Tàng tình – Quyển 4 – Chương 12

Tàng tình

  • Tác giả: Nga Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ thập nhị chương

Sau khi dùng xong bữa tối, mấy vị phó tướng đều tụ tập trong doanh trướng chủ tướng thương thảo bước đối sách tiếp theo. Thống soái người Liêu bị Yên Vân Liệt bắn chết, nhưng người Liêu lại không có ý đồ lui binh.

“Mất chủ tướng chẳng qua là một đám binh tán loạn, không đáng để sợ!” Dần Hổ kết luận.

Nhưng bị Đông Ly Mộ Vân bác bỏ, “Ta lại không cho là như vậy, bọn họ lần này phía sau có ma giáo nâng đỡ, hiện tại không có chủ soái còn không lui binh, hiển nhiên còn có ý đồ.”

Dần Hổ không phục cách nói này của hắn, “Ý đồ gì? Đã không còn người chỉ huy đánh trận còn có thể có ý đồ gì? Không phải là đều coi trọng mỹ nhân xông vào trong doanh địa ngày đó thôi sao? Nhắc tới cũng phải, chỗ người Liêu tìm được mỹ nhân da mỏng thịt mềm như thế? Chậc chậc chậc, đáng tiếc là nam nhân, nếu không ta cũng đoạt đi sưởi ấm giường.”

“Dần tướng quân…” Nguyễn Tố Tuyết lên tiếng, ý bảo hắn không nên lại tiếp tục nói bậy, như thế, Dần Hổ lập tức ngoan ngoãn ngậm miệng, Nguyễn Tố Tuyết lại chuyển hướng Đông Ly Mộ Vân, “Ý nghĩa của Đông Chu vương… là bọn chúng còn ngấp nghé gì đó, vì vậy mới chậm chạp không chịu lui binh?”

Đông Ly Mộ Vân gật gật đầu, “Đối với bọn chúng mà nói, chinh chiến nhiều năm với chúng ta nhưng vẫn còn giằng co chẳng được, không bằng dùng phương pháp đó, thiên hạ Trung Nguyên mà mất, còn có ai ngăn cản được bọn chúng?”

Chuyện lăng Diễm đế và chín đỉnh chỉ có số ít người biết được, vì vậy Đông Ly Mộ Vân cũng không nói quá rõ ràng.

Nguyễn Tố Tuyết lui mấy viên phó tướng, chỉ lưu lại Lăng Thanh cùng Đông Ly Mộ Vân, hỏi, “Ở đây đã không có người ngoài, ta nói chuyện cũng không cần che che giấu giấu, Đông Chu vương, ta hỏi ngươi một câu, có muốn đáp hay không, cũng không ép ngươi.”

Thấy Đông Ly Mộ Vân gật đầu, Nguyễn Tố Tuyết nói tiếp, “Ngày đó chuyện Vũ Hoàn sơn, có phải là ngươi và An Dương vương âm thầm an bài hay không? Bản đồ lăng Diễm đế và bản vẽ cơ quan, trên tay ngươi có phải cũng có một phần?”

Lăng Thanh chấn động, không ngờ Nguyễn Tố Tuyết lại đưa ra câu hỏi giống như Yên Vân Liệt.

Yên Vân Liệt vẫn còn có thù hận với Đông Ly Mộ Vân, y đã không chỉ một lần nhắc nhở mình, không nên dễ tin Đông Ly Mộ Vân, chuyện phát sinh ngày ấy trên Vũ Hoàn sơn, người được lợi lớn nhất chính là Đông Ly Mộ Vân cùng An Dương vương, nói không chừng đây hết thảy chính là bọn họ an bài, để lấy được phần bản vẽ cơ quan lúc đó còn đang trong tay mình.

Cho dù biết “cập đệ” trên người mình là Đông Ly Mộ Vân hạ, thế nhưng hắn và Đông Ly Mộ Vân quen biết nhiều năm như vậy, ra sống vào chết cũng mấy lần, hắn nguyện ý chờ Đông Ly Mộ Vân chính miệng thẳng thắn chuyện này với mình, nhưng thủy chung không muốn tin trong lòng Đông Ly Mộ Vân có dã tâm, thậm chí cũng mơ ước vị trí cao cao tại thượng ngồi ôm thiên hạ ấy.

Biểu tình trên mặt Đông Ly Mộ Vân hơi biến hóa, nhưng giọng điệu mở miệng cực kỳ bình tĩnh, nghe không ra chột dạ và hoảng loạn gì, “Không dối gạt Kỳ phu nhân, bản vẽ cơ quan quả thật bị An Dương vương vẽ lại một phần, nhưng không ở chỗ ta, An Dương vương có dụng ý khi làm vậy của hắn, lúc đó ta không có quyền can thiệp hắn.”

