Thần phục – Chương 109

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 109 – Chuyện cành mẹ đẻ cành con hết cái này thêm cái khác

Vừa nghe Yến Hồi bảo qua đây đón, Mục Hi lập tức quay lại nhìn Triển Tiểu Liên, dường như giải thích nói: “Băng Dính, là anh tớ, chúng mình có cần qua không?”

Triển Tiểu Liên thật muốn bóp chết Nhóc Ngốc không có một chút ý thức phòng bị trước mắt này, bất đắc dĩ thở dài, ngẩng đầu nhìn trời, “Là anh cậu cũng không phải anh tớ, tớ đi làm gì? Với lại, bọn họ nói là anh cậu chính là anh cậu à?”

Mục Hi vội vàng chớp chớp mắt, quay đầu lại vô cùng cảnh giác nhìn bọn họ một cái, nghĩ nghĩ, lấy điện thoại di động ra lật số gọi điện thoại, điện thoại thông, Mục Hi “a lô” một tiếng với điện thoại: “Anh, là em, anh có sai hai người rất vạm vỡ đến chỗ bọn em không?… À, em đang ở cùng bạn học em mà, hai người bọn em, đi qua không tiện, sẽ không qua…”

Trong tay Mục Hi còn cầm điện thoại, hai người bên kia vừa nghe Mục Hi nói như vậy, liền kêu lên ầm ĩ, vội vàng nói bên cạnh Yến gia biết bọn họ có hai người, chính là mời hai người bọn họ cùng đi.

Triển Tiểu Liên không biết gã Yến Hồi kia nói cái gì bên kia, dù sao Mục Hi trề cái miệng nhỏ không nói lời nào, sau đó vẻ mặt khó xử cộng thêm lấy lòng nhìn Triển Tiểu Liên, âm thanh mềm nhũn năn nỉ cô: “Băng Dính ~”

Triển Tiểu Liên run cầm cập, lui về phía sau một bước, liếc xéo cô ấy không nói gì, Mục Hi năn nỉ tiếp: “Chỉ một lát thôi, tớ nhìn anh tớ một cái rồi về có được không?”

Triển Tiểu Liên một phen tay Mục Hi ra, đoạt lấy túi xách trong tay cô ấy tự mình đi thẳng: “Nhóc Ngốc, muốn đi thì cậu đi, dù sao tớ cũng không đi, tớ lại không biết anh cậu, tớ đi ăn chực cơm à? Tớ là người da mặt dày như thế ư? Không đi!”

Mục Hi giảu mỏ, lại nhìn nhìn điện thoại còn chưa gác máy trong tay, vội vàng đuổi theo: “Băng Dính! Băng Dính! Băng Dính cậu đợi tớ chút đi mà!”

Triển Tiểu Liên không để ý tới cô, Mục Hi cũng sắp khóc rồi, lôi kéo không cho cô đi: “Tớ cam đoan chỉ đi một lát! Thật sự chỉ đi một lát, anh tớ nói trong mắt tớ không có anh ấy, tớ nếu như không đi, anh ấy sẽ thực sự không vui;… Băng Dính, xin cậu, van xin cậu, chỉ đi cùng với tớ một lát thôi!”

Triển Tiểu Liên bị cô ấy quấn đích thực là không có cách nào, sớm biết cô cùng Mục Hi đến Thanh Thành tế mẹ cô ấy xong còn phải đi tìm Yến Hồi, đánh chết cô cũng sẽ không đến. Cuối cùng thật sự là vẻ mặt không tình nguyện gật đầu một cái, “Nói trước rồi đấy, nhìn xong là đi ngay.”

Mục Hi vừa nghe, vội vàng cầm điện thoại lên nói lát nữa sẽ qua.

Cúp máy xong, Mục Hi vội vàng lấy lòng giúp Triển Tiểu Liên xách đồ: “Băng Dính, tớ xách giúp cậu.”

Triển Tiểu Liên tức giận lườm cô một cái, nhắc nhở: “Nói rồi đấy, đánh nhanh thắng nhanh, mau chóng trở về, biết chưa?”

