Trừng phạt quân phục hệ liệt – Quyển 1 – Đặc điển

Trừng phạt quân phục hệ liệt

  • Tác giả: Phong Lộng
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đặc điển – Bắt nạt anh trai

Từ khi nào thì bắt đầu đây?

Lúc ban đầu thanh xuân nảy mầm, hình như cũng từng khát khao với những cô gái xinh đẹp đáng yêu, lấy gia thế cao quý con của tướng quân để ngụy trang, rất nhiều cô gái muốn trở thành phu nhân tướng quân tương lai ào ào qua, rất nhanh, khát khao lại không còn quen thuộc nữa, mà là cái loại thử nghiệm nhàm chán trên thân thể.

Từ cô gái đáng yêu, đến chàng trai tuấn mỹ, sau vài lần nếm thử mới mẻ lại là chán nản không ngoại lệ.

Chờ khi Lăng Khiêm kinh ngạc nhận ra, mới phát hiện, tầm mắt của mình, dường như luôn dừng trên người Lăng Vệ người anh trai không thân lại xa lạ.

Vì sao lại là anh ấy?

Biết rất rõ ràng là con nuôi nhà họ Lăng không hề có quan hệ huyết thống, sau này lớn lên tiền đồ của hai người cũng nhất định cách nhau xa, dưới xa cách lễ độ trong lòng hiểu rõ không cần nói ra ấy, Lăng Khiêm lại càng ngày càng nhịn không được, lặng lẽ dừng mắt trên người anh cả hoàn toàn không biết gì cả.

Không có một chút đạo lý nào.

Lăng Vệ khi mười tám tuổi, đã trưởng thành với gương mặt tuấn lãng kiên nghị, ngoại trừ một tia ngây ngô còn tồn tại trên mặt, quả thực chính là bộ dáng quân nhân điển hình liên bang mà Lăng Khiêm xem thường nhất.

Quá mức trung thành cẩn thận, không có một chút nhiệt tình hoạt bát mà quân nhân thiếu niên liên bang nên có, phing cách rất sạch sẽ, đầu gỗ phiền phức làm lên đến tám phần là ngay cả làm sao lấy lòng đối phương cũng không hiểu — Thấy thế nào cũng không phải là nhân vật hấp dẫn mình.

Mặc dù như thế, ánh mắt của Lăng Khiêm, lại dường như có ý thức vĩnh viễn đều không tuân theo ý người, chỉ cần vừa có cơ hội, liền không thể kìm nén dục vọng nhìn trộm anh trai đang dâng lên.

Mà kỳ nghỉ đoàn tụ với người nhà cũng bắt đầu biến chất.

Hắn luôn không hiểu tại sao tràn đầy chờ mong với kỳ nghỉ, bởi vì khi về nhà, nói không chừng có thể gặp gỡ Lăng Vệ đồng thời về nhà nghỉ ngơi.

Lăng Khiêm lúc ấy chỉ có mười lăm tuổi, mặc dù cảm thấy kinh ngạc vì mình nhịn không được lại để ý Lăng Vệ người anh trai trên danh nghĩa ấy, nhưng cũng không có lừa mình dối người.

Để ý như thế, quyết không là tình anh em gì!

Hắn muốn, có lẽ là… khoái cảm khi bắt nạt anh ấy đi. Tiếp tục đọc “Trừng phạt quân phục hệ liệt – Quyển 1 – Đặc điển”

Trừng phạt quân phục hệ liệt – Quyển 1 – Chương 18

Trừng phạt quân phục hệ liệt

  • Tác giả: Phong Lộng
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ thập bát chương

Không ngoài sở liệu, mục đích của áp giải, chính là bệnh viện chuyên dụng của ủy hội quân liên bang.

Nơi này là bệnh viện có được máy móc chữa bệnh tiên tiến nhất và bác sĩ ưu tú nhất toàn liên bang, xây dựng chuyên cho các nhân vật xuất sắc trong hệ thống quân quyền liên bang, bởi vậy cũng có thể chứng minh, Lăng Hàm vùng vẫy bên bờ tử vong trở về, chí ít đã chiếm được đặc quyền bộ phận hắn muốn.

