Vạn quỷ dạ hành – Anh Đào Tiểu Tửu

Vạn quỷ dạ hành – Anh Đào Tiểu Tửu

Trong một đêm, trấn lý sở hữu nữ nhân đều mang thai.

Từ 80 tuổi bà lão, hạ đến 15 tuổi thiếu nữ.

Ta trở về trấn điều tra tình huống.

Mới phát hiện nguyên lai các nàng sớm đã không phải người.

Quỷ mẫu xuất thế, vạn quỷ dạ hành.

Mà ta, là trong trấn duy nhất người sống.

Từ khóa: Linh châu hệ liệt, nữ quan dạ hành, tra xét tình huống, linh châu kỳ ngộ, linh châu hệ liệt ngũ.

Tiếp tục đọc “Vạn quỷ dạ hành – Anh Đào Tiểu Tửu”

Công bốn, xin đi theo tình tiết – Chương 32

Công bốn, xin đi theo tình tiết

  • Tác giả: Ngũ Sắc Long Chương
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 32 – Ham thích

Giờ cơm trưa Thu Lam Tự lại thả Giang đường chủ về, để nàng theo bên cạnh ta hầu hạ. Lúc Giang Bạch Tố chia thức ăn cho ta sắc mặt đều là trong trắng bệch lộ ra sắc xanh, đoán là chịu uất ức tại hình đường của bọn họ, xíu nữa ăn cơm xong ta sẽ nói chuyện thăng chức cho nàng, cũng an ủi cho nha đầu này.

Ăn mấy đũa đồ ăn, Thu Lam Tự bỗng nhiên mở miệng hỏi: “Giang đường chủ, thiếu cung chủ các ngươi thường ngày thích gì? Trong Lam Dương cung cuộc sống thanh tĩnh, gã tuổi còn trẻ chưa hẳn đã quen, lúc ở trên núi có tiêu khiển yêu thích không?”

Giang Bạch Tố lập tức buông đũa, ánh mắt quét một cái về phía ta, dè dặt đáp: “Giáo chủ bình thường chỉ yêu luyện võ, còn, còn thích đọc sách viết chữ… Không bao giờ xuống núi dạo thanh lâu, cũng không thích nghe người ta gảy đàn hát khúc, giáo chủ ngài nói phải không?”

Ta còn nói cái gì nữa! Một cái miệng của ngươi đã nói hớ toàn bộ chút ham thích ấy của ta rồi. Dù sao ta trước mặt Thu Lam Tự chưa từng để lại ấn tượng tốt, cho dù có tệ thêm một chút cũng không sao cả, bèn tỉnh bơ đáp: “Thích ăn chơi sa đọa, xưa nay vẫn có. Nhưng bản tọa chưa từng có cử chỉ lỗ mãng này trong Lam Dương cung, không dám nhọc cung chủ quản giáo. Còn trong ma giáo, ấy vẫn là nơi bản tọa làm chủ.”

Thu Lam Tự cầm đũa gõ trên bàn, thản nhiên nhìn ta một cái nói: “Ta lại chưa từng nói muốn ngươi sửa, ngươi căng thẳng cái gì? Nha đầu kia, ngươi tiếp tục nói, thiếu cung chủ thích là mỹ nhân như thế nào, nghe là khúc gì, trong Lam Dương cung nếu không có, bản tọa sẽ sai người đi Tây Vực đưa tới.”

Bạch Tố lại nhìn ta một cái, do dự không biết có nên bán ta hay không. Ta cũng có chút lơ mơ, không biết họ Thu mắc bệnh gì. Mấy ngày trước từ sớm đến tối ép ta luyện công, bắt chẹt đến mức toàn thân ta đều là vết nhục hình; hôm nay sao lại đảo ngược giống như là có ý muốn cho phép ta mặc sức ăn chơi?

Chẳng lẽ là ngủ ta một lần, liền tính nuôi ta như nam sủng?

Nghĩ đến điểm này trong lòng ta “xoẹt” cái bốc hỏa, gân xanh trên trán nhảy tứ tung. Kìm lại nhai mấy sợi đậu phụ khô nấu, mới kiềm chế xúc động lật bàn, da cười thịt không cười đáp: “Những ham thích đó đều là chuyện đã qua rồi, bản tọa bây giờ chỉ muốn tập võ cho tốt, sớm ngày dung hợp thông hiểu những bí tịch trong Lan các kia.” Nếu có thể võ công đại thành trực tiếp xử ngươi đương nhiên tốt nhất, giết không được cũng ít nhất phải có năng lực tự bảo vệ mình. Dù sao ta chung quy sống lâu hơn ngươi, ta sẽ chờ nhìn cái ngày ngươi xui xẻo đó!

