chỗ cậu bác sĩ nhi khoa này. Có điều, lúc bọn họ sinh bệnh còn rất đáng yêu! Tựa như Tả Dực và Hữu Dực lúc giận dỗi. Khi đó, chính cậu thậm chí cảm thấy bọn họ chính là đứa trẻ con. Nhưng là, sau đó cậu lại rất nghi ngờ, sức miễn dịch của bọn họ thật sự kém như vậy sao? Làm sao dễ dàng cảm mạo như vậy chứ? Cậu cũng từng hỏi Tả Dực và Hữu Dực, chúng nó lại thở vắn than dài: “Hừ! Con đã sớm biết chiêu này rất khó! Ai! Thật khó cho hai ông ba kia! Bọn họ thật đúng là vất vả a!”. Nghe dạng trả lời như thế, cậu càng mơ hồ, ai! Thật không biết bốn người bọn họ đang lén lút làm cái trò gì.

Vì cảm ơn điều trị của cậu cho bọn họ, bọn họ cùng nhau tặng chiếc vòng tay nam này. Vốn, cậu là không muốn nhận. Thế nhưng Tả Dực và Hữu Dực lại nói đây là bốn người bọn họ cùng nhau chọn, cậu nhất định phải đeo. Vì thế, cậu ngay từ đầu còn không có thói quen mang đồ trang sức, cũng từ từ bắt đầu tiếp nhận cái vòng tay này thành một phần của mình. Mỗi khi mệt mỏi, cậu đều sẽ nhìn nó một cái, dường như là thấy được, bốn khuôn mặt từng cặp tương tự nhau kia. Sau đó, tất cả vất vả cùng mệt nhọc đều sẽ trong nháy mắt hóa thành không. Thực sự rất thần kỳ, không phải sao? Tiếp tục đọc “Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 56”

Tiêu Tương thủy sắc – Chương 36+37

Tiêu Tương thủy sắc

Đệ tam thập lục chương – Bạn hữu

“Bạch! Tang! Vận!” Tiếng gọi thật mạnh truyền đến, Bạch Tang Vận quay đầu lại nhìn thấy đột người đột nhiên xuất hiện ở phía sau, “Hoài Uyên?!”

“Tang Vận nha, ngươi cũng thật là không có suy nghĩ, trở về nhiều ngày như vậy thế nhưng cũng không đến gặp gặp ta.” Lưu Hoài Uyên bất mãn mở miệng, sau đó đi đến bên cạnh bàn không chút khách khí rót chén trà cho mình.

“Hoài Uyên, xin lỗi, trở về hơi vội chút, cũng đã quên đi gặp ngươi.” Thả người đang ngủ trong lòng lên trên giường, Bạch Tang Vận cao hứng giúp thêm nước cho Lưu Hoài Uyên đã uống hết trà.

“Tang Vận… Ta ngươi đã có hơn năm năm không gặp, không nghĩ tới ngươi vẫn là bộ dáng kia, cũng chưa thay đổi, Tang Vận, ngươi có phải đã ăn thuốc trường sinh bất lão gì đó hay không a.” Hạ giọng, Lưu Hoài Uyên nửa thật nửa giả nói. Nhiều năm không gặp, người này ngoại trừ tóc biến bạc ra, dung mạo nhưng lại không có chút biến hóa, xem chính hắn, nhỏ hơn bốn tuổi so với Tang Vận, cũng đã có vẻ già hơn Tang Vận rất nhiều.

“Hoài Uyên, mấy năm nay ở biên quan, ngươi so với trước kia còn nói giỏi hơn, ngươi không nhìn thấy ta bây giờ là một đầu tóc bạc sao? Sao có thể không thay đổi?” Nhắc tới tóc của mình, Bạch Tang Vận từ lâu đã không còn đau lòng như lúc trước.

Lưu Hoài Uyên chỉ chỉ khuôn mặt của Bạch Tang Vận, “Ta là nói mặt ngươi a, một chút cũng chưa thay đổi, ngươi xem ta, bây giờ nhiều tang thương a.” Nói xong, xoa xoa gò má mình. Trên mặt có hai cái lúm đồng tiền, thế nào cũng nhìn không ra tang thương.

“Hoài Uyên, ngươi lần này ở luôn tại kinh thành đi, Hoài Diệp cũng muốn ngươi ở kinh thành giúp hắn.” Không rõ lúc trước Hoài Uyên vì sao đột nhiên muốn đi biên quan, Bạch Tang Vận khuyên.