Lăng Khiêm bị quân nhân trầm mặc áp tải đi qua hành lang, ở cửa phòng bệnh đặc biệt cuối cùng, thấy anh trai theo một tuyến đường khác được áp giải đến cùng một chỗ.

Lăng Hàm nhất định giận điên lên.

Mới cứu mạng nhỏ trở về, liền khẩn cấp sử dụng quyền điều tra và quyền điều khiển vừa mới giành được.

Quyền điều tra thì cũng thôi, ở liên bang, người có được quyền cho phép cao cấp cũng có thể tùy ý điều tra kẻ khác, đây vốn chính là một thế giới cường quyền tối cao.

Nhưng căn cứ liên bang quy định. Quyền điều khiển đạt được nhờ cuộc thi, chỉ thuộc về giai đoạn sử dụng thẩm tra. Nói cách khác, có thể điều khiển nhân viên quân sự chấp hành mệnh lệnh của mình. Nhưng mỗi lần mệnh lệnh đều bị giám thị ghi lại vào hồ sơ.

Loại ghi lại này, có nghĩa là sau này có thể phải chịu thẩm tra nghiêm khắc.

“Xem ra vết thương rất nặng nhỉ, lại nằm trong phòng bệnh nghiêm trọng.” Khi mở cửa phòng, Lăng Khiêm giấu tất cả cảnh giới dưới nụ cười ung dung, có thể bước vào phòng bệnh trước Lăng Vệ, “Lăng Hàm, tôi và anh Lăng Vệ cùng tới thăm cậu. Anh, chào hỏi với Lăng Hàm đi.”

Nhẹ nhàng nắm cổ tay Lăng Vệ, cất bước đi thong thả đến bên giường bệnh, từ trên cao nhìn xuống em trai sinh đôi nằm trên giường.

Thấy khuôn mặt nam tính hóa cực giống cha kia, Lăng Vệ bị ánh mắt trầm tĩnh trong đó dường như hiểu rõ tất cả đâm vào không dám nhìn thẳng.

Bị em trai xem như phụ nữ đặt ở trên thảm giao cấu, bản thân phát ra rên rỉ chẳng biết thẹn, lại thông qua máy truyền tin bị cậu em trai con cưng của trời kia nghe thấy.

Còn bị trở thành như tội phạm áp giải đến đây.

Mình trong mắt Lăng Hàm, chẳng những không còn có tư cách lại làm một người anh, hơn nữa chỉ sợ ngay cả một người đàn bà mồi chài đàn ông bên đường cũng không bằng.

Mà Lăng Khiêm, lại ngông nghênh nhìn chằm chằm quan sát người bệnh.

“Tôi rốt cuộc cũng xem như biết chỗ tốt của cuộc thi chết người rồi, ngay cả quân nhân của trụ sở riêng ủy hội quân liên bang cũng có thể tùy ý sai phái, thật sự là rất sảng khoái. Có điều lần đầu tiên đã dùng loại đặc quyền này trên người nhà mình, có phải có chút vô tình hay không? Em trai tốt của tôi.”

“Tôi không phải tin hai người sao? Vì thế mới làm như vậy.” Lăng Hàm dùng giọng điệu ôn hòa giải thích.

Chăn y dụng trắng như tuyết che cổ hắn trở xuống, mấy ống truyền dịch hoặc tím hoặc xanh từ chăn kéo dài xuống, nối với bàn chữa bệnh tái sinh bên cạnh, trên giường bệnh kê đệm mềm y học làm bằng sợi mà chỉ người bị thương nặng mới sử dụng. Chứng minh vết thương của hắn quả thực nguy hiểm đến tính mạng.

Cho dù với tình trạng không thể nhúc nhích hiện nay, ánh mắt hắn nhìn anh trai sinh đôi Lăng Khiêm, lại ẩn chứa cảm giác đáng sợ đã tính trước mọi việc.

Dưới bình tĩnh, lực áp bức đáng sợ có thể làm cho Lăng Khiêm cũng cảm giác bị đè nén.

“Lời khách khí cũng không cần nói nữa.” Lăng Khiêm cúi đầu nhìn em trai mình, nói thẳng, “Tình huống hiện tại, cậu đã nghe được từ trong máy truyền tin. Tâm hồn và cơ thể anh ấy đều đã thuộc về tôi.”

