Thanh xà – Ta vẫn đang chờ

Thanh xà – Ta vẫn đang chờ

  • Tác giả: Vô Ý Bảo Bảo
  • Thể loại: Ngôn tình, huyền huyễn
  • Chuyển ngữ: Yappa

Đây là một câu chuyện hoàn toàn không giống với những gì mọi người biết đến.

Ừ, đúng vậy, ta chính là tiểu thanh xà kia. Tiểu thanh xà tùy hứng trong Bạch nương tử truyền kỳ ai ai cũng biết. Ta bây giờ, đang bị xích ở nơi âm u lạnh lẽo này.

Ta là yêu quái, vì thế việc ta làm cũng giống như một yêu quái. Ta ăn tươi yêu quái nhỏ yếu hơn ta, nhìn thấy yêu quái lớn mạnh hơn ta thì ta bỏ chạy. Ta từ trước đến nay không cảm thấy đây có vấn đề gì. Mãi cho đến khi ta gặp được nàng, một con rắn trắng như tuyết.

Nàng nói nàng tên là Bạch Tố Trinh, nàng còn nói ta làm như vậy không đúng, nói yêu quái cũng có thể có tim, yêu quái cũng có yêu quái tốt.

Ta rất mê hoặc, yêu quái còn có phân tốt xấu sao?

Tim? Ta bây giờ cũng có tim a. Ta sờ lồng ngực của mình, bên trong là có một quả tim đang đập a. Vì sao nàng nói ta bây giờ không có tim chứ?

Ta không hiểu lời nàng nói, ta chỉ biết rằng nụ cười của nàng khiến cho ta cảm thấy thật ấm áp.

Ta ghét mùa đông, tới mùa đông ta chỉ có thể co rúc ở dưới đất lạnh buốt kia ngủ say duy trì nhiệt độ cơ thể của mình.

Ta thích mùa xuân, mà cảm giác nàng cho ta tựa như mùa xuân.

Nàng đối xử với ta rất tốt, rất tốt. Luôn cho ta rất nhiều đồ ăn ngon, còn giúp giúp ta tu luyện.

Ta từng cho rằng, đây là mùa xuân vĩnh viễn.

Thế nhưng ta quên mất, mùa xuân là phải qua đi, mùa đông chung quy sẽ đến. Ta quên mất đây là quy luật của ông trời.

Nàng gặp được hắn, gặp được hắn mà nàng vẫn luôn tìm kiếm.

Hắn là một người phàm, tên là Hứa Tiên. Nàng nói mình là vì báo ân, thế nhưng ta luôn cảm thấy không phải. Về sau, nàng nói cho ta biết, nàng thích hắn. Thích là cái gì? Ta không hiểu, vì thế ta hỏi nàng. Nàng lại cười, nói chính là luôn luôn muốn cùng một chỗ, trải qua vui vẻ mãi mãi. Ta nói, a, ta hiểu rồi. Tựa như giữa ta và ngươi đúng không? Nàng cười không đáp.

Thế nhưng, trong mắt ta, hắn trông chẳng dễ nhìn, lại nhu nhược, không có chủ kiến. Nhìn thấy một tiểu yêu quái cũng sợ chết khiếp! Ta thực sự không hiểu nàng rốt cuộc thích hắn ở chỗ nào. Luôn cùng với người như thế ở một chỗ có thể vui vẻ?

Ta ghét gã người phàm này, là thật sự rất ghét.

Có lúc, ta thậm chí muốn một hơi ăn hắn! Bởi vì nàng luôn cười với hắn! Đây vốn là nụ cười ấm áp thuộc về ta mà!

Hắn cướp đi mùa xuân của ta, ta chậm rãi từ ghét biến thành hận!

Ta vốn là muốn giết hắn, thế nhưng sau khi ta đi tới nhân gian học làm người với nàng, ta đã biết có một biện pháp tàn nhẫn hơn để làm với người mình hận, đó chính là khiến cho hắn sống không bằng chết!

Nhưng là phải làm sao mới khiến hắn sống không bằng chết chứ?

Ta nghĩ a nghĩ a, ta như thế nào cũng không nghĩ ra được.

Ta không rõ, những người phàm kia là thế nào mà dễ dàng làm được. Tiếp tục đọc “Thanh xà – Ta vẫn đang chờ”