Bàn Ti động số 38 – Chương 90

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ cửu thập chương – Tình xưa nay dẹp sạch

Ngoại trừ chỗ vừa nãy ta bảo Hôi Đại Mao đi xử lý kia, lại tỉ mỉ lục soát, còn có hai chỗ nữa.

Trong thời gian ngắn như vậy, muốn tránh khỏi vô số tai mắt trong động của ta… Nàng, ợ, sinh hạ những thứ kia, lại giấu đi, thật không dễ dàng.

Hai chỗ còn lại ta tự mình đi xử lý.

Đều là nơi xó xỉnh, lật tảng đá lên là có thể nhìn thấy trong khe đá phía dưới… đều nhồi thứ đen thùi làm cho người ta buồn nôn. Tâm tình của ta càng ngày càng không tốt, ngực giống như đè nặng tảng đá, thế nhưng suy nghĩ tỉnh táo hơn vừa nãy. Bây giờ không phải là lúc phẫn hận than thở. Quan trọng là phải loại bỏ tai họa ngầm trong Bàn Ti động, còn có chính là… phải truy xét hướng đi của Tam Thất.

Ta đối phó đám này như đối phó đám thiêu thân, dùng võng bao lại, sau đó đều thiêu hủy, một chút mẩu vụn cũng không lưu lại.

Ta thậm chí cũng không liếc mắt nhìn, quá ghê tởm, một đống đông nghìn nghịt không biết có bao nhiêu cái, lúc đốt ngửi cái loại mùi cháy khét này, ngực của ta cũng cuồn cuộn muốn nôn.

Mặc dù đều đốt hai nơi này, ta vẫn… không nỡ trong lòng.

Khua tay áo xua tan không khí bẩn này, ta che miệng trở về, đi không bao xa, vẫn là nhịn không được phun ra.

Không chỉ bởi vì đám trứng ấy.

Còn cả bản lĩnh này của Tam Thất.

Ta không cách nào tưởng tượng nàng rốt cuộc vì sao lại biến thành như thế, sinh hạ đám trứng buồn nôn kia như thế nào, lại giấu kín chúng nó trong Bàn Ti động của ta như thế nào. Nếu như ta không phát giác, mà để đám thiêu thân này phá vỏ mà ra, như vậy trong Bàn Ti động của ta sẽ biến thành thế nào?

Tưởng tượng đến đây. Ta đánh cái rùng mình. Đứng thẳng.

Hoài niệm. Thương hại. Tình xưa quá khứ còn lại trong lòng đối với Tam Thất… Đều trở thành hư không.

Ta sẽ không lại ôm ảo tưởng gì với nàng.

Ta nhớ tình xưa. Nàng chôn giấu những con thiêu thân này trong Bàn Ti động. Có từng nhớ ta sao?

Ợ, phải rồi. Ta vừa nãy nôn một hồi. Chẳng lẽ nôn ra không chỉ là bã cơm. Còn cả bã cảm xúc? Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 90”

Trừng phạt quân phục hệ liệt – Quyển 1 – Chương 13

Trừng phạt quân phục hệ liệt

  • Tác giả: Phong Lộng
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ thập tam chương

Phòng khách sạn xa hoa, tựa như địa ngục.

Bởi vì sợ hãi một đêm trước đối với đồ chơi tình dục cắm vào còn tràn đầy, lại cởi quần, trước mặt em trai lộ ra vật đàn ông to lớn, khuôn mặt Lăng Vệ lộ ra biểu tình hoảng sợ.

“Không được!”

“Cái gì không được? Anh lại quên mất lời thề mình vừa nói! Cho dù không có lời thề gì, tự mình thoải mái là được rồi. Không để ý tới người chết sống vì anh, cũng là rất ích kỷ.” Lăng Khiêm lạnh lùng liếc cậu, cũng rất nhanh lại lộ ra nụ cười có thâm ý khác, “Có điều, có lẽ có phương pháp giải quyết tương đối hòa hoãn hơn.”

Bức bách cùng với dâm uy, Lăng Vệ bị buộc đáp ứng yêu cầu bỏ đá xuống giếng của Lăng Khiêm, thề thốt.

“Sau ba ngày, nhất định tuân thủ hiệp định, cho cậu tùy… tùy ý… làm như vậy.”

Không cam không nguyện nói ra lời hứa đáng sợ, Lăng Vệ bị tra tấn đến thiếu chút nữa rơi nước mắt.

Mặc dù như thế, Lăng Khiêm vẫn không dễ dàng buông tha cậu.

