Nezumi wa Kome ga Suki – Miyama Karen

Chuột yêu gạo, bài này chắc hầu như ai cũng từng biết rồi nhỉ ^^

Đây là phiên bản tiếng Nhật của nó. Điều đặc biệt trong phiên bản này là biến tình yêu người lớn trong phiên bản gốc thành tình yêu đơn phương (nhưng rất dễ thương) của một cô bé học trò. Cả nét vẽ minh họa và cô bé hát bài này cũng siêu dễ thương nữa >.<

Nezumi wa Kome ga Suki – Chuột yêu gạo

Nhạc và lời: Dương Thần Cương
Lời Nhật: Karedou Natsukou
Phối khí: Abe Jun
Biểu diễn: Miyama Karen
Họa sĩ: Matsumoto Haruo
Dịch và sub: Yappa
Download

Phiên bản karaoke không lời

Link mp3 beat full

Tag: ねずみは米がすき

Tàng tình – Quyển 2 – Chương 5

Tàng tình

  • Tác giả: Nga Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ ngũ chương

Bởi vì thực sự không yên lòng để cho Lăng Thanh đơn độc một mình trông con, Nguyễn Tố Tuyết giao Kỳ Chiêu cho phu nhân của Hoàng đại phu, mình thì từ trên trấn chạy về.

Xa xa đã thấy trong phòng một mảnh đen như mực, ngay cả đèn cũng không châm lên, trong lòng liền sinh ra dự cảm chẳng lành. Đợi đi tới cửa, ngửi được một trận máu tanh xông vào mũi, liền biết nhất định đã xảy ra chuyện.

Cạch! Thanh âm giống như giẫm vào hồ nước, Nguyễn Tố Tuyết lấy ra hỏa chiết tử đánh một cái, không khỏi hoảng sợ, máu loãng đỏ tươi tụ trên mặt đất thành từng vũng nước, lại chiếu ra chỗ xa một chút, chỉ thấy trên mặt đất nằm ngổn ngang mấy người.

Nguyễn Tố Tuyết nhận ra hoa văn thêu trên y phục bọn họ, biết là vì mình mà tới, tay nắm hỏa chiết tử khẽ run, toàn bộ gian phòng yên tĩnh đến kỳ lạ, không có một chút sức sống.

Nguyễn Tố Tuyết thấy trên mặt đất còn nằm Hồng Hạnh, bị người một đao từ cần cổ chém xuống, biểu tình trên khuôn mặt dữ tợn kinh khủng. Không biết Lăng Thanh cùng đứa nhỏ thế nào?

Nàng cẩn thận lách qua thi thể trên đất, đến phòng bếp đi lấy ngọn đèn qua đây, cuối cùng cũng có thể thấy rõ hơn chút, lại là trong nháy mắt ngẩn ra.

Cơ thể Lăng Thanh nghiêng nghiêng ngồi dựa vào khung cửa, tay phải rũ bên người, trên vai huyết nhục mơ hồ, máu nhuộm hơn nửa cơ thể, cúi thấp đầu, tóc che khuất khuôn mặt của hắn. Tay trái hắn ôm một bọc vải đỏ tươi, cổ tay trái gập thành một góc độ vặn vẹo, hiển nhiên là đã gẫy.

“Lăng Thanh?!”

Nguyễn Tố Tuyết vội vã đi lên phía trước ngồi xổm xuống trước người hắn, ngọn đèn thả trên mặt đất, thấy hắn không có phản ứng, Nguyễn Tố Tuyết bỗng chốc sống lưng phát lạnh, may mà thấy lồng ngực của hắn còn phập phồng, đưa tay cầm lấy cánh tay của hắn quơ quơ hắn, “Lăng Thanh? Lăng Thanh?”

Vẫn không có phản ứng.

Tầm mắt Nguyễn Tố Tuyết dừng trên thứ gì đó hắn ôm chặt trong ngực, vừa rồi chỉ tưởng là một bọc vải đỏ, lúc này mới thấy được rõ ràng, lại là trên lưng phát lạnh…

Run rẩy tay vén lên một góc của bọc vải kia…

“A──!”

