Tiêu Tương thủy sắc – Chương 22

“Hoàng thượng…” Trương Chính đang bện tóc cho Lưu Hoài Diệp cẩn thận hô, sau khi hồi cung hắn cũng biết đã xảy ra chuyện gì, không dám nghĩ hoàng thượng sẽ trở nên như thế nào, Trương Chính chỉ cầu Bạch chủ tử có thể sớm nghĩ thông suốt trở về.

“Hử?” Lưu Hoài Diệp mở mắt ra, lên tiếng hỏi, trong tròng mắt lạnh như băng không một tia gợn sóng.

“Hoàng thượng… Tóc người…” Trương Chính đưa một lọn tóc rất giống như bị cắt qua tới trước mặt hoàng thượng, trong lòng vì vẻ mặt hoàng thượng hơi rùng mình, năm đó lúc Bạch chủ tử “chết”, hoàng thượng chính là có bộ dáng như thế này.

Lưu Hoài Diệp cầm lấy tóc mình, nhìn đoạn tóc nếu không nhìn kỹ căn bản không thể phát hiện ra kia, đôi mắt vô ba bắt đầu khẽ động, sau đó dao động kia trở nên kịch liệt. Xả toàn bộ tóc ra, Lưu Hoài Diệp vê một đoạn tóc bị cắt rất ngắn, nở nụ cười.

“Hoàng thượng…” Trương Chính thấy Lưu Hoài Diệp như vậy, suýt chút nữa khóc lên, hoàng thượng chẳng lẽ là khí cấp công tâm (1), hồ đồ sao.

“Đi Lam phủ.” Buông tóc, Lưu Hoài Diệp chưa đợi Trương Chính buộc tóc cho hắn, đứng dậy bước đi, Trương Chính vừa nghe vội một bên phân phó người chuẩn bị, một bên cầm lược ngọc đi theo.

………

“Bịch” Một cước đá văng cửa, Lưu Hoài Diệp tóc xõa xượi đi tới trước mặt Lam Khuyết Dương đang ngẩn ngơ quỳ trên mặt đất vác người quăng lên giường, sau đó hung hăng cho Lam Khuyết Dương một cái tát. Lam Khuyết Dương bị đánh tức khắc tỉnh táo lại, phẫn nộ đứng dậy nhìn Lưu Hoài Diệp.

“Đã tỉnh?” Lưu Hoài Diệp thấy Lam Khuyết Dương đã hồi phục tinh thần, lập tức nói, “Nếu tỉnh liền đi tìm người.”

Thấy Lam Khuyết Dương mắt lộ vẻ không hiểu, Lưu Hoài Diệp túm lấy tóc Lam Khuyết Dương tỉ mỉ nhìn, sau đó giơ lên một đoạn tóc giống nhau mặc dù không rõ rệt nhưng xác thực ngắn hơn: “Khuyết Dương, Tang Vận mang theo tóc của ta ngươi rời đi, ngươi cũng biết đây là ý gì?” Lam Khuyết Dương vừa nghe, hai tròng mắt mở to đến mức ngẩn mặt ra tại chỗ. Tập tục Huệ Diệu quốc, nữ tử sẽ chỉ mang theo đoạn tóc của người thương, ca… ca mang đi tóc hắn…

“Nếu hiểu, thì mau mau đi tìm người. Tang Vận luôn luôn là cái hũ nút, lúc trước còn có thể nói nói với ta ngươi, bây giờ khôi phục tính tình, có việc cũng giống như quá khứ đặt ở trong lòng, lần này nhất định là lại nghĩ tới điều gì, ấn tính tình của hắn, theo như trẫm thấy có thể là quá lo ngại bộ mặt của trẫm, thân phận của ngươi, còn có, với sự kiện kia, Tang Vận chung quy cảm thấy hắn không sạch… Đủ loại cộng vào, hắn sao có thể không đi.” Ân hận không sớm nghĩ tới những thứ này, Lưu Hoài Diệp giận dữ đập bàn, “Vô luận trẫm đoán đúng hay không, trẫm cũng phải tìm hắn về để hỏi cho rõ ràng, nếu như không phải, trẫm lập tức thả hắn đi, nhưng nếu là… Hừ hừ…” Lưu Hoài Diệp lộ ra thần sắc nguy hiểm, “Trẫm sẽ chuẩn bị trước dây xích tốt, chờ hắn trở về, trẫm liền khóa hắn trong phòng, làm cho hắn một bước cũng không ra được.”

“Ta lập tức lên đường, thỉnh hoàng thượng triệu Trác Quần về kinh, để hắn xử lý Lam phường.” Lam Khuyết Dương lau mặt, chuẩn bị đi tìm người.

“Chờ một chút.” Giữ chặt Lam Khuyết Dương, Lưu Hoài Diệp suy nghĩ một chút nói, “Tìm được phái người coi chừng hắn, đừng vội mang người về, tính tình Tang Vận ngang tàng, bây giờ đưa hắn về chỉ càng làm cho hắn trốn, để hắn ở bên ngoài khuây khỏa cũng tốt, chờ không tệ lắm, lại đón hắn về.”