Lưu Hoài Uyên cười cười, “Tang Vận, kinh thành này mặc dù thoải mái nhưng lại không bằng ở được đến tự tại nơi biên quan, đã trở lại hai tháng, nhưng làm ta buồn chết đi được, thật không biết hoàng huynh ta tại sao có thể nhẫn nại hằng ngày ở trong cung này, bất quá… có ngươi ở, hoàng huynh hắn sợ là đâu cũng không muốn đi đi.” Hiểu rõ gút mắc giữa ba người này, Lưu Hoài Uyên trêu ghẹo.

“Vậy… Ngươi vẫn là muốn đi sao?” Bạch Tang Vận nghe ra ý tứ trong lời nói của Lưu Hoài Uyên.

Gật gật đầu, Lưu Hoài Uyên nói: “Ừ, lần này hồi kinh một là nhìn xem bạn tốt, hai chính là giúp hoàng huynh xử lý chút chính sự, bây giờ hắn đã trở về, ngươi cũng lưu lại, nơi này cũng không còn chuyện gì của ta, ta đã nói cùng hoàng huynh, qua mấy ngày sẽ trở về biên quan.” Biên quan có người hắn nhớ mong, vì thế, hắn là nhất định phải trở về.

“Hoài Uyên, ngươi có phải có người để ý ở bên kia hay không?” Bạch Tang Vận đoán được.

“Tang Vận, thật sự là cái gì cũng không giấu giếm được ngươi nha.” Lưu Hoài Uyên gián tiếp thừa nhận, “Hắn thích biên quan, không thích cái huyên náo của kinh thành, vì thế, ta quyết định ở biên quan cùng hắn.”

Bạch Tang Vận muốn tiếp tục hỏi là cô nương nhà ai, ngay sau đó lại thôi, chỉ cần Hoài Uyên thích hay không là được. “Khi nào mang về cho chúng ta gặp một cái, xem ai có bản lĩnh lớn như vậy buộc được tim con ngựa hoang ngươi này.”

“Được, có điều Mặc Mặc rất mắc cỡ, sợ hắn không muốn trở về cùng ta.” Lưu Hoài Uyên có chút phiền muộn nhức đầu, khi nào Mặc Mặc mới bằng lòng cho chính mình danh phận đây.

“Hoài Uyên, người ta không muốn trở về cùng ngươi nhất định là ngươi làm cho người ta không yên lòng chỗ nào đó. Tính tình ngươi không giống Hoài Diệp, có thể bình tĩnh, ngươi trước kia là thích nháo, nhìn ngươi bây giờ, sợ cũng chưa sửa được nhiều.”

“Như vậy a, thế làm sao bây giờ, Tang Vận, ta đã nói với hắn ta rất yêu hắn nha.”

Nghe Bạch Tang Vận vừa nói như thế, Lưu Hoài Uyên vội lãnh giáo, vì chuyện này, hắn đã không ít phiền não.

“Hoài Uyên, yêu… không phải ngươi nói bao nhiêu lần là có thể khiến cho người ta cảm nhận được. Ta cùng Hoài Diệp, còn có Khuyết Dương… rất ít nói ai yêu ai với nhau, nhưng chúng ta trong lòng đều biết đối phương là người mình yêu nhất. Nếu muốn cho người ta biết tâm ý của ngươi, chỉ nói nói ngoài miệng là không được, phải xem ngươi làm bao nhiêu, trả giá bao nhiêu vì hắn.” Trên con đường này, hắn cùng với bọn họ đã trải qua những mưa gió, lẫn nhau đều trả giá rất nhiều vì đối phương, cho nên mới có hạnh phúc bây giờ.

“Ừm…Ta có làm a, ta chỉ ôm một mình Mặc Mặc, rất nhiều người hướng ta cầu hôn, ta đều không đáp ứng đâu.” Lưu Hoài Uyên không rõ chính mình rốt cuộc làm không đủ ở chỗ nào.

“Ai… Ngươi nha, cái dạng này ai dám gả cho ngươi.” Quay đầu lại nhìn thấy người đi vào, Bạch Tang Vận bất đắc dĩ nói, “Khuyết Dương, ngươi tâm sự với Hoài Uyên, đối với hắn, ta chính là không có cách.” Ném củ khoai lang nóng bỏng tay này cho Lam Khuyết Dương, Bạch Tang Vận đi ra ngoài tìm Lưu Tư Diệu.

Trừng hai tròng mắt ham học hỏi, Lưu Hoài Uyên ngồi trước mặt Lam Khuyết Dương thổ lộ hết khổ não của mình ra, mà Lam Khuyết Dương lại hai hàng lông mày nhíu chặt, giống như nhìn đồ ngốc nhìn Lưu Hoài Uyên. Tang Vận, người này rốt cuộc có biết yêu người ta như thế nào hay không.

Tiếp tục đọc “Tiêu Tương thủy sắc – Chương 36+37”