Tàng tình
- Tác giả: Nga Phi
- Chuyển ngữ: Yappa
- Mục lục
Đệ thập nhị chương
Sau khi dùng xong bữa tối, mấy vị phó tướng đều tụ tập trong doanh trướng chủ tướng thương thảo bước đối sách tiếp theo. Thống soái người Liêu bị Yên Vân Liệt bắn chết, nhưng người Liêu lại không có ý đồ lui binh.
“Mất chủ tướng chẳng qua là một đám binh tán loạn, không đáng để sợ!” Dần Hổ kết luận.
Nhưng bị Đông Ly Mộ Vân bác bỏ, “Ta lại không cho là như vậy, bọn họ lần này phía sau có ma giáo nâng đỡ, hiện tại không có chủ soái còn không lui binh, hiển nhiên còn có ý đồ.”
Dần Hổ không phục cách nói này của hắn, “Ý đồ gì? Đã không còn người chỉ huy đánh trận còn có thể có ý đồ gì? Không phải là đều coi trọng mỹ nhân xông vào trong doanh địa ngày đó thôi sao? Nhắc tới cũng phải, chỗ người Liêu tìm được mỹ nhân da mỏng thịt mềm như thế? Chậc chậc chậc, đáng tiếc là nam nhân, nếu không ta cũng đoạt đi sưởi ấm giường.”
“Dần tướng quân…” Nguyễn Tố Tuyết lên tiếng, ý bảo hắn không nên lại tiếp tục nói bậy, như thế, Dần Hổ lập tức ngoan ngoãn ngậm miệng, Nguyễn Tố Tuyết lại chuyển hướng Đông Ly Mộ Vân, “Ý nghĩa của Đông Chu vương… là bọn chúng còn ngấp nghé gì đó, vì vậy mới chậm chạp không chịu lui binh?”
Đông Ly Mộ Vân gật gật đầu, “Đối với bọn chúng mà nói, chinh chiến nhiều năm với chúng ta nhưng vẫn còn giằng co chẳng được, không bằng dùng phương pháp đó, thiên hạ Trung Nguyên mà mất, còn có ai ngăn cản được bọn chúng?”
Chuyện lăng Diễm đế và chín đỉnh chỉ có số ít người biết được, vì vậy Đông Ly Mộ Vân cũng không nói quá rõ ràng.
Nguyễn Tố Tuyết lui mấy viên phó tướng, chỉ lưu lại Lăng Thanh cùng Đông Ly Mộ Vân, hỏi, “Ở đây đã không có người ngoài, ta nói chuyện cũng không cần che che giấu giấu, Đông Chu vương, ta hỏi ngươi một câu, có muốn đáp hay không, cũng không ép ngươi.”
Thấy Đông Ly Mộ Vân gật đầu, Nguyễn Tố Tuyết nói tiếp, “Ngày đó chuyện Vũ Hoàn sơn, có phải là ngươi và An Dương vương âm thầm an bài hay không? Bản đồ lăng Diễm đế và bản vẽ cơ quan, trên tay ngươi có phải cũng có một phần?”
Lăng Thanh chấn động, không ngờ Nguyễn Tố Tuyết lại đưa ra câu hỏi giống như Yên Vân Liệt.
Yên Vân Liệt vẫn còn có thù hận với Đông Ly Mộ Vân, y đã không chỉ một lần nhắc nhở mình, không nên dễ tin Đông Ly Mộ Vân, chuyện phát sinh ngày ấy trên Vũ Hoàn sơn, người được lợi lớn nhất chính là Đông Ly Mộ Vân cùng An Dương vương, nói không chừng đây hết thảy chính là bọn họ an bài, để lấy được phần bản vẽ cơ quan lúc đó còn đang trong tay mình.
Cho dù biết “cập đệ” trên người mình là Đông Ly Mộ Vân hạ, thế nhưng hắn và Đông Ly Mộ Vân quen biết nhiều năm như vậy, ra sống vào chết cũng mấy lần, hắn nguyện ý chờ Đông Ly Mộ Vân chính miệng thẳng thắn chuyện này với mình, nhưng thủy chung không muốn tin trong lòng Đông Ly Mộ Vân có dã tâm, thậm chí cũng mơ ước vị trí cao cao tại thượng ngồi ôm thiên hạ ấy.
Biểu tình trên mặt Đông Ly Mộ Vân hơi biến hóa, nhưng giọng điệu mở miệng cực kỳ bình tĩnh, nghe không ra chột dạ và hoảng loạn gì, “Không dối gạt Kỳ phu nhân, bản vẽ cơ quan quả thật bị An Dương vương vẽ lại một phần, nhưng không ở chỗ ta, An Dương vương có dụng ý khi làm vậy của hắn, lúc đó ta không có quyền can thiệp hắn.”
Nguyễn Tố Tuyết nghe xong cũng không quá để ý, “Đây vốn chính là thứ của Triệu gia, làm liên lụy tới nhiều người như vậy của Kỳ gia ta, Triệu U hắn muốn cầm thì cầm cũng tốt, sau này cũng đừng để người Kỳ gia đền mạng trông là được.”
Thật ra Lăng Thanh cũng vẫn cảm thấy An Dương vương người này kỳ quái, rõ ràng cách cái vương vị này xa một bước, lại chắp tay cho cháu gã, nhưng lại nắm chặt hoàng quyền trong tay mình, làm cho hoàng đế trên đế vị kia thành một con rối, gã rốt cuộc đang nghĩ cái gì?
Bất quá lúc này không phải lúc quản điều đó, Lăng Thanh hỏi Nguyễn Tố Tuyết, “Tỷ tỷ, chúng ta có nên xuống lăng Diễm đế xem thử hay không, nếu như thứ kia thật sự ở nơi đó…”
Nguyễn Tố Tuyết giơ tay lên lắc lắc, “Không nên đi xuống, cũng không thể đi xuống, nếu như bọn chúng thật sự đến vì chín đỉnh trong lăng Diễm đế, như vậy đến bây giờ còn chưa hành động chỉ sợ là không biết cũng không dám đi tìm lăng Diễm đế, nếu như chúng ta đi, chẳng phải là dẫn đường cho bọn chúng?”
“Vậy tỷ tỷ, vật của ngươi…” Lăng Thanh nghĩ, chủ soái người Liêu đã mất, lại không có cách nào đi lăng Diễm đế, hiện nay cơ hồ như bị buộc tới tuyệt lộ, nói không chừng đang âm mưu muốn cướp đoạt hai bức vẽ này, nếu thật như vậy, Nguyễn Tố Tuyết chẳng khác nào thân trong nguy hiểm, huống hồ lúc trước đã có người từng dạ tập doanh trướng chủ soái.
Nguyễn Tố Tuyết lại tỏ ý hắn không nên lo lắng, “Dù cho tìm đến ta, cũng tìm không được thứ bọn chúng muốn…” Tiếp tục đọc “Tàng tình – Quyển 4 – Chương 12”