Ma đầu – Quyển thượng – Chương 7

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ thất chương – Ngắm hoa

Tiểu Trúc sửng sốt nửa ngày, đi ngắm… hoa?… Rất phong nhã, có điều hắn không hiểu hoa cũng không có tâm tình ngắm hoa, hắn thật sự không muốn đi.

Hắn vốn muốn nói không đi, sai người đưa lời nhắn là được. Nhưng tiểu nha hoàn trong viện lại nói: “Phu nhân vẫn nên đi xem một chút, Lam phu nhân kia mặc dù là một tiểu thiếp, nhưng lại được lão phu nhân thích, hơn nữa trang chủ cũng sủng. Nếu như không đi, nhất định sẽ bị nói.”

Tiểu Trúc thật ra cảm thấy mình bị nói thì cứ nói đi, dù sao mọi người không muốn gặp hắn mới tốt, tốt nhất là không có ai muốn tìm đến mình, đừng tới viện này. Có điều nhìn bộ dáng tiểu nha hoàn khó xử cũng không tiện cự tuyệt, dù sao chủ tử không được sủng, làm nữ tỳ cũng bị liên lụy.

Tiểu Trúc đành phải mang theo Lục Hoàn cùng nhau lề mà lề mề đi đến phía sau hoa viên, bây giờ cũng đã là mùa thu, không biết còn có thể có hoa gì đẹp, mặt hắn không tình nguyện.

Đến cửa hoa viên, đã nghe thấy bên trong có tiếng cười duyên “hì hì” của nữ tử. Sau khi đi vào, bên cạnh vườn hoa có một cái đình nhỏ, trong đình có một bàn đá nhỏ, bốn phía bàn đều đã ngồi đầy người, chính là bốn tiểu thiếp của Lạc Thịnh Vũ kia.

“Ô, Y tỷ tỷ đến rồi.” Nữ tử xinh đẹp nhìn thấy Tiểu Trúc tới cửa mở miệng nói đầu tiên, cười bưng chén trên bàn lên nhấp nhấp.

“Tôn tỷ tỷ cũng không phải.” Một nữ tử váy lục đối diện cười nói: “Chúng ta trước đây không phải đều gọi tứ phu nhân là Y tỷ tỷ sao? Nay đại phu nhân đã tới, sao lại ngay cả xưng hô cũng nhường cho người khác.”

Tứ phu nhân chính là Lam Y không thể nghi ngờ, nàng vào cửa trễ nhất, xếp thứ tư, hé miệng cười nói: “Xưng hô mà thôi, ta làm sao dám giành với phu nhân chứ, hơn nữa, phu nhân đây đã vào cửa, ta cũng phải lùi về phía sau, đứng hàng thứ năm.”

Tiểu Trúc nghe các nàng nói gần nói xa làm mình mất mặt, nhưng cũng không cảm thấy thế nào. Lục Hoàn bên cạnh ngược lại tức giận muốn chết, chỉ cảm thấy mấy tiểu thiếp của Lạc trang chủ này cũng quá bừa bãi, không để Sở gia của nàng vào mắt.

“Y tỷ tỷ ngươi thực sự là nói rất hay nha.” Tôn phu nhân cười cười, nói: “Đại phu nhân ngươi nói xem, chúng ta xưng hô ngươi như thế nào đây?”

“Ta…?” Tiểu Trúc sau khi đi vào chỉ nghe các nàng nói chuyện, rõ ràng hắn cũng không có chỗ ngồi, đành phải đứng bên cạnh, đột nhiên có người hỏi hắn, khiến hắn ngẩn ra, liền nói: “Ta tên là Tiểu Trúc.”

Trên mặt Lục Hoàn bỗng chốc co quắp, lén cấu Tiểu Trúc một cái, Tiểu Trúc đau thở nhẹ một tiếng, lúc này mới phản ứng được, vội nói: “Không… Không không phải.”

“Không phải cái gì?”

Tiểu Trúc còn chưa có biện giải, đã nghe một thanh âm trầm thấp nói, giương mắt, Lạc Thịnh Vũ đã đi vào viện. Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển thượng – Chương 7”

Inai Inai Baa! Uta Uta Ippai! – Khỏe mạnh, khỏe mạnh!

Inai Inai Baa! Uta Uta Ippai!Bài hát đầu tiên trong đĩa chọn lọc nào :D

Khỏe mạnh, khỏe mạnh!

