Kindaichi Kousuke
- Tác giả: Yokomizo Seishi
- Chuyển ngữ: Yappa
- Mục lục
Chương 2 – Người phụ nữ đeo mạng che mặt
Nhắc tới giám đốc bách hóa Ebisuya, ai cũng sẽ tưởng tượng ra một nhân vật đứng tuổi đầu muối tiêu, khuôn mặt đỏ gay, phô trương chiếc nhẫn vàng to bản trên ngón tay thô kệch béo mỡ, và là một kẻ nhào nặn tài tình giữa thói hống hách và vẻ khéo léo đưa đẩy, nhưng vậy thì nhầm to.
Kasuya Rokusuke mới chỉ ba mươi lăm tuổi.
Vóc dáng cao lớn, ngực dày, vai rộng, cùng cung cách nói năng và hành động nhanh nhẹn dứt khoát khiến anh ta giống một người quản lý câu lạc bộ quyền anh hơn là giám đốc bách hóa. Mái tóc đen sẫm một cách dị thường, lại thêm có vẻ là người rậm lông, nên sau khi cạo râu phần da vẫn xanh rì, nước da ngăm đen, mày rậm, khiến nhìn sơ qua có vẻ khá đáng sợ và khó gần, ấy thế mà, kỳ lạ thay, anh ta lại rất được các nhân viên hợp đồng của bách hóa tin tưởng. Đặc biệt là đối với các nữ nhân viên bán hàng trẻ, vì anh ta được cho là giống một nam diễn viên điện ảnh Mỹ nào đó nên rất được mến mộ, và không ít cô gái coi việc được giám đốc trẻ này bắt chuyện là niềm hạnh phúc tột bậc.
Có lẽ điều đó là do bản chất không màu mè của Rokusuke. Anh ta nói chuyện với bất kỳ ai cũng bằng thái độ và lời lẽ như nhau. Dù là lúc đối diện với những vị thành viên ban quản trị có vẻ mặt cau có, khi tiếp đãi những vị khách hàng khó tính, hay lúc tiếp xúc với những nhân viên bán hàng trẻ mới vào nghề, thái độ của anh ta vẫn không hề thay đổi. Đôi mắt anh ta lúc nào cũng ánh lên vẻ tinh nghịch, và giữa lối nói chuyện gãy gọn dứt khoát, thỉnh thoảng lại bật ra những câu châm ngôn dí dỏm. Đó là lý do tại sao anh ta lại được các nhân viên hợp đồng yêu mến đến vậy, nhưng tối nay thậm chí Rokusuke cũng phải nhăn nhó mặt mày. Ngay cả những câu châm ngôn sở trường cũng chẳng còn thốt ra được nữa. Giữa những nếp nhăn hằn trên trán, phảng phất nét trầm tư hiếm thấy ở người đàn ông này.
“Dù thế nào đi nữa, xung quanh có khá đông người, mà lại để sổng mất hung thủ của một vụ giết người diễn ra ngay trước mắt, thì thật là, vô cùng đáng tiếc nhỉ.”
Thanh tra Todoroki đến từ Cục cảnh sát đô thị vừa nói vừa bỏ cuốn sổ tay vào túi, ngước nhìn khuôn mặt Rokusuke qua bàn làm việc.
Đồng hồ phòng giám đốc hiện đang chỉ tám giờ. Bên trong bách hóa rộng lớn chìm trong một sự tĩnh lặng trống trải hiu quạnh, thi thoảng lại vang lên những tiếng bước chân hối hả qua lại, có lẽ là của các điều tra viên đang lục tìm chứng cứ.
Ngay sau đó, những cảnh sát vội vã kéo đến đã điều tra gắt gao từng người một, từ nhân viên hợp đồng cho đến nhân viên bán hàng. Đặc biệt là những người có liên quan sâu nhất đến vụ việc như Isono Aki, Fushimi Junko và cả Shibasaki Tamae của quầy trang phục nữ, đã bị hỏi đi hỏi lại dai dẳng cùng một nội dung, phải đến vừa mới đây, việc đó mới kết thúc và mọi người mới được phép ra về.
