Công bốn, xin đi theo tình tiết
- Tác giả: Ngũ Sắc Long Chương
- Chuyển ngữ: Yappa
- Mục lục
Chương đầu tiên đăng trong năm mới ^^~
Chương 33 – Tà âm
Nữ tử kia đáp một tiếng, bỗng mở hầu âm liền hát: “A a a a a, a…” Ngược lại là đầy ắp tình cảm, giọng cũng rất cao, chỗ tây vực chúng ta… Nữ tử giọng cao thì nhiều, nhưng không có loại phương pháp hát này. Quả nhiên không hổ là cố hương người xuyên việt, không, là bài hát thế giới đó của tác giả truyền đến, rất lạ. Nàng a nửa ngày lại gõ nhịp “đa đa đi” “đa đa đi”, ta vốn còn muốn nghe thử cái gọi là mười đại kim khúc là cái gì, đợi nửa ngày thật sự đợi không được, trái lại bị nàng ngâm nga có chút buồn ngủ, dựa đầu giường nghiêng một lát, thực sự đã chìm vào giấc mộng.
Đang chiêm bao treo ngược Thu Lam Tự lên quất, trên mặt bị người ta vỗ mấy cái, tiếng lão già chết tiệt kia vang lên thật trầm, nói bên tai ta: “Mau tỉnh lại, ngươi không phải thích cái này à? Sao vừa nghe đã ngủ rồi?”
Ta nhất thời còn thoáng mơ mơ màng màng, lắng nghe ở chỗ kia vẫn còn ngâm nga “a í a í”, cũng hạ giọng đáp y: “Hử? Nàng không phải còn đang luyện giọng à? Đợi lát nữa hát hẵng gọi ta. Buồn ngủ quá…”
Ta nhắm mắt lại muốn ngủ tiếp, nhưng nghe Thu Lam Tự dặn bảo bên ngoài: “Đừng ngâm nga nữa, nhặt cái kim khúc đó ra hát.”
Giọng ca bên ngoài tức khắc dừng lại, trong âm thanh diễm lệ của nữ tử kia có vài phần tủi thân, nhu nhu nhược nhược vang lên: “Lão cung chủ không biết, đây chính là đứng đầu thần khúc Bách Hiểu Sinh công tử chọn kỹ càng, tên là ‘Thấp thỏm’ (1), nói là người nghe đều sẽ thấp thỏm trong lòng, từ đó không buông nổi bài hát này đấy. Ngài nếu không tin, có thể hỏi thử thiếu cung chủ, đây có phải bài hát hay hay không?”
Đây thật đúng là bài hát? Cũng thực sự nghe mà người ta thấp thỏm trong lòng. Ta nói vừa rồi sao lại cảm thấy có chút bực bội, té ra bài hát này chính là có tác dụng đó. May mà mấy hôm nay tâm bệnh của ta đỡ hơn không ít, nếu như còn chưa đỡ, sợ là đã phát bệnh ngay tại chỗ luôn đi? Ta tại đây ấn ngực thầm suy nghĩ, Thu Lam Tự lại liếc ta một cái, cất giọng dặn bảo bên ngoài: “Khỏi nhiều lời, đổi bài hát!”
Nữ tử kia đáp một tiếng, đàn sáo khắp phòng tức khắc lại vang lên, nhịp trống từng tiếng gõ lên lòng người, nghe so với ban nãy còn thấp thỏm hơn vài phần. Nữ tử kia lại chưa hát, trái lại cách bình phong nói to: “Bài ‘Trên cung trăng’ (2) này vốn là bài hát đối đáp nam nữ, chúng ta đều là nữ tử, hát bài này không hay, có thể mời thiếu cung chủ hân hạnh giúp nô gia mấy câu?”
Ngươi có là trên mặt trời ta cũng không biết, huống chi mới là cung trăng. Ta không cần suy nghĩ, mở miệng liền cự tuyệt: “Đổi bài hát là được, bản tọa là tới nghe bài hát, lại không phải hát rong.”
Âm thanh nữ tử kia tức khắc nghẹn lại, dừng một chút lại khẽ cười nói bên ngoài: “Thiếu cung chủ nói chuyện thật là dí dỏm. Đáng trách nô gia phúc mỏng, trước đây thiếu cung chủ tại bờ Tây Hồ một khúc ‘Mua bán tình yêu’ (3) kinh động thiên hạ, ai không hâm mộ? Hôm nay giáp mặt lại không được nghe thanh âm của thiếu cung chủ, mà thôi, ai nấy có số, không miễn cưỡng được.”
