Ma đầu – Văn án

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Văn án

Mũ phượng, khăn quàng, hoa chúc long phượng

Thằng nhỏ sai vặt mất trí nhớ gả thay vào danh môn sơn trang

Lòng người, chính tà, trong nháy mắt không còn

Thằng nhỏ nhu nhược yếu ớt lại biến thành ma đầu giết người chỉ cần gật đầu

Có một nơi, gọi là giang hồ

Hành trình hấp bánh bao giang hồ của trang chủ phúc hắc và ma đầu ương bướng

Đây là chuyện về một ma đầu lòng dạ độc ác, tính cách bất thường mất trí nhớ.

Tiền kỳ mềm mỏn yếu ớt, hậu kỳ muốn yêu muốn chết với đại hiệp công ngụy chính phái,

Kèm theo tình tiết sinh bánh bao. Văn võ hiệp cẩu huyết (1)!

Chú thích
(1) cẩu huyết: những tình huống lặp đi lặp lại đến phát ngán hoặc quá nhàm chán

Bàn Ti động số 38 – Chương 193

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhất cửu tam chương – Tro

“Ngươi nhìn không ra nguyên thể của hắn là cái gì sao?”

Ta thành thật lắc đầu.

“Dục Phong ấy à… Hắn có lẽ là tiền bối của ta cũng nói không chừng, dù sao ta khi còn bé, cũng đã nghe về hắn.”

“Tôm thúc, ngươi còn chưa nói hắn vốn là gì đâu,” ta nghĩ nghĩ, hắn chắc chắn không phải rồng, nếu phải, tôm thúc sẽ không hỏi ta câu hỏi như thế. Vậy hắn là loài nào chi nào trong thủy tộc chứ? Có thể ngồi ngay trước Tử Hằng, hắn sao có thể không phải là rồng nhỉ?

“Tộc rồng, rất phức tạp.” Tôm thúc ngồi trên bậc thang, ta ngồi ở bên cạnh hắn, nhìn hắn lấy ra hai sợi cỏ bỏ và miệng nhai. Đây có lẽ không khác thói quen người trên mặt đất thích hút chút thuốc lá sợi thuốc lào.

“Có vảy, có sừng, có móng, có thể đi, có thể bay…” Tôm thúc bẻ ngón tay đếm: “Ngươi nghĩ là gì?”

Vẫn là rồng phải không? Có điều, cũng còn có những dị thú khác, cũng là có sừng có vảy có móng…

“Vị Dục Phong tiền bối kia, hắn là kỳ lân.”

“A!” Quả nhiên rất có lai lịch ha.

Cũng như Phượng Nghi là thần điểu trời sinh, kỳ lân cũng là thần thú trời sinh đấy!

“Vị Dục Phong tiền bối này ấy à, hắn cũng coi là nửa thủy tộc, có điều luôn luôn là thấy đầu không thấy đuôi, cực ít nhìn thấy hắn, đã mấy trăm năm cũng không nghe thấy tin tức tung tích của hắn, còn có người nói hắn đã ừm… Khụ, hậu bối bây giờ đều không biết hắn.”

Nói rất đúng, ta không biết.

“Thoạt nhìn hắn và tiểu Phượng, còn cả Tử Hằng, là bạn không phải địch, như vậy cũng tốt, như vậy cũng tốt.” Tôm thúc rất vui mừng lại bỏ hai sợi cỏ vào miệng. Nhai nhai nhai.

Ta cũng rất vui mừng, nhiều bằng hữu đương nhiên là chuyện tốt, có điều Phượng Nghi trước đây chưa từng nhắc tới bọn họ còn có một bạn tốt là kỳ lân.

Có người thỉnh giáo chuyện với tôm thúc, ta thì lấy danh nghĩa thu xếp, lật loạn đống cất giấu của Tử Hằng.

Nghe nói rồng phương tây rất biết giấu báu vật, phương đông cũng thế. Tử Hằng mặc dù rất đạm bạc, rất sống thanh bần đạo hạnh, nhưng hắn vẫn cất giữ không ít. Mặc dù phần lớn trong đó ta không biết dùng làm gì.

