Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 41+42

Đôi cánh mà tôi muốn có

  • Tác giả: Rbao0000
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ tứ thập nhị chương

Lúc Giang Hoa nói tới đây, ngừng lại một chút, đồng thời nắm thật chặt hai tay Thượng Quan Thập. Sau đó, hắn nói tiếp: “Kỳ thực khi đó, tôi đã bắt đầu hoài nghi cậu là người mẹ đặc biệt của bọn chúng. Bởi vì sau khi cha tôi làm phẫu thuật cho cậu, ông ghi chép toàn bộ quá trình phẫu thuật. Một lần vô tình, tôi thấy được ghi chép của ông. Mặc dù ông không ghi rõ tên, nhưng trong quãng thời gian đó, cha tôi hay đến chỗ các cậu nhất. Vì thế tôi đã đoán cậu hẳn là người song tính trong ghi chép ấy. Bởi vậy tôi hết sức tò mò với cậu. Tôi luôn luôn nghĩ, rốt cuộc là nguyên nhân gì mới có thể để cậu với thân thể của đàn ông, bất chấp nguy hiểm đến tính mạng, mổ bụng lấy ra hai đứa bé kia… Trải qua một khoảng thời gian ở chung, tôi phát hiện cậu chỉ là một người thiếu thốn tình cảm, vô cùng đơn giản. Bởi vì chịu ảnh hưởng của số phận của mình, cậu vô cùng yêu thương sinh mệnh, vì thế để lại bọn chúng… Về sau, không biết là nguyên nhân gì, ánh mắt của tôi không bao giờ có thể rời khỏi cậu nữa. Phần kiên cường kia, phần độc lập kia, còn có phần đơn thuần kia của cậu không khỏi hấp dẫn tôi. Rốt cuộc, tôi phát hiện tôi đã yêu cậu mất rồi…”

Lời của Giang Hoa có thể nói là chuyện kín thế gian, trời nghe tựa sấm. Thượng Quan Thập lắp bắp kinh hãi, kinh ngạc muốn xoay người. Thế nhưng giam cầm của Giang Hoa lại khiến cho cậu không thể động đậy. Vì vậy, Thượng Quan Thập vội vàng mở miệng nói: “Hoa, anh… ưm…”. Giang Hoa đột nhiên lấy ngón tay đặt trên môi Thượng Quan Thập, ôn nhu nói: “Xuỵt… Cậu đừng nói, hãy nghe tôi nói hết, nếu không tôi không cách nào nói hết lời trong lòng mình!”

Thượng Quan Thập vô ý thức gật gật đầu, tỏ vẻ nhận lời. Thế nhưng, cậu giờ phút này cũng không thoải mái. Giang Hoa gần sát ái muội như vậy, chính cậu cơ hồ có thể cảm nhận được luồng hơi anh thở ra, nhẹ nhàng mà phảng phất bên tai. Trong nháy mắt, cậu liền cảm thấy tim mình bắt đầu đập không theo quy tắc, cảm giác cường liệt mà căng thẳng tự nhiên nảy sinh. Cậu thậm chí cảm thấy, nếu như lại để Giang Hoa nói tiếp, chính cậu nhất định sẽ bởi vì kinh sợ quá độ mà dẫn tới suy tim. Nhưng quan trọng hơn là, cho tới bây giờ, Giang Hoa với cậu mà nói, là bạn bè, là tri kỷ. Cậu chưa từng nghĩ tới, cũng không nghĩ muốn thể nghiệm tình cảm gì ngoài bạn bè. Cậu cũng không muốn phá vỡ phần cân bằng và ăn ý của bạn bè giữa bọn họ kia. Thổ lộ của Giang Hoa đối với cậu mà nói, có thể nói là sấm sét giữa trời quang, khó có thể chống đỡ.