Nguyễn Tố Tuyết sợ hãi kêu một tiếng, vội vã lấy tay che miệng lại, lệ trong mắt phút chốc cuộn trào mãnh liệt.

Không cần hỏi cũng biết đã xảy ra chuyện gì.

“Lăng Thanh! Lăng Thanh!” Nguyễn Tố Tuyết nắm lấy bả vai Lăng Thanh lại lắc mấy cái.

Lăng Thanh lúc này mới giống như nghe thấy thanh âm có phản ứng, chậm rãi ngẩng đầu, nhưng là hai mắt mờ mịt.

Nguyễn Tố Tuyết khóc lấy tay lau hai má Lăng Thanh, khóc không thành tiếng, “Là lỗi của tỷ, là tỷ hại các ngươi, là tỷ liên lụy ngươi và đứa nhỏ…”

Nghe được hai chữ đứa nhỏ, thân thể Lăng Thanh run lên, ánh mắt rời rạc hội tụ lại trong con ngươi, dần dần thanh tỉnh, dường như người lâm vào trong sương mù từng chút tỉnh táo lại.

Hắn nhìn Nguyễn Tố Tuyết, há miệng, nhưng chỉ có thể phát ra thanh âm khó nghe giống như ống bễ. Nỗ lực nửa ngày, cuối cùng khép môi lại, cắn chặt răng, sau đó cúi đầu muốn nhìn đứa nhỏ trong lòng.

Nguyễn Tố Tuyết bỗng nhiên đẩy mặt hắn lên, không cho hắn đi nhìn cục thịt đã phân không rõ mặt mũi thân thể.

“Lăng Thanh!” Nguyễn Tố Tuyết trầm giọng, kiệt lực để cho thanh âm của mình nghe bình tĩnh, “Ngươi bây giờ nghe tỷ nói, đừng nhìn, đừng nghĩ, quên nó đi! Coi như nó… chưa từng có! Nếu không ngươi cả đời này cũng…”

Trên khuôn mặt lúc đầu còn có vẻ mê man của Lăng Thanh, đã bị tuyệt vọng cùng bi thương khó có thể nói rõ thay thế.

Không còn kịp rồi… Sao có thể không nghĩ nữa? Sao có thể quên hết đi?

Con của hắn…

Con của hắn!

Môi Lăng Thanh run rẩy, “Kỳ phu nhân… Đứa nhỏ…” Vẫn là như thế, dưới cực độ bi thương vẫn cố nén ướt nước trong mắt, không cho vỡ đê sụp đổ.

“Lăng Thanh!”

Nguyễn Tố Tuyết bỗng nhiên đứng dậy ôm Lăng Thanh vào lòng, không dám nhìn biểu tình thống khổ còn cố nén như thế của đứa nhỏ này, cũng càng thêm áy náy với bất hạnh mà mình mang đến cho hắn cùng với con hắn, thế nhưng nàng cái gì cũng làm không được, chỉ có thể nhẹ giọng trấn an.

“Đừng nghĩ nữa, đừng nghĩ gì nữa, quên nó đi, quên nó đi…”

Một lần lại một lần, giống như thôi miên, thân thể Lăng Thanh dựa vào đầu vai nàng vẫn không ngừng run rẩy, bên tai là tiếng hắn cắn hàm răng đến ken két, giống như là đem hết toàn lực cố nén cái gì. Thế nhưng Nguyễn Tố Tuyết sớm đã lệ rơi đầy mặt, ngừng cũng ngừng không được. Tiếp tục đọc “Tàng tình – Quyển 2 – Chương 5”

Bàn Ti động số 38 – Chương 86+87

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Lần này là 2 chương nhé ^^

Đệ bát thập lục chương – Nghi hoặc quấy nhiễu chung quy khó giải

Không biết Tam Lục bây giờ thế nào? Lý thư sinh và nàng đang làm gì trong động nhỉ?

