Bàn Ti động số 38 – Chương 99

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ cửu thập cửu chương – Khí chất dáng vẻ và thực lực

Mai sơn cách Già Hội sơn không xa, thế nhưng ta chỉ từng nghe nói, lại chưa bao giờ biết nơi này cụ thể ở đâu.

Phượng Nghi nói cho ta, nếu như không có thiệp mời này, cho dù ngươi có xoay mấy chục năm ngoài Mai Sơn cũng tìm không được lối vào.

Cảm giác, giống như Đào Hoa quan trước kia.

Bên ngoài cũng bố trí trận pháp, người ngoài rất khó có thể tìm được.

Ta nghiêm túc suy nghĩ có nên cũng thiết lập một cái na ná cho Bàn Ti động của ta hay không, có điều yêu cầu đối với trận pháp như thế hình như tương đối phức tạp, bằng trình độ của ta bây giờ chưa làm được, nhiều lắm xem sách, khả năng còn phải thỉnh giáo thêm Phượng Nghi, hắn thì nhất định biết. Đào Hoa quan trước kia không phải hợp trận pháp phòng ngự với sườn núi Phượng Hoàng hay sao? Nhưng… lúc Đào Hoa quan bị đạo sĩ vây công, trận pháp ấy cũng bị phá hủy theo.

Chúng ta đi tới một chỗ đồng không mông quạnh thì dừng lại, nơi này thật là… hoang vắng.

Có vài gốc cây liễu sinh ra trong cánh đồng, Phượng Nghi nâng cằm với Hôi Đại Mao: “Đi, từ trái sang phải, xoay quanh gốc cây hai vòng, sau đó vỗ một cái trên mỗi gốc cây.”

Hôi Đại Mao hớn hở đáp ứng một tiếng, liền ngoan ngoãn xoay quanh, ta và Phượng Nghi đứng ở nơi đó nhìn. Ta không khỏi sinh ra một ý tưởng… Nếu như Phượng Nghi không đi cùng chúng ta, vậy hắn có phải sẽ buông tư thái tự mình xoay quanh không? Ha ha, nghĩ đến Phượng Nghi xoay loạn tại chỗ, không biết sẽ là hình ảnh gì?

Ta đang cười trộm trong bụng, thình lình Phượng Nghi lạnh lùng nhìn qua đây, ta rùng mình, lập tức thành thật đứng yên, mắt nhìn mũi mũi nhìn tim. Bất quá phương pháp quay quanh cây liễu này cũng không mới mẻ, ta nhớ trong Tây Du ký lúc bắt yêu quái gì đó, hình như cũng có đoạn kinh điển xoay quanh cây liễu mấy vòng.

Hôi Đại Mao xoay xong vỗ xong cây quay lại, Phượng Nghi ném hai bức thiệp mời của ta và hắn vào chỗ đất trống giữa mấy gốc cây, trước mắt bỗng nhiên bốc lên một làn sương trắng nhàn nhạt, một thanh âm thanh thúy nói: “Hoan nghênh khách quý giá lâm Mai sơn.”

Một thiếu nữ mặc áo xanh quần trắng từ trong sương trắng đi ra, dịu dàng thi lễ với chúng ta: “Hoan nghênh Phượng đại nhân, Đào cô nương.”

Ta kinh ngạc: “Ơ? Ngươi biết ta?”

Thiếu nữ thanh tú kia che miệng cười tủm tỉm: “Mặc dù Đào cô nương trước kia chưa từng tới Mai sơn. Thế nhưng trên thiệp mời có viết tôn tính đại danh của quý khách mà.”

A. Đúng. Ta lại quên mất cái này.

Nàng lả lướt. Trong bước đi tha thướt. Dáng đi cực kỳ xinh đẹp. Mặc dù tướng mạo chỉ tầm bậc trung. Xem như thanh tú. Thế nhưng khí chất thật tốt. Nhãn lực ta bây giờ mạnh hơn trước kia. Liếc nàng một cái liền nhận ra nàng là yêu hoa nhài. Vô nghĩa. Cho dù nhìn không ra. Ngửi cũng có thể đoán được. Đó rõ ràng là mùi hương hoa nhài.