“Nói vậy thì đúng thế thật.”
Rokusuke vừa nói vừa làm chiếc ghế xoay kêu kêu cót két với vẻ uế oải,
“Dù gì thì chuyện xảy ra quá bất ngờ, nên có lẽ chẳng ai kịp phản ứng. Bởi làm gì có ai ngờ được một chuyện đáng sợ như thế lại xảy ra… Hơn nữa, thời điểm cũng thật tệ… Đúng lúc bộ phim ở sân khấu tầng bảy vừa kết thúc, nên dòng khách từ đó tràn ra ùn ùn, cả cầu thang lẫn thang máy đều chật kín… Tóm lại là, hung thủ đã lợi dụng sự hỗn loạn đó để tẩu thoát nhỉ.”
“Chà, cũng không còn cách nghĩ nào khác, nhưng kỳ lạ là, khi kiểm tra cửa ra vào tầng một, lại không ai thấy người phụ nữ đeo mạng che mặt đi ra ngoài vào thời điểm đó cả.”
“Nhưng mà, chuyện đó thì… Dù là hung thủ cũng đời nào lại cứ đeo cái mạng che mặt bắt mắt đấy chứ. Chắc chắn đã tháo ra giữa chừng rồi. Mà dù có tháo mạng che mặt đi rồi, cũng chẳng ai biết mặt cô ta cả… Ngay cả Fushimi Junko và Shibasaki Tamae cũng chưa thấy mặt đối phương mà.”
“Đúng là cũng có thể nghĩ như vậy. Nhưng mà…”
Nói đoạn, viên thanh tra đột ngột rướn người,
“Rốt cuộc ả ăn trộm đó là ai, chắc hẳn là anh biết cô ta chứ?”
Rokusuke tối sầm mặt không nói gì.
“Anh Kasuya này, đã đến nước này rồi, nếu anh không chịu khai thật mọi chuyện thì sẽ rất rắc rối. Dĩ nhiên, đứng trên góc độ uy tín của bách hóa, chắc hẳn có nhiều điều khó nói. Về mặt đạo đức nghề nghiệp đối với khách hàng thân thiết, hẳn là cũng có những bí mật phải giữ kín. Thế nhưng, một khi đã dính líu đến vụ giết người, nếu anh không chịu thành thật khai báo mọi chuyện thì sẽ rất rắc rối. Rốt cuộc, cô ta là ai?”
Rokusuke mặc dù vậy vẫn im lặng. Viên thanh tra nhìn gương mặt u ám của đối phương với vẻ nghi ngờ,
“Thôi, đại khái mọi chuyện tôi cũng có thể hình dung được. Theo lời kể của Shibasaki Tamae và các nhân viên bán hàng khác, thì sự việc là thế này nhỉ. Tại bách hóa này, thi thoảng lại xuất hiện một người phụ nữ đeo mạng che mặt dầy có biệt danh là nàng Hắc Lan. Vì đeo mạng che mặt nên không ai từng nhìn thấy mặt, và cũng không biết cô ta là ai ở đâu, nhưng vì vẻ ngoài duyên dáng cũng như trang phục sang trọng, người ta cho rằng đó là một tiểu thư của một gia đình danh giá, vả lại còn khá trẻ, nên các nhân viên bán hàng đã trao biệt danh là nàng Hắc Lan, nhưng người phụ nữ này lại thường xuyên ăn trộm. Hơn nữa, điều kỳ lạ là nghe đâu bách hóa này có quy tắc không được phép bắt giữ kẻ trộm đó nhỉ. Thay vào đó sẽ kê những món cô ta trộm thành hóa đơn rồi gửi đến cho người phụ trách các tầng. Sau đó người phụ trách sẽ tổng hợp nó rồi chuyển đến chỗ giám đốc, hay nói cách khác, chính là chỗ anh… Nghe nói quy tắc là như vậy. Sau đó thì không ai biết chuyện gì xảy ra, nhưng có lẽ anh sẽ gom đống hóa đơn đó lại, rồi gửi yêu cầu thanh toán tới chỗ người phụ nữ ăn trộm kia… Đó là những gì nhân viên bán hàng kể lại. Vậy tức là, người biết thân phận thật sự của nàng Hắc Lan, chỉ có anh thôi, anh Kasuya nhỉ. Vì thế tôi muốn hỏi, anh Kasuya, phu nhân, à không, có lẽ là tiểu thư ăn cắp đó, rốt cuộc là nhân vật như thế nào và xuất thân từ đâu?”