Trước khi đi ra, mệnh lệnh anh trai dùng tay xoa nắn hầu hạ dục căn bành trướng nảy lên của mình. Hắn nhẫn nại thật lâu, trong chớp mắt từ nửa thân dưới trần trụi của Lăng Vệ liền cứng rắn đến khiến người phát điên, vì thế, Lăng Vệ không dùng nhiều thời gian đã khiến hắn bắn ra.

“Hô, anh thật tuyệt!” Rên rỉ thỏa thích say sưa, hơn nữa cứng rắn cầm lấy tay Lăng Vệ, dùng trọc dịch màu trắng mình lưu lại tại đỉnh làm bẩn đầu ngón tay thon dài khêu gợi của anh.

Đầu ngón tay bị bắt bôi đầy tinh dịch của em trai, Lăng Vệ bị làm nhục, tức giận đến đỏ bừng mặt.

“Anh, cũng bôi tinh dịch lên cái tay kia.”

Lúc Lăng Vệ thủ dâm cho hắn, chỉ dùng tay trái.

Nhìn thấy vẻ mặt nhanh phát điên “Cậu mơ tưởng” kia của anh trai, Lăng Khiêm từ đáy lòng cảm vui vẻ khi bắt nạt được anh cả đáng yêu. Đôi môi xinh đẹp hơi giương lên, “Nếu anh nghe lời, em sẽ từ bi, hôm nay trước khi đi ra, sẽ quên cắm gậy mát xa vào cái mông của anh. Hay là anh thích cắm gậy mát xa đi dạo phố hơn?

Điều kiện này, Lăng Vệ căn bản không thể nào chống cự.

Màu gậy mát xa hồng phấn vẫn còn rơi trên cái thảm ban nãy, giống như một bằng chứng phụ nguy hiểm ác độc.

Lăng Khiêm lại đắc thắng.

Dưới nụ cười dương dương đắc ý của hắn, Lăng Vệ xấu hổ ngồi xổm xuống, dùng đầu ngón tay chạm vào bạch dịch còn nóng nóng sền sệt trên thảm, yên lặng bôi lên hai tay mình hương vị giống đực phát tán của phái nam nhỏ tuổi, nhuộm đầy năm ngón tay, bàn tay sạch sẽ của cậu. Thậm chí mu bàn tay cũng không thể may mắn thoát khỏi.

“Thật ngoan.”

Sau khi hoàn thành, còn phải tiếp nhận cái hôn cường liệt ý vị chiếm giữ.

“Được rồi. Đừng nhìn chằm chằm em như vậy. Hại em lại cứng lên rồi nha. Em sẽ không buộc anh bôi thứ của em đi dạo phố, ít nhất trước mắt sẽ không. Anh đi rửa tay đi.” Sau khi Lăng Khiêm cảm thấy mỹ mãn, tất cả mới chấm dứt, cười nói với Lăng Vệ, “Chờ một chút, chúng ta sẽ đi ra.”

Lăng Vệ trì hoãn thật lâu trong phòng tắm.

Rửa tay hao phí không ít thời gian, tiếp theo, cậu còn thử làm cho quân phục dúm dó phẳng phiu một chút.

Ở trường quân đội nhiều năm, cậu không thể chịu đựng được quần áo nhăn nhúm bẩn thỉu, nhất là quân phục trong tư duy luôn phải thẳng thớm mới tinh.

Tiếng gõ cửa, làm cho cậu phiền lòng xoay người.

Mở hé cửa ra, trầm giọng nói với người bên ngoài, “Tôi còn chưa xong, đợi lát nữa.”

“Anh, cái này cho anh.”

Thứ đưa vào có chút bất ngờ, lại là bộ quân phục trường quân đội Trấn Đế mới tinh, ngay cả cỡ cũng không sai

Lăng Vệ sợ hãi than một hồi, lập tức lửa giận bốc cháy lên trong ngực bụng.

Lăng Khiêm nó vốn đã thiết kế tốt! Cái gì đều sớm có chuẩn bị!

Thay xong quần áo, mở cửa, kinh ngạc phát hiện Lăng Khiêm đã thay quân phục Chinh Thế mới trong phòng.

Tuy tức giận đến lợi hại, ánh mắt chạm đến Lăng Khiêm thân hình thon dài, mặc quân phục màu trắng đẹp trai, cũng không khỏi không tán thưởng phong độ thế gia tướng quân toát ra trong xương cốt ấy.

Chỉ cần trên mặt Lăng Khiêm không có cợt nhả đáng ghét. Lúc im lặng, đích xác có loại khí thế kiên cường dứt khoát phát ra.

