Công bốn, xin đi theo tình tiết
- Tác giả: Ngũ Sắc Long Chương
- Chuyển ngữ: Yappa
- Mục lục
Chương 12 – Cha mới
Chủ nhân? Người này rõ ràng là đệ tử ma giáo ta, chẳng lẽ người qua đường Giáp như vậy, còn có bối cảnh chiều sâu gì? Ta ngưng thần nhìn về phía hắn, trong kinh mạch âm thầm tụ lực, chuẩn bị giữ hắn lại. Lại thấy Lý Đại đưa tay về phía mặt lau mấy cái, khuôn mặt bỗng nhiên liền thay đổi, từ một khuôn mặt người qua đường Giáp bình thường biến thành khuôn mặt vai phụ quan trọng tuấn tú ưu nhã, thân hình cũng nở ra nhiều, có vẻ lưng ong cánh tay vượn vô cùng thon dài tuấn tú.
Người này là ai? Là ai phái tới? Hắn một đường đưa ta đến Xử La sơn, nhất định có mưu đồ!
Nhìn xem, đây đều là lỗi tác giả không bố trí tốt cho ma giáo chúng ta! Ta một giáo chủ ma giáo, vậy mà không biết thuật dịch dung loại biểu diễn cao cấp này! Ma giáo trong sách khác chắc chắn đều thông thạo dịch dung vân vân, sẽ không giống như ta bị người ta lừa hơn một tháng.
Trong lòng ta nghĩ mà sợ một trận. Một tháng nay để một người ngoài không rõ lai lịch theo hầu bên cạnh, nếu hắn có ý đẩy ta vào chỗ chết, giờ đây đầu ta đã khó giữ được rồi. Cho dù trước mắt nhìn không sao, chưa chừng hắn đã hạ cự độc gì đó cho ta. Ma giáo lại có giáo chủ mới có thể làm gay với tiểu thụ kia, tác giả thuận tay viết thêm một người giết chết ta cũng không phải là chuyện không thể nào!
Ta đang muốn hỏi lai lịch của hắn, bỗng nhiên trong đầu lóe lên quầng sáng, nghĩ đến ta lần trước bị người hạ dược đưa xuống dưới núi, người nọ chính là giả bộ đệ tử trong giáo ta… Chẳng lẽ vẫn là… Người này chẳng lẽ, chính là ảnh vệ tóc mái không chỉnh tề kia? Tiểu thụ ấy cũng có lão giáo chủ rồi, còn không chịu buông tha cho ta ư? Tâm thần ta lung lay, buột miệng hỏi: “Ngươi là ảnh vệ của Ngọc Lam Yên?”
Nhưng hắn không có tóc mái mà!
Hắn dường như cũng chú ý tới ánh mắt của ta không rời khỏi trán hắn, cười khổ một tiếng: “Bách Lý giáo chủ đoán không sai, ta chính là ảnh vệ từng đánh với ngươi đó.”
Hắn cười một tiếng ta liền nhận ra. Tóc mái mặc dù đã chải lên, khí thế đau khổ lại còn chưa có thay đổi, cười tựa như người ta nợ hắn bao nhiêu tiền.
Thì ra là hắn, được! Được! Được! Ta mấy ngày nay bị người ta hạ dược bị người ta cưỡng gian thiếu chút nữa từ công thành thụ, đều là hắn bắt đầu, hôm nay không giữ hắn lại nơi này hành hạ, Bách Lý Phong Cương ta uổng là giáo chủ ma giáo!
Ta không báo trước tiếng nào, trực tiếp dùng tuyệt học mạnh nhất cuộc đời, song chưởng xen lẫn gió âm minh đánh úp về phía hắn. Ảnh vệ kia cũng có mấy phần bản lĩnh, ngăn một kích trí mạng của ta, cao giọng hô: “Bách Lý giáo chủ, ngươi trúng đoạn hồn tán chủ nhân ta đặc biệt chế tạo, tại hạ nếu không thể quay về, sẽ không có ai đưa thuốc giải tới cho ngươi. Xin ngươi cân nhắc nặng nhẹ, chớ vì tức giận nhất thời, làm lỡ tính mạng của mình!”
Quả nhiên như ta đoán, dọc theo con đường này ta coi hắn như đệ tử nhà mình, chưa từng tiến hành phòng bị, hắn muốn hạ độc chẳng qua là chuyện tiện tay. Có điều, nếu nói là muốn đưa giải dược đến, vậy loại độc dược này sẽ nhất định là độc dược mãn tính, không phải vì giết ta, chỉ là để khống chế ta mà thôi.
Nhưng hắn còn khống chế ta làm gì đây? Ma giáo có giáo chủ mới rồi, đất diễn vốn của ta cũng có thể để người cha mới tới kia của ta kế thừa. Hay là, Ngọc Lam Yên gần đây cũng không xem chương mới, không biết ta thêm một người cha, còn định lấy độc dược này uy hiếp, ép ta lúc nên lên sàn xuống núi lại diễn đôi với hắn? — Với tính cách cả đầu tình tiết của tiểu thụ kia, thật là có khả năng này.
Bất luận bọn họ có ý nghĩ gì, ta bây giờ chỉ có bắt ảnh vệ này để trao đổi, không thể bỗng dưng giao tính mạng bản thân và gia đình vào trong tay kẻ khác!
Qua mấy chiêu, ảnh vệ kia thấy ta thực sự hạ sát thủ, gấp đến độ cao giọng hô: “Bách Lý giáo chủ, ngươi sao chưa nói tiếng nào đã ra tay? Ít nhất ngươi phải hỏi xem chính mình trúng là độc gì, hỏi xem chủ nhân ta có yêu cầu gì với ngươi chứ? Còn nữa ta giả mạo đệ tử ma giáo một chuyện lớn như thế làm sao làm không lộ dấu vết, ngươi phải để cho ta nói ra chứ?”
Ngươi cho rằng ta là đám ngốc nắm chắc phần thắng lại nhất định phải lên tiếng, nói chuyện với nhân vật chính kéo dài tới khi cứu tinh nhảy ra ư? Hơn nữa ngươi cũng không phải nhân vật chính, nhiều lắm là một nhân vật phụ lên sàn nhiều chút mà thôi, nói nhiều hay ít mấy câu có can hệ gì. Nếu không muốn nói không sao, chờ bản tọa bắt ngươi, phế bỏ võ công của ngươi khóa vào địa lao, nhất định thành toàn ngươi! Ta nghĩ chuyện này, trên tay càng mạnh mẽ, chưởng ảnh đầy trời ép hắn tới mức hít thở không thông. Tiếp tục đọc “Công bốn, xin đi theo tình tiết – Chương 12”
![Hội trưởng hội học sinh và tiểu cán sự [ vườn trường H]](https://i.imgur.com/ZMhe6vT.jpg)