Lăng Vệ tức giận mở miệng, “Câm miệng, Lăng Khiêm.”

“Anh à, anh mới phải câm miệng, không nhìn thấy cậu em trai giá trị lớn lao của chúng ta sẽ nuốt sống anh sao? Nếu như không phải nó bây giờ chỉ có thể giống như con chuột chết nằm trên giường, chỉ sợ anh đã bị nó phái người đè lại tứ chi đặt trên giường bệnh, hung hăng chơi rồi.”

Cách dùng từ tục tĩu của Lăng Khiêm, tựa như đâm trúng thần kinh phẫn nộ của Lăng Vệ.

Bỗng nhiên quay đầu nhìn chằm chằm gã hạ lưu này, còn chưa có bùng nổ, câu tiếp theo của Lăng Khiêm lại làm cho cậu ngây người.

“Anh bây giờ là người duy nhất có thể bảo vệ em.”

Lăng Vệ ngạc nhiên.

“Cậu nói mê sảng cái gì?”

“Anh là ngây thơ hay là giả ngốc? Lăng Hàm đã lấy được đặc quyền quân bộ, nó bây giờ muốn đối phó em sau đó độc chiếm anh thực sự rất dễ dàng. Em duy nhất có thể dựa vào bây giờ, chính là anh. Anh phải giữ đúng lời thề, vĩnh viễn cũng không được vứt bỏ em.” Lăng Khiêm chua chát nhìn Lăng Vệ, “Em bộ dạng này, rất đáng thương phải không? Thật ra em vẫn đáng thương như thế, từ ngày biết Lăng Hàm có thể thông qua cuộc thi, em sống hay chết đã toàn bộ nắm giữ trong tay anh.”

“Em trong lòng anh rốt cuộc có một chút sức nặng hay không? Xa cách em, anh có phải thật sự không nỡ hay không? Thời khắc mấu chốt này, anh nói ra lời thật sự ngay trước mặt Lăng Hàm đi, nếu như anh thực sự nhẫn tâm nói ra câu không quan tâm Lăng Khiêm, em lập tức xin đi tiền tuyến. Lời thề độc anh nói ra, để nó thực sự phát sinh trên người em là được.”

Lăng Khiêm dùng vẻ mặt vô cùng nghiêm túc nhìn Lăng Vệ.

Ánh mắt xinh đẹp tràn ngập chờ mong.

“Anh nói đi, nói anh cho rằng Lăng Khiêm bi thảm chết trên tay quân địch, thật ra không có gì đáng ngại.”

“Đừng nói nữa.”

Lời nói ác độc như thế, ngay cả nghe thấy cũng cảm thấy chói tai.

Nhưng yếu ớt nằm xuống tại câu lạc bộ như vậy, cũng đã làm cho mình đau lòng đến run rẩy.

“Nếu không cần em, chán ghét em như thế, cũng nói mau đi.” Lăng Khiêm dịu dàng nhìn cậu. “Nếu như anh quan tâm em, cũng tự mình nói cho em biết, như thế, em chết cũng nhắm mắt.”

“Đừng nói chết hay không cái gì.”

Tiếng cười trầm thấp bỗng nhiên xen vào cắt ngang đối thoại của hai người.

“Lăng Khiêm, thị uy cũng nên xong rồi.” Từ thủy tới chung, Lăng Hàm đều tỏ vẻ bình tĩnh, tiếng nói trầm thấp, kèm theo tiết tấu rành mạch, “Anh xem đây thành một cuộc chiến dịch. Cũng coi anh trai thành chiến lợi phẩm, anh lợi dụng khi tôi tham gia cuộc thi, dùng thủ đoạn hèn hạ cướp đoạt anh ấy vốn không phòng bị. Có điều, cho dù thủ đoạn của anh có hèn hạ thế nào. Tôi đã nhìn ra. Đây đối với anh ấy xác thực đã có tác dụng. Lăng Vệ, tôi thật sự không nghĩ anh lại dễ đối phó đến thế. Có chút thất vọng.”