Sau khi đi qua mấy gốc cây liễu kia, cảnh sắc trước mắt bỗng nhiên thay đổi. Núi rừng xanh đậm nối nhau. Con đường ngoằn ngoèo rải đá trắng vụn. Hoa tươi bên đường nở rộ. Từng bụi hoa như gấm như họa. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 99”

Trừng phạt quân phục hệ liệt – Quyển 1 – Chương 16

Trừng phạt quân phục hệ liệt

  • Tác giả: Phong Lộng
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ thập lục chương

Trong kịch liệt dịu dàng, ngẫu nhiên vẫn phóng ra quang mang làm người ta dịu lại.

Nhưng ấm áp mà Lăng Khiêm cho, vĩnh viễn đều lướt qua rồi biến mất, mỗi khi Lăng Vệ có một chút cảm giác bị mềm hóa, Lăng Khiêm lần nào cũng giống như thợ săn giảo hoạt, lập tức chứng nào tật ấy.

Ghê tởm hơn chính là, hành vi xâm phạm trở nên càng thêm tà ác.

Mỗi nơi trên người anh cả, trong mắt hắn, đều thành điểm mẫn cảm có thể tùy ý đùa bỡn.

“Trên người anh, rốt cuộc có chỗ nào không mẫn cảm đây? Cho dù vuốt ve thế nào, cửa động phía dưới anh đều sẽ có phản ứng?”

Tình dục vuốt ve thân thể Lăng Vệ, đợi sau khi Lăng Vệ sinh ra khoái cảm, còn muốn ác liệt tăng thêm trêu đùa.

“Đừng… Đừng quá ác liệt, Lăng Khiêm…” Cảnh cáo đứt quãng, phun ra từ cánh môi bị hôn đến rách ra xinh đẹp. Uy nghiêm đã sớm bị mất sạch.

“A! Ô…” Bỗng nhiên sợ hãi kêu.

Đầu ngón tay thon dài, tiến vào huyệt khẩu mới trải qua lễ rửa tội gió bão.

“Anh thật không ngoan, không lâu mới rửa sạch, sao bên trong lại dính nhớp nháp vậy chứ? Hay là anh rất thích tinh dịch của em, vừa rồi cố ý hút chặt không chịu buông ra, làm để cho em không thể giúp anh rửa sạch?”

Rút đầu ngón tay ra, thái độ từ trên nhìn xuống đưa tới dưới mí mắt Lăng Vệ.

Niêm dịch trên đầu ngón tay, chiết xạ ra quang mang dâm mỹ.

“Nói chuyện đi, anh. Đây là cái gì?”

Tay làm việc xấu, không tiếp tục vuốt ve trong cơ thể và da thịt, hơi thở dốc hỗn loạn của Lăng Vệ mới hồi phục một chút, “Không liên quan gì đến cậu.” Hơi kiên cường trả lời.

Lăng Khiêm a một tiếng. “Tinh hoa nam tính của em, sao lại không liên quan đến em?”

“Căn bản là không phải.”

“Vậy là cái gì?”

Lăng Vệ xấu hổ chuyển tầm mắt.

“Là dịch ruột non. Đúng không? Anh.”

“Cửa động của một người đàn ông ra sức mấp máy, còn phân bố ra dịch ruột non. Đại biểu cái gì nhỉ?”

“Thành thực một chút. Thẳng thắn thừa nhận anh…”

Lời nói trêu chọc, bỗng khựng lại. Tiếp tục đọc “Trừng phạt quân phục hệ liệt – Quyển 1 – Chương 16”

Bàn Ti động số 38 – Chương 98

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ cửu thập thất chương – Danh dự địa vị của Bàn Ti động

Ta vậy mà lại uống say.

Ta còn tưởng rằng ta không biết uống say chứ.

