Bàn Ti động số 38 – Chương 75

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ thất thập ngũ chương

Ta bắt đầu hiểu, vì sao lúc chúng ta gặp lại, Tử Hằng cái gì cũng không nói, lại cắt ngang lời của ta.

Có rất nhiều chuyện, không có biện pháp nói.

Cũng nói không nên lời.

Ta với Tử Hằng đứng ở đầu thuyền bao lâu? Có lẽ không bao lâu, cũng có lẽ… rất lâu.

Ta mệt mỏi đi vào trong khoang thuyền, Hôi Đại Mao đã rời đi, một xấp bánh trăm quả vừa mới làm xong đặt trong mâm, còn nóng hôi hổi.

Ta cầm lấy một miếng bánh, bẻ ra, cắn xuống.

Bánh trăm quả từng rất thơm ngọt, bây giờ ăn, giống như nhai sáp.

Ta còn thật sự ăn, ăn hết sạch một mâm bánh trăm quả vừa làm xong.

Ta cần thứ gì đó bỏ thêm vào chính mình.

Ban nãy, ta cảm thấy trong cơ thể ta có thứ gì đó bị móc ra ngoài, thứ rất quan trọng, mất đi không biết đi đâu tìm về.

Thật là kỳ quái.

Tử Hằng luôn luôn cho ta. Ta cho tới bây giờ chưa từng hồi báo cho hắn cái gì. Một chút cũng chưa từng.

Nhưng chỉ là vừa rồi. Ở đầu thuyền. Ta cảm thấy ta có chút gì đó không thuộc về chính mình… Thật là kỳ quái.

Ta vẫn cảm thấy đói. Mở cái bọc của mình ra tìm đồ ăn.

Không có đồ ăn. Chỉ còn có mấy bình rượu.

Ta không muốn uống rượu.

Rượu đôi khi có thể làm cho ta cảm giác trong cơ thể mình có loại cảm giác nóng bỏng, đang thiêu đốt, khi đó, lại quên đi ý nghĩ trong lòng.

Thế nhưng ta bây giờ không muốn uống rượu. Ta cảm thấy trong lòng ta thực trống rỗng, rượu, không có khả năng lấp đầy.

Ta lại đi ra ngoài, theo mép thuyền, theo mùi thơm tìm đến phòng bếp. Không phải lúc ăn cơm, nơi này không có thức ăn gì, bất quá trên bếp lò có một cái lồng hấp, mở ra, bên trong có bánh bao hấp.

Ta từ trước đến giờ chưa từng cảm thấy bánh bao mê người như thế, lại hoặc là nói. Ta từ trước đến giờ chưa từng cảm thấy mình đói như thế.

Ta mặc kệ phỏng tay, lấy bánh bao trong lồng ra, ngốn nga ngốn nghiến nhét vào miệng.

Ta nếm không ra hương bánh bao, thử không ra là nhân gì, ta hung hăng nhét vào trong miệng, một lồng bánh bao rất nhanh thấy đáy. Sau đó ta lại mở lồng thứ hai. Ta cảm thấy ta giống như biến thành quỷ không thể siêu sinh trong ngạ quỷ đạo, ra sức ăn, vĩnh viễn cũng ăn không no.

Chúng ta có rất nhiều chuyện, không phải có pháp lực, đạo hạnh cao thâm là có thể làm được.

Ta với Lý Kha, chúng ta luôn luôn để lỡ nhau.

Ta và Tử Hằng, chúng ta đều biết đối phương có chuyện, lại không thể nói hết ra.

Hắn không thể bước trước một bước, ta thì nói không ra lời.

Ta bắt đầu hiểu. Vì sao có người lại bị chứng ăn vô độ.

Đó là một loại cảm giác lo lắng không cách nào loại bỏ, chỉ có không ngừng ăn, cảm giác mình mới có thể tồn tại. Mới có thể được cứu.

Ta ôm cái bụng căng tròn vo nằm trên giường, nghe bên ngoài có người oán giận nói mình không có thứ gì để ăn.

Ăn no quả nhiên cảm thấy tâm tình tốt hơn nhiều.

Thực ra ta và Tử Hằng không có khả năng có cái gì, chúng ta chỉ là… bạn tốt.

Nếu có cái gì, sớm đã có rồi. Ta biết hắn còn sớm hơn biết Lý Kha. Hắn giống như Phượng Nghi, bọn họ là một loại, ngay cả vị trí cũng không giống với chúng ta.

Ban đêm thuyền ngừng, bởi vì mưa càng lớn hơn.

Trên thuyền ngoại trừ chúng ta không có người ngoài, ừm, hoặc là nói. Không có yêu ngoài.