Cái đầu nhỏ của Mục Hi gật như bánh quai chèo, “Yên tâm đi Băng Dính, chúng mình chắc chắn về sớm.”

Hai người ngồi trên xe, ô tô lái một đường, mười lăm phút sau dừng lại, hai người kia cung kính nói với Mục Hi: “Cô Mục, tới rồi, gia của chúng tôi đang chờ hai vị vào.”

Triển Tiểu Liên xuống xe, ngẩng đầu nhìn cái hang quỷ này, không nhịn được trợn mắt một cái, trước đó cô đã lo sẽ có lúc Mục Hi Yến Hồi chạm mặt nhau, không ngờ ngày này còn đến thật rồi.

Vừa vào đại sảnh khách sạn, cảm giác mát phả vào mặt, chênh lệch nhiệt độ trong ngoài này cũng quá lớn, bên ngoài là lò lửa, bên trong chính là mùa xuân.

Hai người bị đưa đến phòng Yến Hồi đang ở, Yến Hồi đang ung dung thong thả nằm trên ghế, hai cái chân dài vắt cao cao, gác trên bàn lắc lư, hoàn toàn là bộ dạng lưu manh. Triển Tiểu Liên từ lúc vào phòng là chưa từng nhìn thẳng Yến Hồi, ngẩng đầu nhìn trời ngó đất, cô lần này là tới hóng hớt, đừng có ai làm phiền cô.

Mục Hi vào cửa trước, thấy Yến Hồi bèn đi qua: “Anh!”

Yến Hồi uể oải duỗi eo, đứng dậy, như cười như không nhìn cô ấy, “A, cô em gái này của gia, muốn gặp một lần thật là còn khó hơn lên trời.”

Mục Hi vội vàng đi qua nói lời hay ý đẹp, dù sao người đẹp nói lời bùi tai, thế nào cũng đẹp, Yến đại gia rất hưởng thụ cảm giác như thế này, đôi anh em giả này ở bên kia nói sục sôi ngất trời, Triển Tiểu Liên đứng xa xa, lấy điện thoại di động ra chơi trò chơi, gắng hết sức giảm bớt sự hiện diện của mình, ngóng trông Yến Hồi tốt nhất là mù cặp mắt chó kia của hắn rồi, ngàn vạn đừng để ý cô. Kết quả, vừa nghĩ như vậy chưa được mấy giây, đột nhiên nghe thấy gã kia đột nhiên mở miệng, “A, gia vừa mới thấy, bên kia còn có con nhóc.”

Giả vờ giả vịt nhìn chăm chú một lượt, Yến Hồi vừa phát ra tiếng “chậc chậc”, vừa lắc đầu: “Gia bảo sao không khí trong phòng sao lại loãng hẳn đi, thì ra là tới một nhóc béo.”

Mục Hi vội vàng chớp chớp mắt, không hiểu được làm sao: “Ơ?”

Yến Hồi tiếp tục lắc đầu, sau đó nằm lên trên ghế, tiếp tục gác chân lắc lư, cà lơ phất phơ nói: “Em gái, không phải anh nói em, dáng dấp như em đây kết bạn với kiểu người thế này? Em không nên tìm một người xinh đẹp từa tựa em à? Như thế anh nói không chừng còn có thể lọt mắt, dáng dấp cô ta như vậy, anh cũng không thèm nhìn, sau này đừng dẫn đến trước mặt anh làm bẩn mắt anh được không? Nhìn xem, cô ta vừa tới, cacbon điôxít thở ra cũng nhiều hơn, không khí cũng loãng hẳn đi…”

Mục Hi: “Ha?” Vội vàng xua tay: “Anh, anh đừng nói mò, cậu ấy là bạn học của em, anh đừng nói như vậy… Không tốt biết bao chứ!”

Yến Hồi nâng nâng cằm, kêu Triển Tiểu Liên: “Nhóc kia, qua đây, để gia xem xem dáng dấp thế nào!”