Nói đến đó, viên thanh tra chờ câu trả lời của đối phương, nhưng Rokosuke dù vậy vẫn không nói gì.
Viên thanh tra nhìn chằm chằm khuôn mặt đối phương với ánh mắt nghi ngờ,
“Chuyện như thế này ngoài xã hội không phải là hiếm. Sinh ra trong gia đình nề nếp, nhưng mắc phải tật tắt mắt bẩm sinh, nên cứ vô thức mà ăn trộm. Phía khu mua sắm cũng biết rõ, nên tại chỗ thì nhắm mắt làm ngơ, sau đó mới yêu cầu thanh toán… Chuyện như vậy tôi nghe cũng nhiều rồi. Thế nên, tôi không định bắt bẻ gì về điểm đó cả. Tuy nhiên, một khi đã thành vụ giết người như thế này, thì dù rất lấy làm tiếc nhưng vẫn phải làm rõ mọi chuyện. Nếu chỉ là trộm vặt thì đôi bên còn có thể thương lượng là xong chuyện, nhưng đã giết chết một người đàn ông rồi thì…”
“Sai rồi. Thanh tra, anh hiểu nhầm rồi.”
Bỗng Rokusuke cắt ngang lời của viên thanh tra.
“Sai…? Anh Kasuya, cái gì sai…”
“Phải, chuyện anh vừa nói là sự thực. Nhưng người phụ nữ đó không phải là cô gái ngày hôm nay.”
“Vì sao anh lại biết điều đó?”
Viên thanh tra hỏi lại với vẻ nghi ngờ. Rokusuke chống hai tay lên bàn, rướn sát mặt viên thanh tra như muốn chồm tới,
“Trước hết, nếu là người phụ nữ đó thì cô ấy thừa hiểu rằng dù có bị bắt quả tang ăn trộm, thì cũng tuyệt đối không bị kết tội. Vì vậy, không cần thiết phải làm chuyện liều lĩnh như thế.”
“Ra thế, cũng có thể nghĩ vậy. Nhưng này, anh Kasuya.”
Viên thanh tra nói, cũng nhoài người lên mặt bàn,
“Liệu có thể suy nghĩ theo hướng này không? Người biết thân phận thật sự của người phụ nữ đó, hiện tại chỉ có mình anh. Anh đã cố gắng hết sức để che giấu chuyện đó, thậm chí còn ra lệnh cho nhân viên bán hàng tuyệt đối không được nhìn trộm dưới lớp mạng che mặt. Vì thế, cho đến nay, không có ai biết người phụ nữ mắc chứng trộm cắp, chứng bệnh lạ đó rốt cuộc là ai. Thế nhưng mà. Hôm nay thật không may, vì phụ trách tầng ba là người mới, nên suýt chút nữa lớp mạng che mặt đã bị lột xuống. Nếu người phụ nữ đó là một người phụ nữ có tiếng tăm trong xã hội, thì một khi lớp mạng bị lột xuống, thân phận thật sự sẽ lập tức bị bại lộ. Việc một người phụ nữ nào đó lại mắc căn bệnh đáng hổ thẹn như thế sẽ ngay lập tức lan truyền khắp thiên hạ. Người phụ nữ sợ điều đó. Nên đã lâm vào đường cùng…”
“Không phải. Không phải. Chuyện đó… Chuyện đó…”
Rokusuke thét lên với vẻ mặt cố chấp, nhưng rồi như chợt nhận ra,
“Không, xin lỗi, có nổi đóa với một người chẳng hề hay biết gì như anh thì cũng chẳng để làm gì. Để tôi nói vậy. Thật ra, có một chuyện kỳ lạ liên quan đến việc này.”