Dù sao chúng ta cũng không phải là người. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 75”

Bàn Ti động số 38 – Chương 74

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ thất thập tứ chương

Chúng ta dọc theo đường thủy trở về. Chúng ta chính là, ta, Hôi Đại Mao.

Nhiều thêm là, Tử Hằng, Phượng Nghi, còn có Tam Thất.

Tam Thất hoàn toàn không phải hướng về phía Bàn Ti động của ta mà tới, nàng hướng về phía cái gì, người trên thuyền đều rõ ràng.

Ta đối với loại hành vi này của nàng, cảm giác… nàng là đang leo lên một ngọn núi cao ngạo mạn không thể vượt qua, thế nhưng nàng không buông tay.

Có thể lựa chọn chính mình yêu ai, hơn nữa tự do theo đuổi, muốn thực hiện phần yêu này, đây là chuyện đòi hỏi dũng khí rất lớn.

Ta làm ổ trong khoang thuyền, nghe Tam Thất hát ở bên ngoài. Tiếng ca trong mưa phùn cùng nước sông uyển chuyển dao động, dường như đang phiêu đãng.

“Lá sen quần lụa hợp màu thay, sen nở mặt người thắm sắc hây…”

Ừm, gương mặt của Tam Thất, quả thực có thể coi là phù dung ngọc diện.

Giọng ca của nàng vô cùng mềm mại thành thạo, tiếng ca thực êm tai.

Trà trộn trong ao nào thấy được, nghe ca mới biết có người đây. (1)

Tiếng ca làm cho người ta tâm tình khoái trá — Đương nhiên. Phải nghe lọt mới được.

Khúc ca này của Tam Thất đương nhiên không phải hát cho ta nghe. Mặc dù nàng luôn luôn rất ôn nhu. Thế nhưng khuôn mặt ôn nhu nhìn lâu. Cũng sẽ cảm thấy tê dại. Cảm giác giống như một cái mặt nạ.

Ta cảm thấy rất mờ mịt. Lúc đi mờ mịt. Lúc về cũng vẫn mờ mịt.

Ta tìm không thấy cảm giác an toàn.

Ta biết. Ta là một con nhện. Ta ở tại một nơi tên là Bàn Ti động. Ta phải không ngừng mà tự nói với mình. Bằng không ta vẫn sẽ cảm giác mình là một con người. Ta hẳn là ở tại… Ta nên ở nơi nào đây?

Nhà của ta, không ở trong này.

Thân nhân của ta, cũng không ở trong này.

“Sư phó, người nghe, nghe thấy không?”

“Nghe thấy.” Ta lườm hắn một cái: “Ta lại không điếc.”

“Hát thật hay.” Hôi Đại Mao tán thưởng: “Nhưng ta cảm thấy Tam Thất sư bá không giỡn.”

“Ta cũng thấy thế…” Ta bỗng nhiên chợt nhớ lời này không thể nói tùy tiện, đánh bộp một cái trên đầu hắn: “Không được nói lung tung.”

“Ta biết, ta cũng sẽ không nói trước mặt nàng.” Hôi Đại Mao nói: “Ta lại không ngốc.” Hắn đang đập vỏ quả bạch quả, hắn làm việc này đặc biệt có thiên phú, trải quả bạch quả lên trên cái bàn đá nhỏ, trải đều. Hơn mười quả, một bàn tay ấn xuống, vỏ nứt ra toàn bộ, quả bị lột ra, rất nguyên vẹn.

“Sư phó người đem bánh trăm quả của ta cho ai ăn?”

Hắn còn muốn truy cứu chuyện này.

Tối hôm đó thết đãi Lý thư sinh cùng với Mạc Thư tại miếu Tống công thôi mà. Ta nghĩ nghĩ, Lý thư sinh cũng không tính người ngoài. Hắn nếu như thành thân với Tam Lục, vậy xem như… ờ, sư tỷ phu của ta?

Xưng hô này là lạ. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 74”

Kazoe Uta – Ikeda Ayako

Bài hát này rất dễ thương, được hát trong chương trình Minna no Uta của đài NHK năm 2008, sáng tác và biểu diễn bởi Ikeda Ayako ^^

Kazoe Uta – Bài hát đếm số

~ Ikeda Ayako ~
Dịch và sub: Yappa

Download bản Vietsub

Beat full cho những bạn muốn hát theo

Tag: 数え歌, counting song

Tàng tình – Quyển 2 – Văn án+Trích đoạn

Tàng tình

  • Tác giả: Nga Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Văn án

Hoạn nạn có nhau trong quá khứ, say sưa triền miên từng có,

Đều bắt đầu với một lời nói dối vô tâm, một đoạn tình yêu ẩn sâu.