Kinh nghiệm nói cho ta biết, vàng bạc châu báu là thứ vô dụng nhất. Càng thoạt nhìn tầm thường, không có chỗ nào đặc biệt, ngược lại có lẽ là thứ không bình thường.

Tỷ như, vỏ ốc ta cầm trong tay này.

Hơi giống cái Tử Hằng lấy ra cho chúng ta vào qua đêm lần ấy.

Có lẽ đây cũng là một cái phòng vỏ ốc có thể mở ra trời đất một tấc vuông đấy, trở về đòi hắn một cái đi.

Ta bỏ cái này vào trong hộp.

Tử Hằng về sau sẽ ở lâu trong gian phòng này sao?

Có lẽ hắn sẽ dời đến phía chính điện Thủy Tinh cung mà ở, cũng có lẽ sẽ không.

Còn có ghi chép Tử Hằng viết.

Nét chữ của hắn ta quen không thể quen hơn, thật lâu trước kia mượn sách từ chỗ hắn, còn cả yếu quyết gì gì đó hắn viết lúc dạy ta công pháp, nhìn quả thực rất quen.

Ta cầm lên lật lật, không phải là tâm đắc luyện công gì, cũng không phải là ghi chép lữ hành.

Tựa hồ là… tùy bút tâm tình.

Ta vội vàng buông, cái này không được nhìn.

Thế nhưng ta xoay người đi sắp xếp cái khác, ánh mắt còn luôn nhìn lại.

Rất giống con chuột thèm ăn, nhớ nhung một cục đường.

Mặc dù biết đường kia không ăn được, song, tò mò một chút, hướng tới một chút, chung quy không thể nói là lỗi lầm chứ?

Lúc đi ra là một Phượng Nghi lý trí như thường, sau khi trở về là một con ma men!

Ta hết sức ân cần đối với tiền bối kỳ lân đưa Phượng Nghi trở về. Hai mắt tỏa sáng truy hỏi hắn là thế nào chuốc ngã Phượng Nghi! Học mấy chiêu như thế, sau này ta dứt khoát dùng được.

Vị tiền bối này cười không đáp, nhưng thoạt nhìn hắn uống cũng không ít.

“Phượng Nghi thành thân ta không thể đến, đây coi như là quà mừng đưa bù đi.” Hắn đưa cho ta một cái hộp gỗ nho nhỏ, cáo từ rời đi.

Cỗ nhiệt khí trên thân người này — ta nhớ tới viên thuộc tính lửa trong số bốn hạt châu Phượng Nghi cho ta.

Cho Phượng Nghi uống nước, hắn ngủ say. Ta đẩy miệng hắn ra, rót vào giống như cho dế uống.

Xem đại mỹ nam say rượu, cảm giác rất tốt. Ta cũng rất muốn một lần đóng vai nhân vật, giả dạng làm nữ sắc lang tắm tắm lột lột chiếm tiện nghi, có điều người bị hại đã hôn mê bất tỉnh, tiện nghi này ta cũng không phải là chưa từng chiếm…

Ta kê gối phía dưới đầu hắn, sau đó đắp mền cho hắn.

Khuôn mặt Phượng Nghi đỏ bừng, giống như bôi rất nhiều son phấn thơm lừng thượng hạng, lông mi thật dài, đôi môi đỏ hồng. Ta nằm sấp bên giường nhìn hắn, nhịn không được vươn tayn véo một cái trên mặt hắn.

Cảm giác rất tốt!

Ta hạnh phúc muốn rơi lệ, cảm giác bắt nạt hắn đùa giỡn hắn thực sự quá tuyệt vời!

Ta nhịn không được lại véo, lại véo, ta véo ta véo ta véo véo véo…

Ợ, không thể lại véo, cũng véo đỏ bừng rồi! Mặc dù ban nãy cũng rất đỏ…

Chiếu cách véo này của ta, hai cái nữa là véo thủng hắn luôn.

Ta ở trong phòng không dám cất tiếng cười to, nín mãi cho đến khi ra khỏi phòng, mới vịn cột nhà nhỏ giọng cười trộm. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 193”

Bàn Ti động số 38 – Chương 192

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhất cửu nhị chương – Tân long vương

Chúng ta vào phòng, Phượng Nghi rót nước uống cho mình trước, ta mong chờ nhìn hắn. Chờ lão nhân gia hắn uống nước xong, hồi sức, ngồi xuống, mới nói: “Tử Hằng bây giờ là long vương Đông hải.”

