Thần phục – Chương 104

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 104 – Nơi có cha mẹ mới là nhà

Triển Tiểu Liên lần đầu tiên vào chốn này, thay vì nói cô hưng phấn còn không bằng nói cô hiếu kỳ, toàn chui về phía nhiều người, chỉ suy nghĩ ngóng trông có thể tại sòng bạc gặp được một nhân vật như thần bài, trên phim đều là diễn như thế mà.

Long Trạm tỏ vẻ vô cùng vui mừng đối với việc mình dẫn Triển Tiểu Liên qua đây, mà cô tỏ ra lại vui vẻ như vậy, mà Long Trạm đến cũng làm cho người cả sòng đều buông canh bạc trong tay xuống, qua đây lôi kéo làm quen anh. Lúc vừa tiến vào bởi vì Long Trạm vẫn che mũi, mặc dù có người nghi nghi hoặc hoặc thấy, nhưng vẫn không ai dám xác nhận, mãi đến về sau Triển Tiểu Liên tự mình chạy khắp sòng, Long Trạm bỏ khăn mặt che mũi xuống, những người vốn nghi hoặc ấy mới phát hiện người kia thực sự là Long Trạm.

Khí chất của Long Trạm dung hợp vừa đúng với toàn bộ hoàn cảnh chung quanh, thiếu cái khăn mặt mang theo vết máu ấy, cả người hoàn toàn là sinh vì trường hợp này, anh ung dung thong thả chu du giữa rất nhiều khách đánh bạc, không chút thua kém bẩt cứ ai chào hỏi với anh.

Triển Tiểu Liên tìm một vòng, thoạt nhìn người có tiền thực sự nhiều, có điều không phát hiện ra một ai khiến cho cô cảm thấy là cấp bậc thần bài, thiết bị sòng bạc tốt đến làm cho người ta giật mình, có thể dùng vàng son lộng lẫy để hình dung nơi vào mắt. Vốn Triển Tiểu Liên tưởng rằng người trong sòng đã là cấp bậc phú hào, kết quả phát hiện cô nhìn thấy chẳng qua là đại sảnh, thuộc về khách đánh bạc phổ thông, khách giàu đỉnh cấp chân chính, có ghế lô đánh tiền to đặc biệt, chỉ có những người tiến vào ghế lô này mới là khách đánh bạc phú hào đỉnh cấp.

Xem một vòng, Triển Tiểu Liên không ngừng chặc lưỡi, chơi đều là thật sự nha.

Đối diện một đám người thò đầu ra nhìn đấy, thình lình Long Trạm đứng ở phía sau Triển Tiểu Liên: “Tiểu Liên, có muốn chơi hai ván hay không?”

Triển Tiểu Liên quay đầu nhìn anh một cái, vội vã lắc đầu: “Không chơi, không biết nha, ngộ nhỡ thua tiền em sẽ thảm, mua em em cũng không có tiền.”

Trong tay Long Trạm miết khăn mặt, tùy thời tùy chỗ phòng ngừa chính mình chảy máu mũi, vươn tay vỗ vỗ vai một người trước mặt, người nọ quay đầu nhìn Long Trạm, vội vàng tránh đường: “Ngài Long mời ngồi.”

Long Trạm kéo Triển Tiểu Liên sang ngồi, đưa tay che mũi, nói với Triển Tiểu Liên: “Chúng ta chơi cái đơn giản nhất, tài xỉu được không? Không chơi tiền.”

Triển Tiểu Liên cảm thấy tài xỉu là dựa vào vận may, vận may của cô luôn luôn không tốt, lắc đầu: “Không chơi. Chán ngắt, bây giờ chơi là cái gì?”

Mỹ nhân mặc trang phục gợi cảm nàng thỏ đối diện liếc mắt đưa tình với Long Trạm, miệng lại nhanh nhẹn trả lời Triển Tiểu Liên: “Xì dách.”

Long Trạm lập tức hỏi: “Tiểu Liên, em có hứng thú không? Chúng ta liền chơi một phen, không tính tiền.”

Xung quanh bàn đánh bạc vây tám chín người, có nam có nữ, nhìn thấy Long Trạm đều chào hỏi anh, Long Trạm che mũi, nâng nâng cằm, “Chơi cùng em gái tôi một ván, trẻ con lần đầu tiên đến, chưa biết cái gì, nhường chút.”

