Tàng tình – Quyển 4 – Phiên ngoại 3

Tàng tình

  • Tác giả: Nga Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Phiên ngoại tam – Không muốn ai biết

Yên đại giáo chủ luôn thích làm chuyện đào hố chôn mình.

Ngày hôm đó Yên đại giáo chủ đang có chuyện muốn tìm Vệ Vũ, hỏi thuộc hạ một vòng, kết quả đều nói không nhìn thấy. Yên đại giáo chủ nghĩ, phỏng chừng ở chỗ Linh Quân, nhưng bởi chuyện rất khẩn cấp, Yên đại giáo chủ quyết định dù cho lại chịu xem thường của Linh Quân, cũng phải đi tìm Vệ Vũ.

Vừa đến bên ngoài Linh trai đã nghe thấy tiếng nô đùa bên trong, tiếng cười mát mẻ như sơn tuyền róc rách của Linh Quân, hòa với tiếng vang trong trẻo của chuông và tiếng kẽo kẹt của giá gỗ, tùy ý phảng phất trong gió.

Yên đại giáo chủ thò đầu vào trong, sau đó bị hình ảnh hương diễm phía trong làm cho sửng sốt.

Bàn đu dây trong viện Linh trai, đung đưa rất cao, Linh Quân quần áo xốc xếch ngồi trên người Vệ Vũ, mặt đối mặt với hắn, hai cái đùi trắng nõn nhỏ bé quấn thắt lưng Vệ Vũ… Quần áo khoác trên khuỷu tay và tóc tán loạn như lụa dài bay múa theo gió.

Tiếng cười lúc đầu ngược lại bị tiếng rên rỉ cao thấp thay thế, hai má ửng đỏ, con ngươi như tơ…

Yên đại giáo chủ đoán không ra hai người này đang làm cái gì thì đúng là có quỷ.

Y chỉ cảm thấy có cái gì cắm trong cổ họng quấy nhiễu đến cổ họng ngứa, mà ngực thì lại rầm rầm nhảy loạn.

Yên đại giáo chủ rất có chừng mực không quấy rầy chuyện của người ta ngoan ngoãn lui ra, thế nhưng một đường trở về lại một đường cảm thấy khó chịu, hình ảnh tình sắc ấy quanh quẩn trong đầu không khua đi được.

Ôi, vì sao Lăng Thanh nhà mình tại tình sự lại không buông thả được như thế chứ? Mỗi lần hơi đùa hắn một cái là lập tức sắc mặt đỏ bừng, trong mắt ánh nước trong vắt, khiến y luôn có cảm giác tội ác đang bắt nạt phụ… ặc… nam đàng hoàng, vì vậy cũng không dám lại đùa tiếp nữa, nên tiếp tục thế nào liền tiếp tục thế ấy, nếu có thể có thêm chút tình thú là được rồi…

Thế là Yên đại giáo chủ đổi hai người lên bàn đu dây thành mình và Lăng Thanh, miệng há hốc tưởng tượng cái loại hương diễm ấy, nước bọt cũng sắp chảy ra. Tiếp tục đọc “Tàng tình – Quyển 4 – Phiên ngoại 3”

Bàn Ti động số 38 – Chương 189

Chúc mọi người một năm mới vui vẻ và hạnh phúc nhé ^^

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhất bát cửu chương – Yến hội khó quên

Ta cảm thấy, màn yến hội tại long cung này, có lẽ là lần náo nhiệt nhất từ trước tới nay. Có lẽ lại qua chừng trăm năm nữa, vẫn còn có người lôi ra nói!

Cho dù người khác không nhớ rõ, ta cũng nhất định sẽ không quên.

Ta một hơi móc không biết bao nhiêu sợi tơ, kết quả là, bên dưới nhất thời lộn xộn, không biết bao nhiêu người vớ lấy bầu rượu chén dĩa trên tiệc, mạnh mẽ đập về phía chủ vị chính giữa! Tư thế ấy, người mê bóng xem bóng đá ném bình ném giầy, cũng không mạnh mẽ như thế có khí thế như thế!