Bất quá rượu này đích xác rất thơm, vào miệng mềm mại, dư vị đậm đà.

Ta cảm thấy mình mơ một giấc mộng, trong mộng có người nói chuyện với ta, ta cũng đang nói chuyện. Còn có, phong cảnh rực rỡ, liên tục xẹt qua trước mắt, không thấy rõ.

Lúc ta tỉnh lại, đỉnh đầu là một mảnh sắc đỏ của lá phong rực rỡ.

Ta nằm dưới tàng cây, trên người khoác áo choàng của Phượng Nghi, hắn ngồi cạnh bờ sông cách ta không xa, đang câu cá.

Ta từ từ bò dậy, đi về phía hắn.

“Đây là rượu gì, thật là lợi hại!”

“Đây là Vân chưng hà úy, là phương thuốc cũ, rượu cũng không khó ủ, chỉ là người bình thường cũng không thích nó lắm, một chén cũng đã say.”

Chẳng trách, ta chỉ uống có một ngụm, đã ngủ đến chập tối, mặt trời cũng đã lặn xuống phía tây.

Ta nhìn cái sọt không bên cạnh: “Câu được cá không?”

“Không.”

“Ngươi vì sao cho ta uống loại rượu một chén đã say này?”

Hắn không nói chuyện. Bất quá ngẩng đầu lên. Gió trên sông hơi ẩm ướt. Đường cong mặt nghiêng khuôn mặt hắn như dãy núi trập trùng. Tự nhiên mà tuyệt đẹp.

“Đời người khó có được mấy lần say. Say. Không có phiền não. Chẳng lẽ không tốt?”

Đây không phải là lời nói thật. Bất quá nếu hắn nói như vậy. Ta cũng không truy vấn nữa.

“Ta không mượn rượu làm càn chứ?”

“Còn may.”

“Ta có nói gì không?”

“Có, nói thật nhiều lời say.”

“Lời say không thể tin.”

Hắn nghiêm túc nói: “Say rượu mới có thể nói ra lời thật.”

Ta thấy hắn là cố ý, lấy loại rượu này cho ta uống.

Phượng Nghi có đôi khi làm việc thật làm cho người ta dở khóc dở cười, khi ngươi cảm thấy hắn thực quân tử, hắn đột nhiên biến vô lại, bất quá hắn vô lại cũng không dối trá. Cho dù là tiểu nhân, hắn cũng là mặt thật ánh kim lấp lánh, sẽ không làm cho người ta cảm thấy giả tạo. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 98”

Tàng tình – Quyển 2 – Chương 8

Tàng tình

  • Tác giả: Nga Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ bát chương

Khi truyền thuyết về lăng Diễm đế trải rộng giang hồ, Lăng Thanh một mình tới Kình Vân sơn trang.

Lúc biết được Lăng Thanh còn sống nhưng bản thân bị trọng thương, Đông Ly Mộ Vân liền đến Vãn Nguyệt sơn trang thăm hắn, thế nhưng An Dương vương đúng lúc này sai người đưa đến một tin tức, nói hoàng thượng đã nằm giường nửa tháng không dậy nổi, sợ rằng sắp không qua khỏi.

Đương kim hoàng thượng cực kỳ ngu ngốc, chỉ lo dâm lạc không đoái hoài đến triều chính, đã làm lòng dân căm phẫn. Mà thái tử còn tuổi nhỏ chưa hiểu chuyện, có thể đoán được, một hồi tranh đoạt hoàng quyền đang ngầm cuộn trào mãnh liệt.

Đông Chu vương thân là phiên vương, hiển nhiên trốn không thoát vòng xoáy này, lại nghe thấy Sở vương đất Bắc vốn bất mãn đối với hoàng đế dường như có một số động tác, ngay lúc này, Đông Ly Mộ Vân cũng không thể rời đi, đành phải ở lại Kình Vân sơn trang, cách mấy ngày phái người đi xem thử tình huống của Lăng Thanh, thuận tiện đưa đến một vài dược liệu trân quý trong cung cho hắn. Lại không nghĩ rằng hai tháng sau, Lăng Thanh tự mình xuất hiện trước mặt hắn, quả thực cho hắn một bất ngờ và kinh hỉ.