Nguyễn Tố Tuyết nghe xong cũng không quá để ý, “Đây vốn chính là thứ của Triệu gia, làm liên lụy tới nhiều người như vậy của Kỳ gia ta, Triệu U hắn muốn cầm thì cầm cũng tốt, sau này cũng đừng để người Kỳ gia đền mạng trông là được.”

Thật ra Lăng Thanh cũng vẫn cảm thấy An Dương vương người này kỳ quái, rõ ràng cách cái vương vị này xa một bước, lại chắp tay cho cháu gã, nhưng lại nắm chặt hoàng quyền trong tay mình, làm cho hoàng đế trên đế vị kia thành một con rối, gã rốt cuộc đang nghĩ cái gì?

Bất quá lúc này không phải lúc quản điều đó, Lăng Thanh hỏi Nguyễn Tố Tuyết, “Tỷ tỷ, chúng ta có nên xuống lăng Diễm đế xem thử hay không, nếu như thứ kia thật sự ở nơi đó…”

Nguyễn Tố Tuyết giơ tay lên lắc lắc, “Không nên đi xuống, cũng không thể đi xuống, nếu như bọn chúng thật sự đến vì chín đỉnh trong lăng Diễm đế, như vậy đến bây giờ còn chưa hành động chỉ sợ là không biết cũng không dám đi tìm lăng Diễm đế, nếu như chúng ta đi, chẳng phải là dẫn đường cho bọn chúng?”

“Vậy tỷ tỷ, vật của ngươi…” Lăng Thanh nghĩ, chủ soái người Liêu đã mất, lại không có cách nào đi lăng Diễm đế, hiện nay cơ hồ như bị buộc tới tuyệt lộ, nói không chừng đang âm mưu muốn cướp đoạt hai bức vẽ này, nếu thật như vậy, Nguyễn Tố Tuyết chẳng khác nào thân trong nguy hiểm, huống hồ lúc trước đã có người từng dạ tập doanh trướng chủ soái.

Nguyễn Tố Tuyết lại tỏ ý hắn không nên lo lắng, “Dù cho tìm đến ta, cũng tìm không được thứ bọn chúng muốn…” Tiếp tục đọc “Tàng tình – Quyển 4 – Chương 12”

Bàn Ti động số 38 – Chương 170

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhất thất linh chương – Thu lễ, phát tài

Ta mặc dù không thấy được mặt Phượng Nghi, nhưng lại biết hắn mấy ngày nay cũng rất bận rộn, cái khác không nói, chỉ khách khứa tới nhiều như vậy, đỉnh Đông Dương và Bàn Ti động từ trên xuống dưới toàn bộ điều động, bận rộn túi bụi, nói ví dụ, giống như nước lạnh bắn vào nồi dầu sôi, ấy gọi là loạn xì ngậu…

Chu Anh Hùng không thể giúp cái gì, Đại Mao ngại hắn chỉ toàn thêm phiền, sai hắn làm mấy việc nặng chuyển chuyển nâng nâng, hắn lại làm thực vui vẻ, ta nhìn hắn khiêng một cái rương gỗ vô cùng lớn từ cửa viện qua, vội vàng hô một tiếng: “Đại Trư, lại đây.”

“A,” hắn nhẹ chân nhẹ tay hiếm thấy buông cái rương gỗ kia, chạy đến trước mặt ta.

“Nằm yên đừng nhúc nhích!” Thải Mai sư cô đè ta một cái thật mạnh, trên tay không ngừng, tiếp tục làm… mát xa mặt cho ta.

Ta cảm thấy diện mạo của ta chỉ như vậy, có bảo dưỡng hơn nữa cũng không thành được mỹ nhân thiên tiên.

Trên mặt bôi một tầng hương ngọc cao, chỉ nghe tên, lại ngửi ngửi mùi hương này, liền biết nhất định là thứ tốt.

Chu Anh Hùng tò mò nhìn mặt ta, có lẽ bộ dáng của ta bây giờ với hắn mà nói rất mới lạ.

Ừm, đương nhiên mới lạ.

Mặc dù trước mặt của ta không có gương, thế nhưng kiếp trước nữ nhân làm mặt nạ thế nào thì ta thấy không ít.

“Trong rương kia của ngươi khiêng cái gì vậy?”

“À, là chút đồ trang trí.” Chu Anh Hùng nói: “Những thứ cần dùng để trang trí phòng tân hôn này, trang trí lễ đường này, Đại Mao bảo ta khiêng ra đằng trước.”

Ô, mấy người bọn hắn nhưng thật ra không đánh nhau thì không quen biết.

“Mệt không?”

“Không mệt!” Hắn ưỡn ngực, cười ngây ngô hai tiếng: “Chút đồ ấy xem là cái gì! Ngày lành của chủ nhân, ta cảm thấy trên người có sức lực dùng không hết ấy!”