Yên Vân Liệt không tiếc trợ Trụ vi ngược, hủy danh khí dự,

Chỉ vì đối tượng muốn ở cùng cả đời kia.

Song, ở đáy mắt hắn, Lăng Thanh thủy chung chỉ là địch phương đối lập,

Mà không phải người hắn yêu đến sâu nặng ấy,

Tình cảm khắc cốt, cuối cùng thành người xa lạ.

Nhưng lúc này, Lăng Thanh lại vì khôi thạch liên có cốt nhục của Yên Vân Liệt…

Ngoài ý muốn không được chờ mong này, nên lưu, hay là nên bỏ?

Mà sai lầm cùng hối hận vô tâm đúc ra, lại nên hoàn lại như thế nào?

Tàng tình – Quyển 1 – Chương 10

Tàng tình

  • Tác giả: Nga Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ thập chương

Lăng Thanh đi ra từ trong thư phòng của Đông Ly Mộ Vân, cũng không lập tức đến nhà ăn, mà là một mình một người đứng trong đình viện một lát.

Nhớ tới chính mình sáu năm trước bắt đầu chuyên tâm luyện kiếm, mấy năm nay gặp Đông Ly Mộ Vân cũng ít đi thấy rõ, lại là không biết hắn và An Dương vương vẫn còn thân cận như thế.

Bây giờ đã lớn, cũng không cả ngày đi theo phía sau Đông Ly Mộ Vân như hồi bé, thấy hắn đối tốt với người khác liền khổ sở giống như thứ quan trọng gì đó của mình bị cướp đi, thế nhưng gã An Dương vương kia… lại có loại cảm giác nói không ra, luôn cảm thấy người này thâm tàng bất lộ, không nên thân thiết quá mức.

Vừa đi vừa suy nghĩ sự tình, bất tri bất giác đi tới cửa phòng ăn, thấy Đông Ly Mộ Vân từ đầu bên kia hàng lang đi tới, chân mày nhíu chặt dường như vô cùng không vui, song ngẩng đầu thấy hắn ở phía trước, khóe miệng lại hơi nhếch lên một tia cười nhạt, đi nhanh mấy bước, “Chờ lâu chưa, có phải đói bụng lắm rồi hay không?”

Lăng Thanh lắc đầu, cùng vào phòng ăn với Đông Ly Mộ Vân, trên bàn đã bày một bàn món ăn, hương món ăn phiêu dật. Lăng Thanh nghe thấy Đông Ly Mộ Vân bảo hạ nhân đưa cơm nước vào trong phòng An Dương vương, cũng dặn dò món nào nhiều hơn một chút, món nào thì không cần, hiển nhiên biết rất rõ sở thích của người nọ.

Lăng Thanh tuy rằng kỳ quái cũng không muốn truy vấn nhiều hơn, ngồi xuống bên cạnh bàn, hạ nhân bưng một mâm đồ đặt trước mặt hắn, mở lồng bàn ra, bỗng nhiên một trận khói trắng mê tầm mắt, khói trắng tan đi liền thấy giữa mâm là một con cá mè hấp, thịt cá trắng nõn, trên thân cá rắc mấy hạt xanh miết, vừa nhìn liền khiến cho người ta chảy nước miếng.

Đông Ly Mộ Vân biết hắn thích ăn, còn một lần làm liền làm hai con, con kia chua ngọt đang muốn sai người cũng bưng lên cùng, đã thấy Lăng Thanh bụm miệng xông thẳng tới cửa, vịn khung cửa nôn khan.

“Làm sao vậy?” Đông Ly Mộ Vân vội vã đi qua vỗ lưng hắn giúp hắn thuận khí, vừa phân phó hạ nhân bưng trà khăn qua đây, “Ta sai hạ nhân tìm đại phu tới xem thử cho ngươi.”

Lăng Thanh nhắm mắt lắc lắc đầu, nhận lấy nước trà của hạ nhân súc miệng, sau đó mới đứng lên, sắc mặt khó coi đến lợi hại. “Ta không sao, có lẽ là vì mấy ngày nay gấp rút lên đường, quá mức mệt nhọc, hơn nữa thời tiết mấy ngày qua lại nóng…”

Thật ra trong lòng chính Lăng Thanh cũng có chút kỳ quái, tâm pháp nội công phái Thanh Hồng coi trọng nhất điều dưỡng tâm tính, sao có thể dễ dàng bị ảnh hưởng của thời tiết như thế? Mà càng kỳ quái hơn chính là, cách làm con cá ban nãy kia, rõ ràng trước đây ăn cũng không cảm thấy, thế nhưng vừa rồi vừa bưng mâm lên liền cảm thấy mùi tanh xông vào mũi, sau đó trong bụng một trận sôi trào.