Nói đến từ lần từ biệt trước, bọn họ đã một năm chưa gặp mặt.

Khi trông thấy thanh niên, trên mặt thanh niên vẫn có chút trọng thương mới khỏi, tái nhợt lộ ra khí huyết không đều, nhưng tang thương ngưng tụ trong mắt lại chưa từng thấy trước khi chia tay, luồng tính trẻ con trên người đối phương kia cũng hầu như không còn, phong thái dường như là một người trưởng thành đã trải qua nhân thế.

Chỉ đảo mắt, thanh niên đã thay đổi đến mức hắn có chút nhận không ra.

Trước đây thiếu niên tâm tính chưa thoát, nhưng vẫn tận lực làm ra bộ dáng trầm ổn lại khiến người ta cảm thấy đáng yêu, càng thêm yêu thương, luôn cảm thấy hắn vẫn còn là đứa nhỏ cần sự bảo vệ của mình. Bộ dạng chân chính trưởng thành người lớn hôm nay, ôn nhã trầm ổn trong hành động như hoàn toàn tự nhiên, cũng không cần người che chở nữa, nhưng lại làm cho người ta sinh ra một chút cảm tình khác.

Đông Ly Mộ Vân tự biết đây cũng không phải là tình cảm thân thiết của huynh đệ, hắn cũng biết Lăng Thanh vẫn đối xử với mình như đại ca. Từ khi nhận ra tình cảm trái đạo đức ấy trong lòng mình, hắn đã quyết định đời này đều phải âm thầm che giấu. Hai người có thể ở chung giống như huynh đệ như thế, đối với hắn mà nói đã rất thỏa mãn rồi.

Tối hôm Lăng Thanh đến, Đông Ly Mộ Vân theo thường lệ phân phó phòng bếp thu xếp một bàn món ăn hắn thích ăn, buông sự vụ cùng ăn với hắn.

“Gần đây thay đầu bếp chính, đây là món đặc biệt của hắn ta, ngươi nếm thử xem.” Gắp một miếng gà phi hành vào bát hắn.

Khóe miệng Lăng Thanh nhếch lên, “Ta tự mình lấy là được rồi, Đông Ly đại ca đến bây giờ vẫn xem ta như trẻ con.”

Đông Ly Mộ Vân nghe xong nở nụ cười, bớt đi phần trầm tĩnh nghiêm túc lúc trước, “Sao dám sao dám, Lăng Thanh Lăng thiếu hiệp của chúng ta chính là đại anh hùng một thân một mình giữ được mạch căn của Kỳ gia, đại ca làm sao dám coi khinh ngươi?”

Đông Ly Mộ Vân vẫn trêu đùa giống như trước, không nghĩ rằng đôi đũa trong tay Lăng Thanh “lạch cạch” rơi xuống, ý cười trên mặt mất hết, sắc mặt còn có chút khó coi.

Đông Ly Mộ Vân bỗng chốc luống cuống, vội vã đứng dậy đến bên cạnh hắn, “Làm sao vậy?” Thấy Lăng Thanh nhíu chặt mày lại, thân thể khẽ run, trong mắt bỗng nhiên có tia sáng xẹt qua, vội vàng hỏi: “Có phải chứng đau đầu lại tái phát hay không? Thuốc có uống đúng hạn không? Một năm nay không gặp, thuốc ngươi mang theo cũng hết rồi sao?”

Lăng Thanh sửng sốt, ngây người trong chốc lát, sau đó ngẩng đầu, “Đúng vậy, đều uống hết rồi. Cũng không biết có phải vì thế hay không, gần đây phát tác lại nhiều hơn.”