“Bộ dáng anh mặc quân phục, thật sự là rất đẹp trai.” Lăng Khiêm cũng đánh giá người từ trong phòng tắm ra.

Tao nhã tới gần, môi nóng kề vào tai, thấp giọng hỏi, “Anh cả ngày ở trong trường quân đội ăn mặc đẹp trai như vậy đi tới đi lui, làm cho người ta thèm nhỏ dãi, trong trường quân đội Trấn Đế nhất định có rất nhiều người buổi tối nghĩ tới khuôn mặt của anh mà tự an ủi.”

Hắn luôn có thể dễ dàng làm cho Lăng Vệ chật vật khốn quẫn.

“Nói bậy cái gì? Chỉ có cậu mới có thể biến thái như thế.” Lăng Vệ lạnh mặt, “Không phải muốn đi ra sao? Định đi nơi nào?”

“Anh muốn đi đâu?

“Cậu là quan trên của tôi, người quyết định hẳn là cậu.” Sắc nhọn ném lại lời nói về cho Lăng Khiêm, quân phục mới tinh phẳng phiu làm nổi lên khí thế lão luyện, Lăng Vệ không tự do trở nên cường ngạnh, “Dù cho tôi nói ra nơi bản thân muốn đi, cậu cũng sẽ bác bỏ, sau đó dùng quyền lực của cậu ép tôi đi với cậu.”

“Chậc chậc, anh cũng rất thông minh nhé, biết dùng phép khích tướng với em. Đáng tiếc a, em chính là sinh viên ưu tú đứng đầu về chiến thuật tâm lý trong hệ chỉ huy, sẽ không dễ dàng mắc mưu.” Lăng Khiêm búng tay. “Vốn định cùng đi nơi anh muốn đi. Bây giờ đổi ý, do em quyết định hành trình. Anh, nhớ kỹ bài học này, cũng không thể chơi thủ đoạn tâm lý với em nha.”

Khi rời khỏi khách sạn tính tiền, giá cả xuất hiện trên hóa đơn, làm cho Lăng Vệ không thể tin vào hai mắt của mình. Biết nơi này chi phí rất cao, có điều chỉ là một căn phòng buổi tối, lại có thể có loại giá này?

Lăng Khiêm không thèm quan tâm kí tên trên hóa đơn, dẫn Lăng Vệ ngồi trên chiếc xe hình đĩa rêu rao kia.

Mục đích của hai người, cũng là một nơi vô cùng xa xỉ. Lấy cuộc sống tại trường quân đội cứng nhắc của Lăng Vệ, cũng từng nghe cái tên “Cảnh đẹo linh hoạt”.

Câu lạc bộ chỉ người có đặc quyền mới có thể tiến vào, chi phí đắt đỏ. Nghe nói tương ứng với cơ sở phục vụ toàn bộ. “Không cần căng thẳng. Hôm nay sẽ không mang anh đi cửa hàng đồ chơi tình dục. Lần trước mua đều mới dùng mà, bằng không quá lãng phí tiền tiết kiệm của anh.” Câu lạc bộ trang hoàng đủ loại, Lăng Khiêm dường như ngựa quen đường cũ, cự tuyệt dẫn đường của người hầu nữ xinh đẹp, lập tức dẫn Lăng Vệ đi vào trong, ấn nút thang máy, “Chỉ là mang anh đi ăn cơm, sau vận động kịch liệt, chẳng lẽ bụng anh không đói sao?”

Lăng Vệ cố gắng hết sức không để ý tới ngôn từ hạ lưu mờ ám của hắn.

Sau khi ra khỏi thang máy, tới nhà hàng cao cấp nằm ở tầng cao nhất

Lăng Vệ lộ ra vẻ mặt kinh ngạc với phong cảnh xuất hiện trước mắt. Lăng Khiêm nhìn cậu, thú vị cười rộ lên, “Anh chưa từng tới nơi này đi?

“Đương nhiên chưa.” Lăng Vệ từ trước đến nay tránh nơi xa hoa, cậu cảm thấy nó không thuộc về thế giới của cậu.

Nhưng nhà hàng trước mắt, thật sự làm cho người ta kinh ngạc.

Không nghĩ tới có thể được thấy lâm viên Trung Quốc cổ trong truyền thuyết của thời đại trước, bất kể là có giống hay không, nhưng núi giả, đình đài, lầu các mà tầm mắt trông thấy, gần như giống y xuất hiện trong video hư cấu.

Phong cảnh sắp xếp trình tự sâu xa, chằng chịt thích thú, không trung thậm chí phất phới hơi nước mơ hồ, tuyệt đẹp đến làm người ta cảm động.

