Ma đầu – Quyển thượng – Chương 18

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ thập bát chương – Nghe lén

Tiêu Hành nói xong liền lấy ra mấy tấm da dê, đưa cho Lạc Thịnh Vũ.

Tiểu Trúc nghe mơ hồ, lại nghĩ tới cái nhà cũ âm âm u u hôm qua, lập tức nổi da gà. Hiếu kỳ vươn cổ nhìn nhìn, mấy tấm da dê Lạc Thịnh Vũ cầm trên tay quả nhiên phía trên vẽ đều tương tự, kỳ kỳ quái quái hắn cũng xem không hiểu.

Lạc Thịnh Nghĩa đi tới nhìn, miệng há thật to, nói: “Đây đây, đây là có chuyện gì?!”

“Có lẽ là có người cố ý.” Lạc Thịnh Vũ trầm mặc một lúc lâu, đặt mấy tấm da dê lên bàn, trầm ngâm: “Chỉ có điều dụng ý làm thế này là gì?”

“Chỉ sợ…” Tiêu Hành nói hai chữ liền trầm mặc.

Lạc Thịnh Nghĩa vò đầu bứt tai nói: “Tiêu huynh ngươi muốn nói gì, đừng có dông dài chứ.”

“Chỉ sợ bản đồ kho báu này hiện tại không chỉ bảy tấm.” Lạc Thịnh Vũ mở miệng, Tiêu Hành chỉ là gật đầu.

Lạc Thịnh Nghĩa thoáng sửng sốt, nói: “Ý của các ngươi sẽ không là có người trộm bản đồ kho báu, sau đó làm giả ra một đống?! Vậy nếu trên giang hồ mỗi người một phần, chẳng phải là sẽ võ lâm đại loạn. Đến lúc đó mọi người đều đi tìm kho báu, không liều mạng ngươi chết ta sống là ai cũng không chịu dừng tay còn gì?!”

“Tiêu mỗ cũng nghĩ như vậy.”

“Vậy địa điểm giấu kho báu trong bản đồ kho báu này ở đâu?” Lạc Thịnh Nghĩa cũng đang trầm mặc, đột nhiên hỏi.

Tiêu Hành lắc lắc đầu, nói: “Chỗ trên bản đồ này Tiêu mỗ không biết, cũng không có gợi ý cụ thể. Nếu như là người quen thuộc địa hình trong bản đồ có lẽ có thể liếc mắt một cái nhìn ra, chẳng qua là Tiêu mỗ nhìn không ra.”

Tiểu Trúc nghiêng đầu nhìn nhìn bản đồ kho báu trên bàn, phía trên không có chữ, vẽ rất qua quýt rất trừu tượng, nhấp nhô giống như là dãy núi, khoanh tròn giống như là nước sông, nhưng ngươi cẩn thận nhìn lại cảm thấy không giống, lại cảm thấy nhấp nhô giống như là nước sông khoanh tròn mới giống như dãy núi, làm đầu óc cũng có chút rối. Nếu nói rõ ràng nhất trong bản đồ thì chính là ký hiệu màu đỏ kia, uốn uốn lượn lượn, giống như là một con rắn nhỏ.

“Kiến Đông.” Lạc Thịnh Vũ trầm mặc một hồi vẫy tay gọi Lạc Kiến Đông tới, nói: “Ngươi cùng Kiến Bắc ra ngoài tìm hiểu, xem thử trên giang hồ có phải đã có tin đồn về bản đồ kho báu này hay không. Đi nhanh về nhanh.”

“Dạ, thuộc hạ lập tức đi.” Lạc Kiến Đông chắp tay lui ra, hai người dắt ngựa rất nhanh đã không thấy bóng dáng.

“Tiêu mỗ cũng đã phái người ra ngoài thăm dò, không biết kết quả thế nào…” Tiêu Hành lắc lắc đầu. Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển thượng – Chương 18”

Ma đầu – Quyển thượng – Chương 17

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ thập thất chương – Bản đồ kho báu

Ngày hôm sau Tiểu Trúc mở mắt liền nhìn thấy khuôn mặt phóng đại của Lạc Thịnh Vũ, hoảng sợ, người nọ còn đang ngủ say, không có mở mắt. Hắn cũng không nhớ Lạc Thịnh Vũ buổi tối có trở về, càng không nhớ mình đã nói mê.

Tiểu Trúc nhẹ chân nhẹ tay dịch cánh tay của Lạc Thịnh Vũ ra, chậm rãi bò dậy từ trên giường, sau đó xuống đất mặc quần áo. Võ công của Lạc Thịnh Vũ là số một số hai trên võ lâm, người nọ vừa động, y đã tỉnh, chỉ nhìn động tác hắn cẩn thận nhẹ nhàng, cũng là nhắm mắt lại tiếp tục nghỉ ngơi, nhìn sắc trời còn rất sớm.