Tầm mắt Lăng Hàm, chậm rãi chuyển đến trên mặt Lăng Vệ.

Áp lực kinh người với cảm giác nhục nhã, gần như đè cong sống lưng Lăng Vệ.

Vóc người thon dài anh tuấn, bởi vì sỉ nhục mà khẽ run.

“Này, Lăng Hàm. Cậu đừng có nhắm ngay mũi nhọn vào anh ấy chứ.” Lăng Khiêm đứng ra. “Nói cho cùng là chính cậu không khôn ngoan, một lòng tranh thủ quyền lợi buông tha cho phòng bị, tôi mới có cơ hội, không bằng thế này.” Hắn thay đổi thành giọng điệu đổi chác, mỉm cười nghiêng đầu, “Chúng ta lập thành hiệp nghị đi.”

“Hiệp định gì?”

“Hiệp định chúng ta đều cùng một chỗ.”

Lăng Vệ sau khoảnh khắc hoảng hốt, kinh hãi hiểu ra. Nhìn chằm chằm vào hai anh em sinh đôi một đứng một nằm. Ánh mắt giao hòa giữa không trung, giống như đang trao đổi chuyện nguy hiểm gì đó, không nén nổi lui về phía sau.

Lăng Khiêm dùng sức nắm chặt cổ tay cậu, không cho cậu trốn. Tiếp tục giằng co với Lăng Hàm.

“Hai hổ tranh chấp, tất có một bị thương. Nếu chúng ta là anh em bình thường, trình diễn một hồi thảm án gia đình máu lạnh, sự tình có lẽ sẽ giải quyết xong. Đáng tiếc tôi và cậu lại là anh em sinh đôi, nếu một người chết, người kia có lẽ không sống nổi.” Lăng Khiêm nhếch nụ cười bất đắc dĩ, “Không bằng hòa nhau đi. Giống như cậu, tôi cũng không muốn chia sẻ anh ấy với kẻ khác, thế nhưng nếu là cậu, bất đắc dĩ, có thể miễn cưỡng chấp nhận.”

“Buông tay! Lăng Khiêm. Tôi cũng không phải là vật phẩm của các cậu!”

“Sớm đáp ứng làm vật tiết dục của em. Không phải vật phẩm thì là cái gì hả anh. Anh ngoan một chút đi. Nếu không coi chừng em dùng mấy đồ chơi tình dục mua về kia dạy dỗ anh tư vị gậy mát xa nhé?”

“Cậu!”

Lăng Khiêm lại có thể không kiêng nể gì cả nói ra trước mặt Lăng Hàm, Lăng Vệ bị nhục nhã đến không dám ngẩng đầu nhìn người.

Trong thân thể bị chà đạp quá độ chỉ trải qua chà lau, còn mơ hồ dính trọc dịch của em trai, loại thời điểm yếu ớt này phải giãy giụa với Lăng Khiêm vốn có sức lực hơn người.

“Nếu đổi ý, anh cứ việc nói thẳng. Chỉ cần anh nói ra, em sẽ lập tức dùng phương pháp tàn nhẫn nhất giết chết chính mình, cũng để cho anh bớt oán hận.”

Hận đến nghiến răng nghiến lợi, những lời nói tuyệt tình ấy, Lăng Vệ lại không nói được qua kẽ răng.

Thân thể mặc quân phục màu lam đậm, run rẩy đến càng thêm lợi hại.

“Thế nào? Lăng Hàm. Hạ quyết định đi, buông tha cho ý tưởng có đặc quyền là có thể bỏ qua tôi độc chiếm anh ấy của cậu, mọi người cùng nhau đi. Bộ dạng này bây giờ, cho dù cậu cướp đi anh ấy từ bên tôi, anh ấy cũng sẽ không thích cậu. Trong lòng anh ấy chỉ nghĩ đến tôi, sau đó càng ngày càng hận cậu. Cậu xem,” Lăng Khiêm cầm lấy cánh tay Lăng Vệ, kéo cậu đến gần giường bệnh. “Anh ấy cũng đã bị tôi dạy đến trình độ này. Ba người cũng rất có lạc thú.”

