Tàng tình – Quyển 2 – Văn án+Trích đoạn

Tàng tình

  • Tác giả: Nga Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Văn án

Hoạn nạn có nhau trong quá khứ, say sưa triền miên từng có,

Đều bắt đầu với một lời nói dối vô tâm, một đoạn tình yêu ẩn sâu.

Yên Vân Liệt không tiếc trợ Trụ vi ngược, hủy danh khí dự,

Chỉ vì đối tượng muốn ở cùng cả đời kia.

Song, ở đáy mắt hắn, Lăng Thanh thủy chung chỉ là địch phương đối lập,

Mà không phải người hắn yêu đến sâu nặng ấy,

Tình cảm khắc cốt, cuối cùng thành người xa lạ.

Nhưng lúc này, Lăng Thanh lại vì khôi thạch liên có cốt nhục của Yên Vân Liệt…

Ngoài ý muốn không được chờ mong này, nên lưu, hay là nên bỏ?

Mà sai lầm cùng hối hận vô tâm đúc ra, lại nên hoàn lại như thế nào?

Tàng tình – Quyển 1 – Chương 10

Tàng tình

  • Tác giả: Nga Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ thập chương

Lăng Thanh đi ra từ trong thư phòng của Đông Ly Mộ Vân, cũng không lập tức đến nhà ăn, mà là một mình một người đứng trong đình viện một lát.

Nhớ tới chính mình sáu năm trước bắt đầu chuyên tâm luyện kiếm, mấy năm nay gặp Đông Ly Mộ Vân cũng ít đi thấy rõ, lại là không biết hắn và An Dương vương vẫn còn thân cận như thế.

Bây giờ đã lớn, cũng không cả ngày đi theo phía sau Đông Ly Mộ Vân như hồi bé, thấy hắn đối tốt với người khác liền khổ sở giống như thứ quan trọng gì đó của mình bị cướp đi, thế nhưng gã An Dương vương kia… lại có loại cảm giác nói không ra, luôn cảm thấy người này thâm tàng bất lộ, không nên thân thiết quá mức.

Vừa đi vừa suy nghĩ sự tình, bất tri bất giác đi tới cửa phòng ăn, thấy Đông Ly Mộ Vân từ đầu bên kia hàng lang đi tới, chân mày nhíu chặt dường như vô cùng không vui, song ngẩng đầu thấy hắn ở phía trước, khóe miệng lại hơi nhếch lên một tia cười nhạt, đi nhanh mấy bước, “Chờ lâu chưa, có phải đói bụng lắm rồi hay không?”

Lăng Thanh lắc đầu, cùng vào phòng ăn với Đông Ly Mộ Vân, trên bàn đã bày một bàn món ăn, hương món ăn phiêu dật. Lăng Thanh nghe thấy Đông Ly Mộ Vân bảo hạ nhân đưa cơm nước vào trong phòng An Dương vương, cũng dặn dò món nào nhiều hơn một chút, món nào thì không cần, hiển nhiên biết rất rõ sở thích của người nọ.

Lăng Thanh tuy rằng kỳ quái cũng không muốn truy vấn nhiều hơn, ngồi xuống bên cạnh bàn, hạ nhân bưng một mâm đồ đặt trước mặt hắn, mở lồng bàn ra, bỗng nhiên một trận khói trắng mê tầm mắt, khói trắng tan đi liền thấy giữa mâm là một con cá mè hấp, thịt cá trắng nõn, trên thân cá rắc mấy hạt xanh miết, vừa nhìn liền khiến cho người ta chảy nước miếng.

Đông Ly Mộ Vân biết hắn thích ăn, còn một lần làm liền làm hai con, con kia chua ngọt đang muốn sai người cũng bưng lên cùng, đã thấy Lăng Thanh bụm miệng xông thẳng tới cửa, vịn khung cửa nôn khan.

“Làm sao vậy?” Đông Ly Mộ Vân vội vã đi qua vỗ lưng hắn giúp hắn thuận khí, vừa phân phó hạ nhân bưng trà khăn qua đây, “Ta sai hạ nhân tìm đại phu tới xem thử cho ngươi.”