Tiểu Trúc mặc quần áo xong, lẩm bẩm với cái gương nửa ngày, tóc thật ra miễn miễn cưỡng cưỡng vấn lên, có điều son phấn bột nước thì đánh chết hắn cũng không làm được, dứt khoát đều không dùng. Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển thượng – Chương 17”

Bàn Ti động số 38 – Phiên ngoại

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Phiên ngoại – Tam Lục

Cách rất nhiều năm gặp lại nàng.

Ta nhớ ngày đó nàng mặc một bộ váy màu tím, màu sắc ấy rất đẹp. Tóc của nàng rất đen, mặt trời chiếu vào, ánh sáng như nước lưu động phía trên.

Bộ quần áo này dám chắc là vị kia của nàng xử lý thay nàng. Tóc mọc đẹp như vậy, chỉ sợ cũng không phải công lao của chính nàng.

Nhưng mà nếu muốn nói, lúc nàng chưa lên tiếng, vẫn còn rất có thể dọa người.

Lên tiếng một cái, liền lộ nguyên hình.

Có tu một vạn năm nữa, nàng e rằng vẫn là cái bộ dáng này, nói dễ nghe là ruột để ngoài da — nói trắng ra, một đại tỷ ngốc.

Có người chính là như vậy, những chuyện âm mưu trù tính, vĩnh viễn không chứa trong đầu nàng.

Nhưng ta cảm thấy vậy cũng rất tốt.

“Tam Lục!” Nàng bổ về phía ta, ta bản năng muốn tránh, thế nhưng không biết vì sao đứng yên một chỗ không nhúc nhích, để nàng nặng nề nhào lên, suýt nữa đụng ngã ta.

Lần đầu tiên nhìn thấy nàng, nàng còn là một con nhện nhỏ, đói thoi thóp một hơi.

Cũng không phải không thể tìm những thứ khác cho nàng no bụng. Thế nhưng thứ nhất chúng ta không có thời gian, thứ hai, ta cũng không biết, khi đó nghĩ như thế nào… Có lẽ là thương cảm nàng chật vật thê thảm, cũng có lẽ là cảm thấy nàng đã có linh tính, nếu bỏ mặc như thế, đáng tiếc.

Huống hồ, ta vốn cũng không ôm hy vọng quá lớn.

Thế nhưng duyên phận từ khi đó bắt đầu.

Chúng ta cùng nhau bái môn hạ của Đào Hoa quan chủ, biến thành sư tỷ và sư muội.

Phương thức luyện công của nàng đặc biệt, tiến cảnh cực nhanh, cơ hồ mỗi ngày thay đổi một dạng.

Nhưng nhìn kỹ, nàng lại chưa từng thay đổi, giống y như lúc ta nhìn thấy nàng ngày đầu tiên.

Con nhện nhỏ đáng thương, tám cái chân mảnh quấn lấy thân thể ấy, và nữ tử xinh đẹp mặc váy, khoác dải băng giống như mây mềm sương nhẹ trước mắt này.

“Ngươi mang rượu tới à? Hì, ta đã chuẩn bị đồ ăn ngon, nhắm rượu là nhất.”

“Ngươi không phải nói, về sau không uống sao?”

Bởi vì uống rượu lỡ chuyện, nàng đã từng vẻ mặt trịnh trọng, chuẩn xác nói về sau không uống rượu nữa.

“A, rượu mật của ngươi thật ra không tính là rượu mà…”

Chúng ta uống rượu ta mang đến, ăn món ăn dân dã và điểm tâm nàng chuẩn bị. Tam Bát có chút men say, nói cũng nhiều, nói ra cả chuyện ban đêm nằm mơ ăn gà.

Đáng thương, trước kia nàng rất thích ăn gà, nhưng từ khi xuất giá, không còn ăn gà vịt chim nữa.

Ta nghĩ nghĩ: “Chúng ta đi ra ngoài, lén lút ăn, đừng cho vị kia của ngươi biết.”

“Không cần.” Nàng xua tay, mặt đỏ bừng, dáng vẻ ngây thơ: “Ta sẽ chột dạ, ăn có cảm giác tội ác.”

Cảm giác tội ác?

Nàng ngắm nghía chén rượu, cười híp mắt nói: “Có chuyện, ngẫm lại thật vui. Hì, kể cho ngươi, có hôm ta mơ thấy mình ăn đùi gà…”

“Ừ.”