Lúc hai thứ đầu tiên bay tới, lão rống háo sắc còn có mấy phần nhạy bén, đầu hơi nghiêng tránh bầu rượu, lại vươn tay ngăn cái khay, đáng tiếc đồ ăn trong khay lại ngăn không nổi, ào ào rơi xuống cả người lão.

Tiếp đấy lại không tươi đẹp được như thế, trong tiếng gió vù vù, đồ tựa như hạt mưa thi nhau đập tới!

Hợ, những cái khay với chén rượu này đương nhiên không thể nào vùi dập lão, muốn cho lão bị thương nặng ấy cũng khả năng không lớn. Thế nhưng bộ dạng chật vật của lão rồng háo sắc, ấy gọi là… Khụ, trên đầu đội đồ ăn rong biển, trên vai treo thịt luộc, trên mặt trên y phục tất cả đều là canh rau, từ đầu đến chân không có chỗ nào lành.

Ánh mắt Tử Hằng lại ném về hướng ta, ta tin chắc hắn nhìn thấy chúng ta, hắn thoạt nhìn hình như có chút vui vẻ, lại có chút tựa không đồng ý.

Ta và Phượng Nghi cười lăn lộn, thiếu chút nữa ngã xuống theo trên xà nhà.

Được rồi, loại chuyện này theo như tính cách của Tử Hằng là tuyệt đối không làm được, chúng ta lần sau muốn làm cũng không thể làm ngay trước mặt hắn.

Màn yến hội này cuối cùng quỷ dị kết thúc — mấy người giả bộ bất tỉnh, mấy người giả say, mấy người ngây ra như phỗng, còn có lão rồng háo sắc nổi trận lôi đình muốn tìm người tính sổ. Lão tám phần đã đoán được là có người đang giở trò quỷ, thế nhưng lại không phát hiện ra ta với Phượng Nghi, nhắc tên của mấy người, chửi lấy chửi để, còn chỉ gà mắng chó, ngầm chỉ có người muốn mưu đồ không tốt vân vân. Cuối cùng đại công tử với mấy nữ nhân nhà lão ra khuyên, khuyên lão đi vào.

Phượng Nghi kéo ta một cái: “Đi thôi, không có gì náo nhiệt để coi. Ban ngày ngày mai bọn họ sẽ nghị sự, đến lúc đó lại tới.”

Chúng ta một đường trở về tiểu viện tử của Tử Hằng, tôm thúc còn trông đèn chưa ngủ, đương bóc vỏ một loại đậu màu xanh sẫm.

“À này, hai người các ngươi, không chào hỏi đã chạy!” Tôm thúc trông thấy chúng ta có chút giận dữ, nhưng vẫn là vui nhiều hơn giận, hỏi chúng ta đi đâu, Phượng Nghi nói mang ta đi dạo một vòng trong Thủy Tinh cung. Tôm thúc lắc đầu: “Nơi đó có cái gì đẹp mắt, mấy trăm năm cũng không đổi, càng ngày càng chướng khí mù mịt. Đúng rồi. Các ngươi ăn chưa?”

Ta sờ sờ bụng, lắc lắc đầu.

“A, các ngươi chờ. Ta đi lấy đồ ăn đến.” Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 189”

Tâm thủy dao – Phiên ngoại 6

Tâm thủy dao – Phiên ngoại

Phiên ngoại lục: Một lần cho xong (Hạ)

Tối hôm qua ngủ sớm, ngày hôm sau Bạch Hãn Triệt rất sớm đã tỉnh. Thế nhưng trên giường có người muốn ngủ nướng, chết sống kéo hắn cùng nhau ở trên giường. Bất đắc dĩ, hắn phái người đi nói cho cha hắn sáng nay không qua dùng bữa, rồi mới cùng Lam Vận Vanh nằm trên giường.