Lăng Thanh nhắm mắt lắc lắc đầu, nhận lấy nước trà của hạ nhân súc miệng, sau đó mới đứng lên, sắc mặt khó coi đến lợi hại. “Ta không sao, có lẽ là vì mấy ngày nay gấp rút lên đường, quá mức mệt nhọc, hơn nữa thời tiết mấy ngày qua lại nóng…”

Thật ra trong lòng chính Lăng Thanh cũng có chút kỳ quái, tâm pháp nội công phái Thanh Hồng coi trọng nhất điều dưỡng tâm tính, sao có thể dễ dàng bị ảnh hưởng của thời tiết như thế? Mà càng kỳ quái hơn chính là, cách làm con cá ban nãy kia, rõ ràng trước đây ăn cũng không cảm thấy, thế nhưng vừa rồi vừa bưng mâm lên liền cảm thấy mùi tanh xông vào mũi, sau đó trong bụng một trận sôi trào.

Có lẽ thật sự là lên đường vất vả rồi… Lăng Thanh nghĩ không ra cái khác, chỉ có thể kết luận như vậy.

Thấy Lăng Thanh đỡ hơn một chút, lo lắng trên mặt Đông Ly Mộ Vân cũng hòa hoãn hơn, vỗ vỗ trên vai Lăng Thanh, ôn nhu nói: “Vậy ta sai người đổi mấy thứ thanh đạm cho ngươi, ít nhiều cũng phải ăn một ít, ăn xong sớm chút nghỉ ngơi.”

Lăng Thanh vẫn như cũ dùng tay áo che miệng, khẽ gật đầu.

Dường như vẫn là thiếu niên trước đây lúc nào cũng ỷ lại vào mình ấy, Đông Ly Mộ Vân tâm niệm khẽ động, không nhịn được đưa tay xoa xoa trên đầu hắn, bộ dáng giống như đại ca, lại có một chút tình tố không bình thường lắm bên trong, chỉ là bị giấu quá tốt, có lẽ Lăng Thanh cũng không có nhận ra.

Bị Đông Ly Mộ Vân đuổi về gian phòng, đối phương tựa hồ còn lo lắng, nói thế nào cũng phải tìm một đại phu xem thử cho hắn mới được.

Lăng Thanh chỉ cảm thấy buồn cười, chẳng qua là choáng váng đầu buồn nôn cũng không phải là tật bệnh xấu gì, tối đa thời tiết nóng bức cộng thêm mấy ngày liền đi đường bị cảm nắng mà thôi, thế này mà gọi đại phu chẳng phải cho người ta cười đến rụng răng?

Thật vất vả khuyên được Đông Ly Mộ Vân, Lăng Thanh đứng dậy từ trên giường, lấy Quy Mộng đặt ở trên bàn, chậm rãi rút kiếm ra.

Thân kiếm mảnh dưới ánh nến lập lòe làn ra cái lạnh thấu xương, chiếu ra đôi mắt hắn, óng ánh nơi đáy mắt nhấp nhô gợn sóng.

Quy Mộng là một thanh kiếm không thể giết người, mà lần này hắn muốn dùng nó giết Hoắc Hiền báo thù cho Liên di!

Ngân quang chợt lóe, mũi kiếm khiêu ánh nến, tay run lên, lại vung ra kiếm hoa lượn lờ. Trên mũi kiếm một đốm lửa nhỏ như hạt đậu kia, chớp chớp tắt tắt nhảy lên, kiếm phong vù vù rung động, lại chỉ làm cho màn giường khẽ lay động, trang sách khẽ lật, múa xong một chiêu, mũi kiếm xẹt qua đỉnh nến, phút chốc, tinh diễm trở về phía trên ngọn nến, cháy mờ mờ ảo ảo.

Lăng Thanh thu thế tra kiếm vào bao, lại thấy nội tức trong cơ thể tán loạn, vội vàng tĩnh khí ngưng thần, điều thuận về như cũ.