“Thế nhưng cắn một cái, đùi gà lại còn biết kêu thảm thiết, làm ta tỉnh lại, mới phát hiện mình gặm chính là cánh tay Phượng Nghi.”

Ta muốn nhịn cười, thực sự.

Thế nhưng vẫn là nhịn không được, phụt một tiếng bật cười.

Nàng chính là như vậy, khi ở bên, vĩnh viễn sẽ không khiến người ta cảm thấy nặng nề, phiền muộn, đau buồn…

Những tình tự ấy gặp được vị phu nhân phượng hoàng tám chân này, tất cả đều biến mất không thấy.

Còn nhớ trước kia cũng là như thế, lúc ở tại Đào Hoa quan, có nàng, liền cảm thấy rất ầm ĩ, líu ra líu ríu. Nàng nếu không ở cạnh, bên tai lại vắng vẻ không được tự nhiên. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Phiên ngoại”

Bậc thầy giới tính (6)

Tập tiếp theo nào ^^~

Giải thích một chút về đoạn cuối trong clip :D
Em bé hồ lô là một bộ phim hoạt hình của Trung Quốc có từ năm 1986
Đây là bộ phim dành cho thiếu nhi, thế nên những cảnh nhân vật trong phim (dù là nam) cởi trần đều bị censore hết =))
Những nhân vật xuất hiện trong tập lần này đều là nhân vật trong Em bé hồ lô đó ^^~

Bậc thầy giới tính
(6) Hướng dẫn xem phim

Text: meoconlunar
Dịch và sub: Yappa

Download

Tag: giáo dục giới tính trong một phút

Ma đầu – Quyển thượng – Chương 16

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ thập lục chương – Lam Y

Lạc Thịnh Vũ nghe xong không khỏi cười nói: “Tiêu trang chủ sẽ không phải cũng hoài nghi Lạc mỗ nhân cầm tờ bản đồ kho báu kia chứ?”

Tiêu Hành nói: “Không, Lạc huynh hiểu lầm rồi, Tiêu mỗ cũng không có ý này. Tiêu mỗ nghe nói lúc Vân Thiên cốc mất bản đồ kho báu thì bản đồ kho báu của Tiêu gia còn chưa có mất. Chỉ là thật sự rất khéo… Lạc huynh hẳn đã nghe nói trong bản đồ Vân Thiên cốc đánh mất giấu cái gì chứ.”

“Long lân thất bảo cung.”

Tiêu Hành gật gật đầu, nói: “Đúng vậy. Khéo là khéo ở chỗ Tiêu mỗ từng nghe phụ thân nói, trong bản đồ kho báu của Tiêu gia giấu chính là long lân thất bảo cung này.”

Lạc Thịnh Vũ trầm mặc, nửa ngày mới nói: “Như vậy… Chẳng lẽ Vân Thiên cốc căn bản không có bản đồ kho báu gì, là tin tức có người cố ý thả ra? Cứ như vậy, há không phải cố ý khiến cho võ lâm đại loạn?!”

Tiêu Hành lắc lắc đầu: “Việc này Tiêu mỗ cũng không biết… Chỉ là hiện tại bản đồ long lân thất bảo cung đã không còn, không biết trên võ lâm lại sẽ có biến động gì.”

Lạc Thịnh Vũ nói: “Chuyện này không có manh mối, cũng là việc không thể gấp. Lát nữa trở về ta trước hết sai Kiến Đông đi dò la thử.”

“Cũng chỉ có thể như thế…” Tiêu Hành nói: “Tiêu mỗ nhân phái người đi thăm dò đã non nửa tháng, cũng không có chút tin tức nào.”

Tiểu Trúc nhìn hai người qua lại, lời bọn họ nói hắn cũng không hiểu, rất hỗn loạn, thành thật cúi đầu níu sợi trên tay áo. Chờ hai người nói xong rồi lại xoay xoay trong phòng, xoay làm hắn lại càng lạnh cả lưng.

Tiêu Hành thấy không khỏi cười cười: “Gian nhà cũ này có lẽ là phong thủy không tốt, khi xây dựng cũng không chú ý, cho nên rất nhiều phòng ánh sáng không vào được, có chút âm u, vậy mới xây nhà mới chuyển qua.”

“Ta thấy cũng là lúc nên trở về.” Lạc Thịnh Vũ nhìn Tiểu Trúc không ngừng rùng mình, nói.

Sau đó ba người liền ra khỏi tòa nhà, chuẩn bị trở về, lúc trên đường đi còn ngừng một lát trong trấn nhỏ, mua một ít đồ chơi cho Tiểu Trúc mang theo. Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển thượng – Chương 16”