Y nghe vậy lại sầm mặt, dường như nghe ra ý ngoài lời của ta. Quan sát mặt và bụng ta, mới lành lạnh nhíu mày nói: “Ta hỏi là ham thích của nhi tử ta, không phải của ngươi. Ta hôm trước đã nói, phàm là gã thích, bản tọa đều thay gã làm, ngươi đã chiếm thân thể gã, thay gã hưởng thụ là được.”

Ngươi còn từng nói người chạm vào ta đều muốn giết đấy, còn ngồi ở đây làm gì, sao lại không chết luôn đi?

Nhưng mà y không biết ta không phải xuyên? Ta rõ ràng đã nói y là cha ruột ta mà. Chẳng lẽ y lúc ấy chỉ cho rằng ta là vì xin tha mới làm bộ là nguyên trang? Cho nên sau đó hết sức hành hạ ta như thế…

Hừ! Đồ lấy dạ tiểu nhân đo lòng quân tử, không phải ỷ vào mình là BOSS à? Chờ hai mươi năm sau bản tọa võ công đại thành, thù hôm nay xem chúng ta tính thế nào!

Vừa nghĩ tới hai mươi năm sau ta sẽ là đại ma đầu xưng bá thiên hạ, y lại sẽ bị công thụ chính quy lật đổ, ẩn cư trong ngọn núi tuyết lớn chim không đi ỉa, tâm tình ta liền bình tĩnh rất nhiều, vớ đũa lên nhắm một miếng chân giò hấp đối diện bàn phát tiết cơn giận còn sót lại. Tiếp tục đọc “Công bốn, xin đi theo tình tiết – Chương 32”

Trời sinh phúc tinh – Hải Đích Cáp Tử

Trời sinh phúc tinh – Hải Đích Cáp Tử

Qua năm hôm đó, ba mẹ ta mang ta ngồi lên hồi hương cuối cùng nhất xe tuyến.

Ta oa oa khóc to nhất định phải đi, ba mẹ không có cách nào chỉ có thể mang ta xuống xe.

Tối hôm đó chiếc xe kia liền ra tai nạn ô tô.

Ba mẹ ta kinh ngạc.

Từ khóa: Phúc thiên chữa khỏi, quãng đời còn lại thanh y, ta là trời sinh phúc tinh thể chất, cát tường bảo bảo, sửa chữa hồng hồng.

Tiếp tục đọc “Trời sinh phúc tinh – Hải Đích Cáp Tử”

Khấu hoa – Ngư Du Thập Tứ Châu

Khấu hoa – Ngư Du Thập Tứ Châu

Ta từng ở tuyết dưới mặt đất kéo hôn mê bất tỉnh lý Hoài đi bảy ngày bảy đêm, cũng từng chan chứa vui vẻ cần cùng hắn đầu bạc, nhưng không nghĩ hắn vì người trong lòng nhượng ta nhận hết khuất nhục, cửa nát nhà tan.

Dầu hết đèn tắt lúc, ta với một cuộc mưu tính trước từ lâu ám sát trung, lấy thân đỡ kiếm, kỷ gần vô cùng thê thảm chết ở trong ngực hắn, mà hắn lại ôm thi thể của ta triệt để điên.

Một khi trùng sinh, vô luận hắn là trọng thương sắp chết, vẫn quyền thế cuồn cuộn ngất trời, đô cùng ta lại không quan hệ hệ, ta nghĩ muốn, là nhượng hắn lấy mệnh đền mạng!

Từ khóa: Luyến ái não thế nào tỉnh táo, đầu cành hai tháng sơ, yên lam đậu hoa, chỉ có mẫu đan thật quốc sắc, ngược luyến trùng sinh.

Tiếp tục đọc “Khấu hoa – Ngư Du Thập Tứ Châu”

Khôn Ninh – Phiên ngoại – Lòng này gửi gắm vầng trăng tỏ – Chương 1

Khôn Ninh – Phiên ngoại

  • Tác giả: Thì Kính
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Lòng này gửi gắm vầng trăng tỏ
Chương 1: Đại hôn

(1) Hạt khiếm thảo

Loáng một cái đã là tháng sáu, đường phố nóng hầm hập, quầy hàng rong hai bên phố xá đều đã dùng tới quạt hương bồ, uể oải thét to trong ánh hoàng hôn dần dần buông xuống.

Tạ Nguy chạng vạng từ trong cung đi ra, nhìn thấy bên đường có người bán hạt khiếm thảo tươi sốt, nhớ là Khương Tuyết Ninh thích ăn, bèn xuống xe ngựa, tự mình chọn mua nửa cân.