Thiếu cung chủ nàng nói là tiểu thụ kia phải không? Đúng vậy, chuyện Thu Lam Tự mang ta tới Lam Dương cung tác giả không viết, nếu cung nhân bọn họ không tự công bố, cho dù ai cũng sẽ không nghĩ ngờ trong cung này lại thêm một thiếu chủ. Loại nữ tử này đương nhiên cũng không có cơ hội gặp Ngọc Lam Yên, thấy ta và hắn tuổi xấp xỉ cũng hồ đồ nhận sai.
Có điều ta sao có thể so với người xuyên việt đứng đắn như hắn, những bài hát này ta còn chưa từng nghe, càng miễn bàn hát.
Ánh mắt Thu Lam Tự bỗng nhiên xoay xoay trên mặt ta, bèn lại hướng đầu về phía ngoài bình phong, thản nhiên nói câu: “Nam nữ hát đối ấy là có chút không hợp lễ pháp, chúng ta đây rốt cuộc không phải thế giới tương lai, vẫn là ngươi tự hát đi. Nếu trên cung trăng không dễ hát, đổi trên mặt trời cũng được.”
Nữ tử kia cũng không dám nói thêm nữa, đáp một tiếng lại hát lên. Nghe thêm mấy bài hát, đều là cái loại phong cách có thể khiến người ta mắc bệnh tim đó, ca từ cũng không vần không nhịp, căng tai cũng nghe không hiểu là gì lắm. Thu Lam Tự ngồi ngay ngắn, lỗ tai nghe bài hát, mắt cũng không ngừng nhìn về phía ta, ta cũng chỉ đành hăm hở tinh thần sẵn sàng ứng phó y. Về sau ta cuối cùng chống không nổi nữa, ngủ thiếp đi trong tà âm “cho ta” “cho ta”.
Lúc lại tỉnh đám mỹ nhân Cô Tô đó đã không hát ở bên ngoài nữa, bình phong cũng sớm thu lại, trong phòng chiếu sáng rỡ. Trái lại Thu Lam Tự khoác y phục nửa nằm nửa ngồi, ở bên người nhìn ta. Chuông báo trong lòng ta vang lên, vội vã đưa tay sờ hướng xuống phía dưới — may mắn, quần áo còn mặc trên người.
Họ Thu ngồi dậy, vô cùng tùy ý hỏi câu: “Ngươi đã tỉnh?”
Ta lập tức gật đầu, vén chăn lên bèn muốn xuống giường. Y ở sau lưng đột nhiên tới một câu: “Nữ nhân hôm nay kia nói không sai, Yên nhi ca hát rất hay. Năm ấy hắn vừa mới xuyên qua, bắt kịp ngày sinh của ta, đã hiến ca một khúc trong cung này, người đã nghe đều như mê như say… Ta đương nhiên cũng vậy.”
Ngọc Lam Yên có mọi mỹ đức nữ xuyên việt nên có, hát một bài coi là gì, khiêu vũ đánh đàn nấu cơm khâu quần áo hắn khẳng định không có gì không biết. Ta vốn muốn xuống giường, không biết sao lại đi không được, ngồi ở đó nắm chặt chăn đơn nghe y nói.
“Thực ra Yên nhi không biết hát, ta từ nhỏ nuôi nấng hắn lớn lên, đứa trẻ này tính tình vô cùng lanh lợi, ta và hắn đều biết hắn sống không quá mười sáu tuổi, sau đó sẽ có một người người gặp người yêu thay thế hắn sống tiếp.”
Tại sao không nói chuyện tiểu thụ kia? Ai muốn nghe câu chuyện thầy trò tình thâm gì đó của ngươi chứ. Ta đợi nửa ngày đợi không được đoạn sau, bèn quay đầu nhìn y, lại thấy Thu Lam Tự giương mắt nhìn tà dương ngoài cửa sổ, rất lâu mới tiếp tục nói. “Hắn không biết cái gì, cũng không hay thân thiết với ta. Hắn từng nói với người bên dưới, sợ ta quá thân thiết hắn, đến ngày đó sẽ khó chịu trong lòng; hắn còn từng nói, người kia sẽ thay hắn hiếu kính ta thật tốt, muốn ta chỉ biết là người kia tốt là đủ rồi…”
Thật là một đứa trẻ ngoan, đáng tiếc chết sớm, ta thấy hắn hơn tiểu thụ quái gở kia nhiều.