Cảm nhận được run nhè nhẹ trong lòng truyền đến, trong lòng Giang Hoa bất đắc dĩ thở dài một hơi. Sau đó hắn liền hơi nới lỏng một chút ràng buộc của mình, nói tiếp: “Đừng hỏi tôi vì sao lại yêu cậu? Yêu chính là yêu, không có lý do gì. Cậu cũng không cần phải lấy mình là một người đàn ông, cái này không tính là lý do để từ chối tôi. Cậu chỉ cần hỏi trái tim cậu: Cậu có cảm giác với tôi hay không; cậu có nguyện ý sống cùng tôi, cũng để cho tôi chăm sóc ba cha con cậu hay không… Tôi sẽ không ép cậu, tôi sẽ cho cậu thời gian. Bảy năm tôi cũng đã đợi, tôi sẽ không để ý chút thời gian này. Cậu hảo hảo mà suy nghĩ thử xem, lại cho tôi câu trả lời thuyết phục đi! Tôi chờ cậu…”

Nghe xong lời của Giang Hoa, Thượng Quan Thập sững sờ tại chỗ. Cậu biết mình nên ngay lập tức cự tuyệt lời tỏ tình của anh. Cậu thế này căn bản là không có khả năng yêu anh. Lại nói, chính cậu cũng rất hài lòng với tình trạng hiện nay, có ba thân thể khỏe mạnh, có đứa con thông minh lanh lợi, còn có một việc làm ổn định. Tất cả mọi điều này đối với cậu một người bị bỏ rơi mà nói, đã là hạnh phúc không dễ có được. Phú cực tất cùng, vật cực tất phản (1), không phải sao? Cậu không cần tham muốn nhiều hơn cái mà mình có được. Thế nhưng, một khi mình cự tuyệt như vậy, Giang Hoa nhất định nhất định sẽ bị thương tổn và đả kích. Làm sao bây giờ? Chính mình nên làm như thế nào, mới có thể hạ thương tổn xuống đến mức độ thấp nhất đây?

Thượng Quan Thập sa vào vắt óc suy nghĩ, cậu cũng không có phát hiện Giang Hoa đã lặng lẽ rời khỏi phòng khám rồi, chỉ lưu lại một mình cậu rơi vào bên trong phiền não vô hạn.

Chú thích
(1) phú cực tất cùng, vật cực tất phản: giàu có đến tột cùng ắt sẽ khốn cùng, vật đi đến tột cùng rồi ắt hẳn sẽ trở lại

13 bình luận về “Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 41+42

  1. mjnh xem tu dau den cuoj vs hj vong 2 anh kja se xong vao ma cha thay j ca,huhu. Mjnh ngj loj to tjnh cua pan Hoa co j do hoj chua xot, toj ge. Theo y mjnh thj pan Thap nen lua loj ma tu choj nhanh nhanh,tuy rang hoj tan nhan nhung faj the thoj chu de thoj gjan keo daj se khjên cho pan Hoa hj vong,ma hj vong cang nhju thj that vong cang sau. Thuj tha dau mot lam ruj thoj chu cu day dua maj thj den mot luc nao do thj ca 2 ng deu ton thuong. Hj. Co len pan oj.

    Thích

  2. Mềnh đang thấy tự dưng giét ôg hoa wá. Cứ có cảm giác thế nào ý. Ko bít nói thế nào nữa. Aka, cuối cùng vẫn là 3P chứ nàng ?

    Thích

  3. *like*
    Anh Hoa gian manh! Tỏ tình trước chiếm thế thượng phong! Nhưng rõ ràng trong lòng Thập nhi chỉ coi anh là bạn, là tri kỷ mà thôi. Sâu trong lòng em đã sớm có hình bóng của (2) người thương roài. Tự nhiên thấy tội tội anh ý, hy vọng anh tìm được tình yêu đích thực của mình. Thập nhi đã là “nương tử” của kẻ khác, hy vong anh cũng không quá phận đi (sry anh, ta vẫn ủng hộ Diệu ca Diễm ca hơn a!)

    Thích

    1. nàng dùng điện thoại gì mà sao không nhìn được o.O
      điện thoại cũ của ta là nokia 6030 (xem bằng opera mini) mà còn thấy đc mà nàng
      cái trang nó ở gần dưới cùng của bài viết, ngay dưới danh sách like và trên phần phản hồi

      Thích

  4. Hu hu, ta ko thấy, ta dùng uc web cơ. Công nhận vs nàng là dùng opera thì thấy hai trang nhưng ta vào trang thứ 2 thì nó ra cái gì ý T.T Ta dùng máy 2600. Nàng, làm thế nào h. Nhà ta ko có mạng. Ôi, ta đang đọc đến đoạn hay

    Thích

Bình luận về bài viết này