Có Hôi Đại Mao, trong động hẳn là không cần ta quan tâm. Hắn bình thường thoạt nhìn ngờ nghệch, thế nhưng trên thực tế đối với câu an toàn là số một này hắn hiểu còn sâu sắc quán triệt hơn ta triệt để hơn ta.

Nếu nói trong Bàn Ti động luyến tiếc sinh mệnh nhất là ai? Hôi Đại Mao nếu nhận thứ hai, không ai dám nhận thứ nhất.

Thật sự ngủ không được, ta bò dậy đẩy cửa đi ra, băng qua hành lang. Đại sảnh trống rỗng, Phượng Nghi và Tử Hằng hẳn là cũng đều tự đi nghỉ ngơi rồi. Tử Hằng rất thích đọc sách, trong nhà vỏ ốc này ít nhất cũng có mấy cuốn sách chứ?

Ta theo hành lang tìm, quả nhiên tìm được một gian thư phòng, trước mặt là một dãy giá sách, phía trên bày đầy sách thật chỉnh tề.

Theo như thói quen xếp sách của Tử Hằng, ừm, hắn thường đọc hẳn là xếp ở bên này.

Kiếp trước đã từng rất mê mẩn tiểu thuyết ngôn tình, vừa tan học liền lao thẳng tới tiệm cho thuê sách, kinh nghiệm thuê sách trong tiệm là, càng là cuốn bị lật đến rách đến cũ, càng là sách coi được. Bởi vì có thể khiến cho rất nhiều người đều thuê nó, quyển sách ấy nhất định là rất đặc sắc.

Ta rút ra một quyển sách đóng buộc chỉ là cuốn cũ nhất trên cả cái giá, Tử Hằng hẳn là rất hay lật cuốn này.

Ta không ngồi xuống, cứ đứng trước giá sách lật xem.

Vừa lật trang sách, nét chữ thanh tú tiêu dật thẳng tắp quen thuộc vô cùng.

Ợ, đây là… đây là bút tích của chính Tử Hằng a.

Là ghi chép gì của hắn?

Ta tò mò xem tiếp. “Đầm Hắc Long vĩnh viễn tối như nửa đêm. Không thấy mảy may ánh mặt trời. Ta rốt cuộc hiểu vì sao nơi này gọi là đầm Hắc Long. Cũng không phải là năm đó tại đây giao long đen bị chém giết mà đặt tên. Mà là nơi này… đích xác hắc ám như thế.”

A?

Cái này… Cái này sao lại thấy giống như nhật ký?

Ta đây không được nhìn lén nhật ký của người khác?

A a. Chuyện này cũng không thể làm. Ta cuống chân cuống tay nhét quyển ghi chú kia về giá. Kết quả càng gấp càng nhét không vào. Đành phải trước tiên cầm lên mấy quyển bên cạnh cùng nhau để lại. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 86+87”

Trừng phạt quân phục hệ liệt – Quyển 1 – Chương 12

Trừng phạt quân phục hệ liệt

  • Tác giả: Phong Lộng
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ thập nhị chương

Sau ba lần yêu cầu của Lăng Vệ, Lăng Khiêm mới đáp ứng để cho cậu xuống giường.

Thấy Lăng Khiêm gật đầu, làm anh vội vàng tìm quần quân đội và sơ mi tán loạn bên giường, chịu đựng khó chịu của cơ thể vội vã trùm vào, định đi phòng tắm rửa mặt chải đầu.

Em trai còn trẻ thế nhưng thân thể cường tráng, vốn cười hì hì chống đầu ở bên thưởng thức bộ dáng anh trai mặc quần áo, sau khi phát hiện anh trai xuống giường xong dường như thể lực chống đỡ hết nổi mà lảo đảo, lập tức nhảy dựng lên.

“Chân anh vẫn yếu ớt sao?”

“Không cần cậu! Thả tôi xuống, Lăng Khiêm!”

Căn bản không để ý tới Lăng Vệ phản cảm bao nhiêu, Lăng Khiêm không nói không rằng, giống như ôm con gái, ôm Lăng Vệ vào trong phòng tắm.

