Nữ phụ là một đụng học giả – Yến Hà Thanh

Nữ phụ là một đụng học giả – Yến Hà Thanh

Xuyên thành ngược văn nữ phụ hậu, ta bưng tiểu băng ghế hạp nam nữ chủ CP, nam chủ lại triều ta đi tới.

Ta hoảng sợ, đem 《 hình pháp 》 vỗ vào bộ ngực hắn:

“Biết chữ ư? 《 hình pháp 》 nhận thức hạ! Đừng cho rằng bá tổng thế giới có thể muốn làm gì thì làm!”

“Ta pháp trị xã hội, chỉ cần phạm pháp, khỏi cần lo ngươi là ai, ngân vòng tay nhất mang, giẫm máy may đi!”

Từ khóa: Tuyết đêm bá tổng, oan uổng nữ phụ, làm hình pháp bá tổng, đụng học nữ phụ, run rẩy cảm động

Tiếp tục đọc “Nữ phụ là một đụng học giả – Yến Hà Thanh”

Thùng sắt huyết án – Hạnh Nhân Đậu

Thùng sắt huyết án – Hạnh Nhân Đậu

Em gái ta bị người hành hạ đến chết, thi thể bị khí chi hoang dã.

Hung thủ bị phán vô tội hậu, cười mắng chúng ta: “Đáng đời.”

Ta cũng cười.

Bọn họ không biết, ta là cái điên phê!

Gặp lại, bọn họ cầu ta tống bọn họ xuống địa ngục!

Từ khóa: Niệm niệm mây mưa, tế chi thù, hoang dã huyết án, quả đắng nở hoa, hai mặt thiên sứ

Tiếp tục đọc “Thùng sắt huyết án – Hạnh Nhân Đậu”

Thập niên nhất mộng – Trẫm Ủy Khuất

Thập niên nhất mộng – Trẫm Ủy Khuất

Mười năm trước, ta căm ghét phó tĩnh trì vì thú ta, dùng mọi thủ đoạn, bị thương trúc mã mắt.

Mười năm sau, hiểu lầm giải trừ, ta lại chết ở yêu nhất hắn thời gian.

Lại mở mắt, ta về tới vừa mới thành thân năm ấy, trúc mã muốn đưa ta một ngọn đèn lung.

Ta lập tức xua tay: “Không có ý tứ, đầu tiên ta không phải cô nương, là phó phu nhân. Thứ nhì ta nghĩ muốn cái gì phu quân tự nhiên sẽ mua cho ta.”

“Phải không, phu quân?”

Từ khóa: Bình tĩnh kiềm chế khóe miệng, bị thương mắt, hoa nhan đèn lồng, hiểu lầm hậu yêu tướng công, giải trừ mênh mông

Tiếp tục đọc “Thập niên nhất mộng – Trẫm Ủy Khuất”

Niệm niệm vô thanh – Lý Nguyên Nhất

Niệm niệm vô thanh – Lý Nguyên Nhất

Ta hòa lương quý thanh luyến ái tám năm.

Hắn hướng ta cầu thập kết hôn lần hai.

Mỗi một lần ta nói hảo nha, lương quý thanh liền sẽ nói, lại chờ, chờ hắn trù bị hảo.

Lần thứ mười ba cầu hôn thời gian, ta cuối cùng bình thường trở lại.

“Chia tay đi, chúng ta đô đừng nữa hành hạ tự mình, có được không?”

Từ khóa: Nhiều lần cầu hôn, luyến ái tám năm chia tay, hối hận cuồng dại, chứng yêu vì giả, sương mù tán lại im lặng

Tiếp tục đọc “Niệm niệm vô thanh – Lý Nguyên Nhất”

Khôn Ninh – Phiên ngoại – Lòng này gửi gắm vầng trăng tỏ – Chương 2

Khôn Ninh – Phiên ngoại

  • Tác giả: Thì Kính
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Các bạn ơi, tớ dịch tiếp phiên ngoại rồi đây ^^
Sau khi ngâm cứu kỹ (so sánh từng chữ) bản sách xuất bản với bản online thì tớ thấy ngoài sửa dấu câu, đoạn văn và thêm thắt một số chữ nhỏ thì tác giả có sửa một chi tiết khá là tinh tế nữa. Mà nó lại có ảnh hưởng tới cốt truyện, nên tớ quyết định làm tiếp cho đồng bộ. Các bạn thử đọc xem có nhận ra tác giả sửa chỗ nào không? Nếu vẫn chưa nhận ra thì đọc hết đến cuối tớ sẽ chỉ cho nhé ^^

Lòng này gửi gắm vầng trăng tỏ
Chương 2: Dư vang

“Con muốn ăn anh đào.”

“Mùa đông tìm cho con chỗ nào?”

“Vậy muội muội muốn ăn thì sao?”

“Cũng không có.”

Tạ Thiêm hơn ba tuổi xuống xe ngựa, cùng Tạ Nguy đi về phía cửa cung, vừa đi vừa hỏi. Nghe thấy Tạ Nguy nói mùa đông không có anh đào, bé liền không vui, còn lôi cả muội muội của bé ra.

Nào ngờ Tạ Nguy vẫn trả lời giống thế.

Tuổi bé tuy nhỏ, nhưng ngũ quan rất đẹp, trắng trẻo nõn nà, vừa nhìn liền biết ngay là thừa hưởng toàn bộ nét đẹp của cha mẹ bé.

Mấy hôm trước, bé tranh luận với muội muội, phụ thân với mẫu thân ai lợi hại hơn.

Muội muội khăng khăng nói là phụ thân.

Tạ Thiêm mặc dù chỉ sinh ra trước nàng hai khắc, nhưng đã làm ca ca, là có trách nhiệm dạy nàng hiểu lí lẽ, thế là khuôn mặt nhỏ nghiêm túc uốn nắn nàng: “Nhất định mẫu thân lợi hại hơn, muội còn nhỏ, không hiểu. Người khác đều nghe phụ thân, nhưng người khác cũng nghe mẫu thân, với lại phụ thân cũng nghe mẫu thân.”

Tạ Uẩn rất tinh nghịch, hai cái tay nhỏ lật ra lòng trắng mắt, thở phì phì nói: “Không nghe không nghe, ca ca im đi!”

Hôm nay tiểu tử tên Thẩm Gia nhà công chúa cô cô trong cung đó tổ chức sinh nhật, nha đầu Tạ Uẩn kia vừa nghe, chỉ mong đi ăn chực, sáng sớm dán mẫu thân không buông, khăng khăng đòi vào cung sớm góp vui.

Mẫu thân không có cách nào, mới đưa bé đi.

Tạ Thiêm bây giờ nhớ ra, bèn giậm chân một cái, cũng tức giận: “Đầu bếp trong cung có gì hay? Làm đồ khó ăn như vậy, đâu có ngon như phụ thân?”

Tạ Nguy nuôi nữ nhi còn có chút kiên trì, nuôi nhi tử… ấy có thể quên đi.

Y luôn thích yên tĩnh, nghe Tạ Thiêm lải nhải không ngừng, lười tiếp lời, chỉ hoãn bước chân, chậm rãi đi phía sau Tạ Thiêm. Tiếp tục đọc “Khôn Ninh – Phiên ngoại – Lòng này gửi gắm vầng trăng tỏ – Chương 2”