Triển Tiểu Liên tức muốn chết, đứng yên sống chết không qua, kết quả, Yến Hồi thấy cô không qua, đứng dậy, chậm rì rì đi như chó, ngồi phịch xuống xô pha, sau đó duỗi chân dài ra hơi móc chân đá Triển Tiểu Liên: “Nhóc béo, gia đang nói chuyện với cưng đấy?”

Triển Tiểu Liên lui lui đầu về phía sau, tay đã siết thành nắm đấm.

Yến Hồi tiếp tục nói: “Nhóc béo, nào nào nào, nói cho gia tên là gì, nói cái tên có thưởng!”

Trên khuôn mặt nhỏ của Mục Hi cũng bắt đầu đổ mồ hôi rồi, Triển Tiểu Liên từ tết đến giờ, đều đang mập lên, Mục Hi ban đầu còn nói, về sau cũng không dám nói nữa, bởi vì cứ nói là Triển Tiểu Liên nổi đóa, lần này nghe thấy Yến Hồi gọi cô nhóc béo, Mục Hi cảm thấy Triển Tiểu Liên chắc chắn sẽ nổi đóa, vội vàng nói trước: “Anh, cô ấy là bạn học của em…”

Yến Hồi làm như không nghe thấy, Lý Tấn Dương lại không ở đây, hắn chắc chắn sẽ không chiều người phụ nữ của Lý Tấn Dương, Mục Hi càng ngăn cản, hắn lại càng trêu chọc Triển Tiểu Liên.

Mặt Triển Tiểu Liên cũng đen xì rồi, cô muốn giết người, có thể hay không? Mục Hi vốn muốn xin tha với Yến Hồi, để hắn đừng bắt nạt Băng Dính, kết quả Yến Hồi không để ý cô, Mục Hi cũng không dám thế nào, đành phải kéo Triển Tiểu Liên đi nói xấu Yến Hồi, thực ra là muốn bảo Triển Tiểu Liên đừng chấp nhặt với Yến Hồi, Mục Hi vẫn cảm thấy Yến Hồi có chút biến thái, mà tính tình Băng Dính không tốt, ép sốt ruột có thể nhảy lên chửi Yến Hồi một trận, cô chặn không được Yến Hồi cô cũng chỉ có thể bảo Triển Tiểu Liên ráng xíu, nếu không có thể thế nào chứ? Lý Tấn Dương nói, Thanh Thành chính là thiên hạ của Yến Hồi, cảnh sát cũng không có tác dụng bằng Yến Hồi, Băng Dính với Yến Hồi, khẳng định là Băng Dính nhỏ yếu hơn nha. Mục Hi là thật tâm tốt cho Triển Tiểu Liên.

Triển Tiểu Liên nắm tay, khẽ cất tiếng hỏi: “Nhóc Ngốc, tớ không được chửi hắn, vậy tớ có thể đánh hắn không?”

Mục Hi vội vàng xua tay: “Không được không được, Băng Dính cậu nhất định phải nhịn xuống, tuyệt đối không được đánh anh ấy, đánh xong, anh ấy mà tức giận sẽ đòi chặt ngón tay người ta, Băng Dính, cậu nghĩ tới đầu ngón tay của cậu, nếu thực sự bị người ta chặt rồi, cậu nói sau này giơ tay ra ít hơn người khác một ngón tay, đau khổ biết bao nhiêu chứ?”

Triển Tiểu Liên làm cái động tác tay OK: “Được, tớ tiếp tục nhịn!”

Mục Hi cười theo, “Băng Dính, tớ biết cậu thông minh đỉnh đỉnh.”

Triển Tiểu Liên trợn trắng mắt : “Này không liên quan tới thông minh có được không? Chị ơi em đây là thức thời. Đồ ngốc!”

Mục Hi giảu mỏ: “Người ta mới không ngốc. Tớ năm nay còn được học bổng nữa đấy…”

Triển Tiểu Liên lười để ý cô ấy.

Bên kia Yến đại gia rất bất mãn: “Hai người làm gì thế? Nói xấu gia đấy à?”

