Bàn Ti động số 38
- Tác giả: Vệ Phong
- Chuyển ngữ: Yappa
- Mục lục
Đệ nhị thập tứ chương – Đậu khô ngũ vị hương đút cho con nhện
Tiểu đạo sĩ một lần nữa giấu ta trong hà bao đi ra, cảm giác lại nhìn thấy sắc trời thực sự là…
Khó có thể hình dung.
“Này Lý Kha, ta có chuyện này không rõ. Các sư thúc sư bá chữ lót là Thanh của ngươi, chẳng lẽ không phát hiện ra yêu khí trên người ta sao? Chúng ta cứ đi như vậy có được hay không a?”
“Ngươi đừng sợ, mặt trên hà bao này thêu vào bùa chú, đan dược này bạc hà này thoại mai (1)này cất vào đều không lộ ra ngoài một chút mùi nào, cho nên ngươi đương nhiên cũng sẽ không bại lộ.”
“Ồ.. Thì ra đây là túi đồ ăn vặt của ngươi à?”
“Ừ, đây là Thanh Vân sư thúc tặng cho ta,” Lý Kha hiển nhiên tâm tình vô cùng tốt: “Ta cũng chưa dùng được mấy lần, không có gì để cất vào cả.”
“Đúng rồi, trên Thục sơn cũng không có siêu thị, mua không được đồ ăn vặt gì…”
“Siêu thị?”
“Ừm, tiệm tạp hóa.” Nhập gia tùy tục đổi sang cách nói của nơi này.
“Thanh Vân sư thúc biết chế mứt kẹo, trên Thục sơn cũng có cây ăn quả, Thanh Vân sư thúc ướp mứt hạnh, mứt táo, quả dại khô, hương vị đều phi thường ngon.”
“Thật không? Ta cũng có một đồng môn, kêu Tam Lục, mật nàng cất đặc biệt ngon, bất quá ta chưa từng thấy nàng làm mứt kẹo mứt hoa quả, lần sau bảo nàng làm chút, hì hì… Tam Thất hẳn là sẽ hái cánh hoa cùng với trái cây, chờ sau này ta trở lại liền có lộc ăn.”
“Tam Lục Tam Thất?” Lý Kha hỏi? “Là gọi theo hàng thứ sao? Vậy ngươi thứ mấy?”
Ta nhất thời không kịp kìm lại, buột miệng nói: “Tam Bát.”
“Tam Bát? Tam Bát thật ra rất thuận, không dễ quên.”
“Ợ…”
Ta cơ hồ muốn cắn đứt đầu lưỡi của mình!
Làm sao vẫn là nói lỡ miệng!
Tam Bát Tam Bát, thực sự là… thực sự là! Ô, vốn đã có rất nhiều người gọi như vậy rồi, đồng môn, còn có Ngao Tử Hằng, còn có phượng hoàng, bây giờ ngay cả tiểu đạo sĩ cũng gọi như vậy!
Ta không cần a!
“Ngươi vẫn là gọi ta… Đào Hoa đi, hoặc là gọi thẳng ta con nhện là được rồi, ta không ngại…” Biểu tình của ta nhất định dị thường nhăn nhó, thanh âm cứng ngắc. Tiểu đạo sĩ không biết là thực sự không hiểu hay là giả bộ không hiểu, cười cười nói: “Tam Bát dễ gọi, còn thân thiết, sau này ta vẫn gọi ngươi Tam Bát.”
Ta thật sự… rất muốn, rất muốn giết người! Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 24”