Công bốn, xin đi theo tình tiết
- Tác giả: Ngũ Sắc Long Chương
- Chuyển ngữ: Yappa
- Mục lục
Chương 32 – Ham thích
Giờ cơm trưa Thu Lam Tự lại thả Giang đường chủ về, để nàng theo bên cạnh ta hầu hạ. Lúc Giang Bạch Tố chia thức ăn cho ta sắc mặt đều là trong trắng bệch lộ ra sắc xanh, đoán là chịu uất ức tại hình đường của bọn họ, xíu nữa ăn cơm xong ta sẽ nói chuyện thăng chức cho nàng, cũng an ủi cho nha đầu này.
Ăn mấy đũa đồ ăn, Thu Lam Tự bỗng nhiên mở miệng hỏi: “Giang đường chủ, thiếu cung chủ các ngươi thường ngày thích gì? Trong Lam Dương cung cuộc sống thanh tĩnh, gã tuổi còn trẻ chưa hẳn đã quen, lúc ở trên núi có tiêu khiển yêu thích không?”
Giang Bạch Tố lập tức buông đũa, ánh mắt quét một cái về phía ta, dè dặt đáp: “Giáo chủ bình thường chỉ yêu luyện võ, còn, còn thích đọc sách viết chữ… Không bao giờ xuống núi dạo thanh lâu, cũng không thích nghe người ta gảy đàn hát khúc, giáo chủ ngài nói phải không?”
Ta còn nói cái gì nữa! Một cái miệng của ngươi đã nói hớ toàn bộ chút ham thích ấy của ta rồi. Dù sao ta trước mặt Thu Lam Tự chưa từng để lại ấn tượng tốt, cho dù có tệ thêm một chút cũng không sao cả, bèn tỉnh bơ đáp: “Thích ăn chơi sa đọa, xưa nay vẫn có. Nhưng bản tọa chưa từng có cử chỉ lỗ mãng này trong Lam Dương cung, không dám nhọc cung chủ quản giáo. Còn trong ma giáo, ấy vẫn là nơi bản tọa làm chủ.”
Thu Lam Tự cầm đũa gõ trên bàn, thản nhiên nhìn ta một cái nói: “Ta lại chưa từng nói muốn ngươi sửa, ngươi căng thẳng cái gì? Nha đầu kia, ngươi tiếp tục nói, thiếu cung chủ thích là mỹ nhân như thế nào, nghe là khúc gì, trong Lam Dương cung nếu không có, bản tọa sẽ sai người đi Tây Vực đưa tới.”
Bạch Tố lại nhìn ta một cái, do dự không biết có nên bán ta hay không. Ta cũng có chút lơ mơ, không biết họ Thu mắc bệnh gì. Mấy ngày trước từ sớm đến tối ép ta luyện công, bắt chẹt đến mức toàn thân ta đều là vết nhục hình; hôm nay sao lại đảo ngược giống như là có ý muốn cho phép ta mặc sức ăn chơi?
Chẳng lẽ là ngủ ta một lần, liền tính nuôi ta như nam sủng?
Nghĩ đến điểm này trong lòng ta “xoẹt” cái bốc hỏa, gân xanh trên trán nhảy tứ tung. Kìm lại nhai mấy sợi đậu phụ khô nấu, mới kiềm chế xúc động lật bàn, da cười thịt không cười đáp: “Những ham thích đó đều là chuyện đã qua rồi, bản tọa bây giờ chỉ muốn tập võ cho tốt, sớm ngày dung hợp thông hiểu những bí tịch trong Lan các kia.” Nếu có thể võ công đại thành trực tiếp xử ngươi đương nhiên tốt nhất, giết không được cũng ít nhất phải có năng lực tự bảo vệ mình. Dù sao ta chung quy sống lâu hơn ngươi, ta sẽ chờ nhìn cái ngày ngươi xui xẻo đó!
Y nghe vậy lại sầm mặt, dường như nghe ra ý ngoài lời của ta. Quan sát mặt và bụng ta, mới lành lạnh nhíu mày nói: “Ta hỏi là ham thích của nhi tử ta, không phải của ngươi. Ta hôm trước đã nói, phàm là gã thích, bản tọa đều thay gã làm, ngươi đã chiếm thân thể gã, thay gã hưởng thụ là được.”
Ngươi còn từng nói người chạm vào ta đều muốn giết đấy, còn ngồi ở đây làm gì, sao lại không chết luôn đi?
Nhưng mà y không biết ta không phải xuyên? Ta rõ ràng đã nói y là cha ruột ta mà. Chẳng lẽ y lúc ấy chỉ cho rằng ta là vì xin tha mới làm bộ là nguyên trang? Cho nên sau đó hết sức hành hạ ta như thế…
Hừ! Đồ lấy dạ tiểu nhân đo lòng quân tử, không phải ỷ vào mình là BOSS à? Chờ hai mươi năm sau bản tọa võ công đại thành, thù hôm nay xem chúng ta tính thế nào!
Vừa nghĩ tới hai mươi năm sau ta sẽ là đại ma đầu xưng bá thiên hạ, y lại sẽ bị công thụ chính quy lật đổ, ẩn cư trong ngọn núi tuyết lớn chim không đi ỉa, tâm tình ta liền bình tĩnh rất nhiều, vớ đũa lên nhắm một miếng chân giò hấp đối diện bàn phát tiết cơn giận còn sót lại. Tiếp tục đọc “Công bốn, xin đi theo tình tiết – Chương 32” →