Bàn Ti động số 38 – Chương 129

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhất nhị cửu chương – Mây đen che đỉnh thành muốn đổ (Nhất)

Trận pháp vẫn lặng lẽ thúc giục. Lệ khí của mấy vạn người quan sát trong này bị cảnh máu tanh kích thích mà phát ra, tựa hồ có tác dụng xúc tác trận pháp ấy.

Đạo sĩ kia là hướng về phía ai? Ma quân? Ma cung? Ta nghĩ Thanh Liên đạo sĩ này chung quy sẽ không có hứng thú với chuyện giết sạch mấy vạn khán giả chứ?

Người này ẩn núp tại ma vực lâu như vậy, nhịn cho tới hôm nay mới động thủ, nhất định là mưu tính sâu xa.

Ta không có hảo cảm với đạo sĩ.

Liên quan tới chuyện đạo sĩ muốn làm cũng không có hảo cảm.

Còn Phượng Nghi, thoạt nhìn thuần túy là bộ dạng xem náo nhiệt, nếu như đạo sĩ thực sự đánh nhau với ma quân, phỏng chừng hắn sẽ không giúp cả hai đi? Ta đây cũng xem náo nhiệt theo là được.

Người của ma vực, còn có yêu ma, đều tôn sùng bạo lực. Mặc dù biết rõ đi khiêu chiến ma tướng quân dữ nhiều lành ít, nhưng nếu thực sự có thể chống đỡ mấy chiêu, hoặc là gặp may mắn có thể thắng một chiêu nửa thức, vậy đãi ngộ thật đúng là mê người. Cho nên mặc dù trong trận sương mù dày đặc của Hợp Trọng tướng quân do Thanh Liên giả mạo kia không ngừng truyền đến tiếng kêu thảm thiết, từng người đi lên khiêu chiến bị ném ra trong sương, thế nhưng nhảy vào trong sân thi triển thân thủ thử vận khí còn không ít.

Hợ, làm một đạo sĩ mà nói, có thể đại khai sát giới tại ma vực giống như chặt dưa thái rau như thế này, hơn nữa còn là giết quang minh chính đại, bị giết còn người sau tiếp bước người trước mà xông tới, trong lòng Thanh Liên đạo sĩ nhất định rất thích đi?

Phượng Nghi dùng thần giao cách cảm nói: “Chú ý.”

“Vẫn chú ý mà.” Ta nửa điểm cũng không dám thả lỏng. Trận pháp của đạo sĩ, ta nào dám xem thường?

Người ban nãy liều mạng hò hét gào thét bên cạnh, dường như khí lực đã dùng hết, có chút mệt mỏi ngồi xuống. Không phải một người hai người, phóng mắt nhìn lại, đại bộ phận đều là như thế. Ngay cả Chu Anh Hùng bọn hắn so sánh với vừa rồi, cũng không có tinh thần gì, một cái túi nước ba người truyền đến truyền đi ngụm lớn uống, thế nhưng thanh âm nói ra lại rất khàn.

“Chủ nhân… Ngươi cảm thấy mệt mỏi không?”

Ta lắc đầu.

Chu Anh Hùng vỗ trán mình một cái: “Kỳ quái, ta lúc này sao lại thoáng cái đã mệt rồi.”

Đây cũng không phải là chuyện thoáng cái. Trận pháp này mượn địa thế xung quanh, còn ngầm hợp với thiên thời ngày hôm nay. Không biết nơi khác có phải còn có pháp bảo hoặc là người nào ẩn núp giúp đỡ hay không, Chu Anh Hùng bọn họ hãm thân trong trận đã lâu, lúc này phát giác, đã muộn.

Người cảnh giác vẫn có, ta nghe thấy phía sau cũng có người nói: “A, kỳ quái, sao lại thoáng cái mất đi khí lực?”

“Chứ không phải là ngươi vừa nãy bị dọa chứ? Không đúng. Ta sao cũng… Có cổ quái!”