Mặt trời lên cao, Lam Vận Vanh mới xem như tỉnh ngủ, Bạch Hãn Triệt lau lau mồ hôi toát ra trên trán y. Lam Vận Vanh nhân cơ hội nắm lấy tay hắn đặt bên miệng cắn.

“Hôm nay còn đi Vận phường sao?”

“Ừ.”

Nhìn vẻ mặt mệt mỏi của Lam Vận Vanh, Bạch Hãn Triệt đau lòng nói: “Không thể nghỉ một ngày à?” Hắn đã quên Lam Vận Vanh từ nhỏ đã thích ngủ, không liên quan tới có mệt hay không.

“Không được, hôm nay còn có việc cần bàn.” Ôm Bạch Hãn Triệt hôn một trận, Lam Vận Vanh mới buông hắn ra. Thấy y muốn đứng lên, Bạch Hãn Triệt xuống giường, phân phó người bưng nước nóng tới. Không mượn tay người khác, Bạch Hãn Triệt tự mình vắt khăn ướt cho Lam Vận Vanh, lại hầu hạ y súc miệng, mặc quần áo. Mười mấy năm, Lam Vận Vanh cũng không cảm thấy mất mặt, liền giang hai cánh tay hưởng thụ sự hầu hạ của Bạch Hãn Triệt, y thích.

“Tối hôm qua ta lén đổi một cái hà bao cho tiểu Tứ nhi, sai người nói là thần tiên cho, lúc tiểu Tứ nhi cho ngươi xem ngươi phải nhớ kỹ.”

“Ừ, đã biết.”

Chỉnh trang lại đai lưng cho Lam Vận Vanh, Bạch Hãn Triệt lúc này mới đi rửa mặt. Xong xuôi, hai người tới phòng ăn dùng bữa, Lam Vận Vanh mới nói: “Hà bao kia là lão bản nương của Ngọc Tú đưa, ngươi nếu nghe được tiếng gió gì đừng để tâm.”

Bạch Hãn Triệt sửng sốt, nhất thời nghe không ra lời này là ý gì.

Lam Vận Vanh cắn miếng bánh bao tiếp theo càu nhàu nói: “Gần đây ngoài cung đều truyền ta có lẽ muốn cưới phi.”

“Hả?” Bạch Hãn Triệt lại sửng sốt, hắn vì sao không biết? A, không phải, phải… “Ừm, có liên quan, với lão bản nương đó?” Không có đau lòng, khổ sở, khiếp sợ, chính là tò mò. Cho dù lời này là Lam Vận Vanh chính miệng nói ra, Bạch Hãn Triệt cũng cảm thấy loại chuyện này cách hắn rất xa. Không phải không hoài nghi, là căn bản không nên hoài nghi.

Lam Vận Vanh nuốt bánh bao xuống, phản ứng của Bạch Hãn Triệt làm y mất hứng: “Ngươi không ghen?”

Bạch Hãn Triệt hồ đồ một lát lập tức rất nghiêm túc nói: “Ta, ừm, ngươi cùng Vận Tranh là của ta.”

“Vậy còn được.” Lam Vận Vanh tiếp tục mồm to ăn bánh bao.

Bạch Hãn Triệt âm thầm nhẹ nhàng thở ra, đây cũng không phải là lần đầu tiên. Trước kia khi cải trang xuất cung với hai người này, gặp phải người nhìn trộm hai người này, hắn nếu không “ghen”, hai người này sẽ tức giận, sẽ làm cho hắn một tháng không xuống giường được. Lúc này tiếng gió cũng có, nếu hắn dám nói mình không ghen, hắn cả đời đều đừng nghĩ xuống giường.

Ăn cơm xong, Lam Vận Vanh liền xuất cung. Nhìn theo Lam Vận Vanh đi xa, Bạch Hãn Triệt lúc này mới xoay người trở về tẩm cung.

