Ma đầu
- Tác giả: Vân Quá Thị Phi
- Chuyển ngữ: Yappa
- Mục lục
Đệ thất chương – Ngắm hoa
Tiểu Trúc sửng sốt nửa ngày, đi ngắm… hoa?… Rất phong nhã, có điều hắn không hiểu hoa cũng không có tâm tình ngắm hoa, hắn thật sự không muốn đi.
Hắn vốn muốn nói không đi, sai người đưa lời nhắn là được. Nhưng tiểu nha hoàn trong viện lại nói: “Phu nhân vẫn nên đi xem một chút, Lam phu nhân kia mặc dù là một tiểu thiếp, nhưng lại được lão phu nhân thích, hơn nữa trang chủ cũng sủng. Nếu như không đi, nhất định sẽ bị nói.”
Tiểu Trúc thật ra cảm thấy mình bị nói thì cứ nói đi, dù sao mọi người không muốn gặp hắn mới tốt, tốt nhất là không có ai muốn tìm đến mình, đừng tới viện này. Có điều nhìn bộ dáng tiểu nha hoàn khó xử cũng không tiện cự tuyệt, dù sao chủ tử không được sủng, làm nữ tỳ cũng bị liên lụy.
Tiểu Trúc đành phải mang theo Lục Hoàn cùng nhau lề mà lề mề đi đến phía sau hoa viên, bây giờ cũng đã là mùa thu, không biết còn có thể có hoa gì đẹp, mặt hắn không tình nguyện.
Đến cửa hoa viên, đã nghe thấy bên trong có tiếng cười duyên “hì hì” của nữ tử. Sau khi đi vào, bên cạnh vườn hoa có một cái đình nhỏ, trong đình có một bàn đá nhỏ, bốn phía bàn đều đã ngồi đầy người, chính là bốn tiểu thiếp của Lạc Thịnh Vũ kia.
“Ô, Y tỷ tỷ đến rồi.” Nữ tử xinh đẹp nhìn thấy Tiểu Trúc tới cửa mở miệng nói đầu tiên, cười bưng chén trên bàn lên nhấp nhấp.
“Tôn tỷ tỷ cũng không phải.” Một nữ tử váy lục đối diện cười nói: “Chúng ta trước đây không phải đều gọi tứ phu nhân là Y tỷ tỷ sao? Nay đại phu nhân đã tới, sao lại ngay cả xưng hô cũng nhường cho người khác.”
Tứ phu nhân chính là Lam Y không thể nghi ngờ, nàng vào cửa trễ nhất, xếp thứ tư, hé miệng cười nói: “Xưng hô mà thôi, ta làm sao dám giành với phu nhân chứ, hơn nữa, phu nhân đây đã vào cửa, ta cũng phải lùi về phía sau, đứng hàng thứ năm.”
Tiểu Trúc nghe các nàng nói gần nói xa làm mình mất mặt, nhưng cũng không cảm thấy thế nào. Lục Hoàn bên cạnh ngược lại tức giận muốn chết, chỉ cảm thấy mấy tiểu thiếp của Lạc trang chủ này cũng quá bừa bãi, không để Sở gia của nàng vào mắt.
“Y tỷ tỷ ngươi thực sự là nói rất hay nha.” Tôn phu nhân cười cười, nói: “Đại phu nhân ngươi nói xem, chúng ta xưng hô ngươi như thế nào đây?”
“Ta…?” Tiểu Trúc sau khi đi vào chỉ nghe các nàng nói chuyện, rõ ràng hắn cũng không có chỗ ngồi, đành phải đứng bên cạnh, đột nhiên có người hỏi hắn, khiến hắn ngẩn ra, liền nói: “Ta tên là Tiểu Trúc.”
Trên mặt Lục Hoàn bỗng chốc co quắp, lén cấu Tiểu Trúc một cái, Tiểu Trúc đau thở nhẹ một tiếng, lúc này mới phản ứng được, vội nói: “Không… Không không phải.”
“Không phải cái gì?”
Tiểu Trúc còn chưa có biện giải, đã nghe một thanh âm trầm thấp nói, giương mắt, Lạc Thịnh Vũ đã đi vào viện. Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển thượng – Chương 7”

