Bàn Ti động số 38
- Tác giả: Vệ Phong
- Chuyển ngữ: Yappa
- Mục lục
Đệ nhất nhất tứ chương – Ghi chép hiểu biết về ma vực (Tam)
Chu Anh Hùng vừa nói chuyện, bụng của hắn còn vừa ùng ục ùng ục đệm nhạc cho hắn.
Hắn có bộ dáng hơi xấu hổ, mặt da heo đen xì cư nhiên cũng có thể nhìn ra màu đỏ.
Đỏ đen đỏ đen.
Ta lần mấy miếng bánh trăm quả phân cho bọn hắn ăn.
Có bánh trăm quả của ta lót bụng, Chu Anh Hùng nói tới mức nước miếng tung bay hứng thú dạt dào. Ta bị Điệp Ma mà hắn nói gợi lên tâm sự, cũng rốt cuộc nghe không vào.
Điệp Ma…
Ôi, Tam Thất nếu như cũng ở ma vực, vậy nàng có phải cũng là Điệp Ma hay không? Lại hoặc là, nàng và Điệp Ma mà Chu Anh Hùng nói này… liệu có liên hệ gì hay không?
Phượng Nghi ấy à, ta vẫn cảm thấy hắn quá ngạo mạn, đối với người nào cũng một bộ coi thường, bất quá hắn bây giờ cố ý khách sáo, cư nhiên cũng có thể vô cùng bình dị gần gũi, hỏi cũng vừa đúng, làm cho Chu Anh Hùng thao thao bất tuyệt biết thì sẽ nói nói thì nói hết…
Thật là lợi hại nha… Quả nhiên người có khả năng không gì làm không được.
Chu Anh Hùng là người hầu của chúng ta, nhưng hắn còn có hai người hầu nhỏ nữa, lại nói tiếp tựa hồ còn có chút phái đoàn, một tên co đầu rụt cổ chính là con nhím, một tên khác là con tê tê… Ờ, đều là loài rất đặc sắc. Hơn nữa hai tên này rõ ràng dung lượng não tương đối nhỏ, Chu Anh Hùng nói một câu thì bọn họ mới nhúc nhích, không nói thì không biết tự nhúc nhích. Tỷ như Chu Anh Hùng giới thiệu ta và Phượng Nghi, hai vị này về sau đều là của chủ nhân chúng ta, nhớ rõ phải nghe lời chủ nhân nói, giúp chủ nhân làm việc cho tốt. Vị này chính là nữ chủ nhân… Vị này chính là nam chủ nhân…
Thế là ông hầm ông hừ này ngoan ngoãn cúi người chào, ta thấy thế nào cũng cảm thấy bọn họ hành cái lễ này giống như đang cáo biệt với di hài. Sau đó đồng loạt cao giọng hô: “Chào nam chủ nhân! Chào nữ chủ nhân!”
Phì! Một miệng trà của ta tức khắc phun ra ngoài.
Lời này nói… thật ra không sai. Thế nhưng nghe lên, sao lại không được tự nhiên như thế chứ!
Chờ Phượng Nghi ép thứ trong bụng Chu Anh Hùng không sai biệt lắm. Chu Anh Hùng miệng khô lưỡi khô vẻ mặt uể oải mà chạy đến góc phòng tiếp tục co ro. Ta nhìn Phượng Nghi. Cảm giác hắn rất có công lực bóc lột của nhà tư bản lòng dạ hiểm độc.
Vốn ta còn dự bị mồi: chỉ điểm chỉ điểm công phu cho Chu Anh Hùng. Thu lưu hắn không thể chỉ sai hắn ra sức làm việc cũng phải cho chút ngon ngọt có phải không? Thế nhưng ngon ngọt bây giờ có, Chu Anh Hùng lại không có sức mạnh anh hùng kia để mà tiếp nhận cái ngon ngọt ấy.
Ôi, đáng thương mà.
Thế nhưng ta một mặt thông cảm với hắn, mặt khác cư nhiên còn cảm thấy ti tiện mừng thầm trong lòng!
Bởi vì rốt cuộc bị Phượng Nghi gây sức ép không chỉ một mình ta! Đây là một sự kiện hạnh phúc cỡ nào chứ!
Chu Anh Hùng à! Người cùng bị nạn nha!
Nhìn thấy Chu Anh Hùng bây giờ rất giống thấy được ta ngày hôm qua, hôm nay, và ngày mai… Ta chính là như vậy bị Phượng Nghi từ khinh bỉ, đến trêu đùa, đến lời nói cay nghiệt đến bây giờ… Đầu óc choáng váng, sụp đổ một cái, là cũng vô lực phản kháng. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 114+115”