Thanh âm này nhanh chóng lan tỏa, hình thành một tiếng gầm suy đoán phẫn nộ sợ hãi. Thế nhưng những người này cho dù phát hiện, cũng đã ngay cả khí lực nhảy người lên cũng không có. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 129”

Bàn Ti động số 38 – Chương 128

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhất nhị bát chương – Lễ mừng sinh nhật ma quân (Tứ)

Bên ngoài cách đình viện và tường cao xa xa, còn có thể nghe được động tĩnh trên đại quảng trường trong nam cung, những người đó hưng phấn thét to, cổ động, máu tươi chỉ càng làm cho bọn họ thêm hưng phấn mà thôi.

Ta nghĩ ta trong khung, vẫn là một linh hồn yếu đuối. Tối thiểu, ta cảm thấy loại tiết mục bạo lực này, không thích hợp với ta.

Người vội vàng đi qua bên người chúng ta ngược lại gấp không thể chờ: “Ta đoán nhất định là Hợp Trọng tướng quân lên sân khấu! Bút tích kia của hắn, nè!”

Hợp Trọng tướng quân?

Ta không muốn lại quay về, cùng với Phượng Nghi hai người dựa vào cây cột rộng bên ngoài, nghe người tới tới lui lui nói.

“Hợp Trọng tướng quân?”

“Ừ, nghe nói biết văn biết võ, hiện tại đã là đứng đầu của thất ma tướng.”

“Nghe thật là lợi hại nha.”

Phượng Nghi dùng truyền tâm ngữ nói với ta: “Thất ma tướng đời trước ban đầu bị giết mất năm, hai người khác sớm đã bế quan không ra, cho nên những người mới này lên nhanh.”

Truyền tâm ngữ, chính là chỉ có ta nghe được, người bên ngoài thì không nghe được.

“Ừm, có về xem nữa không?” Ta cũng dùng truyền tâm ngữ hỏi hắn.

“Ngươi không phải không muốn trở về?” Phượng Nghi quay đầu. áo quần của hắn dưới ánh sáng ảm đạm của đình viện này thoạt nhìn giống như áo sa màu bạc. Phía sau là một sân hoa màu máu đỏ tươi. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 128”

Tàng tình – Quyển 3 – Chương 6

Tàng tình

  • Tác giả: Nga Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ lục chương

Cuối xuân đầu hạ, đúng vào mùa mưa dầm Giang Nam, cành liễu mảnh xanh biếc đầy đường, dập dờn hương thơm ngát vụn vặt thanh nhã.

Đông Ly Mộ Vân bước vào cửa viện Phi Chiếu các, liền thấy được một hình ảnh thích ý tự tại như thế. Thanh niên tuấn tú ngồi dựa nghiêng vào cột hành lang, bên cạnh bày một bình chè xuân Long Tỉnh vừa mới pha xong, hương thuần nhè nhẹ thấm vào ruột gan, nhàn nhạt phiêu tán trong gió nhẹ mưa phùn.

“Lăng Thanh.”

Thanh niên nghe tiếng nghiêng đầu, trong tròng mắt trong suốt tựa như ngưng tụ từng hạt nước, trong veo lấp lánh, nhìn thấy người, mắt hơi nheo lại, khóe miệng giương lên, “Đông Ly đại ca, ngươi đã đến rồi.”

Bước chân Đông Ly Mộ Vân hơi chậm lại, lúc này mới đi qua, đứng cách Lăng Thanh một cái lan can. Lăng Thanh đơn giản nằm trên lan can gỗ, ngửa đầu nhìn y. Đông Ly Mộ Vân vươn tay ra xoa xoa đầu hắn, “Lăng bá bá gửi thư nói ngươi mất trí nhớ, cũng may còn nhận ra đại ca.”

Lăng Thanh gối mặt lên cánh tay mình, khẩu khí có chút không vui, “Không phải là có một số chuyện nhớ ra, một số chuyện nhớ không ra sao, cha lại còn lo lắng không cho ta xuất môn.”