Ở tầng cao nhất trên không tạo ra phong cảnh làm rung động như thế, nhất định hao không ít tâm huyết của nhà thiết kế.

Cũng là một công trình khổng lồ.

“Núi giả bên kia, còn có giống thực vật gọi là cây liễu, đều là cố ý dùng quân hạm chở từ trên trái đất tới. Lăng Khiêm mỉm cười, trái đất mặc dù đã bỏ hoang rất nhiều thế kỷ, đã không còn loài người cư trú, thế nhưng vẫn có không ít thứ tốt.”

Lăng Vệ bị dẫn theo, đi lại trên con đường đá nhỏ giống như trong mộng.

“Anh rất thích chỗ như thế.”

“Vậy sao?”

“Ít chơi chữ trước mặt em đi.” Giọng nói Lăng Khiêm hơi trầm, “Anh thích cái gì, chẳng lẽ tự anh không biết sao? Phải dùng cái loại chữ như đúng mà là sai này tới lấy lệ? Lại nói, nếu em không xác định đây là sở thích của anh, cũng sẽ không mang anh tới nơi này.”

Lăng Vệ bị quở trách vô cùng xấu hổ.

Thân là anh cả, lại là sĩ quan dự bị, lại có thể bị em trai dạy bảo như thế.

Thế nhưng, cậu không thể cãi lại.

Lăng Khiêm quả thật hiểu rõ sở thích của cậu. Nếu so sánh, cậu là anh trai đây mới không có cái lập trường ấy.

Sau khi chuyển vào núi giả, tiếng nước chảy róc rách càng phát ra rõ ràng. Lăng Vệ trong hi vọng thiếu chút nữa phân không rõ phương hướng, đi theo Lăng Khiêm dẫn đường, đi qua một cây liễu rủ

“Rất thú vị đi?” Giọng nói của Lăng Khiêm lại trở nên thật đắc ý lấy lòng.

Đúng vào lúc ăn cơm, trong nhà hàng ngồi mấy bàn người, hai ba người tụ một chỗ, đang vừa dùng cơm, vừa nói cười. Nhìn ra được, toàn bộ là người có thân phận.

Cũng đúng. Câu lạc bộ này, vốn chính là người đặc quyền mới có thể gia nhập.

Khi bóng dáng hai anh em xuất hiện, toàn bộ nhà hàng an tĩnh lại một cách kỳ lạ.

Ánh mắt mọi người chuyển hướng sang bọn họ, Lăng Vệ cảm thấy gây nên sự chú ý cũng không phải là Lăng Khiêm, mà là chính cậu. Cậu cúi đầu nhìn đồng phục màu lam đậm trên người mình, sợ rằng có tư cách tiến vào cũng chỉ là nhân vật quyền uy tương lai của trường quân đội Chinh Thế.

“Bọn họ đều đang nhìn anh nha. Anh trai.” Trong lời nói của Lăng Khiêm chứa thâm ý khiến cho Lăng Vệ không thể phỏng đoán.

Hắn cầm lấy cánh tay Lăng Vệ, giống như sợ cậu chuồn mất.

Đi vào nhà hàng, chọn vị trí gần cửa sổ, nơi này có thể nhìn thấy dòng nước nhân tạo và cây liễu bên ngoài, phong cảnh hợp lòng người.

“Ăn cái gì?” Lăng Khiêm đưa thực đơn cho Lăng Vệ.

Lăng Vệ nhíu mày với chữ tiếng Trung trên thực đơn.

Căn cứ vào chương trình học huyết thống, cậu và tướng quân Lăng cùng một giống người, hẳn là có nguồn gốc với Trung Quốc trên trái đất cổ đại, có điều, loại chữ tiếng Trung này dưới chế độ hệ thống văn tự liên bang, đã dần dần biến thành thứ chỉ có người nghiên cứu chuyên nghiệp mới hiểu.

“Anh không thích những thức ăn này? Cũng phải, đều là tên món ăn Trung Quốc cổ đại, gì mà phỉ thúy bát trân (1), căn bản không biết là cái gì.”

“Không phải.” Lăng Vệ không muốn vòng vo, nghiêm nghị trả lời, “Tôi chỉ là không biết xem văn tự của Trung Quốc cổ đại.” Nếu như không phải rất có hứng thú đối với Trung Quốc thời cổ đại, cậu có lẽ ngay cả trên thực đơn chính là chữ tiếng Trung cũng chưa chắc đã biết.