Trong lòng Triển Tiểu Liên cũng có chút hiếu kỳ, đầu óc nặng nề ngồi xuống, nàng thỏ bắt đầu chia bài, Long Trạm ngồi kề bên Triển Tiểu Liên, lúc nhà cái chia bài Long Trạm liền nói quy tắc với Triển Tiểu Liên, qua một vòng Triển Tiểu Liên gì cũng hiểu, nói đơn giản chút chính là tính hai mươi mốt.

Tám chín người, vốn chính nể mặt Long Trạm chơi cùng Triển Tiểu Liên, Long Trạm cược tiền, thắng thua tính vào anh, chính là để Tiểu Liên tìm một việc vui, nếu cô có thể thích ấy là tốt quá rồi. Kết quả xong một vòng mọi người đều trợn tròn mắt, đừng nói khách đánh bạc, ngay cả Long Trạm cũng có chút ngốc, Tiểu Liên học có phải quá nhanh hay không?

Triển Tiểu Liên nhìn Long Trạm chơi một phen xong là có thể một mình đảm đương, không có cách nào, cô nhớ được bài, mỗi ván bài bài nhỏ ra bao nhiêu, bài to ra bao nhiêu, cô rõ mồn một, nhớ đã ra bao nhiêu bài, ước lượng còn lại bao nhiêu bài, đoán cái nào chuẩn cái đó, vốn Long Trạm là vì dỗ cô vui vẻ, kết quả lại hay, cô chơi ván nào thắng ván nấy, chơi đến cuối cùng Triển Tiểu Liên cảm thấy quá nhàm chán, đẩy bài, miệng nói câu: “Thế này chơi có gì hay nha? Tựa như tính số.”

Chúng khách đánh bạc: “…” Người ta cố sống cố chết thắng một phen là đã quá sức rồi, cô thì hay, xong một vòng học được không nói, còn lần nào cũng thắng, đây không phải là đả kích những con bạc chuyên nghiệp này ư?

Long Trạm biết Tiểu Liên trí nhớ tốt, nghĩ hẳn là giống như chú hai, kết quả đầu óc Tiểu Liên so với chú hai, khả năng ghi nhớ còn sâu sắc hơn nữa, trí nhớ của cô có thể kéo dài lâu hơn, hơn nữa, Long Trạm cảm thấy Tiểu Liên ngoài trí nhớ tốt ra, đầu óc cũng linh hoạt, nói cách khác, chính là thông minh người ta thường nói.

Cảm giác mới mẻ của Triển Tiểu Liên qua đi, liền ồn ào đòi về, “Anh cả, em cũng xem qua rồi, chán ngắt, ba em cũng không cho em đánh bạc, em không muốn chơi, về đi.”

Long Trạm liền nghĩ cách muốn cho cô chơi thêm một lát, đuổi theo cô hỏi: “Vậy Tiểu Liên, dẫn em đi mua sắm có được không? Em khó khăn lắm tới một lần, không mua thêm ít đồ hay sao, em nói có phải không?”

Triển Tiểu Liên dù thế nào cũng là cô gái, mà còn thích xinh đẹp, vừa nghe nói có thể mua sắm, lập tức liền đồng ý.

Thực ra Triển Tiểu Liên cảm thấy rất kỳ lạ, cô ở cùng mấy anh em nhà họ Long, cô liền có loại tâm lý không chút kiêng kỵ có thể chơi xấu, cho dù là cô cố tình gây sự bọn họ cũng sẽ đáp ứng, nói cách khác, Triển Tiểu Liên cảm thấy cô không có một chút cảm giác mới lạ nào với anh em nhà họ Long, vốn trong lòng chính cô vẫn có, thế nhưng thái độ của mấy người kia đối với cô dường như bọn họ vô cùng quen thuộc cô, cảm giác tựa như từ nhỏ đến lớn cùng lớn lên với cô, hơn nữa, loại cùng nhau lớn lên này còn không phải là cái loại thanh mai trúc mã cô với An Lý Mộc đó, chính Triển Tiểu Liên cũng nói không ra, dù sao cô cảm giác chính là như vậy.

Long Trạm đưa Triển Tiểu Liên đi dạo trung tâm mua sắm lớn, kết quả Triển Tiểu Liên chẳng mua thứ gì cả, Long Trạm truy hỏi, Triển Tiểu Liên nổi giận đùng đùng, từ túi ở mông cô móc ra ba trăm đồng ba cô cho cô quơ quơ trước mặt Long Trạm: “Anh cả, em chỉ có ba trăm đồng, bên trong trung tâm thương mại này hoa tai to hơn dử mắt một chút đã đòi mấy nghìn, em mua thế nào chứ?”