Vừa nói xong, ngay cả sắc mặt của Đông Ly Mộ Vân cũng khó coi, giống như lúc này chính là mình đang đau đầu. Hắn mím chặt môi, suy nghĩ một chút, sau đó vỗ vỗ vai Lăng Thanh, “Đợi đại ca tìm thử cho ngươi, có lẽ chỗ ta vẫn còn một ít.”

Lăng Thanh làm như không biết gì, gật đầu, cười khẽ, “Làm phiền đại ca rồi.”

Ban đêm, Lăng Thanh nằm trên giường, nhớ tới sự tình lúc bữa tối trằn trọc chưa chợp mắt.

Đông Ly hiển nhiên biết trên người mình bị gieo “cập đệ “, nhưng hắn biết từ bao giờ?

Tỉ mỉ nhớ lại, hình như là khi mình mới phát tác mấy lần, Đông Ly mời ngự y trong cung khám bệnh cho mình, thuốc kia cũng bắt đầu dùng từ khi đó…

Đông Ly có liên hệ với trong cung, vì thế biết “cập đệ” cũng rất bình thường… Thế nhưng hắn vì sao không nói cho mình chứ?

Lăng Thanh lại lật người, tầm mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, xuyên qua song cửa khắc hoa, thấy chỗ Hãn uyển hình như vẫn sáng đèn.

Hắn nhớ mình hồi nhỏ toàn dính chặt Đông Ly Mộ Vân, bị người bắt nạt không tìm cha cũng không tìm sư phụ, đầu tiên nhất định phải đi tìm Đông Ly Mộ Vân dỗ dành hắn mới được. Hai người lại ăn cùng một bàn, ngủ cùng một giường, ở ngoài luôn nghe người khác nói bọn họ mặc dù không phải huynh đệ nhưng còn thân hơn thân huynh đệ.

Nghĩ tới đây, trong lòng vẫn vắng lặng tiêu điều mấy tháng nay bỗng nhiên dâng lên một tia rung động, Lăng Thanh đứng dậy cầm quần áo mặc, ra khỏi gian phòng.

Dù sao ngủ không được, không bằng đi tìm Đông Ly Mộ Vân, hai người xác thực đã rất lâu không ngồi xuống trò chuyện thoải mái. Tiếp tục đọc “Tàng tình – Quyển 2 – Chương 8”

Bàn Ti động số 38 – Chương 97

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ cửu thập thất chương – Hoa đào mỹ tửu chén dạ quang

Nói thật ra, né hai năm, ngoại trừ làm đạo hạnh của ta nhảy vọt ra, không làm can đảm và dung lượng não ta tăng lên bao nhiêu.

Cũng phải, năng lực có thể tu luyện sau này, còn trí tuệ… lại không có cách nào. Từ nhỏ đã không phải loại người thông minh ấy, có bế quan, luyện vẫn là thân thể mà không phải đầu óc.

Hơn nữa, ta không có nghĩ đến, ta bế quan hai năm, Phượng Nghi hắn thế nhưng không có đi, ngược lại ở chỗ này trường kỳ trú đóng.

Ta nghĩ, ta… bế quan hai năm, lựa chọn này không chắc đã đúng.

Có lẽ ngay từ đầu, ta nên thẳng thắn nói rõ chuyện này với hắn.

Đúng vậy, đích xác, hắn là thiên địch của ta, ta ăn không được hắn, độc không chết hắn.

Thế nhưng ta không yêu hắn.

Ta… trước kia yêu chính là Lý Kha, cho dù hắn giờ đây không còn nữa, nhưng ta sau này, cũng sẽ không yêu một con chim làm cho ta luôn luôn sợ hãi chứ.

Ta tình nguyện cô đơn như thế cả đời, cho dù không có bạn đời, ta còn có bằng hữu, còn có đồ đệ, còn có đồng tộc.

Không có tình yêu, ta có tình bạn, tình thân…

Ta cũng không biết rằng ta thế nào cũng phải gả chồng trải qua nửa đời sau của mình, nhất là lại gả cho một người khiến cho ta toàn thân không được tự nhiên.