“Xin lỗi, em không để ý.” Lăng Khiêm sau khi ngớ ra, lập tức rút thực đơn Lăng Vệ trên tay Lăng Vệ, “Em từng học tiếng Trung, vì thế không nghĩ vấn đề trên phương diện này của anh. Em xin lỗi, em không cố ý khiến anh khó xử.” Hắn nhẹ nhàng hơn một chút. Giống như hi vọng bù lại thấp giọng hỏi, “Em đọc tên mấy món ăn đặc biệt trên thực đơn cho anh nghe nhé?”

Lăng Vệ giật mình.

Cậu vốn tưởng rằng Lăng Khiêm sẽ không nể nang chút nào tăng thêm chế nhạo với cậu.

Lăng Khiêm thật sự đọc hết các món ăn quan trọng một lần, có cái tên Lăng Vệ từng xem qua trong tư liệu dùng ngôn ngữ liên bang, không nghĩ lại thật sự có người có thể căn cứ vào phương pháp cổ mà làm ra.

“Ngoài mấy cái này, anh còn muốn ăn món gì nữa không?”

Bởi vì may mắn bước vào nhà hàng như vậy, Lăng Vệ có chút khó khăn rốt cuộc nên nếm thử món nào mới tốt. Không phải ăn ngon, cậu chỉ là rất tò mò rốt cuộc sẽ có hương vị gì. Trong tài liệu mơ hồ, Trung Quốc thời cổ, là một quốc gia tràn ngập văn hóa ẩm thực.

Lăng Khiêm nhìn ra do dự của cậu, “Món nào cũng gọi là được.”

“Không, quá lãng phí.”

“Đừng lo.”

Lăng Vệ còn muốn lên tiếng, Lăng Khiêm hảo tâm chêm một câu, “Dù sao tiêu cũng là tiền của em. Tiền anh, giữ lại mua đồ chơi dùng trên người anh là được”.

Lại kéo đến chuyện này!

Lăng Vệ tức giận giống như bị người đánh một cái gậy, lập tức xoay mặt ra phía ngoài cửa sổ.

Lăng Khiêm trầm thấp cười, gọi một nữ bồi bàn mặc trang phục Trung Quốc cổ đại. Gọi mỗi đồ ăn tương đối ngon trong nhà hàng năm đĩa.

Bởi vì Lăng Khiêm sau đó có xin lỗi, đồ ăn Trung Quốc tản ra mỹ vị rất nhanh được bưng ra từng món, Lăng Vệ bắt đầu bụng đói kêu vang cuối cùng vẫn là bỏ qua khó chịu với em trai, bắt đầu cùng ăn.

Nói chuyện phiếm trong trường quân đội, bầu không khí bữa trưa của hai anh em xem như không tệ. Tiếp tục đọc “Trừng phạt quân phục hệ liệt – Quyển 1 – Chương 13”

Cứ như vậy sát bên người mà qua – Convert

Tên gốc 就这么擦身而过
Hán Việt Tựu giá yêu sát thân nhi quá
Tác giả Lâm Nhược Ly
Thể loại Ngôn tình, hiện đại

Tiếp tục đọc “Cứ như vậy sát bên người mà qua – Convert”

Bàn Ti động số 38 – Chương 88+89

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Lần này vẫn là 2 chương nhé ^^

Đệ bát thập bát chương – Người môi giới người bảo lãnh và người làm mai

Ta vừa nói chuyện Tam Thất khác thường, chạy đi, cái nhìn của Hôi Đại Mao nhưng khác với ta: “Sư phó, thật ra ta nói, Tam Thất sư thúc nàng đi cũng tốt.”

“Hở?” Ta bực: “Làm sao vậy? Nàng có phải… đắc tội ngươi chỗ nào hay không?”

“Sư phó, thật ra… ta cảm thấy nàng căn bản không phải cùng một loại người với người, nàng người kia nghĩ cái gì ngươi căn bản không biết, hơn nữa hai người bình thường ngay cả nói cũng không nói hết, nàng cái gì cũng không nói cho người, người cũng không biết nàng cả ngày làm trò gì. Nhớ tình bạn cũ là một chuyện, vậy cũng phải xem là đối với ai chứ. Ví như ta chẳng hạn, ta liền…”

Hắn nói chuyện đề tài rẽ hướng, bắt đầu thổi phồng chỗ tốt của mình, ta ngậm cười nghe hắn nói… Có điều, Hôi Đại Mao cũng không nói sai.

Ta và Tam Thất, thật sự… không phải cùng một loại người.

Chính ta cũng có cảm giác ấy.

Tục ngữ nói, không cùng chí hướng khó mà cùng làm việc.

Bị Hôi Đại Mao nói như thế, lo lắng của ta cũng bớt đi.

