Khôn Ninh – Phiên ngoại
- Tác giả: Thì Kính
- Chuyển ngữ: Yappa
- Mục lục
Lòng này gửi gắm vầng trăng tỏ
Chương 1: Đại hôn
(1) Hạt khiếm thảo
Loáng một cái đã là tháng sáu, đường phố nóng hầm hập, quầy hàng rong hai bên phố xá đều đã dùng tới quạt hương bồ, uể oải thét to trong ánh hoàng hôn dần dần buông xuống.
Tạ Nguy chạng vạng từ trong cung đi ra, nhìn thấy bên đường có người bán hạt khiếm thảo tươi sốt, nhớ là Khương Tuyết Ninh thích ăn, bèn xuống xe ngựa, tự mình chọn mua nửa cân.
Đồ lừa đảo đó giờ hẳn vẫn còn trong phủ y đấy. Vốn là y níu nàng đến học đàn, không ngờ Hoàng hà lũ lụt, y bỗng nhiên bị gọi vào triều nghị sự, đi một cái chính là hai giờ, đến hiện tại mới về. Tính khí ấy của Khương Tuyết Ninh, hẳn chờ đến sốt ruột, không mua ít thứ nhét vào miệng nàng, lát nữa nói những điều vô lý với y, chỉ sợ lại có một đống cớ không học đàn.
Kiếm Thư lưu lại trong phủ hầu hạ.
Tạ Nguy mới xa xa đến bên ngoài Chước Cầm đường, đã thấy hắn mày ủ mặt ê đứng dưới hành lang, dường như gặp việc khó. Lại nghe bên trong, không có chút xíu âm thanh nào, chớ nói chi là tiếng đàn.
Y đi lên hỏi: “Người chạy rồi?”
Kiếm Thư kiên trì trả lời: “Ngược lại chưa chạy, chính là, chính là… ngủ.”
Tạ Nguy im lặng, thật là không bất ngờ một chút nào.
Y nhấc bước đi vào, liền thấy “Tiêu Am” kia nghiêng nghiêng bày trên giá đàn, mà Khương Tuyết Ninh xiêu vẹo trên sập la hán dưới cửa sổ đó, mắt nhắm, say sưa mơ màng, cầm phổ thì vừa vặn rơi trên mặt đất cạnh tay nàng. Ráng chiều đằng tây chiếu đầy giấy cửa sổ, tia sáng dữ dội, dường như mềm mại thoa một lớp bột nước.
Tạ Nguy đứng yên ở cửa, nhìn phút chốc. Cuối cùng vẫn khe khẽ thở dài, bước chân nhẹ nhàng, đi đến bên người nàng, nhặt cầm phổ kia từ dưới đất lên, đặt lại trên bàn, ngồi bên cạnh bóc hạt khiếm thảo. Bóc xong lấy cái đĩa sứ men xanh nhỏ đựng, từng hạt trắng như tuyết.
Khương Tuyết Ninh là bị hương thơm mát nhàn nhạt kia đánh thức, lúc mở mắt ra, sắc trời sớm cũng tối rồi.
Trong Chước Cầm đường đốt một ngọn đèn, Tạ Nguy đang đưa lưng về phía nàng, ngồi cạnh đèn, nghe thấy tiếng động, đầu cũng không quay lại hỏi: “Tỉnh rồi?”
Khương Tuyết Ninh vốn chỉ tỉnh phân nửa, nghe giọng nói thanh thanh đạm đạm, phân nửa còn lại kia lập tức cũng tỉnh. Nàng giật mình một cái xoay người ngồi dậy, tựa như chuột đột nhiên thấy mèo, cảnh giác nói: “Đã nói hôm nay chàng dạy ta học đàn, nhưng chàng nửa đường đi mất, ta ngủ vậy cũng không thể trách ta. Chàng về cũng không gọi ta trước, cho nên cũng không thể phạt ta…”
Tạ Nguy dừng lại liếc xéo nàng, Khương Tuyết Ninh lập tức ngậm miệng.
Y nhẹ nhàng gõ mặt bàn bên cạnh một cái, Khương Tuyết Ninh liền hiểu ý, thành thành thật thật ngồi qua. Lúc này, mới nhìn thấy trên bàn có hạt khiếm thảo đã bóc xong, nhìn y một lúc, ngược lại có chút rụt rè: “Bóc cho ta?”
Chân mày Tạ Nguy nhếch lên: “Không ăn?”
Cái này sao có thể không ăn? Khương Tuyết Ninh chính là bị thứ này làm cho thèm mà tỉnh. Nghe thấy câu này của Tạ Nguy, nàng lập tức mặt mày hớn hở, đẩy cái đĩa sứ men xanh nhỏ kia đến trước mặt mình, vui vẻ lựa, ăn hạt nhỏ trước, hạt to để sau.
Tạ Nguy nhìn mà bật cười: “Cách ăn này của nàng, giống như là không dè sẻn bữa sau sẽ không có mà ăn ấy.”
Khương Tuyết Ninh lẩm bẩm: “Tháng sau là sẽ thành thân với chàng rồi, chưa biết chừng thực sự sẽ không có mà ăn đấy?” Tiếp tục đọc “Khôn Ninh – Phiên ngoại – Lòng này gửi gắm vầng trăng tỏ – Chương 1” →