Ánh mắt y chuyển tới trên mặt ta, thần sắc dường như có chút đau khổ: “Sau khi Yên nhi chết, ta quả nhiên không nhớ hắn, chỉ nhớ cái tốt của Yên nhi mới xuyên tới này. Tình cảm mười mấy năm nuôi dưỡng, lại không sánh bằng mấy chữ nhẹ bay của tác giả, sư phụ ta đây làm, quả thật cũng không xứng nghe hắn gọi ta đây tiếng sư phụ.”
Ai không phải vậy, ta trước đây thấy tiểu thụ kia, cũng thiếu chút vì hắn vứt bỏ giang sơn thủ hạ không cần, theo như mạch suy nghĩ của tác giả chạy theo tình tiết đấy.
Ta nhất thời đau lòng, ma xui quỷ khiến an ủi y: “Chúng ta đều là nhân vật trong sách, tác giả viết như thế nào đương nhiên phải làm như thế, khó chịu cũng vô dụng. Người có sinh lão bệnh tử, người giang hồ chúng ta càng là kiếm ăn trên lưỡi dao, dù cho Yên nhi của ngươi không bị người xuyên, ngươi lại có thể bảo đảm hắn sống được bao lâu?”
Thu Lam Tự đưa tay đè huyệt thái dương, trầm mặc hồi lâu mới khẽ đáp: “Ngươi nói phải, người trong giang hồ đâu có thể được chết già. Con ta nếu không phải bị ngươi xuyên, cũng không qua mấy tháng sau sẽ chết, lại càng sẽ không thay Thu gia ta lưu lại con nối dõi. Nghĩ kỹ, ngươi xuyên qua với ta cũng không có hại gì, ta ngược lại có chút giận chó đánh mèo quá mức.”
Lần đầu nghe họ Thu nói tiếng người, ta cũng có chút kinh ngạc không biết phải làm sao mới tốt. Nếu như có bút giấy trong tay, ta thậm chí phải lấy ra ghi lại lời này, là chuyện kỳ dị nhất cả đời ta trải qua.
Y hơi giơ tay lên, liền kéo ta lại, thần sắc đã bình tĩnh lại, hòa hoãn hỏi: “Ngươi cũng biết ca hát giống Yên nhi sao? Ta bây giờ cũng muốn nghe thử bài hát, chỉ đừng giống như nữ tử kia hát làm cho lòng người loạn là được.”
Y còn thật coi ta là nam sủng? Trong lòng ta giận dữ, trở bàn tay vùng thoát khỏi tay y, đứng dậy bèn đi ra ngoài: “Bản tọa không phải hát rong, Thu cung chủ muốn nghe bài hát vẫn là đi tìm những mỹ nhân Cô Tô đó đi, thứ cho bản tọa hầu hạ không được.”
Y khẽ thở dài một tiếng, từ từ nói sau lưng ta: “Vậy cũng đúng, ngươi mặc dù cũng là người xuyên việt, suy cho cùng cũng không có quầng sáng nào trên người. Khúc ấy Yên nhi hát người người kinh diễm, ngươi hát nhiều nhất giống như nữ tử kia, còn không bằng chúng ta sớm chút đi ngủ, cũng tiện dưỡng thai.”
Lời còn chưa dứt, y đã vòng quanh eo ta từ sau lưng, tay nhẹ nhàng xoa nơi bụng dưới. Ta bẻ cái tay ấy mấy lần không ra, đành phải mặt dày cầu khẩn: “Hôm qua an đủ rồi, tháng sau hẵng nói có được không? Nếu không tin ngươi gọi Tôn đại phu tới…”
Tay y lại siết chặt, than bên tai ta: “Bản tọa bất hạnh, không có một nhi tử hiếu thuận, nhưng với thân thể của ngươi lại không thể không trân trọng. Sáng nay Tôn đại phu tuy nói thân thể ngươi mặc dù thấy đỡ, nhưng mấy ngày trước giày vò quá mức, phải tẩm bổ nhiều hơn mới được.”
Ta cắn chặt răng, bất chấp nói: “Bản tọa cũng mua vui cho cha là được, cung chủ tạm xin buông tay.”
Y quả nhiên theo lời buông tay, đi thong thả đến bên cạnh bàn tự mình rót chén trà, như cười như không nhìn ta. Bài nữ nhân kia hát ta vốn cũng không nghe mấy câu, bây giờ nếu hát chắc chắn là không được, nếu hát bài ta biết họ Thu chắc chắn cũng biết không phải bài hát tương lai… Không có cách nào, vậy hát bài nước ngoài đi, đoán chừng y cũng nghe không hiểu tiếng Quy Từ với tiếng Anh có gì khác nhau.