“Hả?” Ta trợn mắt nhìn chờ hắn hạ nốt nửa câu, Tử Hằng là thuộc hạ nào của long vương Đông hải chứ, nhưng miệng hắn đã khép lại.

Phía dưới không còn.

Tử Hằng, là long vương?

“Điều này sao có thể chứ!”

Tử Hằng bản lĩnh thì có, thế nhưng làm quyền mưu, hắn nào có khả năng ấy? Thủ hạ của hắn ngoại trừ tôm thúc e rằng không còn ai khác? Hắn vừa không có nền móng, vừa không có thế lực, lại không có…

Thế nhưng Phượng Nghi ngồi đó chắc chắn, thấy thế nào, cũng không phải là nói đùa.

Là thật sự?

Ta có vẻ 囧 囧 xác định, ta thật sự không nằm mơ, Phượng Nghi cũng không phải nhàn rỗi không có việc gì lấy loại chuyện này đùa giỡn với ta.

Thế giới này huyền huyễn!

Chẳng lẽ Tử Hằng thật ra vẫn giấu tài, ngầm chôn dã tâm, đột nhiên khí bá vương bạo phát, liền đá rớt lão rồng háo sắc xuống tự mình ngồi cái ghế ấykia?

Bên cạnh vang lên một tiếng bịch. Ta quay đầu, được, tôm thúc lão nhân gia hắn lập tức liền quỳ xuống. Không phải hướng về phía chúng ta, là hướng về phía ngoài cửa viện, lệ già ngang dọc: “Ông trời phù hộ, ông trời mở mắt! Đây thực sự là việc vui bằng trời! Ông trời phù hộ…”

Ta ngồi chỗ ấy đưa mắt nhìn Phượng Nghi, nói cho đúng, một mình ta đờ ra, Phượng Nghi vẻ mặt tự nhiên uống trà.

“Điều này sao có thể chứ.” Ta từ trong hàm răng nặn ra một câu.

Tử Hằng hắn sao có thể làm được tới long vương chứ? Sao có thể chứ? Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 192”

Tàng tình – Phiên ngoại tập – Văn án+Trích đoạn

Tàng tình

  • Tác giả: Nga Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Văn án

Các cao thủ võ lâm phong hoa tuyệt đại,

Chuyện nhà đóng cửa lại vẫn là khó đưa lên nơi thanh nhã… Khụ!

Giáo chủ ma giáo Yên Vân Liệt cải tà quy chính, lãng tử hồi đầu,

Nhưng nợ phong lưu trước đây khiến Lăng Thanh ghen tị, gây thành sự việc bi thảm gia bạo?!

Hai tiểu gia hỏa càng chỉ sợ thiên hạ không loạn,

Thiết kế phụ thân và cha nhà mình, rước lấy sóng to gió lớn?!

Bàn Ti động số 38 – Chương 191

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhất cửu nhất chương – Nhất khiếu bất thông

“Tam Bát tỷ tỷ, ta biết, trước kia có một số việc, ta giấu giếm ngươi. Ngươi nếu giận ta, cũng hẳn là. Nhưng ta bây giờ thực sự biết sai rồi, ta trước đây rất nhiều chuyện làm không đúng…” Nét mặt của nàng thực sự rất chân thành, chân thành tới mức ta rất muốn trợn trắng mắt.

Tôm thúc oán hận nói: “Ngươi rốt cuộc muốn tới làm gì? Ngươi không phải rất là đắc ý, thuận buồm xuôi gió trong cung sao?”

“Tôm thúc, ta cũng là vì tốt cho công tử…”

Tốt cho Tử Hằng? Lừa ai chứ. Vì Tử Hằng mà làm ra bát canh cá kia? Vì Tử Hằng liền dựa vào người khác để tính kế hắn?

“Tam Bát tỷ, ta biết ngươi chắc chắn tức giận, nhưng ta thực sự hối hận rồi. Ngươi, ngươi đừng giận ta được không? Ai có thể không có khi đi sai bước chứ? Ta…” Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 191”