Long Trạm vẻ mặt tủi thân: “Anh cả mua cho em…”

Triển Tiểu Liên liếc xéo anh một cái: “Em làm sao để anh mua? Em vẫn là ngày mai bảo ba em đưa em đi chỗ rẻ chút, em đến chính là vì ham hàng giá rẻ, hàng cao cấp nhiều như vậy, em bây giờ không thể dùng, em còn đi học đấy.”

Long Trạm quay lại nhìn nhìn trung tâm thương mại, giọng điệu mang theo chút lấy lòng nói: “Tiểu Liên, có muốn anh cả mua cái trung tâm thương mại này, em muốn cái gì cứ lấy, một xu cũng không tiêu, như thế không phải không cần tiêu tiền có phải không?”

Triển Tiểu Liên nhìn Long Trạm như nhìn quái vật, nghiêng khuôn mặt nhỏ nhắn tiến đến trước mặt Long Trạm, chớp chớp đôi mắt lông mi dày, nhấp cái miệng nhỏ nhìn anh, máu mũi của Long Trạm “lách tách” một giọt nhỏ xuống, anh vội vàng đưa tay che lùi về sau một bước, “Tiểu, Tiểu Liên, làm sao vậy?”

Long Trạm lui về phía sau một bước, Triển Tiểu Liên liền tiến lên theo một bước, tiếp tục nhìn chằm chằm Long Trạm, Long Trạm bị cô nhìn chòng chọc đến phát sợ, đầu đầy là mồ hôi: “Tiểu Liên…”

Triển Tiểu Liên nửa híp mắt, lộ ra nụ cười mờ ám, đột nhiên hỏi: “Anh cả, có phải anh thích em hay không? Có phải muốn lấy em làm vợ hay không?”

Long Trạm đầu tiên là sững sờ, tiếp theo khuôn mặt ấy trong nháy mắt liền đỏ như vải, trán đầy là mồ hôi, che mũi cúi đầu hổn hà hổn hển chính là không nói lời nào.

Triển Tiểu Liên đi một bước về phía mặt anh, Long Trạm bất giác lùi một bước, Triển Tiểu Liên truy hỏi anh: “Anh cả, thực sự bị em nói đúng rồi? Em xem trong phim tiểu thuyết đều sẽ diễn như thế, anh cả, anh sẽ không đính ước từ bé với em chứ?”

Long Trạm đột nhiên ngẩng đầu, mở to mắt: “Hả?”

Triển Tiểu Liên đưa tay sờ cằm, vẻ mặt tự đắc như Holmes: “Em lúc trước yêu đương với anh Đầu Gỗ của em, ba em trăm phương ngàn kế phá hoại, chẳng lẽ chính là vì vụ đính ước từ bé này…”

Mắt Long Trạm bỗng lóe ra chút ánh sáng, đột nhiên mở miệng: “Anh Đầu Gỗ? Yêu đương? Chuyện khi nào? Anh sao lại không biết? Đầu Gỗ là ai? Bạn cùng lớp? Bạn bè khác? Hắn đang làm gì? Bao nhiêu tuổi? Có nghề nghiệp tử tế chưa? Trong nhà bối cảnh gì…”

Triển Tiểu Liên ngước khuôn mặt nhỏ nghiêng cái đầu nhỏ nhìn anh: “Anh cả, anh còn thật sự cho là anh em à? Cho dù là anh em, em yêu đương gì gì đó cũng có tự do chứ? Hỏi cái này sao.”

Long Trạm không tranh cãi với cô, mà là đi qua một bên, trực tiếp lấy điện thoại ra gọi điện thoại cho ba Triển Tiểu Liên: “Chú Triển, cháu Long Trạm, Tiểu Liên vừa mới nói với cháu, con bé yêu đương với một người tên là Đầu Gỗ, cháu sao lại không biết chuyện này?”

Triển Tiểu Liên cách thật xa nhìn Long Trạm gọi điện thoại, nghi hoặc trong lòng càng lớn hơn, sẽ không thật sự là ba cô đính ước từ bé gì đó cho cô chứ? Nếu không sao lại vẻ mặt ghen tuông nín nhịn cộng thêm phẫn nộ chứ? Nhìn khẩu hình anh vừa mới gọi điện thoại mở miệng nói hai chữ hẳn là gọi “chú Triển”, gọi điện thoại cho ba cô là chất vấn hay là thế nào? Cô sao lại cảm giác quái lạ như thế chứ?