Biết Lăng Khiêm đưa ra chính là phương án duy nhất có thể hòa bình giải quyết, Lăng Hàm cao ngạo, cũng không tính để cho Lăng Khiêm yên ổn chiếm thượng phong, dương dương đắc ý giành được nửa quyền sở hữu anh trai như thế.

Không hung hăng chèn ép một chút. Về sau sẽ càng khó đối phó, Lăng Hàm quyết định trừng phạt.

Lăng Khiêm chăm chú biểu tình lộ ra một tia cấp thiết, Lăng Hàm vô cùng chuẩn xác bắt được hoảng sợ không xác định sâu trong nội tâm này của anh trai sinh đôi.

Sau khi yên lặng đánh giá Lăng Khiêm, Lăng Hàm thản nhiên mở miệng, “Anh có độc chiếm dục mạnh như thế, lại chủ động đưa ra ba người. Tôi thấy, anh là coi trọng đặc quyền giành được tại quân bộ, sau khi tôi thông qua cuộc thi thì có.”

“Không tồi, có quyền lợi đầy đủ mới có thể bảo đảm anh ấy an toàn tại quân đội. Những người của gia tộc Tu La đó, có lẽ không đối phó được chúng ta, sẽ đối phó anh trai không có huyết thống nhờ cậy. Lúc trước khi chúng ta xin đi, không phải đều căn cứ vào mục đích giống nhau sao? Chẳng lẽ bây giờ cậu thay đổi?”

Lăng Vệ vốn chỉ nghe, lộ ra vẻ mặt khiếp sợ.

Lời nói càng khiếp sợ hơn, xuất hiện ngay sau đó.

“Lúc trước cũng không có thương nghị đề cập đến ba người. Lúc cùng xin đi thi, ý tứ của hai bên chúng ta đều là ai có thể được chọn, thông qua cuộc thi lấy được đặc quyền, người đó có thể có được anh ấy.”

“Tình huống hiện tại đã thay đổi.”

“Thay đổi chỗ nào?”

“Cậu lấy được đặc quyền, Nhưng tôi, lại chiếm được anh ấy.”

“Vì thế anh cho là anh có thể bằng nó chống chọi với tôi? Mười ngày lừa gạt của anh, đủ để cân sức ngang tài với kết quả cuộc thi tôi dùng tính mạng lấy về?’

Câu cuối cùng của Lăng Hàm, làm cho người ta cảm thấy ớn lạnh.

Không gian tựa như yên bình bỗng nhiên bị xé ra một lỗ hổng. Cái lạnh đến đóng băng của thế giới kia khiến người ta toàn thân phát run.

Tĩnh mịch…

Nhiệt độ của phòng bệnh đặc biệt, xuống tới cực điểm.

Sau giằng co ánh mắt thật lâu, Lăng Khiêm lộ ra biểu tình khó có thể tin nổi, hạ giọng hỏi, “Cậu không muốn?”

“Tôi nên muốn?” Lăng Hàm cười khẽ.

Lăng Khiêm nhận thấy được nguy hiểm, ánh mắt trở nên sắc bén thâm trầm. Từng chữ cảnh cáo, “Lăng Hàm. Cậu là người thông minh, hẳn là hiểu được phương thức tôi đề ra, là người đều có thể tiếp thu nhất. Anh ấy đã sinh ra cảm tình với tôi, cậu không có khả năng bỏ tôi qua một bên độc chiếm trái tim anh ấy. Cho dù quyền lực trong tay cậu có bao nhiêu, cũng không thể thay đổi lòng người, không có khả năng thay đổi cảm giác của anh ấy đối với tôi.

Lăng Hàm vân đạm phong khinh mỉm cười.

Hắn là người sau khi bị thương nặng vẫn còn phải nằm trên giường bệnh, nhưng khí thế của hắn, lại giống như nắm giữ toàn cục dường như không để cho bất luận kẻ nào ngỗ nghịch.

