Bàn Ti động số 38
- Tác giả: Vệ Phong
- Chuyển ngữ: Yappa
- Mục lục
Đệ nhất cửu thất chương – Tiêu hóa tán
Lúc ta trở về Phượng Nghi đã nằm xuống, động tác của ta tận lực nhẹ nhàng chui vào trong chăn, có điều hắn vốn không ngủ, ta vừa nằm xuống, tay hắn đã ôm qua.
“Còn chưa ngủ?”
“Gối chiếc khó ngủ mà…” Hắn lầu bầu một tiếng. Ta thuận tay kéo một cái gối che trên mặt hắn: “Được rồi, bây giờ hai cái gối.”
“Cái đó không mềm mại.”
Phượng Nghi nửa mê nửa tỉnh có vẻ hơi trẻ con, ta thích.
Đầu ta rúc vào trong ngực hắn: “Ta lại càng không mềm mại.”
“Ừ, cái này rất tốt, lại nuôi mập chút là hoàn mỹ.”
Ta nhìn nhìn tay mình, lại nghiêng đầu nhìn nhìn vai.
Ta không tính là gầy mà.
Đầu chúng ta dựa vào nhau.
Không biết vì sao, ta cảm giác mình hạnh phúc có chút cảm giác tội ác.
Ta ôm chặt lấy Phượng Nghi.
“Lạnh không?” Hắn có chút mơ hồ hỏi, sau đó cũng ôm chặt ta.
Tử Hằng đã ngủ chưa? Hẳn là còn chưa. Một mình, uống trà, đọc sách, hắn tựa hồ đã từng một lần nói, hắn ngủ không nhiều.
Còn có một người, có lẽ cũng không ngủ.
Ma Điệp Tam Thất ấy à, ta cảm thấy được nàng chạy thật xa đến Thủy Tinh cung, xác định không phải để thưởng thức giường của Song Khuyết cung nơi này có thoải mái hay không.
Vừa nghĩ tới nàng chỉ số tâm tình của ta lập tức hạ xuống.
Có đôi khi ta thật sự nghĩ, ta nên lòng dạ độc ác đối phó nàng một lần, để nàng biết ta không phải dễ chọc, đừng cả ngày nghĩ đến trêu chọc ta hoặc là trêu chọc Phượng Nghi!
Thế nhưng thứ nhất, ta không biết nên độc ác như thế nào, chưa từng độc ác. Thứ hai, thân phận nàng cũng không phải là cá nhỏ tôm nhỏ, ta không thể gây phiền phức cho Phượng Nghi.
Phượng Nghi mặc dù chưa từng nói, nhưng ta cũng không phải kẻ ngốc, ma cung cũng không phải dễ chọc, cho dù cứng đối cứng, chỉ sợ bọn họ giở trò. Phượng Nghi không phải một người, hắn có gia tộc khổng lồ, hắn phải gánh trách nhiệm này. Vì thế, mặc dù tính tình hắn cũng ghét phiền phức, không thích quanh co và nhẫn nại, nhưng từ khi ta biết hắn, hắn ngoại trừ thích nói mấy câu chua ngoa, cho tới bây giờ chưa từng làm chuyện gì bốc đồng tự mình vui vẻ.
Bốn chữ ân oán sảng khoái này chỉ có thể nói mà thôi…
Mắt ta xoay xoay, nếu không, che mặt ra ngoài làm người đi đêm một lần?
Vậy cũng rất thử thách người ta, nửa đêm không ngủ, bất chấp gió lạnh chống trăng sao ra ngoài gây án — ta cũng không có nghị lực ấy.
Làm trộm cũng không dễ dàng ha, cũng phải chịu khổ vất vả. Loại chuyện không làm mà hưởng này, trên đời không có, trộm cũng không dễ làm, người tốt cũng không dễ làm.
Long vương, phượng vương, đều không dễ làm.
Ta năm đó luôn cảm thấy bọn họ rất nở mày nở mặt, người trên người. Thật ra áp câu nói ấy, năng lực càng lớn, trách nhiệm càng lớn.
Giống Tử Hằng bây giờ, lại cực kỳ đạm bạc.
Còn Phượng Nghi, hắn từ trước đến giờ chưa từng thực sự làm theo ý mình — được rồi, nếu như lấy ta xem như là làm theo ý mình, vậy hắn từng.
Tử Hằng ấy à, dường như chưa từng lần nào.
Hắn vẫn kìm nén bản thân. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 197”