Bàn Ti động số 38 – Chương 54

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ ngũ thập tứ chương – Hồ lô hữu dụng làm tủ lạnh

“Sư phó, chậm một chút.”

Chúng ta bỏ xe đi thuyền, ta tìm chỗ tốt cho ngựa quỷ — trong hồ lô.

Hôi Đại Mao lại phát hiện cách dùng khác của cái hồ lô này: chứa thức ăn.

So với tủ lạnh dễ dùng hơn, giữ tươi tự nhiên, bỏ bánh bao thịt vào, lúc lấy ra vẫn nóng hôi hổi. Hôi Đại Mao lập tức hưng phấn không thôi, thừa dịp trước khi trời tối không kiêng nể vơ vét trong thị trấn.

“Lão đầu, bánh lúa mạch này ta muốn toàn bộ, gói lại cho ta!”

“Gà hun khói này cho ta mười con!”

“Chân giò này… bưng một khay cho ta? Cái gì? Hôi gia gia ta cho ngươi tiền khay, ngươi sợ cái gì chứ!”

“Bánh hấp này ngươi cho ta, quên đi, ngươi cho ta luôn cả lồng đi.”

Ta lắc lắc đầu.

Chúng ta bao một cái thuyền khách không lớn, Hôi Đại Mao ra tay rộng rãi, tiêu tiền như nước chảy cũng không cảm thấy đau lòng. Dù sao mấy thứ này vốn chính là hắn tích lũy bao năm qua, tính nết thích trộm đông sờ tây của con chuột chính là chưa sửa, ta ngủ ba trăm năm, hắn cũng tích tài vật gia sản không ít, đây thực sự là, tích tụ ngàn ngày, dùng trong chốc lát, bình thường không phải sử dụng đến, bây giờ nhưng cuối cùng cũng có thể tiêu xài. Buổi tối thuyền nương bưng qua cơm tối đơn giản, một con cá, một đĩa ốc xào, hai bát cơm nhỏ. Hôi Đại Mao nhìn không thuận mắt, tự mình từ trong hồ lô trái một món phải một món lấy ra ngoài, ăn vui quên trời đất, ta ăn mấy miếng cơm, đồ ăn không có động đến.

“Sư phó.”

“Hử?”

“Ta cảm thấy người hình như… Ừm, xuất môn lần này, người mất hứng sao?”

“Không biết, có lẽ sống lâu, nhát gan. Luôn cảm thấy thái bình vô sự núp trong sơn động mới tốt, vừa ra khỏi cửa, trong lòng luôn không yên, luôn cảm thấy nơi chốn đều xa lạ, chỗ nào cũng không phải là nhà mình.”

“Khụ, thì ra sư phó người lưu luyến gia đình như thế ha. Nghĩ chút thứ vui vẻ, người và Tam Lục sư thúc chính là đã lâu không gặp, lần này gặp mặt nhất định có nhiều chuyện để nói đi?”

“Kêu sư bá, bậc của Tam Lục nhưng đứng trước ta đấy.”

Tuy rằng, Đào Hoa quan cũng đã không còn tồn tại, tình đồng môn quá khứ có còn như trước không, thực sự rất khó nói.

“Hơn nữa ngươi cũng biết Tam Lục người này a, tâm nàng cũng không xấu, dù cho lúc cùng một chỗ với người khác, nhất định làm cho ngươi không vừa ý không dễ chịu, câu cửa miệng nói, người sống chỉ một hơi, cây sống chỉ một vỏ, Tam Lục sư bá của ngươi chính là làm cho hụt hơi, không vỏ.”

Hôi Đại Mao ngẫm lại, lòng có ảo não gật đầu: “Như vậy, Tam Lục sư bá mặt lạnh, miệng sắc, là làm cho người ta không thoải mái.” Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 54”

Tiêu Tương thủy sắc – Phiên ngoại 8

Tiêu Tương thủy sắc

Phiên ngoại bát – Ghen

“Thông Vận” tháng tư năm thứ bảy, kinh thành Huệ Diệu phi thường náo nhiệt, nhưng trong bầu không khí náo nhiệt này, lại chứa đầy vị sách nồng đậm. Mộ Khinh hầu nhà nho của Trạch Yên quốc sắp cử hành “văn đối” ở đây. Cái gọi là “văn đối”, chính là ra ra một số đề mục để người khác lấy ngâm thơ đối nhau, người tài văn chương cao nhất, sẽ giành được vinh dự đặc biệt. Mộ Khinh hầu là đại nho một đời của Trạch Yên, “văn đối” hắn tổ chức khiến cho người ta đổ xô vào. Các nho sinh bộc lộ tài năng trong “văn đối” của hắn, đều có thể tiến vào ngự thư viện (nơi vương công quý tộc học tập) học tập một năm, người biểu hiện xuất sắc có thể trực tiếp nhảy cóc khoa cử tiến vào quan trường. Vì thế lúc này hằng năm, nho sinh các nơi đều sẽ nghĩ đủ loại biện pháp tiến đến tham gia.