“Tôi sẽ để cho anh xem quyền lực của tôi có bao nhiêu.” Tiếp tục đọc “Trừng phạt quân phục hệ liệt – Quyển 1 – Chương 18”

Trừng phạt quân phục hệ liệt – Quyển 1 – Chương 17

Trừng phạt quân phục hệ liệt

  • Tác giả: Phong Lộng
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ thập thất chương

Chuyện đã xảy ra trong kỳ nghỉ này, là chuyện Lăng Vệ trước khi bước vào cửa nhà tuyệt đối không tưởng tượng nổi, sự tình phát triển, càng ngày càng làm cho cậu không kịp ứng phó.

Bị bắt trở đối tượng tiết dục của em trai, giam lỏng trong câu lạc bộ, sau tình ái tiêu hao phần lớn thể lực, rốt cuộc là cái quái gì, đã thúc đẩy cậu mang theo không nỡ thật sâu ôm lấy hóa thân của ác ma như thế.

Toàn bộ buổi chiều và ban đêm, mãi đến trước khi đi vào giấc ngủ, cậu cũng không buông Lăng Khiêm ra. Ôm trong hai cánh tay, kiên cường lại yếu ớt, giống như một trân bảo hiếm có không biết lúc nào sẽ biến mất, có mũi nhọn sắc bén, sẽ cắt bị thương chính mình, lại không đành lòng buông tay.

Thời gian trôi qua trong thời khắc tràn đầy ý nghĩa nặng nề ấy.

Cậu ôm Lăng Khiêm nằm trên giường, trên khuôn mặt để lộ ra vẻ thống khổ. Đôi môi Lăng Khiêm chạm bên tai cậu, không hề làm cậu có cảm giác muốn kháng cự nữa.

Vừa cảm thán ý chí của mình không kiên cường chút nào, cậu một người anh cả đây, vừa nhận thấy được, sợi dây lòng cứng rắn của mình cũng biết sinh ra mềm mại khi được gảy lên.

“Nếu như biến thành một người yếu ớt từ bé thân thể đã không tốt, cần anh đến bảo vệ, anh có lẽ sẽ thường xuyên ôm em như thế.” Ánh tà dương ngoài cửa sổ chiếu vào nội tâm, khuôn mặt dễ nhìn của Lăng Khiêm bị in đến có chút dịu dàng. Ác độc âm hiểm thô bạo bất định, dường như hết thảy không cánh mà bay, hắn lẳng lặng nói, “Nghe nói có người sinh ra đã có bệnh tim bẩm sinh, vì thế anh chị sẽ đặc biệt thương yêu hắn, nhường nhịn hắn.”

Dường như là kìm lòng không đậu, Lăng Vệ cúi người xuống, nghe tiếng tim đập từ tốn nhưng vẫn tràn trề sức sống của Lăng Khiêm.

“Đừng đứng lên, cứ như vậy, anh.” Lăng Khiêm thấp giọng nói, “Áp mặt vào lồng ngực em, cảm giác thật thoải mái.”

Lời hắn nói, giống như thành một loại chỉ lệnh tối cao có hình thức khác.

Lăng Vệ nghe theo.

Ôm hắn. Mờ ám áp mặt vào trong ngực em trai trên danh nghĩa.

Cả vận động kịch liệt trên giường, và chuyện đột nhiên phát sinh trên người Lăng Khiêm, đều dùng hết đại bộ phận tinh lực của cậu.

Tiếng tim đập của Lăng Khiêm, mang theo hiệu quả khóa nhân tâm kỳ dị.

Nó sẽ sống yên.

Không biết vì sao, Lăng Khiêm lặp đi lặp lại những câu này trong lòng.

Cậu nhắm con ngươi đen sáng ngời lại.

Mọi người đều sẽ sống yên… Tiếp tục đọc “Trừng phạt quân phục hệ liệt – Quyển 1 – Chương 17”

Trừng phạt quân phục hệ liệt – Quyển 1 – Chương 16

Trừng phạt quân phục hệ liệt

  • Tác giả: Phong Lộng
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ thập lục chương

Trong kịch liệt dịu dàng, ngẫu nhiên vẫn phóng ra quang mang làm người ta dịu lại.

Nhưng ấm áp mà Lăng Khiêm cho, vĩnh viễn đều lướt qua rồi biến mất, mỗi khi Lăng Vệ có một chút cảm giác bị mềm hóa, Lăng Khiêm lần nào cũng giống như thợ săn giảo hoạt, lập tức chứng nào tật ấy.