“Tam Lục nàng ở đâu?”

“Ở chỗ Không Trung đình.”

Không Trung đình áp vào bên trái, nơi đó ta nhất thời đột phát ý tưởng làm ra một nơi giết thì giờ, đó vốn là một hang động rộng lớn cực trống trải sâu xa, phía dưới rất sâu rất tối cũng có một con sông ngầm, ném tảng đá đi xuống phải nửa ngày mới có thể nghe được một tiếng nước vang mơ hồ, ta ở trên không nơi đó xây một cái đình, chỉ có mấy cái xích sắt cố định, không có đường nhỏ nhịp cầu liên thông, đốt đèn đá bốn phía, trong đình yên tĩnh thâm u, ở nơi đó thổi khúc, xướng ca, tiếng vọng thâm thúy mênh mang, kéo dài xa thẳm không dứt, quẩn quanh hơn ba ngày, quả thực giống như tiến vào một thế giới khác.

Ta đi hướng bên kia. Vừa thấp giọng hỏi Hôi Đại Mao trong động có gì khác thường hay không. Hắn trả lời tất cả như thường. Đám nhện dệt võng. Đám chuột nghiêm phòng cảnh giác. Ta kể với hắn về lũ thiêu thân kia. Hôi Đại Mao sau khi giật mình cũng cười: “Sư phó. Không phải ta nói ngoa đâu. Bàn Ti động chúng ta có thể không đối phó được cái khác. Nhưng chỉ bằng hàng ngàn hàng vạn muội tử tám chân dưới tay sư phó người. Giương võng bắt phi trùng chính là được trời ưu ái ha.”

“Mặc dù nói như thế. Có điều tuyệt đối không thể lơ là.”

Nói xong. Đã tới chỗ không có đường đi. Xa xa có thể trông thấy một quầng u ám. Ánh đèn của Không Trung đình mông lung như trăng. Trong đình có hai người. Một đương nhiên là Tam Lục. Một thì…

“Lý thư sinh biết khinh công? Lẽ nào hắn cũng tu đạo?”

“Đâu có. Hắn không biết.” Hôi Đại Mao nói.

“Vậy hắn làm sao qua được?”

“Cái này, ta nói chuyện này rất cổ quái nha, Tam Lục sư thúc cứng rắn mang hắn qua, có điều mang qua rồi, hai người lại không nói lời nào…”

Ta nghi hoặc: “Cách xa như vậy, ngươi biết bọn họ nói chuyện hay không? Chẳng lẽ ngươi… nghe lén?”

“Trong đình này một chút thanh âm bốn vách cũng vọng lại không ngừng. Bọn họ từ khi qua đây đến bây giờ chút xíu thanh âm cũng không có, vậy khẳng định là không nói chuyện.” Hôi Đại Mao biện bạch: “Lại nói ta muốn nghe còn phải tự mình đi qua nghe lén sao? Tùy tiện gọi một con nhện qua không phải…” Ta nhìn hắn, Hôi Đại Mao vội vàng xua tay: “Ta cái gì cũng chưa nói. Thật sự. Nhàn sự của Tam Lục sư thúc ta không quản, cũng quản không nổi nha.”

“Ngươi biết là được rồi.”

Nhìn hai người trong đình, một đứng, một ngồi, một lúc lâu cũng không động, cũng không nói.

Một lát sau một người ngồi xuống, nhưng người vốn đang ngồi lại đứng lên.

Tiếp tục trầm mặc.

Bọn họ đây là tính diễn kịch câm sao? Diễn kịch câm cũng phải khua khua chứ?

Hôi Đại Mao nhỏ giọng nói thầm, thanh âm cực khẽ: “Ta nói, Tam Lục sư thúc rất không dứt khoát. Nếu thực sự thích, đẩy ngã liền… gạo nấu thành cơm, vậy không phải gì cũng xong sao, khà khà, khà khà.”

Ta dùng đao mắt khoét hắn, hắn da mặt dày cười đùa với ta: “Ta nói đúng mà. Ngươi xem người ta này nào trại chủ, nào động chủ, cướp một áp trại phu nhân, diện thủ tướng công. Vậy dứt khoát gọn gàng bao nhiêu chứ…”

Ta ngay cả trừng hắn cũng lười trừng.

Hôi Đại Mao nói chuyện ấy à… Miệng chó không thể khạc ra ngà voi, trong miệng chuột cũng phun không ra lời hay.

“Quên đi, ta cũng quản không được. Vội chính sự đi thôi.”

Ta đang muốn xoay người đi, bỗng nhiên phía sau truyền đến một tiếng gọi: “Đào Hoa!”