Thân thể của mình xác thực có chút không bình thường lắm, ngày xưa sau bữa cơm còn có thể so tài mấy chiêu với Đông Ly Mộ Vân, hôm nay chỉ đùa bỡn hai cái này liền cảm thấy mệt mỏi không chịu nổi. Lăng Thanh buông kiếm lại trở về trên giường, nghĩ, hẳn là vì mấy ngày nay quá mệt nhọc…

Đệm chăn đều là mới thay, đàn hương nhàn nhạt cùng với một chút hương bách hợp an thần, là hắn thích cũng là thói quen cho tới nay của hắn. Nhưng lại làm dấy lên một hơi thở khác trong trí nhớ của hắn — trầm liễm, ổn thực, có vài phần bá đạo không cho chống cự, quanh quẩn toàn thân. Mười ngón đan nhau, thân thể giao triền, thật sâu nuốt vào đối phương, thừa nhận luật động của y, tiếp thu nhiệt tình của y…

Hắn biết, nam nhân kia là cổ độc hữu dụng nhất đối với hắn trên đời này, trúng, liền không giải được, hãm vào, liền khó mà lại quay đầu…

Ngày mùng mười, Hoắc phủ trong kinh thành bận rộn và náo nhiệt, màn đỏ thẫm quanh tường quấn ngói, tân khách các đường nối liền không dứt, đội ngũ nâng thọ lễ vào cửa vẫn kéo dài đến đầu phố, đồ sộ và phô trương biết bao. Đội ngũ xuất giá của Đình Nghi công chúa mấy hôm trước cũng không phô trương bằng như thế.

Cửa sau Hoắc phủ, mấy đạo nhân ảnh lén lút.

“Người nào?” Thị vệ ở cửa còn chưa đợi thấy rõ người tới, đã bị mấy tỏa hồn châm phóng ngã. Đinh sắt dài ba tấc, một đầu có móc, vừa vào da thịt liền chui vào trong, là tuyệt học của phái Yên Thanh.

Chưởng môn phái Yên Thanh làm một cái thủ thế, phía sau có người đi lên kéo thi thể của thị vệ đi, phút chốc liền đổi xong y phục của thị vệ đi ra.

Thấy thế, chưởng môn phái Yên Thanh quay đầu lại khẽ gật đầu một cái, người ẩn từ một nơi bí mật gần đó lần lượt đi ra, Đông Ly Mộ Vân hóa trang thành vai kép võ cùng với Lăng Thanh hóa trang thành tiểu sinh, trong rương vốn nên để đạo cụ và y phục diễn bên cạnh người đặt kiếm khí của bọn họ, một vài nhân sĩ giang hồ khác cũng hóa trang thành các loại người trong hí kịch.

Thấy chưởng môn phái Yên Thanh ra hiệu có thể, liền khiêng cái rương tiến vào Hoắc phủ.

Hoắc phủ cực lớn, mái cong hành lang uốn lượn, trang trí hoa lệ.

Đi không bao lâu, liền thấy An Dương vương cùng với một người trông như thống lĩnh đi tới trước mặt, An Dương vương âm thầm dùng ánh mắt hướng Đông Ly Mộ Vân, năm ngón tay trái siết chặt, tay phải ra hiệu một và ba, tiết lộ cho bọn họ toàn bộ tình huống thủ vệ bên trong phủ.

Đông Ly Mộ Vân quay đầu lại, thấy An Dương vương và người nọ vòng qua chỗ ngoặt, thấp giọng nói mấy câu với chưởng môn mấy đại môn phái, mấy người kia chia ra mang người theo mình rời đi hướng khác nhau.

Lăng Thanh và Đông Ly Mộ Vân cùng với những người còn lại tiếp tục men theo hành lang dài đi về phía trước, đi không bao xa liền bị người ngăn lại.

“Các ngươi là ai?”

Đông Ly Mộ Vân hơi hạ thấp người, “Bẩm vị gia này, ngài vừa nhìn là biết chúng ta là gánh hát.”

“Gánh hát?” Trên mặt một người thị vệ bên cạnh lộ ra mấy phần cảnh giác, “Người của gánh hát đã tới rồi, đều đang chờ sau sân khấu, các ngươi là thế nào vậy?”

Lòng bàn tay cầm chiết phiến của Lăng Thanh hơi đổ mồ hôi, trong quạt giấu mấy cái phi tiêu, nếu như tình huống không đúng thì sẽ ném ra.

Đông Ly Mộ Vân cũng trầm tĩnh, “Vị gia này, ngài xem chúng ta nâng mấy thứ này như vậy, làm sao đi cửa trước làm nhục bộ mặt Hoắc đại nhân được chứ?”

Hai thị vệ kia đánh giá bọn họ một vòng, tựa hồ nghĩ Đông Ly Mộ Vân nói cũng có đạo lý, liền thả đi. Mọi người không khỏi đều thở ra một hơi.