“Đừng lo, thứ trong mông anh, em tối hôm qua đã thừa dịp anh thoải mái đến choáng váng, giúp anh rửa sạch, lo lắng sau lần đầu tiên của anh quá khó chịu, còn tiêm vào chút thuốc mê cho anh, vì thế anh mới ngủ ngoan ngoãn, em có phải rất săn sóc hay không?”

Một cước đá văng cửa phòng tắm, tới trước bồn rửa tay xa hoa chạm trổ trong đá, mới buông Lăng Vệ từ bả vai xuống, dường như sợ cậu chạy trốn, còn khăng khăng đứng sau cậu. Hai tay bao quanh vòng eo mảnh lại rất rắn chắc. Khuôn mặt xinh đẹp ở phía sau vai Lăng Vệ, chiếc gương phía trước lộ ra nụ cười tà khí xinh đẹp.

“Xem không ra, anh thì ra là dễ dàng đỏ mặt như thế.”

Tiếng cười bỡn cợt làm cho Lăng Vệ xấu hổ vô cùng.

Khách sạn chi phí đắt tiền tốn rất nhiều tâm huyết lắp đặt, tấm gương phòng tắm cũng trang trí thành trái đất cổ xưa mang theo phong cách châu Âu, chọn khắc hoa hai màu vàng bạc ở khung. Chính giữa hoa văn rối rắm, chiếu ra học sinh trường quân đội hẳn là phải vẻ mặt sáng láng, lại hoàn toàn là bộ dáng bị dâm loạn quẫn bách.

Đôi môi trải qua một buổi tối bị tham lam cắn hôn, vẫn đang duy trì sưng đỏ rất nhỏ muốn giấu càng lộ. Ở chỗ gần cằm, còn có dấu vết dâu tây chọc người mơ màng, sơ mi trường quân đội màu trắng trở nên dúm dó, mà cổ áo vốn nên cực kỳ phẳng phiu, không sửa sang gì cả, lưu lại cảm giác hành vi không đứng đắn.

Cậu phẫn nộ rũ ánh mắt xuống, gầm nhẹ với Lăng Khiêm không thành thật vuốt ve trên lưng, “Cậu rời đi cho tôi.” Cầm lấy ly thủy tinh và bàn chải đánh răng có thể dùng sớm đã được chuẩn bị trên bồn rửa tay.

Lăng Khiêm ngừng sờ loạn, nhưng cũng không có lui tay về, duy trì cách chất vải sơ mi mỏng, tinh tế vuốt ve thắt lưng, nhếch miệng cười, “Được em vuốt ve là chuyện rất thoải mái. Anh sao có thể cảm thấy chán ghét.”

“Quả thực rất chán ghét.” Bị ép khuất phục với hiệp định làm người ta khinh thường, thế nhưng, dưới tình huống hai chân động một chút cũng sẽ cảm giác được khó chịu sỉ nhục, tính tình kiên cường Lăng Vệ rèn đúc ra từ trường quân đội, vẫn là thúc đẩy cậu dùng giọng điệu cứng rắn nói chuyện với Lăng Khiêm.

Chỉ cần Lăng Khiêm không dùng hiệp định để uy hiếp, hoặc là không hù dọa cậu nói muốn lập tức làm tình trước mặt em trai hoàn toàn mất đi tôn nghiêm, bị xem như phụ nữ sử dụng nhục huyệt bí ẩn trên cơ thể, không nghĩ tới cái này, Lăng Vệ cũng không biết nên dùng loại thái độ nào cư xử với Lăng Khiêm.

Sau khi đã trải qua loại chuyện này, có lẽ không có bất kỳ thái độ nào là chính xác…

“Vẫn cho rằng anh là một học sinh trường quân đội bề ngoài ổn trọng, nội tâm lạnh lùng, rất có tính nguyên tắc, bây giờ xem ra, hình như tính tình cũng rất tệ nha.”