Ghê tởm hơn chính là, hành vi xâm phạm trở nên càng thêm tà ác.

Mỗi nơi trên người anh cả, trong mắt hắn, đều thành điểm mẫn cảm có thể tùy ý đùa bỡn.

“Trên người anh, rốt cuộc có chỗ nào không mẫn cảm đây? Cho dù vuốt ve thế nào, cửa động phía dưới anh đều sẽ có phản ứng?”

Tình dục vuốt ve thân thể Lăng Vệ, đợi sau khi Lăng Vệ sinh ra khoái cảm, còn muốn ác liệt tăng thêm trêu đùa.

“Đừng… Đừng quá ác liệt, Lăng Khiêm…” Cảnh cáo đứt quãng, phun ra từ cánh môi bị hôn đến rách ra xinh đẹp. Uy nghiêm đã sớm bị mất sạch.

“A! Ô…” Bỗng nhiên sợ hãi kêu.

Đầu ngón tay thon dài, tiến vào huyệt khẩu mới trải qua lễ rửa tội gió bão.

“Anh thật không ngoan, không lâu mới rửa sạch, sao bên trong lại dính nhớp nháp vậy chứ? Hay là anh rất thích tinh dịch của em, vừa rồi cố ý hút chặt không chịu buông ra, làm để cho em không thể giúp anh rửa sạch?”

Rút đầu ngón tay ra, thái độ từ trên nhìn xuống đưa tới dưới mí mắt Lăng Vệ.

Niêm dịch trên đầu ngón tay, chiết xạ ra quang mang dâm mỹ.

“Nói chuyện đi, anh. Đây là cái gì?”

Tay làm việc xấu, không tiếp tục vuốt ve trong cơ thể và da thịt, hơi thở dốc hỗn loạn của Lăng Vệ mới hồi phục một chút, “Không liên quan gì đến cậu.” Hơi kiên cường trả lời.

Lăng Khiêm a một tiếng. “Tinh hoa nam tính của em, sao lại không liên quan đến em?”

“Căn bản là không phải.”

“Vậy là cái gì?”

Lăng Vệ xấu hổ chuyển tầm mắt.

“Là dịch ruột non. Đúng không? Anh.”

“Cửa động của một người đàn ông ra sức mấp máy, còn phân bố ra dịch ruột non. Đại biểu cái gì nhỉ?”

“Thành thực một chút. Thẳng thắn thừa nhận anh…”

Lời nói trêu chọc, bỗng khựng lại. Tiếp tục đọc “Trừng phạt quân phục hệ liệt – Quyển 1 – Chương 16”

Trừng phạt quân phục hệ liệt – Quyển 1 – Chương 15

Trừng phạt quân phục hệ liệt

  • Tác giả: Phong Lộng
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ thập ngũ chương

Kỳ nghỉ ngắn ngủi, phá vỡ cuộc sống quy củ nghiêm cẩn mười năm qua của Lăng Vệ.

Trong lúc bị giam lỏng trong câu lạc bộ, mỗi một phút đồng hồ, cậu đều cảm giác mình càng ngày càng sa đọa hơn, Lăng Khiêm ma quỷ, cũng không có chút mảy may ý định che giấu mục đích tà ác của mình.

“Thi đấu vĩnh viễn đều là không công bằng, không học được đi lén, vĩnh viễn cũng đừng nghĩ làm được quân nhân.”

Có lẽ trước đây rất lâu, anh em sinh đôi đã bắt đầu lấy anh cả làm chiến lợi phẩm đọ sức, Lăng Hàm lấy cuộc thi đặc thù hình thức mô phỏng khép kín xem như chiêu giành phần thắng, Lăng Khiêm lại thừa cơ phát động tiến công trước thời hạn.

Hậu quả nghiêm trọng, lại thể hiện trên người Lăng Vệ ở giữa kẽ hở.

Bên trong câu lạc bộ tuyệt đối bảo hộ riêng tư của hội viên, dạy dỗ mà thân thể Lăng Vệ phải chịu, vượt xa giáo dục hai mươi mốt năm qua gộp lại.