Có lẽ thật sự là lên đường vất vả rồi… Lăng Thanh nghĩ không ra cái khác, chỉ có thể kết luận như vậy.

Thấy Lăng Thanh đỡ hơn một chút, lo lắng trên mặt Đông Ly Mộ Vân cũng hòa hoãn hơn, vỗ vỗ trên vai Lăng Thanh, ôn nhu nói: “Vậy ta sai người đổi mấy thứ thanh đạm cho ngươi, ít nhiều cũng phải ăn một ít, ăn xong sớm chút nghỉ ngơi.”

Lăng Thanh vẫn như cũ dùng tay áo che miệng, khẽ gật đầu.

Dường như vẫn là thiếu niên trước đây lúc nào cũng ỷ lại vào mình ấy, Đông Ly Mộ Vân tâm niệm khẽ động, không nhịn được đưa tay xoa xoa trên đầu hắn, bộ dáng giống như đại ca, lại có một chút tình tố không bình thường lắm bên trong, chỉ là bị giấu quá tốt, có lẽ Lăng Thanh cũng không có nhận ra.

Bị Đông Ly Mộ Vân đuổi về gian phòng, đối phương tựa hồ còn lo lắng, nói thế nào cũng phải tìm một đại phu xem thử cho hắn mới được.

Lăng Thanh chỉ cảm thấy buồn cười, chẳng qua là choáng váng đầu buồn nôn cũng không phải là tật bệnh xấu gì, tối đa thời tiết nóng bức cộng thêm mấy ngày liền đi đường bị cảm nắng mà thôi, thế này mà gọi đại phu chẳng phải cho người ta cười đến rụng răng?

Thật vất vả khuyên được Đông Ly Mộ Vân, Lăng Thanh đứng dậy từ trên giường, lấy Quy Mộng đặt ở trên bàn, chậm rãi rút kiếm ra.

Thân kiếm mảnh dưới ánh nến lập lòe làn ra cái lạnh thấu xương, chiếu ra đôi mắt hắn, óng ánh nơi đáy mắt nhấp nhô gợn sóng.

Quy Mộng là một thanh kiếm không thể giết người, mà lần này hắn muốn dùng nó giết Hoắc Hiền báo thù cho Liên di!

Ngân quang chợt lóe, mũi kiếm khiêu ánh nến, tay run lên, lại vung ra kiếm hoa lượn lờ. Trên mũi kiếm một đốm lửa nhỏ như hạt đậu kia, chớp chớp tắt tắt nhảy lên, kiếm phong vù vù rung động, lại chỉ làm cho màn giường khẽ lay động, trang sách khẽ lật, múa xong một chiêu, mũi kiếm xẹt qua đỉnh nến, phút chốc, tinh diễm trở về phía trên ngọn nến, cháy mờ mờ ảo ảo.

Lăng Thanh thu thế tra kiếm vào bao, lại thấy nội tức trong cơ thể tán loạn, vội vàng tĩnh khí ngưng thần, điều thuận về như cũ.

Thân thể của mình xác thực có chút không bình thường lắm, ngày xưa sau bữa cơm còn có thể so tài mấy chiêu với Đông Ly Mộ Vân, hôm nay chỉ đùa bỡn hai cái này liền cảm thấy mệt mỏi không chịu nổi. Lăng Thanh buông kiếm lại trở về trên giường, nghĩ, hẳn là vì mấy ngày nay quá mệt nhọc…

Đệm chăn đều là mới thay, đàn hương nhàn nhạt cùng với một chút hương bách hợp an thần, là hắn thích cũng là thói quen cho tới nay của hắn. Nhưng lại làm dấy lên một hơi thở khác trong trí nhớ của hắn — trầm liễm, ổn thực, có vài phần bá đạo không cho chống cự, quanh quẩn toàn thân. Mười ngón đan nhau, thân thể giao triền, thật sâu nuốt vào đối phương, thừa nhận luật động của y, tiếp thu nhiệt tình của y…

Hắn biết, nam nhân kia là cổ độc hữu dụng nhất đối với hắn trên đời này, trúng, liền không giải được, hãm vào, liền khó mà lại quay đầu…

Ngày mùng mười, Hoắc phủ trong kinh thành bận rộn và náo nhiệt, màn đỏ thẫm quanh tường quấn ngói, tân khách các đường nối liền không dứt, đội ngũ nâng thọ lễ vào cửa vẫn kéo dài đến đầu phố, đồ sộ và phô trương biết bao. Đội ngũ xuất giá của Đình Nghi công chúa mấy hôm trước cũng không phô trương bằng như thế.