Tiếp tục đọc “Tâm thủy dao – Phiên ngoại 6”

Bàn Ti động số 38 – Chương 188

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhất bát bát chương

“Vừa rồi có con muỗi…” Lão thái thái hoàn hồn lại trước tiên, tay còn chưa có buông, cũng đã tìm một cái cớ cho mình. Biểu tình của lão rồng háo sắc ấy gọi là cứng ngắc, ta đoán, lấy thân phận của lão, loại kinh nghiệm bị bạt tai trước mặt mọi người này, phỏng chừng kiếp này là lần đầu tiên.

Lão thái thái hung thật! Da mặt bên trái lão rồng háo sắc nhanh chóng hiện lên mảng đỏ.

“A a, ờ…” Lão rồng rõ ràng còn chưa hoàn hồn, nhưng những người bên cạnh đã rối rít bắt đầu hòa giải. Ừ, những khách mời này ta đoán lão rồng chắc chắn không biết hết, thế nhưng không sao, địa vị của những người này đều thấp hơn lão, đều phải lấy lòng lão. Thủy Tinh cung hàng đêm mở tiệc, người quen hay không quen vui mừng uống, mỗi người mỗi ý, có người muốn nghe nịnh hót, có người đến nịnh hót người khác, có người đến mưu cầu ích lợi, có người muốn bố trí lợi dụng người ngoài…

Ta cong một ngón tay, lão rồng háo sắc bỗng nhiên giương lên tay, rầm một tiếng lật bàn tiệc của mẹ lão lên trời, khay đĩa leng keng rơi trên mặt đất toàn bộ vỡ tan tành, canh rau bắn tung toé, bản thân lão rồng, mẹ lão, và cả mấy người ngồi gần cũng bị dây!

Mấy người vẫn còn hòa giải nịnh hót hai bên giống như con vịt bị bóp cổ một chữ cũng không phun ra được — cảnh này bất kể thế nào cũng không thể lại nói là lỡ tay. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 188”

Tàng tình – Quyển 4 – Phiên ngoại 2

Tàng tình

  • Tác giả: Nga Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Phiên ngoại nhị – Quấn tơ

Phật nói: Phàm là tất cả chúng sinh chưa giải thoát, đều sẽ tuần hoàn lặp đi lặp lại trong lục đạo, đây là “luân hồi”.

Mà cái gọi là giải thoát, chính là chỉ thoát khỏi ràng buộc, dùng giới là sơ thiện, định là trung thiện, tuệ là hậu thiện, như thế sản sinh thiền định gắng đạt tới diệt khổ, sau cùng mới thoát khỏi lục đạo luân hồi.

Đông Ly, ngươi nếu bị trói buộc, bản vương tất sẽ không tự mình giải thoát, ngươi nếu vào a tì địa ngục, bản vương sẽ lấy cái chết theo cùng!

Đông Ly Mộ Vân mơ màng tỉnh lại, ngẩng đầu nhìn hướng ngoài cửa sổ, phát hiện mình vốn là muốn nhắm mắt lại chợp mắt một lát, không ngờ nhắm mắt lại vậy mà ngủ đến khi mặt trời chìm xuống phía tây.

Động động cần cổ vì một thời gian dài giữ một tư thế mà trở nên có chút cứng ngắc, bưng trà lạnh trên bàn uống một hớp, bên ngoài liền có người gõ cửa, dè dặt thử hỏi, “Hầu gia ngài tỉnh rồi?”

“Ừ, chuyện gì?”

Đông Ly Mộ Vân đứng dậy mở cửa, liền thấy hạ nhân đứng ở ngoài cửa đang dùng tay áo lau đi khuôn mặt đầy mồ hôi, vẻ mặt nôn nóng ban đầu, sau khi nhìn thấy hắn mở cửa đi ra, lập tức đổi thành mừng rỡ giống như gặp được cứu tinh

“Hầu gia ngài đã tỉnh, Kỳ phu nhân đến đã lâu…”

Đông Ly Mộ Vân không khỏi nghi hoặc, “Không phải nói Kỳ phu nhân đến là lập tức gọi ta sao?”