Sân khấu dựng trong vườn, cách một ao hoa sen, trên tiểu lâu đối diện ngồi đầy tân khách, Hoắc Hiền ngồi giữa lầu hai, hai bên người tất cả đều là hộ vệ mặc đồ thêu hai con rắn nước.

Lăng Thanh sau sân khấu nhìn xuyên qua tấm màn vải, thủ vệ xung quanh tiểu lâu toàn bộ đã là người phe mình.

Trên sân khấu vừa mới diễn xong, trong tiểu lâu đối diện tiếng vỗ tay như sấm.

“Lăng Thanh.”

Theo tiếng quay đầu lại, Đông Ly Mộ Vân từ trong rương chứa đạo cụ lấy Quy Mộng ra đưa cho hắn, sau đó vỗ vỗ lên vai hắn, “Ở đây khinh công của ngươi tốt nhất, vậy xem ngươi đi.”

Lăng Thanh không lên tiếng, chỉ là gật đầu. Tiếp tục đọc “Tàng tình – Quyển 1 – Chương 10”

Con yêu, con nghe thấy không? – Thủy Mộc Niên Hoa

Dạo này trên VTV3 có chiếu một bộ phim Trung Quốc đề tài về các bà mẹ đang mang thai. Tên phim là “Bốn bà bầu”. Bạn rất là thích phim này <3

Bạn bấn cả nhạc cuối phim nữa. Vì thế mà bạn đâm đầu vào dịch và sub bài này :”>

Con yêu, con nghe thấy không? (宝贝你听到了吗)

~ Thủy Mộc Niên Hoa (水木年华) ~
Nhạc: Lư Canh Tuất
Lời: Lưu Nghi Vĩ
Dịch và sub: Yappa

Download

Tag: baby em nghe thấy không, con yêu, con có nghe thấy không, bảo bối ngươi đã nghe chưa, bảo bối nhĩ thính đáo liễu mạ, bao bei ni ting dao le ma, chuẩn ma ma tứ trọng tấu, bốn bà mẹ hòa tấu, 准妈妈四重奏

Trừng phạt quân phục hệ liệt – Quyển 1 – Chương 7

Trừng phạt quân phục hệ liệt

  • Tác giả: Phong Lộng
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ thất chương

Hai mươi phút sau, Lăng Khiêm điều khiển RV hình đĩa đã đến mục đích, Lăng Vệ rốt cuộc hiểu được nụ cười khẽ quỷ dị nơi khóe miệng Lăng Khiêm từ đâu mà đến, một trăm hai mươi vạn lần hối hận cái gật đầu tùy tiện của mình.

Mặc dù chưa từng đến, nhưng bảng hiệu nghê hồng to lớn trước mắt này, chỉ cần là người có chút thường thức, cũng biết là cửa hàng đồ chơi tình dục.

“Nơi này có tiếng là cửa hàng đầy đủ nhất liên bang nha, chính là giá cả xa xỉ, hi vọng tiền trong thẻ của anh đủ đi.”

Bị Lăng Khiêm vừa đấm vừa xoa buộc đi vào, quản lý tiêu thụ quen với ánh mắt của khách hàng lập tức con mắt tỏa sáng, niềm nở đi tới phục vụ “Chào mừng! Hai vị cậu chủ muốn chọn cái gì? Cửa hàng tôi các loại hàng hóa đủ cả, hơn nữa có thể căn cứ yêu cầu của khách hàng đặc biệt chế tác.”

Cái khác không nói, chỉ là RV hình đĩa vừa mới dừng ở cửa, đã nói lên buôn bán lớn lần này.

Lăng Khiêm tùy tiện nói, “Chưa nghĩ ra muốn mua cái gì, trước xem thử hẵng nói.”

Ngầm giữ cổ tay Lăng Vệ, không cho phép cậu né ra.

“Trong phòng tham quan có đủ loại hàng mẫu, xin cho phép tôi giới thiệu chuyên nghiệp cho hai vị cậu chủ.” Quản lý nho nhã lễ phép chờ đợi ra hiệu của bọn họ.

“Được.”