Ta bảo một con chuột chiêu đãi con chim sẻ kia một ít lạc rang. Sau đó mời nó mang hộ lời nhắn về. Nói ta ngày mai sẽ đi đỉnh Đông Dương làm khách.

Hôi Đại Mao mới nhớ ra hỏi ta: “Sư phó. Ta thấy thần thái người cũng bất đồng. Ừm… Bế quan lần này có phải nắm được rất nhiều hay không?”

“Đúng vậy. Ngày mai ta từ đỉnh Đông Dương trở về. Sẽ giúp ngươi giải thích. Lần này ta ngộ ra không ít. Hẳn là có ích với ngươi.”

“Vậy thì rất tốt. Không riêng mình ta. Mấy huynh đệ tỷ muội khác cũng cùng đi nghe nhé. Sư phó nói nhiều chút.”

“Ừ.”

“Đúng rồi. Sư phó. Còn có một chuyện…”

“Chuyện gì?”

Hôi Đại Mao hơi dè dặt nói: “Ngao công tử, thành thân rồi…”

Ta chỉ cảm thấy dường như có một chiếc búa gõ một cái vào ngực, cổ họng siết lại. Ngũ tạng lục phủ tựa hồ cũng bị chấn động đến dời khỏi vị trí.

“Thật không? Đây là… chuyện khi nào?”

“Đại khái nửa năm trước nhận được thư, ta… ừm, đã thay sư phó chuẩn bị phần hạ lễ, để người ta mang đi, bất quá trong động không rời được người, ta cũng không thể đi chúc mừng. Nghe nói. Lấy chính là một vị tiên cô của Tây Côn Lôn, họ Đổng…”

“A, vậy thật đúng là danh môn khuê tú…”

Thoáng cái cảm giác… thế giới của Tử Hằng, đột nhiên cách ta xa xôi như thế.

“Còn nữa, Ngao công tử bây giờ đã có chức vụ, hình như là mão cái gì đó, ta không nhớ, dù sao cũng là điều khiển mưa, về sau nếu gặp hắn, thì không thể xưng hắn là Ngao công tử, phải gọi hắn Ngao thiên quan… Bất quá, ta cảm thấy. Sau này hắn không còn là người của thế gian nữa, chỉ sợ cũng không có nhiều cơ hội gặp mặt…”

Ta cảm thấy là lạ, Ngao thiên quan?

Ta biết một vị Ngao thiên quan như thế sao?

Ta không nói nữa, Hôi Đại Mao rón ra rón rén lui ra. Ta ngồi yên trong chốc lát, mở hộp gương ra, cầm lấy một chiếc lược chải đầu. Hộp gương này cũng đã hai năm không động tới, tuy rằng bên ngoài thường lau nên không có bụi, thế nhưng bên trong vẫn có thể nhìn ra đồ trong đó rất lâu rồi cũng không có dấu vết bị di chuyển. Cho dù trước đây ta cũng không dùng… Dầu chải tóc bốc hơi còn có nửa bình. Thế nhưng mùi thơm nhưng càng tỏa ra ngào ngạt. Son phấn đã khô hết, ta chải tóc, bện một bím tóc cho mình.

Dây cột cũng buộc xong, mới phát hiện ta buộc chính là cái dây Phượng Nghi cho ta.

Màu đỏ vàng, là gấm vóc.

Tay ta trong gương đồng động một cái, muốn gỡ cái dây kia, bất quá nâng lên một chút, lại thả về.

Thì ra hai năm qua ta đều buộc cái dây ấy… Thật sự không để ý chuyện này.

Ta mở lòng bàn tay, bốn hạt châu lại từng viên hiện lên. Hào quang hòa cùng một chỗ, thoạt nhìn trọn vẹn một khối.

Ta thu bàn tay, bốn hạt châu kia lại biến mất.

Bầu trời tối đen, trong phòng cũng tối xuống, một con nhện đưa tới cơm chiều, ta không động đến. Nhìn thấy đồ ăn này từ nóng hôi hổi, dần dần biến thành lạnh ngắt. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 97”