Nhưng Mộ Khinh hầu là người Trạch Yên quốc, sao lại mở “văn đối” ở Huệ Diệu? Chuyện này nói rất dài dòng, nói ngắn gọn thì là Mộ Khinh hầu theo quốc quân Thượng Quan Vân đến đây tham dự thọ yến ba mươi của Bạch Tang Vận quốc công Huệ Diệu quốc, nghe nói Bạch Tang Vận cực kỳ hâm mộ Mộ Khinh hầu, vì thế hoàng đế Lưu Hoài Diệp vì để có được niềm vui của “giai nhân”, đặc biệt mời Mộ Khinh hầu tổ chức một hồi “văn đối” ở Huệ Diệu. Người thắng sẽ nhận được cơ hội tham gia thọ yến, hơn nữa có thể xin một nguyện vọng với hoàng thượng. Các nho sinh Huệ Diệu biết được việc này hưng phấn, Huệ Diệu quốc náo nhiệt.

“Hứa nguyện… Hoài Diệp, ‘vua không nói chơi’, ngươi cũng không sợ đến lúc đó nguyện vọng người ta muốn ngươi đáp ứng không được?” Trong lúc tản bộ, Bạch Tang Vận nghe nói chuyện này hỏi.

Văn đối lần này, Lưu Hoài Diệp hoàn toàn là vì Bạch Tang Vận mới tổ chức, hắn muốn mượn “văn đối” lần này đem thọ yến của Bạch Tang Vận làm cho thiên hạ đều biết, để chiêu cáo thiên hạ địa vị của Bạch Tang Vận đối với hắn đối với Huệ Diệu.

“Người chiến thắng, nhất định là người tài hoa phẩm đức tuyệt vời, lại há có thể đưa ra yêu cầu xằng bậy đến cực điểm?” Lưu Hoài Diệp tràn đầy tự tin nói, hắn đương nhiên đã suy nghĩ kỹ càng. Thấy hắn đã nghĩ tốt rồi, Bạch Tang Vận cũng không nhiều lời nữa, chỉ là có hơi oán giận nói: “Ta ở trong cung ngày ngày nghe Mộ lão tiên sinh giảng là đủ rồi, sao cần phải làm ra thanh thế lớn như thế.”

“Lớn?” Lưu Hoài Diệp xoay người kéo Bạch Tang Vận vào trong lòng, phóng đãng cười to mấy tiếng, “Không, còn chưa đủ. Ta muốn hướng thiên hạ chiêu cáo ngươi là người của ta, để cho những người có ý đồ với ngươi kia sớm hết hy vọng, vô luận là nam hay là nữ.” Bạch Tang Vận thở dài sát lại, hai người này vẫn canh cánh trong lòng lời của Thượng Quan Vân, làm cho hắn có chút bất đắc dĩ.

Thượng Quan Vân cũng không biết là hữu tâm hay là vô ý, lần này dẫn theo rất nhiều quan viên bộ dáng tuấn tú, thị vệ đi theo đều là nam tử thân thể cao to, dung mạo dẫn nhân, thấy đám cung nữ là từng người mặt mang sắc kiều, Lưu Hoài Diệp và Lam Khuyết Dương thấy vậy trực tiếp hạ lệnh cấm không được rời khỏi hậu cung với Bạch Tang Vận.

Bạch Tang Vận đối với chuyện bé xé ra to của hai người thúc thủ vô thố, hai người này trong chuyện này không hề có chút lý trí đáng nói nào. Nghĩ hắn đã là cha của bốn đứa nhỏ, bọn họ còn lo lắng cái gì?

Lưu Hoài Diệp cúi đầu nhìn người trong lòng, vừa mới ba mươi, lại đầu đầy sợi bạc, nhưng sợi bạc này lại làm cho người này thoạt nhìn càng lộ vẻ thanh nhã. Thân thể gầy yếu không hồng hào lắm dễ dàng dẫn tới sự thèm muốn của người khác nhất, cũng chỉ có nhốt người này bên trong thâm cung, y mới yên tâm. Phía sau truyền đến tiếng bước chân, Bạch Tang Vận không có quay đầu lại, trên mặt lại là nụ cười hiểu rõ, lập tức, hắn bị người khẽ túm ra ngoài từ trong lòng Lưu Hoài Diệp, thân thể quen thuộc mà khảm vào vòng ôm cao lớn của người tới.