Mục Hi lôi kéo Triển Tiểu Liên, hai người đều giả bộ không có gì, Mục Hi chạy qua, lấy lòng nhe răng cười với Yến Hồi: “Không có không có, sao có thể chứ, anh là anh em mà.”

Yến Hồi duỗi tay chống má, nâng nâng cằm về phía Triển Tiểu Liên, hỏi: “Làm trò gì thế? Em gái, bạn học này của em có ngốc không? Sao đến giờ chưa nói câu nào? Anh hỏi tên cô ta, cũng không thèm phản ứng phải không?”

Triển Tiểu Liên lại bắt đầu nắm tay, Mục Hi vừa thấy, vội vàng mở miệng: “Anh, bạn học em nhát gan, sợ gặp người, anh không được bắt nạt cậu ấy chứ, đúng rồi, bạn học em tên là Triển Tiểu Liên, vừa dính lại dai, nên hồi cấp ba bọn em gọi cô ấy là Băng Dính…”

Triển Tiểu Liên mặt đầy vạch đen, con nhóc dở hơi này, sao cái gì nên nói hay không, cũng nói hết ra vậy?

Yến Hồi ngẩng đầu “ha” một tiếng, nở nụ cười tà khí: “Vừa dính lại dai à, vậy không thoải mái biết bao, phải đi tắm mới được… Phải không, Triển… Đúng rồi, tên là Triển gì ấy nhỉ?”

Ngực Triển Tiểu Liên phập phồng lên xuống, nhấc chân định lao về phía sô pha, Mục Hi vội vàng đẩy cô về phía cái bàn bên trong, hạ thấp giọng nhắc nhở: “Băng Dính, Băng Dính, ngón tay… ngón tay á…”

Triển Tiểu Liên hít một hơi, Mục Hi đẩy cô qua, lại vội vàng đi qua nói chuyện với Yến Hồi: “Anh, bạn học em tên Triển Tiểu Liên, anh sao chưa gì đã quên rồi? Đúng rồi anh, anh bao nhiêu rồi? Hẳn là chưa tới thời kỳ mãn kinh chứ? Em nhớ người ta là bốn mươi tuổi mới đến thời kỳ mãn kinh đấy…”

Triển Tiểu Liên “phụt” một cái cười thành tiếng, cúi đầu thấy trên bàn có hộp giấy rút, ngẩng đầu hung tợn lườm Yến Hồi, đứng cạnh bàn, nhân lúc Mục Hi đang nói chuyện với Yến Hồi, cúi đầu rút khăn giấy, rút ra một tờ, vo thành cục, đặt bên cạnh, lại rút một tờ vo cục…

Yến Hồi nghe xong lời của Mục Hi, khuôn mặt ấy lập tức liền đen xì, quả nhiên, quả nhiên người phụ nữ của Lý Tấn Dương chính là qua đây chọc tức hắn!

Yến Hồi lạnh mặt, chỉ Mục Hi: “Em gái, em tuyệt đối là Lý Tấn Dương phái qua đây chọc tức anh…”

Mục Hi lập tức phùng mang, cắn ngón tay ra sức lắc đầu, liếc ngang liếc dọc, giả vờ không thấy phòng vệ sinh có sẵn trong phòng, chỉ cửa một cái nói: “Anh, em muốn đi vệ sinh, nhà vệ sinh ở đâu vậy?” Nói xong, co giò chạy mất.

Mục Hi vừa ra khỏi phòng, Triển Tiểu Liên liền bùng nổ, Yến Hồi còn chưa kịp ngoảnh đầu, một đống cục giấy ùn ùn kéo đến ném về phía Yến Hồi, một đống cục giấy vừa mới vo, cống hiến duy nhất cho Yến Hồi, ném xong rồi, Triển Tiểu Liên ngẩng đầu đã thấy Yến Hồi đứng dậy từ ghế xô pha, giẫm lên đống cục giấy đi về phía cô, Triển Tiểu Liên “áu” một tiếng ù té chạy, cũng không chạy xa, chỉ xoay quanh cái bàn làm việc to tổ chảng của Yến Hồi kia.