Trong lòng Đông Ly Mộ Vân cả kinh, đường nhìn rơi lên ngón tay Lăng Thanh, sau đó nhíu mày, “Lăng bá bá đương nhiên là vì muốn tốt cho ngươi, ngươi cũng không ngẫm lại, người lớn như thế bỗng dưng biến mất không tung tích trong kinh thành, trong một năm sau đó lại không có bất kỳ tin tức gì, sao có thể làm cho người ta không lo?”

“…” Lăng Thanh đeo khuôn mặt không chịu phục chút nào, nhưng không có phản bác, chỉ đứng dậy tay chống lan can, “Đông Ly đại ca nếu đến xem ta, không bằng thuận tiện mang ta đi giải giải sầu, nhốt cả ngày trong thôn trang như thế này không buồn ra bệnh mới là lạ.”

Thanh niên trước mắt không mặc giống như dĩ vãng, một thân áo tay hình mũi tên màu xanh nhạt, dây cột tóc cùng màu theo hai tóc mai rủ xuống, thiếu vài phần văn nhã, thêm chút khí hiên ngang, tựa hồ xem ra còn trẻ hơn niên kỷ chân thực một chút.

Điều này làm cho Đông Ly Mộ Vân có một chớp mắt ảo giác, dường như đang nói chuyện với Lăng Thanh rất nhiều năm trước đây, Lăng Thanh khi đó còn chưa thích mặc bạch y thắt lưng rộng tay áo lớn ấy, lời nói cử chỉ cũng rộng rãi hoạt bát như bây giờ, mà không phải trầm ổn nhã nhặn, khiêm tốn có lễ, cứ gặp gỡ phiền phức tìm mình viện binh. Thế nhưng đối với Đông Ly Mộ Vân mà nói, đây… cũng không phải là chuyện tốt.

“Đại ca lần này tới chính là dẫn ngươi đi Vũ Hoàn sơn tham gia đại hội võ lâm.”

Trên khuôn mặt Lăng Thanh không khỏi lộ ra biểu tình hớn hở, nhưng sau một khắc lại nghi hoặc, “Đại hội võ lâm vì sao không mở ở Kình Vân sơn trang, mà phải đi Vũ Hoàn sơn của minh chủ tiền nhiệm?”

Đông Ly Mộ Vân cười nói: “Muốn đề cử minh chủ võ lâm mới, đương nhiên phải có một người làm chứng ở đó.”

Nghe vậy, nghi hoặc của Lăng Thanh vừa chuyển thành kinh ngạc, “Đông Ly đại ca muốn từ nhiệm?”

Đông Ly Mộ Vân vòng lan can đi tới, kéo Lăng Thanh ngồi xuống, cũng rót chén trà cho mình, “Phụ vương niên kỷ lớn đã từng nhiều lần nói muốn giao Đông Chu gia cho ta. Hoàng đế tuy rằng sống qua trận bệnh năm ngoái ấy, nhưng xem ra là chống không được đến mùa hè năm nay, thái tử lại nhỏ tuổi, dã tâm của nhị hoàng tử rất rõ ràng, đến lúc đó không thể tránh được một hồi náo động vương triều…”

Lăng Thanh hơi nghiêm túc biểu tình, tròng mắt trong suốt thu lại, lại có mấy phần bộ dáng thận trọng nội liễm ngày trước, tựa hồ là nghĩ một lượt lời nói của Đông Ly Mộ Vân trong lòng, mới mở miệng, “Đông Ly đại ca là đứng ở bên nào?”

Đông Ly Mộ Vân mỉm cười, “Bất luận là minh chủ võ lâm hay là Đông Chu vương, Đông Ly đại ca vẫn đều là Đông Ly đại ca của ngươi, điểm này vĩnh viễn sẽ không thay đổi.”

Lăng Thanh không nói thêm nữa, chỉ nói chuyện đi Vũ Hoàn sơn với Đông Ly Mộ Vân, chỉ chớp mắt, lại thành Lăng Thanh đã quên một phần sự tình, dường như khôi phục thành nhiều năm trước ấy.