“Hoàng thượng, mấy vị đại nhân của Lễ bộ cùng Hộ bộ đang chờ bên ngoài ngự thư phòng.” Lam Khuyết Dương tiện thể nhắn lại, Lưu Hoài Diệp gật đầu, giao Bạch Tang Vận cho hắn rồi đi.

“Bận xong rồi?”

Bạch Tang Vận tiếp tục tản bộ, bất quá người bên cạnh lại thay đổi.

“Ừ, nên phân phó đều đã phân phó xuống.” Lam Khuyết Dương tâm tình vô cùng tốt kéo Bạch Tang Vận chậm rãi đi. Có thể cùng một chỗ với Bạch Tang Vận giống như vậy, là mộng tưởng nhiều năm của hắn, bây giờ đây đối với hắn mà nói đã là việc cực kỳ bình thường. Nghĩ đến tụi nhỏ, trong lòng Lam Khuyết Dương tuôn trào hạnh phúc ngập tràn. Hắn đột nhiên ôm ngang lấy Bạch Tang Vận, dùng sức trên chân, ôm Bạch Tang Vận “phi” lên nóc nhà.

“Khuyết Dương!” Bạch Tang Vận thoạt đầu hoảng sợ, bất quá hắn cũng chỉ là hoảng sợ. Hắn không biết khinh công, coi như là lĩnh hội một lần cảm giác của cao thủ võ lâm.

Đám cung nữ thái giám tất cả đều dừng chân nhìn lại, chỉ thấy một thân ảnh màu trắng bị người ôm bay qua, người nọ thoải mái cười, khuôn mặt quanh năm tái nhợt, hợp lên vẻ hồng hào.

Tiếp tục đọc “Tiêu Tương thủy sắc – Phiên ngoại 8”

Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 75~77

Đôi cánh mà tôi muốn có

  • Tác giả: Rbao0000
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ thất thập ngũ chương

Từ sau chuyện ấy, hơn một tháng đã qua. Thân thể Thượng Quan Thập cũng dưới sự tẩm bổ hợp lực của người hai nhà kia, khôi phục hoàn toàn. Cậu bây giờ, rốt cuộc cũng cảm nhận được khổ não của Thượng Quan Hữu Dực nằm viện khi đó. Bởi vì cậu hiện tại có thể nói là cứ nhắc đến canh là biến sắc. Lúc này, cậu chính là vì tránh né canh thập toàn đại bổ của mẹ Hiên Viên, mới trốn đến phòng khám bệnh, tiến hành tăng ca ngoài định mức.

Thượng Quan Thập ngồi trên ghế, tỉ mỉ hồi tưởng từng chút từng chút phát sinh một tháng nay, lơ đãng, một nụ cười khẽ nổi lên ở khóe miệng của cậu. Tiếp tục đọc “Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 75~77”

Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 73+74

Đôi cánh mà tôi muốn có

  • Tác giả: Rbao0000
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ thất thập tam chương

Sáng sớm ngày hôm sau. Thượng Quan Thập từ từ tỉnh lại. Khi cậu hồi tưởng lại chuyện phát sinh ngày hôm qua, cậu bỗng nhiên ngồi dậy. Thế nhưng, hông của cậu còn chưa có cong được ba mươi độ, liền có một trận cảm giác co rút đau đớn truyền đến. Bất đắc dĩ, cậu đành phải lại nằm xuống.

Thượng Quan Thập nhớ mang máng có người cứu cậu, thế nhưng chuyện xảy ra sau đó, cậu có cố nhớ lại cũng không ra. Cậu lắc lắc đầu của mình, theo bản năng nhìn về phía bên giường. Cậu phát hiện Hiên Viên Diệu và Nam Cung Diễm đều đang gục ở chỗ này. Trong nháy mắt, một trận cảm động nảy lên trong lòng, nước mắt ức chế không được rốt cuộc tràn mi mà ra, thấm ướt gối đầu bên tai. Tiếp tục đọc “Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 73+74”

Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 72

Đôi cánh mà tôi muốn có

  • Tác giả: Rbao0000
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ thất thập nhị chương

Hiên Viên Long Nhật dựa vào ô tô, vừa phun vòng khói, vừa chờ ba người đang chăm chỉ cày cấy trong kho hàng. Trong óc của hắn còn thiên mã hành không nghĩ: Không biết Thập còn có thể mang thai hay không a! Nếu như anh cả bọn họ lần này lại gieo giống thành công, mình không phải lại sẽ thêm mấy đứa cháu đáng yêu sao? Trời ạ! Vừa nghĩ tới lại có mấy quỷ nhỏ đáng yêu, gọi mình chú, mình cũng sắp muốn hôn mê rồi! Tiếp tục đọc “Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 72”