Ta sao lại cảm thấy…

Là ta sắp kết hôn cũng không phải hắn sắp kết hôn, hăng hái giống như tiêm máu gà.

Hắn hành cái lễ với Thải Mai sư cô, đi ra khiêng cái rương lớn của hắn lên, sải bước đi.

Thải Mai sư cô cười ha ha: “Ừ, người này nhưng thật ra thú vị, tính tình thẳng thắn ha.”

“Dạ…” Ta một không thể chạy trốn hai không thể phản kháng, đành phải mặc nàng lăn qua lăn lại. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 170”

Bàn Ti động số 38 – Chương 169

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhất lục cửu chương – Vừa thấy hoa đào

Đưa thiệp đi, chuyện này, chẳng khác nào thành kết cục đã định.

Đến lúc này ta ngược lại thoải mái, Hôi Đại Mao buổi tối sai người làm một bàn đồ ăn ngon lớn, còn tự mình xuống bếp nướng cho ta một món, tay nghề của hắn cũng không phải đặc biệt tốt, thế nhưng hắn biết ta thích ăn nhất là mức độ gì.

Khẩu vị của ta tốt làm cho Hôi Đại Mao nhìn trân trân, lúc hắn đơm canh cho ta nhịn không được nhỏ giọng hỏi: “Sư phó, thật ra người ra vẻ bi thương, lòng lại thực sự vui vẻ phải không?”

Được, Hôi Đại Mao tiến bộ rồi, cũng biết ăn nói.

Trong miệng ta nhai thịt, duỗi chân ra hung hăng giẫm lên mu bàn chân hắn, sau đó còn dí hai cái.

Vẻ mặt hắn quái dị, mím chặt miệng, thả lại cái môi múc canh, nhỏ giọng nói thầm: “Bị nói trúng tâm sự liền động thủ động cước, rất không có phong độ.”

Phượng Nghi dường như không nghe thấy cái gì, hắn ăn ít, hơn nữa thanh đạm, một phần cháo là xong, nhưng thật ra dễ nuôi.

Ta xuống bếp không phải việc lớn, nhiều lắm có thể có thể đem sống làm thành chín, mấy năm nay đều là mười ngón không dính nước mùa xuân, dù sao Phượng Nghi muốn cưới ta, cũng không phải vì có người giặt quần áo nấu cơm.

Ta cắn cái môi ngẩn ra một lúc, lại tiếp tục.

Chẳng lẽ ta thật sự là trong lòng vui vẻ sao?

Khụ, cái này… ai biết.

Dù sao, Phượng Nghi tự nhận là cái bánh nướng lớn, còn đuổi theo vội vàng uy hiếp ta nuốt cái bánh này…

Ta cảm thấy ta đây một đứa ngốc, rất nhiều chuyện nghĩ không ra.

Chẳng lẽ đây là người ngốc có phúc ngốc sao? Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 169”

Tàng tình – Quyển 4 – Chương 11

Tàng tình

  • Tác giả: Nga Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ thập nhất chương

Phía sau nơi trú quân của quân doanh tại Ung châu có một trấn gần kề, tuy là nơi biên quan Mạc Bắc, nhưng người đến người đi cũng coi như náo nhiệt.

“Lăng Thanh, ngươi ở nơi này chờ ta một lát.”

“Được.” Lăng Thanh nhìn theo Nguyễn Tố Tuyết vén tấm thảm da dê treo ở cửa một gia đình lên đi vào trong, hắn tự mình ngồi trên ngựa có chút buồn chán nhìn khắp bốn phía.

Một trận lúc trước kia khiến bệnh nhân nơi đóng quân đột nhiên tăng, dẫn đến thảo dược tại nơi đóng quân bị thiếu, chờ dược liệu và lương thảo cùng đưa tới sợ rằng không kịp. May mà trước đây một số bộ hạ cũ bị thương rời khỏi nơi đóng quân định cư bên trấn này, sẽ luôn tích trữ một chút lương thảo và dược liệu đưa tới khi khẩn cấp, mặc dù người đã không còn ở trong quân doanh, nhưng trái tim vẫn luôn vương vấn các huynh đệ bảo vệ quốc gia còn đang ở nơi đóng quân, khiến người ta không thể không kính phục.

Lăng Thanh biết, Nguyễn Tố Tuyết miệng nói là để cho mình theo nàng đi lấy dược liệu, để bảo vệ an toàn của nàng, nhưng kì thực là vì cho mình đi ra giải giải sầu, có lẽ bầu không khí nặng nề giữa mình và Yên Vân Liệt quanh quẩn lúc này, cũng bị nàng nhận ra.