Đông Ly Mộ Vân thầm nghĩ trong lòng, hắn rốt cuộc quên bao nhiêu? Quên lại là phần nào? Tiếp tục đọc “Tàng tình – Quyển 3 – Chương 6”

Bàn Ti động số 38 – Chương 126+127

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhất nhị lục chương – Lễ mừng sinh nhật ma quân (Nhị)

Ta có loại cảm giác cùng bạn học đi đến sân thể dục xem tranh tài thể dục của kiếp trước. Sân bãi nãy, bố trí này, không khí này…

Hoảng hoảng hốt hốt, Chu Anh Hùng đưa cho ta thứ gì đó lấy lòng, ta nhận lấy, lại là hạt dưa rang và mơ muối!

Hắn mua mấy thứ này lúc nào?

“Ngày hôm qua đã mua rồi, chúng ta vốn cũng không nghĩ tới, nhưng lúc chúng ta đi dạo phố có người rao hàng, nói có thể mang vào ăn,” hắn lại đưa qua hai bao bánh ngọt các loại, nhỏ giọng nói: “Lễ mừng này hình như đến chính ngọ mới bắt đầu mà, cho nên ta nghe người ta nói, mọi người đều muốn mang đồ vào ăn.”

Càng giống như xem phim xem trận bóng… Đây ngay cả đồ ăn vặt cũng có.

Ta nhận lấy một bọc hạt dưa, hỏi bọn hắn: “Nước cũng mang theo?”

“Có mang!” Con tê tê gỡ túi nước từ chỗ hông xuống vỗ vỗ, túi da rất to, phỏng chừng bên trong ít nhất cũng phải chứa năm cân nước.

Ta lại quay đầu nhìn người bên cạnh, quả nhiên cũng đều nắm cầm đồ ăn đồ uống…

Thì ra… mọi người đâu đều là tới xem phim xem trận bóng.

Mệt cho ta vừa nãy còn căng thẳng như thế.

Tâm tình ta vừa thả lỏng, liền đánh giá xung quanh. Thật ra ta càng muốn biết ma cung chân chính như thế nào. Bất quá, từ chỗ chúng ta nhìn ra ngoài, ngoại trừ một quảng trường này, còn có đại thụ quái dị cao vút chọc trời bốn phía, không nhìn thấy cái gì nữa.

“Này, bên kia, là cái cây gì?” Ta nhỏ giọng hỏi Phượng Nghi.

Cây này thật là cao nha.

“Cây mộc lan.”

“Không thể nào…” Cây mộc lan sao có thể mọc cao như thế? Chẳng lẽ là chủng loại đặc hữu của ma vực? Biến dị?”

“Nguyên hình bản thể của quan chủ lúc đầu của các ngươi kia, còn cao lớn hơn cái này cơ…” Phượng Nghi thoạt nhìn tâm tình không tồi. Lại còn nhặt hai hạt dưa từ trong bao trên tay ta.

“Hả?”

Cây đào cao chọc trời giống như cao ốc? Mẹ ơi, đây chính là…

Được rồi. Nói như vậy cây mộc lan này cũng khẳng định là đã thành tinh.

Cây cối muốn thành công, còn khó hơn chúng ta một chút. Chúng ta loại phi điểu ngư trùng này có thể bò, có chút linh tính là có thể tránh né thiên địch tìm địa phương an toàn tu luyện. Còn cây, cũng không có cách nào. Công lực không tới, cho dù có linh tính, động cũng không thể động, nói cũng không thể nói. Nếu như gặp phải lôi hỏa, lũ bất ngờ, vậy là hỏng bét. Đáng sợ hơn chính là nếu như có tiều phu lấy búa tới chặt ngươi, vậy càng thêm nguy.

“Người của ma cung cho người không biết nội tình như thế tiến vào, không sợ gặp chuyện không may sao?”

“Sợ cái gì, ngươi chừng nào thì nghe người của ma vực sợ phiền phức?”