Dịch và sub: Yappa

Download

Tag: inai inai ba konnichiwa ttara rattantan, inai inai baa, いないいないばあっ!, いないいないばー:うたうたいっぱい

Bàn Ti động số 38 – Chương 202

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhị linh nhị chương – Thục sơn

“Đừng sợ.” Hắn thấp giọng nói: “Đừng sợ hãi.”

Ta không biết, hắn là an ủi ta, hay là đang làm dịu lòng mình.

Hắn quay mặt ta qua, môi đè lên.

Ta ôm thật chặt cổ hắn, cảm giác môi hắn nóng hơn bất cứ lúc nào.

Sợ hãi mơ hồ trong lòng đè cũng đè không được, giấu cũng giấu không kín. Tựa hồ hơi buông lỏng tay, sẽ vĩnh viễn mất đi hắn.

Hắn cũng chưa từng nôn nóng như vậy. Hai chúng ta quả thực không giống vợ chồng, tựa như đang yêu đương vụng trộm, bàn tay ta tiến vào bên trong áo chẽn của hắn, bức thiết vuốt ve.

Hắn thấp giọng lẩm bẩm câu gì, nghe không rõ. Lúc này, có nghe rõ hay không cũng không sao.

Quấn quýt bên nhau, cuồng luyến tình nhiệt.

Trước kia luôn cảm thấy không buông được, hoặc là nhắm hai mắt lại, buông màn, hoặc là sẽ thổi tắt đèn.

Ta chung quy sợ ánh mắt Phượng Nghi, hắn quá tốt, nếu so sánh, ta lại quá bình thường.

Thế nhưng bây giờ lại hoàn toàn không quan tâm những thứ ấy. Hắn phủ trên người ta, ta quay bờ vai hắn, lật qua đè lên người hắn, không đầu không đuôi cắn loạn cổ và bả vai hắn.

Hô hấp của Phượng Nghi bỗng chốc liền rối loạn.

Tai hắn mẫn cảm hơn nơi khác. Thế nhưng lúc trước ta không biết hắn lại mẫn cảm đến mức độ này. Một nụ hôn nhẹ nhàng cọ xát, khiến cả người hắn đều run rẩy.

Ta có một loại cảm giác sắc dục sói ác vọt tới cừu non… Dù thế nào ta cũng là yêu mà, chuyện xấu khác không làm được, loại hoạt động đẩy ngã này, lúc rảnh rỗi cũng không ngại thêm mấy lần, ừm, càng nhiều càng tốt.

Giường gỗ vang lên kẽo kẹt kẽo kẹt. Ta chăm chú nhìn khuôn mặt tuyệt lệ dần đỏ ửng của Phượng Nghi, mắt cũng không nỡ chớp.

Giống như hoa đào hoa lê nở rộ trong mùa xuân, phấn trắng đỏ hây, rung động lòng người nói không nên lời.

Lăn qua lăn lại một phen như thế, buổi sáng đương nhiên dậy trễ.

Lúc hắn chải đầu cho ta, tay lại dừng ở nơi đó. Ta cảm thấy trên mặt hơi hơi nóng, nhìn hắn từ trong gương, Phượng Nghi cầm lược ngà, cũng khẽ mỉm cười với ta.

“Sao vậy?”

Hắn giữ hồi lâu không chải cho ta.

Hắn cúi người hôn hai má ta: “Đổi bộ quần áo, chúng ta ra cửa.”

“À, ừ.”

Hắn lấy ra cho ta một bộ váy màu tím, lúc thắt đai lưng, hắn vốn đã cài xong, lại cởi ra, nới lỏng ước chừng một tấc, lại lần nữa thắt lại.

Ta cũng không có ưu điểm gì khác, chỉ có eo coi như thon thả, bình thường đều quen thắt chặt đai lưng một chút, Phượng Nghi cũng biết. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 202”

Bàn Ti động số 38 – Chương 201

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhị linh linh chương – Ác mộng

Thanh âm nặng nề liên tiếp không ngừng, tựa như sét đánh.

Ta mơ hồ nghĩ, sét đánh, ta phải nhân cơ hội tu luyện nhiều phút nào hay phút ấy. Cả mùa đông đều đần độn, được rồi, dù sao mùa đông cũng không có sét.

Thế nhưng trong lòng nghĩ thế nào, người lại không nhúc nhích được.

Mọi thứ đều đang lắc lư, đang rung chuyển, nóc nhà cũng đang rung, không trung tràn ngập mùi gay mũi, mùi cháy khét, không biết cái gì đang cháy. Còn có mùi máu tươi, rất nặng, một hai giọt máu sẽ không như vậy, nhất định là rất nhiều máu, mới có thể sặc như thế…

Đây là nơi nào? Đã xảy ra chuyện gì?