Vì vậy trên đường đi, Nguyễn Tố Tuyết tỏ vẻ, đã đại soái nước Liêu chết trước trận, đại quân nước Liêu cho dù không lui binh, nhưng rắn mất đầu một chốc cũng không dám có động tĩnh gì, lúc này hắn có thể về trước, không cần phải lo lắng bọn họ.

Lăng Thanh nghe lời của Nguyễn Tố Tuyết, lại chưa lập tức đáp ứng, hắn sao lại không muốn trở về, sau khi nghe thấy câu ám chỉ cuối cùng của Điện Dao, hắn chỉ hận không thể mọc cánh như diều hâu bay lượn chân trời mà bay về, nhưng lại lo lắng trong này có trá.

Nghĩ tới đây, Lăng Thanh âm thầm trầm một hơi, ngẩng đầu nhìn bầu trời xám mờ, mấy ngày nay tuyết không rơi, nhưng gió xen lẫn đá cát vẫn còn rất mạnh, thổi làm mắt người mở không ra.

Lăng Thanh đưa tầm mắt đến cái bóng đen tuyền ở ngoài trấn cách đó không xa, lúc tới, cái bóng đen tuyền kia thoạt nhìn giống như ngọn núi nhỏ, không nhúc nhích đứng sừng sững trong dất vàng cát bay, có chút quái dị.

Lăng Thanh nghĩ Nguyễn Tố Tuyết chắc một lát nữa mới đi ra, liền giục ngựa đi thong thả về phía ấy. Tới gần hơn chút xíu, liền thấy rõ ràng sườn núi đó, bất đồng với đất vàng núi đỏ xung quanh, ngọn núi nhỏ bao lấy nham thạch phi thường khổng lồ, bên ngoài đen bóng, dưới ánh mặt trời sáng lên, hiện đầy dấu vết mài mòn và phong hóa của năm tháng.

Lăng Thanh xoay người xuống ngựa, đến gần quan sát. Phía dưới khối cự thạch này vùi vào trong đất bùn, nhưng lại không giống như là thiên nhiên nơi này sinh thành, cảm giác càng giống như về sau người nào đó chuyển đến đặt vào đây. Nhưng vì sao phải chuyển một tảng đá lớn như vậy vào chỗ này?

Lăng Thanh vươn tay sờ mặt ngoài khối nham thạch lớn này, không ngờ vừa chạm vào bề ngoài nham thạch, thứ tựa như hạt cát sột soạt rơi xuống, có lẽ thực sự vì đặt ở đây quá lâu, mà bộ phận lộ ra bên trong màu sắc mới tinh, mang theo hoa văn uốn éo giống như là con giun.

Đây cũng gợi ra hứng thú của Lăng Thanh, luôn cảm thấy tảng đá kia kỳ quái, bây giờ nhìn thử, có lẽ đó cũng không phải một tảng đá, bề ngoài thoạt nhìn là nham thạch, nhưng thứ bọc bên trong cũng nói chưa biết chừng.

Nghĩ như vậy liền giơ tay lên dùng chuôi kiếm gõ tảng đá đó.

“Lăng Thanh, ngươi đang làm cái gì?”

Lăng Thanh ngừng tay xoay người lại, liền thấy Tiết Ký Phong ghìm cương ngựa nhảy xuống từ trên ngựa, đi đến bên cạnh hắn, “Kỳ phu nhân tìm không thấy ngươi lo lắm đấy… Ai? Ngươi làm cái gì với tảng đá kia thế?”

“Ta phát hiện…” Thế nhưng Lăng Thanh chưa nói xong đã bị Tiết Ký Phong kéo đi.

“Đi nhanh đi, tướng sĩ tại nơi đóng quân vẫn chờ những dược liệu kia đấy.”

Nghe thấy Tiết Ký Phong nói như vậy, Lăng Thanh liền thu hồi tâm tư, xoay người lên ngựa, cùng Tiết Ký Phong hai người cưỡi ngựa trở về.

Móng ngựa đạp dấy lên một trận đá cát, lúc Lăng Thanh vung roi nhịn không được lại quay đầu nhìn cự thạch kia một cái, lúc này khối đen thui ấy đã biến mất trong cát bụi từ từ tung bay, đứng sừng sững như thế, dường như từ trước đã đợi tại nơi đó, mặc cho ai cũng khó lay động. Tiếp tục đọc “Tàng tình – Quyển 4 – Chương 11”

Bàn Ti động số 38 – Chương 167+168

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhất lục thất chương – Thì ra ta là một cái bánh

Giờ khắc này, khuôn mặt vô tư mà dịu dàng, xinh đẹp của Phượng Nghi giống như thần.

Ánh nắng nhợt nhạt, ánh tuyết óng ánh.

Bốn phía yên tĩnh như thế. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 167+168”