Hạ nhân vẻ mặt khó xử, “Vương gia biết ngài đang ngủ trưa sai chúng nô tài đừng quấy rầy ngài, nhưng chưa qua thời gian chén trà, lại muốn chúng nô tài đến xem ngài đã tỉnh lại chưa? Cứ đi đi lại lại, cũng được mấy chục lần rồi…”

Đông Ly Mộ Vân khẽ cười vỗ vỗ bả vai hạ nhân, đi thẳng về phía phòng ngủ của Triệu U.

An Dương vương phủ ở kinh thành chính là phủ đệ năm đó Triệu U ở khi vẫn còn là hoàng tử, bên trong phủ trang trí trang nhã, lầu các chằng chịt thú vị, sau khi hoàng huynh y đăng cơ, những hoàng tử khác được phong vương phải rời khỏi kinh thành đi đất phong của chính mình, Triệu U lại ỷ vào cùng một mẹ với hoàng đế, cực kỳ được thái hậu sủng ái, có thể ở lâu trong kinh.

Giờ đây tiểu vương gia năm đó mọi người đều cho rằng chỉ là một tên bất cần đời, không thành người tài, vẫn còn ở trong kinh thành, không chỉ không bị đuổi về đất phong, còn thêm một thân phận nhiếp chính vương, làm cho không người nào không thổn thức.

Người chân chính có thủ đoạn đều là thâm tàng bất lộ, từ một loại ngoài mặt nhìn không ra, nhưng khi biết đến cũng đã quá muộn.

Còn chưa đi tới phòng ngủ của Triệu U, đã nghe thấy nơi đó truyền đến từng tiếng kêu thảm thiết khàn khàn, hơi có chút thê lương, thị nữ cùng hạ nhân đều bị đuổi ra chờ ngoài cửa, các thị nữ tất cả đều là vẻ mặt không đành lòng, hạ nhân thì lòng hiếu kỳ lớn hơn, níu khe cửa nhìn vào trong.

Nhìn thấy Đông Ly Mộ Vân đi tới, có thị nữ khẽ ho một tiếng, mấy hạ nhân kia xoay người lại, thấy là hắn, liền khôi phục quy củ, cung kính đứng hai bên.

Đông Ly Mộ Vân đang muốn vươn tay đẩy cửa đi vào, thị nữ bên cạnh muốn ngăn cản hắn lại muốn nói rồi thôi, Đông Ly Mộ Vân quay đầu, “Làm sao vậy?”

Thị nữ hơi cúi đầu, “Vương gia không cho người đi vào…”

Khóe môi Đông Ly Mộ Vân nhếch lên, “Vương gia các ngươi sĩ diện, đương nhiên không muốn để người khác nhìn thấy tình cảnh bi thảm hiện giờ của y.” Nói xong cũng không gõ cửa, liền mở thẳng cửa đi vào.

Triệu U bên trong vừa định thốt ra tiếng kêu đau, tầm mắt quét tới người mở cửa tiến vào, một tiếng kia còn chưa ra khỏi miệng đã bị y miễn cưỡng nén lại.

“Kêu lên sẽ đỡ hơn.” Nguyễn Tố Tuyết lại lấy một cây ngân châm hơ trên lửa, sau đó nhắm ngay huyệt vị đâm thẳng xuống.

“Ưm—!” Triệu U bỗng nhiên siết chặt nắm tay, cơ bắp toàn thân đều đang run rẩy, cả người đã giống như là mới vớt ra trong nước, đợi khi trận đau đớn thấu xương này qua đi, hơi dịu một chút, mới mạnh miệng cãi lại, “Chút đau ấy bản vương còn có thể chịu được… A!”

Đông Ly Mộ Vân cũng không bóc trần y, đi đến bên cạnh y, tầm mắt rơi lên đùi mà Nguyễn Tố Tuyết đang châm cứu cho y. Tiếp tục đọc “Tàng tình – Quyển 4 – Phiên ngoại 2”