Yến Hồi đứng đối diện bàn tóm cô: “Ơ, nhóc, vừa rồi đùa rất vui? Giả vờ không quen gia có phải không?”

Triển Tiểu Liên tức chết đi được, phẫn nộ gào: “Gia, lão ngài có phải chưa rõ không, tôi hôm nay là tới hóng hớt, tới hóng hớt lão ngài có biết không hả?”

Ngón tay Yến Hồi gõ trên mặt bàn, chậm rãi “a” một tiếng, sau đó nhìn trong tay Triển Tiểu Liên, nói: “Gia sao lại không thấy hớt được cái gì?”

Triển Tiểu Liên: “…” nửa ngày mới nói: “Gia, khiếu hài hước rất quan trọng!” Lời này vừa nói dứt, Triển Tiểu Liên đã thấy một bóng đen phủ lên mình, ngẩng đầu thì thấy Yến Hồi giẫm lên mặt bàn trực tiếp nhảy tới trước mặt cô, Triển Tiểu Liên muốn quay người chạy, kết quả còn chưa kịp quay người, đã bị Yến Hồi một phen nắm tóc, Triển Tiểu Liên kéo tay Yến Hồi “ai ui”, miệng liên tục xuống nước: “Gia, gia tôi sai rồi, lão ngài tha tôi đi…”

Yến Hồi giễu cợt: “Lần này biết gia rồi?”

Triển Tiểu Liên một mặt chăm chú nhìn cửa, một mặt xuống giọng năn nỉ Yến Hồi: “Gia, lão ngài khai khai ân được không? Đừng để Nhóc Ngốc biết quan hệ bạn chịch của hai chúng ta, làm ơn, tôi thực sự không muốn để cô ấy biết…”

Yến Hồi như cười như không nhìn cô, “Ô, nhóc béo, chẳng lẽ là cảm thấy gia làm cưng mất mặt? Vậy nói thử với gia, người đàn ông thế nào khiến cưng có mặt mũi?”

Triển Tiểu Liên không dễ dàng gì mới cướp tóc mình về trong tay Yến Hồi: “Coi lời này của gia, sao có thể chứ? Tôi đây không phải là không muốn để người ta cảm thấy thưởng thức của lão ngài xuống thấp rồi sao? Đừng xem tôi bình thường luôn nói mình thế nào thế nào, nhưng mà tôi cũng tự mình biết mình có phải không? Ngài cũng nhìn thấy rồi, tôi so với Nhóc Ngốc, Nhóc Ngốc ấy chính là tiên nữ, tôi chính là bùn, nếu để cho Nhóc Ngốc biết, lão ngài nói Nhóc Ngốc với chú đẹp trai sẽ nhìn lão ngài thế nào có phải không?”

Yến Hồi thổi thổi một sợi tóc trên tay, không nói gì, Triển Tiểu Liên vừa nhìn, là biết gã này làm bộ làm tịch, chính là cố ý ép cô tỏ ra yếu thế đấy, dựng thẳng lỗ tai nghe động tĩnh bên ngoài, phát hiện Nhóc Ngốc chưa về, Triển Tiểu Liên duỗi cánh tay ôm cổ Yến Hồi: “Gia, lão ngài còn tính toán với tôi à? Tôi đây không phải là bị ép đến hết cách sao, tôi chỉ có một người bạn là Nhóc Ngốc, nếu như ngay cả cô ấy cũng chê tôi không để ý tới tôi nữa, tôi cảm thấy tôi vẫn là chết cho xong, gia, ngài giúp tôi một chút đi, xin ngài.”

Yến Hồi liếc mắt nhìn nhìn cô, đột nhiên cười thành tiếng: “Ơ nhóc, dáng vẻ làm nũng này cũng ra gì phết đấy, nào, cười một cái cho gia.”

Triển Tiểu Liên lập tức nhe răng cười với Yến Hồi mà mắt to sáng như vầng trăng khuyết, Yến Hồi vươn tay ôm vòng eo mũm mĩm của cô, “Chậc chậc chậc, nụ cười này thật đúng là vừa giả vừa xấu.”