Phượng Nghi ở đâu? Đại Mao đâu? Mọi người đi đâu rồi?

Ta muốn vận công, nhưng phát giác trong kinh mạch trống rỗng.

Loại cảm giác này, đã rất lâu chưa có.

Kiếp trước khi làm người thường, là như vậy. Thân thể đần độn mà yếu ớt, cũng không có sức mạnh gì.

Còn nữa, lúc vừa mới biến thành nhện, cũng là như vậy.

Thế nhưng, ta đã là nhền nhện tinh. Pháp lực của ta đâu? Pháp lực của ta đều đi đâu rồi? Trong thân thể trống rỗng, không cảm giác được cái gì.

Ta thật vất vả bò dậy, tia sáng rất tối, mơ hồ có thể nhìn ra đang trong Bàn Ti động, thế nhưng đường đá đổ sụp hơn phân nửa, chặn lối đi lại. Ta mờ mịt nhìn quanh, không biết lối ra ở đâu.

Đại Mao đột nhiên không biết từ đâu chui ra, kéo ta một cái: “Sư phó, đi mau!”

“Đi đâu? Đã xảy ra chuyện gì!”

Cảm giác của ta trì độn, nhưng vẫn còn có thể cảm thấy trong thân thể Hôi Đại Mao cũng không có pháp lực.

Chúng ta bây giờ đều không hơn gì người bình thường.

Trên đầu hắn băng qua loa mảnh vải, trên người đều là máu đen, một cánh tay đã không thể nâng lên.

“Phượng Nghi đâu? Phượng Nghi ở đâu?”

Ta bị Đại Mao kéo, bước thấp bước cao đi về phía trước.

Trong thanh âm của Đại Mao mang theo nghẹn ngào: “Sư công niết bàn, nghiệp hỏa phượng hoàng thiêu đốt trong vòng năm trăm dặm, tất cả mọi người sẽ mất đi pháp lực. Lửa này cản trở người của ma cung, thế nhưng lửa sắp tắt, chúng ta phải thừa dịp này chạy trốn!”

Niết bàn? Trốn? Ma cung?

Trong đầu ta lọc ra mấy từ then chốt như thế, xa xa không biết là ai phát ra tiếng rên rỉ đau đớn, còn có tiếng cầu cứu yếu ớt. Ta muốn đi qua, Đại Mao ra sức kéo ta, vẫn đi theo một phương hướng.

“Đừng đi sư phó! Ta đã đáp ứng sư công, nhất định phải bảo hộ người chạy trốn! Sư phó, ngươi nhất định phải bình an rời khỏi nơi này!”

Rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Ta mờ mịt, sợ hãi, có thể cảm giác được nguy cơ rất lớn đến gần.

Trốn!

Đúng vậy, phải chạy trốn!

Ta không thể chết ở chỗ này, ta nhất định phải chạy trốn, ta phải sống, ta phải bảo vệ…

Mệt mỏi và đau đớn của cơ thể dường như đã tê dại, chúng ta dùng cả tay lẫn chân bò qua những lối đi bị chôn vùi ấy, Đại Mao còn gọi mấy con chuột tới cùng nhau mở đường, đào đá vụn ra, cuối cùng thấy một tia sáng.

Ta bản năng nheo mắt lại, bầu trời phía tây đỏ chói mắt, cái loại màu đỏ tươi ấy, giống như máu chảy xuống.

Lửa rất lớn.

Già Hội sơn không còn kiểu cũ nữa, đỉnh Đông Dương toàn bộ bị san bằng, Bàn Ti động phía sau ta cũng thành đống đổ nát. Hôi Đại Mao đã đi lại tập tễnh gắng gượng đỡ ta muốn lại đi về phía trước.

Bầu trời ấy, màu đỏ ấy…

Lửa, lửa thiêu cháy…

Phượng Nghi!

Ta cảm thấy ngực đau nhức, trước mắt từng đợt biến thành màu đen.

Đó là ngọn lửa niết bàn của Phượng Nghi.

Vì sao? Đây là vì sao? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Phượng Nghi — Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 201”

Duyên tình mèo đen – Chương 4

Chương mới ^^~

Maya và Yuujirou đã có một happy ending rồi. Nhưng liệu bạn có thắc mắc về anh trai Yuujirou – Shinichi với Konosuke rốt cuộc có quan hệ như thế nào không ^^

Hãy cùng đến với Duyên tình cáo để biết nhé :D