Lăng Vệ từ trong gương trừng mắt với Lăng Khiêm lẩm bẩm tự nói phía sau, ra sức đánh răng.

Lăng Khiêm cũng đang trong gương cười híp mắt thưởng thức cậu, “Thật muốn liếm sạch tất cả kem đánh răng màu trắng trong miệng anh, bên trong nhất định có mùi vị ngọt ngào của anh.

Lăng Vệ chống đỡ không nổi loại ngữ điệu sắc tình ấy của hắn, sau khi vô cùng chật vật súc miệng, qua loa dùng khăn mặt lau một cái xem như xong.

Kiên quyết không cho phép Lăng Khiêm lại ôm mình về phòng, cậu tận lực dùng tư thế tương đối tự nhiên trở về bên giường.

Khi hai chân bước đi, toàn bộ nửa người dưới đều truyền đến kêu gào yếu ớt, đau đớn giống như mông rách ra còn chưa có tiêu tan.

Nếu như là đau đơn thuần còn chưa tính, càng làm cho người chịu không nổi là huyệt khẩu từng bị chà đạp, còn lưu lại cảm giác từng bị dị vật cưỡng bức căng ra.

“Chúng ta hẳn là nên về nhà.” Cố gắng vuốt phẳng áo khoác màu lam đậm, Lăng Vệ vừa vươn cánh tay phải, choàng vào tay áo dài của áo khoác, vừa mặt không chút thay đổi nói với Lăng Khiêm, “Ba tối hôm qua trở về, về chuyện cậu bị đuổi, ông muốn nói chuyện với cậu.” Sau khi trầm mặc, “Chúng ta tối hôm qua không về nhà, cũng không liên hệ trước với trong nhà, mẹ có lẽ đang lo lắng.”

“Mẹ lo lắng chính là Lăng Hàm chứ? Cuộc thi quái đản kia.” Lăng Khiêm cũng không che giấu không kiên nhẫn bỗng nhiên phát ra của hắn chút nào!

“Cuộc thi quái đản cái gì?” Lăng Vệ sau khi kinh ngạc, trong lòng dâng lên một cỗ căm phẫn, nghiêm mặt mở miệng,

“Cậu có biết loại cuộc thi này nguy hiểm bao nhiêu không? Lăng Hàm nhưng là em sinh đôi của cậu, là anh em huyết thống duy nhất kiếp này của cậu. Chuyện nguy hiểm như thế, cậu lại có thể khoanh tay đứng nhìn, không khuyên can! Cậu xứng đáng với người mẹ thương yêu các cậu không?”

Lăng Khiêm lập tức giống như bom bị rút ngòi nổ, bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn gần Lăng Vệ, đáng sợ đè nặng tiếng nói, “Anh cho rằng tôi hi vọng nó đi thi loại cuộc thi bất cứ lúc nào cũng có thể chết này sao? Sao anh biết tôi chưa từng khuyên nó? Anh có biết nó trả lời tôi như thế nào không?” Giây tiếp theo, hắn lập tức cảnh giác ngậm miệng lại.

“Trả lời như thế nào?”

“Đáp án rất nhàm chán, em lười nói.” Lăng Khiêm nháy mắt đã quét sạch áp suất thấp đáng sợ trên người, thuần thục chuyển đề tài, kéo lông mày thanh tú bất kham sang bên, “Anh cũng đừng định dùng bố mẹ hay Lăng Hàm làm cớ yêu cầu về nhà. Hừ. Sau khi về nhà anh thì không có chuyện gì, em lại sẽ bị ba bắt lấy hung hăng dạy dỗ. Nói cho cùng, tính toán nhỏ nhặt ích kỷ của anh, chính là định lợi dụng ba để trả thù em.”

“Tôi không có nghĩ như vậy. Có điều, ba luôn luôn bận rộn tại quân bộ, khó được trở về, trò chuyện chút chuyện quan trọng cùng cậu cũng hẳn là.”

“Thôi đi em mới không quay về.”

“Lăng Khiêm!”