Không hổ là cửa hàng đồ chơi tình dụ có tiếng, thiết kế phòng tham quan, không gian gần mét vuông, dùng vật liệu nửa trong suốt màu sắc rực rỡ phân cách thành khu vực bất đồng, chia thành hàng mẫu trưng bày, dựa theo khu vực khác nhau, còn có các loại không khí xây dựng thích hợp với chủ đề.

Quản lí đầu tiên mở mục lục chung video ba chiều, tư vấn ý kiến của khách hàng. “Có hứng thú với loại nào không?”

“Đầu tiên là,” Cố ý dừng lại một chút. Liếc trộm khuôn mặt đoan chính căng thẳng của anh trai, lòng bàn tay anh, có lẽ đã toát mồ hôi đi.

Ác ý hưởng thụ vui sướng bắt nạt anh trai. Lăng Khiêm dùng giọng điệu khách hàng nói “Thân thể nam giới bước đầu khai phá, chỗ đó của đối phương vẫn là xử mà.”

“A, thật sự là chúc mừng a. Cậu chủ coi trọng, nhất định mỹ vị phi thường ngon miệng.”

“Không lý tưởng như thế. Dạy dỗ xử tử rất phí tâm huyết, cũng không biết là có phối hợp tốt hay không. Có rất nhiều ví dụ ban đầu ra sức nói nguyện ý, về sau lại kêu khổ.

“Điều này cũng đúng.”

Khuôn mặt anh khí của Lăng Vệ, thiếu chút nữa co quắp.

Quản lý vô tội gần như bị cậu dùng ánh mắt sắc bén bắn thành con nhím.

Bất kể kinh nghiệm tiêu thụ phong phú bao nhiêu, nhưng quản lí vẫn là không dám tùy tiện phỏng đoán Lăng Vệ thành xử tử sẽ bị dạy dỗ kia.

Nguyên nhân rất nhiều.

Đầu tiên tại niên đại cởi mở tình dục, xử tử cái tuổi này giống như Lăng Vệ. Thật sự quá ít, bên trong liên bang tìm không ra mấy người.

Tiếp theo, đầu và trên người Lăng Vệ lộ ra hơi thở quân nhân cương liệt. Vừa thấy cũng biết là không có khả năng tự nguyện chấp nhận loại hình kẻ khác dạy dỗ, đàn ông phong độ như thế, nếu gặp phải các loại dạy dỗ đồ chơi tình yêu, chỉ sợ thà rằng trực tiếp tự tử đi.

Mặc dù cũng có rất nhiều chàng trai khí chất cao quý, có điều hơn phân nửa là ép buộc, tuyệt không cam nguyện tự mình đến cửa hàng mua đồ chơi.

Lại nói, so với trang phục hưu nhàn trên người Lăng Khiêm, trên người Lăng Vệ lại mặc quân phục trường quân đội Trấn Đế bình thường, vóc người thẳng đứng thon dài, bị bao vây bởi đường cong chân nhỏ duyên dáng. Đều giải thích rõ cho quản lý chàng trai cao ráo trước mắt này có xuất thân không tồi. Người dám dạy dỗ cậu ta, có lẽ sẽ bị đánh đến chết. Tiếp tục đọc “Trừng phạt quân phục hệ liệt – Quyển 1 – Chương 7”

Bàn Ti động số 38 – Chương 73

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ thất thập tam chương

Ta cảm thấy khát nước, lau mồ hôi trên đầu, đẩy cửa đi ra.

Mưa còn đang rơi.

Mưa này thật đúng là kỳ hoặc.

Ta dọc theo hành lang gấp khúc đi vào trong đình trên hồ, trên bàn cờ gần nước còn có nửa bàn dang dở, đen trắng lẫn lộn, không biết là ai hạ được một nửa để lại chỗ này. Buổi chiều chúng ta còn uống rượu ở đây, có hai bình rượu vẫn còn bên cạnh lan can không người thu dọn.

Ta tùy tay lấy ra một bình rượu, ngửi ngửi, là rượu trăm cỏ.

Ta hướng về phía màn mưa bên ngoài uống nửa nình rượu, trong lúc vô tình vừa chuyển đầu, lại nhìn thấy chỗ hành lang gấp khúc kia có một bóng trắng mơ hồ đứng ở nơi đó, không biết đã đứng bao lâu.

Lúc ta thấy nàng, nàng cũng cất bước đi về phía ta.

“Tam Thất? Ngươi không ngủ à?”

