Ma đầu
- Tác giả: Vân Quá Thị Phi
- Chuyển ngữ: Yappa
- Mục lục
Đệ thập bát chương – Nghe lén
Tiêu Hành nói xong liền lấy ra mấy tấm da dê, đưa cho Lạc Thịnh Vũ.
Tiểu Trúc nghe mơ hồ, lại nghĩ tới cái nhà cũ âm âm u u hôm qua, lập tức nổi da gà. Hiếu kỳ vươn cổ nhìn nhìn, mấy tấm da dê Lạc Thịnh Vũ cầm trên tay quả nhiên phía trên vẽ đều tương tự, kỳ kỳ quái quái hắn cũng xem không hiểu.
Lạc Thịnh Nghĩa đi tới nhìn, miệng há thật to, nói: “Đây đây, đây là có chuyện gì?!”
“Có lẽ là có người cố ý.” Lạc Thịnh Vũ trầm mặc một lúc lâu, đặt mấy tấm da dê lên bàn, trầm ngâm: “Chỉ có điều dụng ý làm thế này là gì?”
“Chỉ sợ…” Tiêu Hành nói hai chữ liền trầm mặc.
Lạc Thịnh Nghĩa vò đầu bứt tai nói: “Tiêu huynh ngươi muốn nói gì, đừng có dông dài chứ.”
“Chỉ sợ bản đồ kho báu này hiện tại không chỉ bảy tấm.” Lạc Thịnh Vũ mở miệng, Tiêu Hành chỉ là gật đầu.
Lạc Thịnh Nghĩa thoáng sửng sốt, nói: “Ý của các ngươi sẽ không là có người trộm bản đồ kho báu, sau đó làm giả ra một đống?! Vậy nếu trên giang hồ mỗi người một phần, chẳng phải là sẽ võ lâm đại loạn. Đến lúc đó mọi người đều đi tìm kho báu, không liều mạng ngươi chết ta sống là ai cũng không chịu dừng tay còn gì?!”
“Tiêu mỗ cũng nghĩ như vậy.”
“Vậy địa điểm giấu kho báu trong bản đồ kho báu này ở đâu?” Lạc Thịnh Nghĩa cũng đang trầm mặc, đột nhiên hỏi.
Tiêu Hành lắc lắc đầu, nói: “Chỗ trên bản đồ này Tiêu mỗ không biết, cũng không có gợi ý cụ thể. Nếu như là người quen thuộc địa hình trong bản đồ có lẽ có thể liếc mắt một cái nhìn ra, chẳng qua là Tiêu mỗ nhìn không ra.”
Tiểu Trúc nghiêng đầu nhìn nhìn bản đồ kho báu trên bàn, phía trên không có chữ, vẽ rất qua quýt rất trừu tượng, nhấp nhô giống như là dãy núi, khoanh tròn giống như là nước sông, nhưng ngươi cẩn thận nhìn lại cảm thấy không giống, lại cảm thấy nhấp nhô giống như là nước sông khoanh tròn mới giống như dãy núi, làm đầu óc cũng có chút rối. Nếu nói rõ ràng nhất trong bản đồ thì chính là ký hiệu màu đỏ kia, uốn uốn lượn lượn, giống như là một con rắn nhỏ.
“Kiến Đông.” Lạc Thịnh Vũ trầm mặc một hồi vẫy tay gọi Lạc Kiến Đông tới, nói: “Ngươi cùng Kiến Bắc ra ngoài tìm hiểu, xem thử trên giang hồ có phải đã có tin đồn về bản đồ kho báu này hay không. Đi nhanh về nhanh.”
“Dạ, thuộc hạ lập tức đi.” Lạc Kiến Đông chắp tay lui ra, hai người dắt ngựa rất nhanh đã không thấy bóng dáng.
“Tiêu mỗ cũng đã phái người ra ngoài thăm dò, không biết kết quả thế nào…” Tiêu Hành lắc lắc đầu. Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển thượng – Chương 18”