Ta mở miệng liền hát, từng câu lạc giọng sai nhịp, hoàn toàn không có chữ nào đúng điệu. Tiếng Quy Từ ta cũng học không tốt thế nào, lời càng là thuận miệng là sửa, thuận miệng là nuốt, nghe mà hai tay Thu Lam Tự gần như sắp che lỗ tai. Ta vì thế hát càng vui, nhìn sắc mặt họ Thu thay đổi liên tục, cuối cùng hơi tái xanh, vỗ bàn la lên: “Đủ rồi, câm miệng!”
Ta cố ý nôn mửa y: “Thu cung chủ không muốn bản tọa hiếu thuận sao? Tuy Thu cung chủ với bản tọa không có ơn nuôi nấng, nhưng cũng là huyết thống thân nhất, phụ thân không từ, nhi tử ta lại không thể bất hiếu. Đừng nói hát một bài, dù cho hát khàn giọng cũng là nên.”
Y oán hận nói: “Ngươi cũng là xuyên! Trên đời sao lại có người xuyên việt không đúng tý nào như thế!”
Ta nhìn sắc mặt ấy của y là thấy tinh thần sảng khoái, thái độ lúc nói chuyện cũng tốt hơn nhiều, vẻ mặt ôn hoà khuyên nhủ: “Đấy là sách cung chủ xem ít, làn sóng củi mục bây giờ đang thịnh hành đấy.”
Trên mặt y gân xanh nhảy loạn, đứng dậy nắm ngay lấy dây thắt lưng ta liền kéo về, vừa đi vừa mắng: “Đồ vô ơn, bản tọa chỉ có một đứa con trai là ngươi, sau trăm tuổi, trong Lam Dương cung này cái gì không phải của ngươi? Ngay cả Yên nhi tương lai cũng sẽ không tranh cái gì với ngươi, bảo ngươi bây giờ hiếu thuận bản tọa một chút, ngươi chính là cái thái độ này; tương lai bản tọa chết rồi, trông chờ ngươi dẫn linh cữu ném chậu tang cũng trông chờ không được! Chẳng bằng từ bây giờ bắt đầu bồi dưỡng cháu ta, bảo nó tương lai chớ bất hiếu giống ngươi.”
Có phụ thân như vậy, ta nếu còn có thể hiếu thuận, sớm đã sai người cúng trong miếu làm thánh nhân rồi!
Ta bị y ấn trên giường không giãy giụa được, quần áo càng là chưa được mấy lần đã bị lột ra, thân thể vẫn còn chưa khôi phục lại từ chòng ghẹo sáng sớm, mới trải qua cái chạm của y đã đau ngứa đan xen, kích thích tới mức khó mà chịu đựng, nhưng thế nào cũng tránh không thoát cặp tay ấy. Dưới thân y càng giãy dụa, y lại càng dùng sức áp chế ta, thân thể cường tráng toàn bộ dán trên người ta, càng miễn bàn thứ khiến người ta trông mà kinh sợ giữa đùi kia.
Ta cố hết sức muốn tránh khỏi y, lại chỉ dán y càng gần hơn, gấp đến độ mồ hôi trên trán đều rơi xuống. Thu Lam Tự cũng nét mặt không ngờ, vừa ra sức vân vê trên người ta, vừa mắng: “Trừ đêm qua xin tha, ngươi còn còn chưa từng gọi bản tọa một tiếng phụ thân, đây gọi nhi tử gì! Trong sách cha ngươi năm đó viết cũng không phải là loại chiêu trò này!”
Trên người ta thực sự khó chịu vô cùng, cuối cùng kiên cường không nổi, che kín mặt, run rẩy kêu một tiếng “cha”, xin y buông ta ra trước.
Tay Thu Lam Tự hãy còn đặt trước ngực ta, lại ngưng động tác, cũng có thể nhìn ra được ta không chịu nổi thêm nữa, lại thấp giọng tức giận nói: “Ngươi đây là làm gì? Yên nhi mỗi chương đều phải bị ngược bị gian bị các loại điều giáo, cũng không yếu ớt giống như ngươi vậy. Ngươi chỉ biết chính mình, chẳng lẽ không suy nghĩ một chút cho nhi tử ngươi?”
Toàn thân ta run rẩy, che mặt không chịu trả lời y. Trong miệng Thu Lam Tự chỉ mắng ta vô dụng, nhưng không hề tiến thêm một bước nữa, chỉ ôm ta vào lòng, cứ như thế ôm ta qua cả đêm.
Chú thích
(1) bài hát của Cung Lâm Na ↑
(2) bài hát của Phượng Hoàng Truyền Kỳ ↑
(3) bài hát của Mộ Dung Hiểu Hiểu ↑