Khuôn mặt nhỏ của Triển Tiểu Liên sắp sửa đen xì, Yến Hồi cúi đầu, cắn trên môi Triển Tiểu Liên, hút môi cô giày xéo, cổ Triển Tiểu Liên khẽ động, lùi về phía sau, kết quả Yến Hồi đưa tay giữ gáy cô.

Hành lang ngoài cửa truyền đến tiếng Mục Hi nghêu ngao hát lạc cả tông, trong lòng Triển Tiểu Liên quýnh lên, mở miệng cắn Yến Hồi một cái, Yến Hồi bị đau buông lỏng, lườm Triển Tiểu Liên: “Muốn chết?”

Triển Tiểu Liên đẩy hắn ra liền đi ra ngoài, Yến Hồi theo sau định đuổi theo, Triển Tiểu Liên quay phắt lại lườm hắn, hạ thấp giọng nói: “Gia, vừa nói xong rồi!”

Bước chân Yến Hồi muốn đuổi theo dừng lại, giọng Mục Hi ngày càng gần, Triển Tiểu Liên nhìn hai bên, ngồi xuống xô pha, vừa định móc di động đi giả vờ xem di động, đột nhiên gáy bị thứ gì ném phát, cô duỗi tay ra sờ, sờ được một cục giấy, hung tợn ngoảnh đầu, bỗng dưng trên mặt lại dính phát nữa, Triển Tiểu Liên hổn hển: “Gia, có như ngài ư?”

Yến Hồi không nói, vo cục giấy trong tay, liền ném về phía mặt Triển Tiểu Liên, không nghiêng không lệch, ném trúng chính giữa.

“Gia!” Triển Tiểu Liên phẫn nộ trợn hắn, Yến Hồi tiếp tục vo cục ném cô, “bộp” một cái ném vào trán Triển Tiểu Liên, Triển Tiểu Liên thực sự tức giận: “Mẹ mày… Gia!”

Yến Hồi lại ném một cái, Triển Tiểu Liên bị chọc tức nửa há miệng, nửa ngày sau lại chửi một câu: “Mẹ mày… Gia, anh rốt cuộc…”

Yến Hồi lại ném tiếp, ném vào miệng Triển Tiểu Liên, Triển Tiểu Liên đã bị chọc tức hoàn toàn nói không ra lời, “Mẹ mày chứ!”

Tiếng bước chân của Mục Hi vang lên cạnh cửa, Triển Tiểu Liên nhanh chóng ngồi xuống một giây trước khi Mục Hi vào phòng.

Kết quả, Mục Hi vào cửa, liền thấy cục giấy đầy đất và Yến Hồi đang ném vào Băng Dính.

Mục Hi đần người ra mấy giây mới hoàn hồn, vội vàng xông tới cướp khăn giấy của Yến Hồi: “Anh, anh sao lại bắt nạt bạn học em chứ?”

Tha hộp khăn giấy đi rồi, Mục Hi lại chạy về phía Triển Tiểu Liên: “Băng Dính, Băng Dính cậu không sao chứ?” Ngoảnh đầu nhìn Yến Hồi, cũng sắp muốn khóc rồi: “Anh, anh đừng ném nữa, bạn học em cũng khóc rồi…”

Yến Hồi vừa nghe, vẻ mặt hiếu kỳ, “Ồ, nhóc béo biết khóc?” Tiếp theo lại ném một cái, ném vào tóc Tiểu Liên, Mục Hi vội vã vươn tay lấy xuống, lúc đến gần Triển Tiểu Liên liền nghe Triển Tiểu Liên chửi một câu: “Mẹ mày!”

Mục Hi mở to mắt, quay lại nhìn Yến Hồi, phát hiện Yến Hồi đang vo một tờ khăn giấy cuối cùng, không đợi Mục Hi lên tiếng ngăn cản, một câu ấy là không nghiêng không lệch ném vào vai Triển Tiểu Liên, Triển Tiểu Liên lại tức đến nghiến răng chửi một câu: “Mẹ mày!”