“Tiếng mưa rơi quá ầm ĩ, ngủ không được. Còn ngươi? Nửa đêm không ngủ bò dậy uống rượu?”

Ta cười cười, cũng đưa cho nàng một bình: “Lần này đi ra mang không nhiều lắm, uống gần hết rồi. Nếm thử đi, phong vị sơn dã, vị rất trong.”

Nàng nhận lấy mở nút bình ra, ngửi một ngụm hương rượu thật sâu, sau đó ngửa đầu uống một hớp lớn.

Nàng ngồi lại đây. Cùng dựa vào lan can với ta. Đón gió nghe mưa. Mưa bụi thấm lạnh rơi trên mặt trên thân. Ta ngẩng đầu lên. Nhắm mắt lại.

Trong đầu cái gì cũng không nghĩ.

“Phượng Nghi…”

Ta không muốn nghe nàng nói cái này. Thế nhưng việc này cũng không phải là ta muốn không đề cập tới là được.

“Ừm. Ta gặp Phượng tiền bối liền toàn thân không được tự nhiên. Ngươi lại mạnh mẽ hơn ta.” Ta gật đầu nói: “Ta cũng rất hâm mộ ngươi.”

“Hâm mộ ta?” Tam Thất nhẹ giọng nói: “Ta lại rất hâm mộ ngươi.”

“Hử?”

“Chán ghét cũng thế, không thích cũng tốt, ngươi luôn có thể có được sự chú ý của hắn. Hắn nhưng cho tới bây giờ chưa từng nhìn thẳng ta… Mặc kệ ta nói cái gì, làm cái gì. Tam Bát, rất nhiều khi, ta hâm mộ ngươi, hâm mộ muốn chết.”

Một trận gió thổi qua, ta giật mình đánh cái rùng mình.

Đêm dài, nước mưa… rốt cuộc vẫn là rất lạnh.

“Tam Thất. Kỳ thật… chân trời chỗ nào không có cỏ thơm…” Ta thật sự không biết khuyên người ta, nhất là loại sự tình này.

Chính ta cũng nhìn không ra, không thể quên được, lại dựa vào cái gì để khuyên nàng chứ?

Mưa to rơi vào trong hồ nước, lá sen và hoa sen bị nước bao phủ, nhìn qua một mảnh trầm mực mịt mờ.

“Quên đi. Không nghĩ những thứ đó nữa.” Tam Thất hỏi ta: “Hôm nay Tam Lục bái đường không thành, ta chung quy cảm thấy, về sau chỉ sợ sẽ có chuyện xấu.”

“Vậy sao? Ngươi chiêm đươc?”

“Không, ta trực giác như thế.”

“Trực giác thường không linh…” Ta kỳ thật muốn nói chính là, ta trực giác tốt thường không linh, xấu luôn phi thường linh nghiệm, cũng không biết đây là làm sao.

“Đúng rồi, Bàn Ti động của ngươi còn trống không? Có thể thu lưu ta một khoảng thời gian hay không?”

“Vậy thì có vấn đề gì, đương nhiên là có thể.” Bất quá: “Ngươi không bồi Tam Lục sao?”

“Nàng đã tìm được thư sinh. Còn cần ta ở trong này làm cái gì. Đương nhiên, nếu là ngươi cũng không muốn chứa, ta đây cũng không đi quấy rầy ngươi. Ta không có không thức thời như thế. Người xấu chuyện tốt, chính là sẽ bị ác báo.”

“Được rồi được rồi, về đi ngủ đi.” Ta chung quy cảm thấy lời của Tam Thất có chút quái lạ, làm cho ta không thoải mái lắm. Nhưng rốt cuộc là không thoải mái chỗ nào, ta lại không thể nói rõ được.

Tam Thất cũng ôm cái bình rượu của ta đi rồi Lúc đi nàng còn nhẹ nhàng, rất tùy ý nói câu, không biết Phượng Nghi và Ngao Tử Hằng thế nào.

Ai biết bọn họ thế nào. Bất quá hai người kia liên thủ, thiên hạ hẳn là không địa phương nào đi không được, cũng không có việc gì có thể làm khó bọn họ. Có lẽ bọn họ đang tìm ma đầu kia. Có lẽ bọn họ đã trừ ác trừ gian rồi. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 73”