Thanh âm kia cũng không cao lắm, thế nhưng trong cả thạch động đều quanh quẩn một tiếng ấy, Đào Hoa Đào Hoa Đào Hoa Hoa Hoa Hoa Hoa —-

Ta sửng sốt, xoay người lại.

Lý thư sinh gọi ta làm cái gì?

Có điều…

Rất kỳ quái, hắn xưa nay nói chuyện, ta liền có một loại cảm giác tim đập nhanh. Vừa rồi tiếng hắn gọi ta kia. Ta sao lại cảm thấy… giống như trong tiểu thuyết thường viết. Ngực dường như bị búa tạ đánh trúng, mạch suy nghĩ bị rung động cũng theo dư chấn không dứt.

“Có việc sao?”

Thanh âm của ta vọng lại ong ong. Nghe lên vừa bất ngờ vừa rất vô lễ, tóm lại… rất ngốc.

“Phiền ngươi, có thể mang ta qua hay không.”

“Hở?”

Ta đần ra.

Yêu… Yêu cầu này thực sự là…

Nói thật yêu cầu của hắn rất thỏa đáng, cũng không phải chuyện khó làm, có điều…

Việc này… Ta là đứng phe Tam Lục a, nàng mang người qua, bất kể nàng có tính toán gì không, dù cho nàng muốn để Lý thư sinh chết đói chết khát trong đình cũng không liên quan đến ta, ta sao có thể phá bệ của nàng chứ.

“Ừm… Lý công tử à, chuyện này thì…”

Ta vừa lung tung tìm từ, vừa kéo Hôi Đại Mao muốn xoay người chạy đi.

Tam Lục bỗng nhiên động, nàng đứng lên, một phen kẹp Lý thư sinh lên.

Đúng vậy, không phải ôm, không phải khiêng, không phải kéo.

Chính là kẹp!

Kẹp phía dưới cánh tay, nhún người một cái, từ chỗ đình qua đây.

Ợ, nhắc tới màn ấy à…

Tam Lục rất phiêu dật, rất giống một bộ phim tên là Thần thoại trước kia, Kim Hee Sun một thân bạch y, vạt áo như gió, nhẹ nhàng như tiên bay qua một khe suối sâu. Phải nói tạo hình thân thể diện mạo khí chất của Tam Lục tuyệt đối hơn xa mỹ nữ họ Kim, thế nhưng… cái này, dưới cánh tay nàng kẹp một người sống… Cái này, không thể so sánh.

Tam Lục vững vàng đứng lại, buông Lý thư sinh ra, bản thân xẹt qua bên người chúng ta đi rồi.

Khi nàng xẹt qua chúng ta, ta cũng có thể cảm giác được một luồng khí lạnh lùng nghiêm nghị đập vào mặt.

Tam Lục xem ra phiền muộn không nhẹ a…

Nhìn động tác của nàng, nhanh như thế dứt khoát như thế là có thể nhìn ra. Mặc dù nàng bình thường cũng rất nhanh rất dứt khoát, thế nhưng lúc này từ đầu đến chân đều tản ra luồng khí thế người sống chớ gần, chớ chọc ta phiền.

“Ừm, Lý công tử à… Ngươi xem chuyện này thật sự là, thật ra ta vừa rồi ấy. Là muốn tới giúp ngươi…”

Lý thư sinh liền chắp tay, cũng đi.

Lưu lại ta và Hôi Đại Mao hai mặt nhìn nhau.

Ngươi xem chuyện này nháo, chúng ta không tính toán dính vào chuyện bao đồng, thế nhưng chuyện bao đồng lại cứ dính lấy chúng ta.

Sau một lúc lâu, Hôi Đại Mao đến một câu: “Sư phó, người nói rất đúng. Không làm môi giới, không làm bảo lãnh, không làm mai cả ba đều tốt. Không chỉ việc này không thể làm, một khi gặp phải, còn phải vòng qua né tránh, cách càng xa càng tốt. Người nói chúng ta trêu ai chọc ai? Đây không phải là cái gì? Cái gì mà cá gặp họa ấy?”

Ta thở dài: “Là họa lây cả cá.”

“Ôi, dầu sao bị họa đều là cá.” Cá trong miệng Hôi Đại Mao, không cần hỏi, hai con.

Hắn một con, ta một con.

Thật ra ta mới là con bị hại chủ yếu ấy chứ.