Mục Hi phồng khuôn mặt nhỏ, muốn cười lại không dám cười, nhìn lén Yến Hồi, trong lòng ngóng trông Yến Hồi không nghe thấy gì cả, nếu như nghe thấy, Mục Hi cảm thấy Yến Hồi nhất định sẽ tức giận, Yến Hồi một khi tức giận, hắn sẽ thích chặt ngón tay người ta.

Khăn giấy của Yến Hồi đã dùng hết, tìm tìm hai bên không tìm thấy, bị Mục Hi ném hết vào thùng rác rồi. Yến Hồi không ném nữa, Triển Tiểu Liên vẫn còn đang lẩm bẩm chửi: “Mẹ mày… Mẹ mày chứ…”

Mục Hi sợ bị Yến Hồi nghe thấy, vội vàng nhắc nhở Triển Tiểu Liên: “Băng Dính, Băng Dính, anh tớ không ném cậu nữa rồi, cậu đừng chửi nữa.”

Triển Tiểu Liên ngẩng đầu lườm Mục Hi, Mục Hi chột dạ cúi đầu, sớm biết như vậy, cô vừa nãy đã không đi ra ngoài. Triển Tiểu Liên hừ một tiếng, nói: “Trong lòng tớ cảm thấy hắn còn ném có được không?”

Mục Hi trề môi không dám nói, là cô có lỗi với Băng Dính, thật sự.

Triển Tiểu Liên giận chó đánh mèo Mục Hi, Mục Hi luống cuống, nhảy lên gào Yến Hồi: “Anh, anh như vậy quá bắt nạt người khác, anh như vậy là không đúng, em không ăn đồ ăn nhà bọn anh nữa, em với bạn học em đi về, thực sự, em giận rồi, em giận thật rồi!”

Yến Hồi từ trên bàn xuống, lắc lắc lư lư đi qua, đưa tay quàng vai Mục Hi, “Ơ em gái, còn giận thật rồi?”

Mục Hi xị khuôn mặt nhỏ không nói, Yến Hồi hơi nâng cằm lên, búng trán Triển Tiểu Liên một cái: “Em gái gia cũng giận rồi, nhóc béo này có phải nên dỗ dỗ hay không?”

Triển Tiểu Liên ôm trán đứng dậy, nghiến răng nghiến lợi: “Mẹ mày…”

Mục Hi vừa nghe, “áu” một tiếng rít ra tiếng, cuống quýt kéo Triển Tiểu Liên, lớn tiếng ồn ào đổi đề tài: “A a, Băng Dính chúng mình đi ăn cơm nhé, ăn xong rồi chúng mình đi về có được không ha? Anh, anh có đồ ngon có phải không?”

Yến Hồi duỗi tay kia ra, trực tiếp đặt lên vai Triển Tiểu Liên, mỗi tay quàng một đi ra ngoài: “Có chứ, sao lại không có? Nào nào nào, nói với gia thích ăn cái gì, gia mời khách.”

Triển Tiểu Liên uốn éo thân thể muốn giãy ra, kết quả móng vuốt của Yến Hồi liền móc vào vai cô tựa như cái kìm sắt không buông tay: “Em gái, bạn học tên là Triển gì gì đó này của em có phải có bệnh tăng động không?”

Bản thân Mục Hi cũng muốn giãy ra, có điều cô không dám động đậy thôi, Mục Hi lén lút nhìn Triển Tiểu Liên, phát hiện Triển Tiểu Liên từ túi áo móc ra cái chìa khóa, nhấc lên bèn chọc về phía tay Yến Hồi, cô bị dọa tròn xoe mắt, nhắc nhở: “Băng Dính!”

Yến Hồi cúi đầu nhìn một cái, đưa tay bóp mặt Triển Tiểu Liên: “Cưng chọc xuống thử xem? Gia thấy cái móng vuốt nhỏ này của cưng là không định giữ nữa rồi.”

Triển Tiểu Liên lườm Mục Hi một cái, lặng lẽ nhét chìa khóa về túi.

Bình luận về bài viết này