“Ừ.” Nắm lọn tóc bị cắt của chính mình kia, Lam Khuyết Dương đáp.

Kéo màn ra, nhìn thấy vết máu trên đệm giường, Lam Khuyết Dương cũng nhìn sang, hô hấp dồn dập mấy cái. “Tang Vận làm sao cảm thấy thân thể hắn không sạch sẽ chịu không thấu… Đêm qua… rõ ràng là đêm đầu tiên của hắn… Lạc hồng này là hắn vì trẫm lưu lại…”

“Hoàng thượng…” Lam Khuyết Dương lạnh giọng nhắc nhở.

“Đêm qua trẫm mặc dù mất khống chế, nhưng trẫm nhớ rõ trẫm là người đầu tiên ôm hắn, nói lạc hồng này là vì trẫm lưu lại, có gì không đúng?” Dường như cố ý chọc giận Lam Khuyết Dương, Lưu Hoài Diệp tự đắc nói. Nam tử đương nhiên không có lạc hồng, vết máu trên giường cho y biết đêm qua Tang Vận bị thương không nhẹ, nhưng… vết máu khô kia lại làm cho y thấy dị thường vui sướng, trong mắt y, đây là lạc hồng của Tang Vận, là bằng chứng y có được hắn.

“Hoàng thượng, ca ta tối hôm qua chỉ làm sự kiện với ta, mà với hoàng thượng người, hắn chưa làm.” Khinh thường tự đắc của Lưu Hoài Diệp, Lam Khuyết Dương bỏ lại một câu liền bước ra ngoài, lúc gần đi mang đi theo y phục rơi tán loạn trên mặt đất của Bạch Tang Vận.

Lưu Hoài Diệp gắng sức nhớ lại đêm qua, sau đó mắt chứa ghen tuông cùng lửa giận một chưởng đập bể giường, cắn răng nói: “Tang Vận, ngươi cũng không thể luôn thiên vị hắn, chờ ngươi trở về, ngươi cũng phải làm với ta!”

Chú thích
(1) khí cấp công tâm: cực kỳ tức giận

14 bình luận về “Tiêu Tương thủy sắc – Chương 22

  1. ui, có chương mới ah, cổ ta dài quá rùi ah, thanks nàng nhìu nha, chắc có thể thu cổ lại xíu rùi, hihihi

    Thích

  2. Ô, 2 anh công trong này đối với người ngoài thì như lang như sói như cọp, chả ai dám động vào. Cơ mà cứ động đến chuyện của Tang Vận là y như 2 đứa trẻ con, không ai chịu nhường ai nửa bước. Đến “chuyện kia” mà cũng dành nhau cho được :D

    Thank TieuXuyen nhiều! Mong chờ những phần tiếp theo của truyện!

    Thích

    1. Ơ, xấu hổ quá. Mải mê viết comment thế nào mà không để ý, phải là “giành nhau” chứ. Ngại quá, chả mấy khi viết comment mà viết thì lại sai chính tả thế này >”<

      Thích

  3. Í í, làm sự kiện kia là sự kiện dzì dzậy, mình hok bik nha *blush* . Mí bạn đừng oánh mình nhưng cặp cha thì mình khoái papa Lưu Hoài Diệp kinh lun muh cặp con thì mình iu son Lam Vận Vanh nhứt. K hỉu vì sao, mình có sự nghi ngờ thế nì, thật ra có thể Vận Vanh mới là con ruột của Hoài Diệp đấy, vì tính tình lạnh lùng tàn nhẫn quá là giống đi =]] . K fai cứ ai vô trước là con ng đó đẻ trước đâu nha hihi. Thks bạn nhìu, mong chap mới lắm

    Thích

    1. *đỏ măt* ơ, mình cũng không biết *chớp chớp mắt*

      còn chuyện con, các bạn ý có lí do để biết đứa nào là con ai, các bạn cứ yên tâm chờ xem, đến lúc phải biết sẽ biết mà :”>

      Thích

  4. Tang Ức ra đi trước đó còn để hai người thỏa ý lần cuối, tâm đã rõ ràng là yêu, nhưng chuyện quá khứ vẫn ko thể quên được, rời khỏi kinh thành là chuyện nên làm, ít ra có thể nhờ thời gian chữa lành vết thương cũ, mới có thể chấp nhận một cuộc sống mới.

    Thì ra là nhờ màn này mà sau này có hai em trai bạo lực và dữ dằn hành hạ em Hãn Triệt đây này.

    Thích

  5. đọc chương này cười ko ngớt , hahahha , tưởng Vận ca giận nên bỏ nhà đi ko dám đuổi theo , vở lẽ ra cuốn cuồng chạy đi , nhất là cái đoạn Lạc hồng làm ta cười như điên!! anh khéo tưởng tượng thật ;)))))

    Thích

  6. đầu tiên là thanks bạn vì đã edit bộ này ^^ ah~ thực là rất hay. Nhưng mình muốn hỏi là, bạn ns chương tiếp ở trang kế, nhưng mình đọc trên đt nên đều k thấy a. Bỏ lỡ nhiều chương hay ;_;

    Thích

Bình luận về bài viết này