Anh ta nói, rồi gượng gạo làm chiếc ghế xoay kêu cọt kẹt, “Thực ra, từ một dạo trước tôi cũng đã lo lắng về việc này, cứ mong là sẽ không có chuyện gì bất thường xảy ra. Phải, tôi biết người phụ nữ đó. Và sau mỗi lần căn bệnh của người phụ nữ đó tái phát, tôi vẫn luôn đem hóa đơn đến nhà người phụ nữ đó yêu cầu thanh toán. Tuy nhiên dạo gần đây, thường xuyên có chuyện lạ lùng. Người phụ nữ đó, không phải vì đặc biệt ham muốn mà trộm cắp, tóm lại chỉ là mang đồ về do một loại bệnh thôi, nên những món đồ đã lấy đều được cất gọn gàng vào trong chiếc két sắt bí mật riêng của cô ấy. Tuy nhiên, mỗi khi tôi mang hóa đơn đến yêu cầu thanh toán, người đóng vai trò là phụ huynh của cô ấy sẽ lén kiểm tra bên trong chiếc két sắt bí mật. Và sau khi xác nhận vật phẩm ở đó khớp với hóa đơn, thì mới trả tiền. Tình huống như vậy, trước giờ chưa từng có sai sót nào. Lúc nào trong két cũng khớp với hóa đơn. Nhưng mà… Nhưng mà, dạo gần đây trong đó đã bắt đầu xuất hiện sai lệch. Cụ thể là, thường xuyên xảy ra chuyện có những món đồ ghi trên hóa đơn nhưng lại không thấy trong két sắt.”
Dường như muốn thốt lên “Ồ……”, viên thanh tra cũng bất giác cau mày. Rokusuke lập tức nói tiếp, “Chuyện này khiến tôi cũng khốn đốn. Bị người ta nghĩ là tôi lợi dụng điểm yếu của đối phương để yêu cầu cả những món đồ mà họ không hề lấy thì thật oan uổng. Nhưng may thay, đối phương lại tin tưởng tôi, nên nỗi lo ấy, chà, coi như cũng không thành vấn đề, có điều về phần mình thì vẫn thấy áy náy trong lòng. Do đó tôi quay lại khu thương mại và điều tra, thì họ bảo món đồ đó chắc chắn người phụ nữ đeo mạng che mặt đã lấy đi. Sự thể đã đến nước này thì chẳng khác nào đôi co vô ích, nhưng tôi lại không thể nghi ngờ bên nào được. Nhân viên bán hàng của chúng tôi không đời nào nói dối, mà phía bên kia cũng chẳng phải hạng người như vậy. Hơn nữa, chuyện tương tự còn xảy ra thêm đôi lần sau đó, nên tôi mới bắt đầu nhận ra rằng, phải chăng có kẻ nào khác đã giả dạng người phụ nữ đeo mạng che mặt để ăn trộm.”
“Chờ chút đã. Về việc sai lệch giữa hóa đơn và hiện vật ấy, phía bên kia không thử trực tiếp xác nhận với đương sự sao?”
“Sao làm chuyện đó được chứ. Phụ huynh cô ấy vẫn luôn làm như không hay biết gì về căn bệnh ấy mà. Ngay cả chuyện âm thầm thanh toán tiền cho những món đồ cô ấy mang đi, đương sự cũng tuyệt đối không hề hay biết.