Ta trái lo phải nghĩ nửa ngày. Đến bữa trưa, ta mới suy nghĩ cẩn thận. Không ngờ như thế, đây đều trách Lý thư sinh không tốt. Hắn nếu không gọi ta, sẽ không phiền toái đến ta! Bọn họ muốn phân muốn hợp muốn tốt muốn ầm ĩ liên quan cái quái gì đến ta chứ! Sao lại làm ta bây giờ buồn bực như thế.

Hơn nữa ăn cơm buổi trưa, chỉ mình ta tới phòng ăn, người khác không một ai tới. Hôi Đại Mao làm hết phận sự đi chỗ từng người một, trở về nói: “Phượng tiền bối nói không ăn. Tam Lục sư thúc căn bản không để ý đến ta, Lý thư sinh nhờ ta lấy hai cái bánh bao cho hắn lấp bụng là được, ừm, Ngao công tử hình như đang nhập định, bên ngoài phòng lập một tầng kết giới.”

“Được rồi. Bọn họ không đến chúng ta tự mình ăn, canh hôm nay không tồi.”

Hôi Đại Mao ngồi xuống cùng ăn cơm với ta, nói thật ra không có khách nhân ta lại thực sự ăn một bữa cơm ngon, không cần nghĩ ai ăn nhiều ai ăn ít, gắp thức ăn cho ai khuyên ai uống rượu linh tinh.

Ta và Hôi Đại Mao ăn no nê, canh uống sạch sẽ.

“A, đúng rồi.” Hôi Đại Mao bỗng nhiên nghĩ tới: “Sư phó, viện Tam Thất sư phó từng ở, có một thứ… Nhìn thấy không phải của chúng ta. Có lẽ là nàng bỏ lại, có phải đưa tới chỗ sư phó người trước không?”

“Một thứ? Nàng bỏ lại thứ gì?”

Quả thực là không có khả năng a. Tam Thất người này, kẻ khác không thể chiếm được một chút lợi lộc gì từ nàng. Nếu nói nàng mang đi thứ gì ta còn thấy đáng tin hơn, nàng nếu bỏ lại cái gì… Khụ, trừ phi là rác rưởi.

Ta cùng Hôi Đại Mao vòng qua sân, từ cửa hông vào phòng Tam Thất ở, trong phòng này rất kỳ quái, ta còn nhớ Tam Thất luôn luôn thích gian phòng thơm phức, luôn làm hoa phấn trưng cho gian phòng rất dễ chịu. Thế nhưng bây giờ trong phòng này có một cỗ… mùi tanh.

“Ừm. Chính là cái này.”

Hôi Đại Mao lấy ra chính là một cái…thoạt nhìn rất kỳ quái.

Một tầng màng rất mỏng, sao lại cảm thấy, không sợi không lụa, không tơ không vải…

Đây là thứ gì?

Hơn nữa mùi từ chỗ này phát ra.

“Đây là thứ gì?”

Hôi Đại Mao nhìn nhìn ta, sau đó lại nhìn nhìn thứ kia… Nhỏ giọng: “Dù sao không giống thứ gì tốt, còn khó ngửi như vậy.”

Hắn dường như còn có lời chưa nói ra.

Ta liếc nhìn hắn một cái, Hôi Đại Mao hơi ấp a ấp úng: “Cái này… Hình như hơi giống… thứ ấy.”

“Thứ gì?”

“Ôi trời, sư phó người không hiểu… Cái này, ta cũng không biết nói như thế nào.”

“Ngươi không nói làm sao biết ta không hiểu chứ?” Người này thật là.

“Cái này, người, người vẫn là một cô nương mà, thứ này người chắc chắn không biết…”

Hở?

Hôi Đại Mao không còn cách nào, rất nhỏ nói: “Chính là… giống… nhau thai…”

“Nhau, cái gì?”

“Ôi trời ta đã nói người không hiểu, ừm, sư phó người từng thấy chưa, ừm, cái loại màng trên bèo cỏ lau bờ sông ếch quấn quít lấy thường thường lưu lại ấy…”

“Từng…” Thấy.

Ta ngây người.

Trứng… Trứng…

Gần đây tần suất xuất hiện của cái chữ này rất cao, mà hiện tại lời nói này của Hôi Đại Mao, không phải do ta không suy nghĩ theo phương diện ấy…

Chẳng lẽ Tam Thất và đám thiêu thân đẻ trứng kia, có quan hệ gì? Nàng có phải che đậy, cất chứa thiêu thân không ngừng đẻ trứng kia không? Hay là…

Hay là…

Mộng tỉnh nhập hí – Convert

Tên gốc 梦醒入戏
Tác giả Phác Linh
Thể loại Ngôn tình, võng du

Tiếp tục đọc “Mộng tỉnh nhập hí – Convert”