Tất cả kiên cường, ung dung, bình tĩnh, chấp nhất của quân nhân mà Lăng Vệ tự hào lúc trước, trước mặt em trai cuồng khống chế chân chính có huyết thống của tướng quân, sụp đổ.

“Muốn làm anh khóc nỉ non giống như con gái, phương pháp thật sự rất nhiều.”

Bởi vì sợ bị mẹ phát hiện khi truyền tin, cậu hết sức đè nén tiếng khóc rên rỉ nơi cổ họng. Nhưng Lăng Khiêm lại thừa dịp thời khắc mấu chốt này bỏ đá xuống giếng, va chạm thân thể anh trai mạnh hơn.

“A không… Ưm…” Lăng Vệ phát ra tiếng kêu thảm đáng thương, lay động tóc đen ướt đẫm.

Xỏ xuyên mạnh mẽ, nhưng căn bản không có chút dấu hiệu chậm lại.

“Có tiếng gì sao? A, có lẽ là khẩu hiệu anh đang nhận huấn luyện. Mỗi lần mẹ liên lạc chúng ta cũng chọn phải thời gian không khéo, anh đều đang huấn luyện.”

Khoái trá vung ra lời nói dối, eo ở giữa hai đầu gối bị buộc mở ra của anh cả hung hăng đong đưa trước sau, chỉ như vậy còn chưa đủ, dùng mặt sườn ngón trỏ và ngón giữa kẹp đóa hoa sưng đỏ dựng đứng trước ngực lại, ngả ngớn tán gẫu.

“A! Dừng tay a a a…”

Đầu vú bị tàn nhẫn đùa bỡn. Khoái cảm xẹt qua chỗ đốt sống cụt khiến cho thân thể bắt đầu run rẩy khiếp sợ từng trận.

Biểu tình gợi cảm bị khoái cảm chi phối thao túng, lại bởi vì cảm thấy thẹn mà miễn cưỡng áp lực rên rỉ nơi cổ họng của Lăng Vệ, khắc thật sâu trong mắt Lăng Khiêm đang nhìn xuống từ trên cao.

“Nha, mẹ, đợi con một lát, con nói mấy câu với bạn học rồi quay lại.” Che phần truyền âm của máy truyền tin, Lăng Khiêm không nói không rằng đè thắt lưng xuống.

“A a… Ưm ưm…”

Tư thế cơ thể biến hóa trên diện rộng, làm cho Lăng Vệ chìm đắm vào địa ngục khoái cảm điên cuồng hơn.

“Anh, lúc anh căng thẳng, bên trong co rút lại thật là lợi hại. Mỗi lần mẹ nói chuyện phiếm với em trong máy truyền tin, anh đều chủ động xoa bóp côn thịt của em nha.”

Cái gọi là nói chuyện với bạn học, thật ra là nắm lấy cơ hội giày vò anh trai da mặt mỏng mà thôi.

Hiệu quả thực rõ ràng, Lăng Vệ bị sau khi bị em trai thì thầm, sinh ra cảm giác nhục nhã càng mạnh hơn. Bi thảm chính là, dũng đạo chứa nam vật, lại kìm lòng không đậu càng căng thẳng co rút lại.

Đạt tới mục đích, Lăng Khiêm phát ra tiếng cười trầm thấp hệt như tà ma: “Tiếp tục dùng mông cố gắng mát xa côn thịt nhé anh.”

Vỗ hai cái bộp bộp trên cái mông đã bị chà đạp đến xanh tím, mới ấn phím truyền âm. “Mẹ, con quay lại rồi, tiếp tục nói chuyện phiếm đi. Mấy ngày rồi không thể thấy mẹ, con cũng rất nhớ mẹ.”

Duới tình huống như thế, vậy mà vẫn cầm dương cụ của anh bị hành hạ đến thấp giọng nức nở xin tha thứ, xoa nắn tính khí ôn thuần yếu ớt đến mở to cứng rắn, rung động phun ra tinh hoa trong lòng bàn tay hắn.

Tình ái, dường như biến thành trung tâm của cuộc sống. Tiếp tục đọc “Trừng phạt quân phục hệ liệt – Quyển 1 – Chương 15”