Rokusuke nói tới đó thì bỗng dưng im bặt. Viên thanh tra cười khẩy,
“Thế thì người đó cũng không hay biết rằng bách hóa này đã nhắm mắt làm ngơ trước hành vi trộm cắp của bản thân phải không? Nếu vậy, cũng có thể cô ta sẽ nghĩ mình mà bị tóm thì sẽ lâm vào đường cùng. Nhưng mà, thôi, việc đó coi như xong, nhân tiện thì anh sau khi phát hiện sự không ăn khớp kỳ lạ như vừa nói, có xử lý gì việc đó chưa?”
“Nói là xử lý thôi, chứ không có cách nào xử lý cả. Vì khi người phụ nữ đeo mạng che mặt xuất hiện, không thể lần nào cũng bắt cô ấy gỡ mạng che mặt ra được. Lỡ gỡ mạng che mặt ra mà đó lại đúng là người thật thì sẽ lớn chuyện mất. Thế nên tôi chỉ tâm sự nghi ngờ của mình với duy nhất một người, và dặn dò người đó sau này để ý giúp.”
“Là ai? Người đó ấy…”
“Một người đàn ông tên là Miyatake Kinji.”
“Là nhân viên hợp đồng của cửa hàng à?”
“Đúng vậy, cho đến tận gần đây, thì vẫn là nhân viên bán hàng của chúng tôi. Từng làm phụ trách tầng ba. Nhưng khoảng một tuần trước, do có chút chuyện không hay xảy ra… chuyện đó không liên quan đến vụ này đâu, chúng tôi đã cho anh ta nghỉ việc.”
Viên thanh tra nhìn chằm chằm vào trán Rokusuke với ánh mắt nghi ngờ một hồi lâu, cuối cùng chậm rãi đứng dậy khỏi ghế,
“Anh Kasuya, chuyện này hệ trọng đấy. Chuyện có hay không một kẻ giả mạo nàng Hắc Lan… anh đã nói người biết ngoài anh ra, chỉ có một người đàn ông tên là Miyatake. Thế nhưng người tên Miyatake đó đã bị sa thải khoảng một tuần trước. Anh Kasuya, rốt cuộc đây là ý gì. Chẳng lẽ anh định vì bao che cho nàng Hắc Lan, mà bịa đặt ra một kẻ giả mạo không hề tồn tại, để đánh lừa chúng tôi đó chứ?”
Rokusuke phẫn nộ định nói điều gì đó, nhưng lúc đó, chuông điện thoại để bàn vang lên inh ỏi, nên Rokusuke vội vàng nhấc ống nghe lên.
Rồi sau dăm ba câu, anh ta lập tức đưa ống nghe về phía viên thanh tra.
“Gì vậy, tìm tôi à…?”
Viên thanh tra cầm lấy ống nghe và đáp lời trong chốc lát, nhưng đột nhiên, cơ thể ông nảy bắn lên như thể bị hất văng, khiến Rokusuke sửng sốt dõi theo bộ dạng đó.
“Được rồi, vậy tôi sẽ đi ngay.”
Viên thanh tra gác ống nghe cái cạch, rồi xoay người hướng về phía Rokusuke. Sau đó, viên thanh tra lườm suốt một lúc lâu, như muốn đục cái lỗ trên mặt anh ta, rồi cuối cùng, với giọng điệu như đang bẻ gãy cành cây răng rắc, đã nói ra điều này.
“Anh Kasuya, trong tòa nhà này, hình như lại phát hiện thêm một vụ giết người nữa.”
“…?”
“Tại quán cà phê tầng bảy, vừa mới phát hiện một người đàn ông bị sát hại. Nhân tiện, về lai lịch của người đàn ông đó, theo danh thiếp trong túi áo thì tên hắn là…”
“Tên hắn là…? Ngài thanh tra, sao vậy? Hắn là ai…?”
“Tên hắn là Miyatake Kinji. Anh Kasuya, rốt cuộc đây là ý gì?”