“Anh cũng không cho trở về, hôm nay cả ngày đều phải cùng em.” Giọng điệu thoải mái không khác gì em trai bình thường làm nũng.

Nhưng suy nghĩ đến hàm nghĩa ẩn sâu bên trong, lại làm cho Lăng Vệ không biết đường nào mà lạnh run sống lưng.

Cậu bỗng nhiên dừng động tác lại, giống như anh cả lạnh lùng chờ Lăng Khiêm.

Nhưng sâu trong con ngươi màu đen, lại cất giấu hoảng sợ yếu đuối.

Gương mặt lạnh lùng miệng cọp gan thỏ như thế, thật sự là rất gợi cảm.

Lăng Khiêm dường như say mê ngưng mắt nhìn anh cả đối diện với mình, dục vọng muốn hung hăng ôm anh giống như nước sông dâng trào mãnh liệt.

Nếu không phải không hi vọng anh bị tình yêu quá kịch liệt của mình dọa chạy, không thể không cố gắng nhẫn nại bản thân, Lăng Khiêm thiếu chút nữa lại muốn dùng sức lại bắt nạt anh một hồi.

Cắm vào một lần đơn giản như hôm qua, hơn nữa cũng không cố ý kéo dài. Căn bản là không thể giải khát! Tiếp tục đọc “Trừng phạt quân phục hệ liệt – Quyển 1 – Chương 12”

Bàn Ti động số 38 – Chương 85

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ bát thập ngũ chương – Thiên địa tấc vuông trong vỏ ốc

Khi Tử Hằng thấy trước đây, những con thiêu thân này chỉ lớn cỡ bướm trắng bình thường, đến chúng ta thấy hôm trước đã biến thành lớn cỡ bàn tay.

“Đám thiêu thân này hẳn là sau khi ra khỏi vỏ lập tức biết kiếm ăn, bắt cái gì ăn cái đó, đương nhiên, máu tươi ăn rất tốt. Đám thiêu thân ra khỏi vỏ tại phụ cận thôn này, sau đó tập kích thôn dân xong, lại trốn trong xác chết, làm tiếp cái vỏ bao chính mình lại. Hai lần trước chắc hẳn cũng là như vậy, chúng nó rúc vào trong vỏ, lại có huyết tinh khí của những xác chết ấy che lấp, cho nên chúng ta thế nào cũng không tìm được tung tích của nó.”

Phượng Nghi hừ một tiếng: “Trách không được Sưu Hồn đại pháp cũng vô dụng.”

A, thì ra là thế.

Vừa rồi con thiêu thân kia đích thực là từ trong thi thể người nọ dưới đất chui ra… Ọe, không thể suy nghĩ nữa, toàn thân rùng mình, ngực vừa kiềm chế vừa sôi trào muốn ói.

Thì ra không phải móc tim, là bị đám thiêu thân này ăn…

Ừ, nghĩ như vậy cũng đúng, râu của đám thiêu thân ấy cứng như thế, tiến vào thân thể không thành vấn đề, ăn lại nhanh, người một khi phát giác không đúng, lúc ấy đã không còn kịp nữa rồi. Đám thiêu thân này cũng rất giảo hoạt, không biết là vì tránh đầu sóng ngọn gió hay là vì ăn no nghỉ ngơi dưỡng sức, trực tiếp sống nhờ trong cơ thể của người bị cắn chết…

A a, không được không được, không thể suy nghĩ nữa, ta bây giờ có thể xác định ta mấy ngày nữa cũng tuyệt đối ăn không trôi thứ gì.

“Ừm, nếu không có chuyện gì, vậy chúng ta liền…”

Trở về?

Ợ, cửa động còn bị chính ta phong lên… Chẳng lẽ còn muốn mở ra rồi lại phong lần nữa? Vậy, vậy chúng ta ban nãy vòng đường phía sau núi lại bị nước giội để làm cái gì chứ? Ta chỉ nghĩ đi ra, lại không nghĩ còn phải trở về…

Thực sự là làm điều thừa. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 85”