Cũng phải. Dân phong nơi này rất dũng mãnh, một đường chúng ta tới đây cũng không biết đánh bao nhiêu tên, phàm là có chút khí lực đều muốn làm tặc làm phỉ, rất bất đồng với thế gian chúng ta. Chính là những yêu vương lớn nớn nhỏ nhỏ này tranh địa bàn, cũng là mỗi ngày đánh không để yên. Phỏng chừng nếu thực sự gây chuyện ở nơi này, phân nửa người ngồi trong đây sẽ khen hay, nửa kia xắn tay áo liền đi tới tham gia cùng đục nước béo cò.

Được rồi, dù sao ta cũng không thể chịu thiệt. Chính là Phượng Nghi… Ta liếc hắn một cái, ừm, cũng không thể làm hắn chịu thiệt. Mấy người Chu Anh Hùng bọn hắn, lại làm cho người ta khó xử.

Ta thì muốn đối xử với bọn hắn giống như Hôi Đại Mao, thế nhưng ai biết sau khi người ta biết chúng ta không phải là dân vốn ở ma vực, có ngược lại kỳ thị chúng ta hay không đây? Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 126+127”

Bàn Ti động số 38 – Chương 124+125

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhất nhị tứ chương – Đêm mưa thuyền cũ cùng cỗ kiệu

Trên sông có loại thuyền đáy bằng đầu nhọn, thân thuyền rất hẹp, chèo lên nhẹ nhàng. Phượng Nghi đứng ở đầu thuyền, giáp mặt mà đứng. Trên sông có rất nhiều du thuyền, treo đủ loại đèn lồng khác nhau, chiếu vào trong nước sông, tạo thành từng đốm bóng nước mỹ lệ lay động.

Con sông này chuyển một ngã ba là có thể chèo vào trong Vạn Tiên hồ. Ta cảm thấy cái tên này thực sự là châm chọc, ngươi một cái hồ của ma vực, hẳn là kêu Vạn Ma hồ mới đúng chứ, sao có thể gọi là Vạn Tiên hồ?

Người chèo thuyền không biết chúng ta muốn đi chỗ nào, dù sao không thiếu tiền thuyền của hắn, hắn vừa chèo thuyền, vừa nhàn rỗi chỉ chỉ điểm điểm chúng ta, trong Vạn Tiên hồ có đảo, trên đảo có hành cung của ma quân đại nhân. Ta xa xa nhìn sang, quả nhiên đèn đuốc bên kia không giống với nơi khác, loáng thoáng còn có thể nhìn thấy mái cong lầu các, góc phòng cao chót vót, xung quanh hoa cây um tùm.

“Có thể gần hơn chút nữa không?”

“A, cô nương không phải người Lạc Hoa thành, cho nên không biết, chúng ta đây sao có thể tùy tiện đưa thuyền qua chứ, khà khà.” Người chèo thuyền vừa cười vừa chèo thuyền đi: “Lại về phía trước còn có thật náo nhiệt đấy, cô nương không phải thất vọng, đảm bảo ngươi chuyến đi này nhất định không tệ!”

Lạc Hoa thành không giống, ngay cả người chèo thuyền nói chuyện cũng văn nhã hơn Chu Anh Hùng bọn hắn.

“Tối nay không cấm đi lại ban đêm sao?” Ta tò mò hỏi.

“A, ngày mai chính là ngày chính hội sinh nhật của ma quân đại nhân, đêm nay đương nhiên không cấm đi lại ban đêm.” Người chèo thuyền cười ha hả nói: “Lại nói, cũng không tên nào đui mù lại chọn lúc này gây sự, cô nương nói có đúng không?”

Ta muốn nói đúng, bất quá ta cảm thấy bản thân ta cũng không phải là thuận dân của ma vực. Phượng Nghi lại một thân ngông nghênh nói chuyện chọc người. Hắn có thể gây chuyện hay không, ta cũng không dám cam đoan. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 124+125”