Cửa sau Hoắc phủ, mấy đạo nhân ảnh lén lút.

“Người nào?” Thị vệ ở cửa còn chưa đợi thấy rõ người tới, đã bị mấy tỏa hồn châm phóng ngã. Đinh sắt dài ba tấc, một đầu có móc, vừa vào da thịt liền chui vào trong, là tuyệt học của phái Yên Thanh.

Chưởng môn phái Yên Thanh làm một cái thủ thế, phía sau có người đi lên kéo thi thể của thị vệ đi, phút chốc liền đổi xong y phục của thị vệ đi ra.

Thấy thế, chưởng môn phái Yên Thanh quay đầu lại khẽ gật đầu một cái, người ẩn từ một nơi bí mật gần đó lần lượt đi ra, Đông Ly Mộ Vân hóa trang thành vai kép võ cùng với Lăng Thanh hóa trang thành tiểu sinh, trong rương vốn nên để đạo cụ và y phục diễn bên cạnh người đặt kiếm khí của bọn họ, một vài nhân sĩ giang hồ khác cũng hóa trang thành các loại người trong hí kịch.

Thấy chưởng môn phái Yên Thanh ra hiệu có thể, liền khiêng cái rương tiến vào Hoắc phủ.

Hoắc phủ cực lớn, mái cong hành lang uốn lượn, trang trí hoa lệ.

Đi không bao lâu, liền thấy An Dương vương cùng với một người trông như thống lĩnh đi tới trước mặt, An Dương vương âm thầm dùng ánh mắt hướng Đông Ly Mộ Vân, năm ngón tay trái siết chặt, tay phải ra hiệu một và ba, tiết lộ cho bọn họ toàn bộ tình huống thủ vệ bên trong phủ.

Đông Ly Mộ Vân quay đầu lại, thấy An Dương vương và người nọ vòng qua chỗ ngoặt, thấp giọng nói mấy câu với chưởng môn mấy đại môn phái, mấy người kia chia ra mang người theo mình rời đi hướng khác nhau.

Lăng Thanh và Đông Ly Mộ Vân cùng với những người còn lại tiếp tục men theo hành lang dài đi về phía trước, đi không bao xa liền bị người ngăn lại.

“Các ngươi là ai?”

Đông Ly Mộ Vân hơi hạ thấp người, “Bẩm vị gia này, ngài vừa nhìn là biết chúng ta là gánh hát.”

“Gánh hát?” Trên mặt một người thị vệ bên cạnh lộ ra mấy phần cảnh giác, “Người của gánh hát đã tới rồi, đều đang chờ sau sân khấu, các ngươi là thế nào vậy?”

Lòng bàn tay cầm chiết phiến của Lăng Thanh hơi đổ mồ hôi, trong quạt giấu mấy cái phi tiêu, nếu như tình huống không đúng thì sẽ ném ra.

Đông Ly Mộ Vân cũng trầm tĩnh, “Vị gia này, ngài xem chúng ta nâng mấy thứ này như vậy, làm sao đi cửa trước làm nhục bộ mặt Hoắc đại nhân được chứ?”

Hai thị vệ kia đánh giá bọn họ một vòng, tựa hồ nghĩ Đông Ly Mộ Vân nói cũng có đạo lý, liền thả đi. Mọi người không khỏi đều thở ra một hơi.

Sân khấu dựng trong vườn, cách một ao hoa sen, trên tiểu lâu đối diện ngồi đầy tân khách, Hoắc Hiền ngồi giữa lầu hai, hai bên người tất cả đều là hộ vệ mặc đồ thêu hai con rắn nước.

Lăng Thanh sau sân khấu nhìn xuyên qua tấm màn vải, thủ vệ xung quanh tiểu lâu toàn bộ đã là người phe mình.

Trên sân khấu vừa mới diễn xong, trong tiểu lâu đối diện tiếng vỗ tay như sấm.

“Lăng Thanh.”

Theo tiếng quay đầu lại, Đông Ly Mộ Vân từ trong rương chứa đạo cụ lấy Quy Mộng ra đưa cho hắn, sau đó vỗ vỗ lên vai hắn, “Ở đây khinh công của ngươi tốt nhất, vậy xem ngươi đi.”

Lăng Thanh không lên tiếng, chỉ là gật đầu. Tiếp tục đọc “Tàng tình – Quyển 1 – Chương 10”