Đồ lừa đảo đó giờ hẳn vẫn còn trong phủ y đấy. Vốn là y níu nàng đến học đàn, không ngờ Hoàng hà lũ lụt, y bỗng nhiên bị gọi vào triều nghị sự, đi một cái chính là hai giờ, đến hiện tại mới về. Tính khí ấy của Khương Tuyết Ninh, hẳn chờ đến sốt ruột, không mua ít thứ nhét vào miệng nàng, lát nữa nói những điều vô lý với y, chỉ sợ lại có một đống cớ không học đàn.

Kiếm Thư lưu lại trong phủ hầu hạ.

Tạ Nguy mới xa xa đến bên ngoài Chước Cầm đường, đã thấy hắn mày ủ mặt ê đứng dưới hành lang, dường như gặp việc khó. Lại nghe bên trong, không có chút xíu âm thanh nào, chớ nói chi là tiếng đàn.

Y đi lên hỏi: “Người chạy rồi?”

Kiếm Thư kiên trì trả lời: “Ngược lại chưa chạy, chính là, chính là… ngủ.”

Tạ Nguy im lặng, thật là không bất ngờ một chút nào.

Y nhấc bước đi vào, liền thấy “Tiêu Am” kia nghiêng nghiêng bày trên giá đàn, mà Khương Tuyết Ninh xiêu vẹo trên sập la hán dưới cửa sổ đó, mắt nhắm, say sưa mơ màng, cầm phổ thì vừa vặn rơi trên mặt đất cạnh tay nàng. Ráng chiều đằng tây chiếu đầy giấy cửa sổ, tia sáng dữ dội, dường như mềm mại thoa một lớp bột nước.

Tạ Nguy đứng yên ở cửa, nhìn phút chốc. Cuối cùng vẫn khe khẽ thở dài, bước chân nhẹ nhàng, đi đến bên người nàng, nhặt cầm phổ kia từ dưới đất lên, đặt lại trên bàn, ngồi bên cạnh bóc hạt khiếm thảo. Bóc xong lấy cái đĩa sứ men xanh nhỏ đựng, từng hạt trắng như tuyết.

Khương Tuyết Ninh là bị hương thơm mát nhàn nhạt kia đánh thức, lúc mở mắt ra, sắc trời sớm cũng tối rồi.

Trong Chước Cầm đường đốt một ngọn đèn, Tạ Nguy đang đưa lưng về phía nàng, ngồi cạnh đèn, nghe thấy tiếng động, đầu cũng không quay lại hỏi: “Tỉnh rồi?”

Khương Tuyết Ninh vốn chỉ tỉnh phân nửa, nghe giọng nói thanh thanh đạm đạm, phân nửa còn lại kia lập tức cũng tỉnh. Nàng giật mình một cái xoay người ngồi dậy, tựa như chuột đột nhiên thấy mèo, cảnh giác nói: “Đã nói hôm nay chàng dạy ta học đàn, nhưng chàng nửa đường đi mất, ta ngủ vậy cũng không thể trách ta. Chàng về cũng không gọi ta trước, cho nên cũng không thể phạt ta…”

Tạ Nguy dừng lại liếc xéo nàng, Khương Tuyết Ninh lập tức ngậm miệng.

Y nhẹ nhàng gõ mặt bàn bên cạnh một cái, Khương Tuyết Ninh liền hiểu ý, thành thành thật thật ngồi qua. Lúc này, mới nhìn thấy trên bàn có hạt khiếm thảo đã bóc xong, nhìn y một lúc, ngược lại có chút rụt rè: “Bóc cho ta?”

Chân mày Tạ Nguy nhếch lên: “Không ăn?”

Cái này sao có thể không ăn? Khương Tuyết Ninh chính là bị thứ này làm cho thèm mà tỉnh. Nghe thấy câu này của Tạ Nguy, nàng lập tức mặt mày hớn hở, đẩy cái đĩa sứ men xanh nhỏ kia đến trước mặt mình, vui vẻ lựa, ăn hạt nhỏ trước, hạt to để sau.

Tạ Nguy nhìn mà bật cười: “Cách ăn này của nàng, giống như là không dè sẻn bữa sau sẽ không có mà ăn ấy.”

Khương Tuyết Ninh lẩm bẩm: “Tháng sau là sẽ thành thân với chàng rồi, chưa biết chừng thực sự sẽ không có mà ăn đấy?” Tiếp tục đọc “Khôn Ninh – Phiên ngoại – Lòng này gửi gắm vầng trăng tỏ – Chương 1”