Long Trạm nói chuyện điện thoại xong, sắc mặt hòa hoãn đi tới, xe chờ ven đường đã lâu bị người kéo mở, Long Trạm bảo Triển Tiểu Liên ngồi vào, chính mình ngồi xuống bên cạnh cô, che chặt mũi, nói chuyện cũng không vui, “Tiểu Liên, em còn nhỏ, phải nghe lời chú Triển, chú Triển không cho em yêu đương, em không được yêu, có biết không? Chú Triển nhất định là vì tốt cho em, phải nghe lời.”

Triển Tiểu Liên liếc xéo anh một cái: “Em rất nghe lời mà, ba em bảo em chia tay, em liền chia tay đấy.”

Long Trạm vẻ mặt hài lòng: “Tiểu Liên của chúng ta là cô gái tốt nhất trên đời, người thường khẳng định không xứng với Tiểu Liên của chúng ta, Tiểu Liên, anh cả cảm thấy trước ba mươi tuổi lấy chồng đều không đúng, Tiểu Liên của chúng ta ít nhất phải ba mươi tuổi… Không đúng, phải sau ba mươi lăm tuổi hẵng kết hôn…”

Triển Tiểu Liên giương mắt mà nhìn: “Xin anh, em cũng không phải mỹ nhân thiên tiên, đừng nói ba mươi lăm tuổi, ba mươi tuổi đã không gả đi được nữa rồi? Cảm ơn trời đất, may mà anh cả không phải ba em, nếu không em khẳng định làm bà cô cả đời.”

Long Trạm cố gắng cường điệu: “Tiểu Liên, anh cả đây là vì tốt cho em. Phụ nữ gả sớm không tốt, không tốt chút nào, gả sớm… hay ly hôn…”

Triển Tiểu Liên: “…” Đây là đạo lý ở đâu chứ? Lặng lẽ nhích lại gần cửa xe, nỗ lực kéo khoảng cách với người này, Triển Tiểu Liên thật bụng cảm thấy, người cô đụng phải, đều rất hoa lạ, cô gả sớm hay không liên quan quái gì tới anh?

Hai người đang giằng co, Long Cốc tách ra trong sòng bạc đột nhiên mở cửa xe lên xe, “A, Tiểu Liên sao lại có vẻ mặt này? Đây là cãi nhau?”

Long Trạm lập tức nói với Long Cốc chuyện liên quan đến Triển Tiểu Liên lấy chồng, kết quả, Long Cốc lập tức đứng về phe Long Trạm: “Tiểu Liên, bây giờ không thịnh hành sớm lấy chồng, Tiểu Liên của chúng ta đáng yêu như thế, cho dù năm mươi tuổi cũng có người muốn cướp…”

Triển Tiểu Liên quay đầu nhìn ngoài cửa sổ, làm như mình không nghe thấy gì cả, hai kẻ không thuộc loài người này, hoàn toàn không có cách nào giao tiếp.

Trở lại nhà họ Long, lúc Triển Tiểu Liên đứng trên lầu nhìn xuống, mới phát hiện một chuyến đi ra ngoài này của mình phô trương biết bao.

Bởi vì là buổi tối, đoàn xe đều bật đèn, chiếc này nối chiếc sau hướng về phía ga ra đằng sau, thế trận ấy hoàn toàn sánh ngang công chúa hoàng gia xuất hành, mà lúc đi ra Triển Tiểu Liên còn chưa có phát hiện, tưởng rằng chỉ có một chiếc xe bọn họ ngồi kia, bây giờ nhìn lại, có phải hơi khoa trương hay không?

Triển Tiểu Liên đứng ở cửa sổ một lát, mím mím môi, đi dép lê, mở cửa đi ra ngoài, vươn tay gõ cửa phòng ba cô: “Ba, ba ngủ chưa vậy?”

Ba Triển Tiểu Liên còn chưa mở cửa, một cánh cửa mé đối diện ba cô đột nhiên bị người mở ra, Triển Tiểu Liên quay đầu nhìn sang, thấy Long Mỹ Ưu mặt không chút thay đổi đứng ở cửa phòng nhìn cô, Triển Tiểu Liên không chào hỏi, mà là tiếp tục đưa tay gõ cửa: “Ba! Là con đây, mở cửa đi.”

Không bao lâu, ba Triển Tiểu Liên qua mở cửa, cầm khăn mặt trong tay: “Tiểu Liên về rồi? Buổi tối ra ngoài chơi với anh cả anh hai có vui không?”

Triển Tiểu Liên trề môi, vừa đi vào trong vừa bất mãn nói: “Sao lâu như thế mới mở cửa chứ, con cũng gõ cửa nửa ngày rồi.”

Ba Triển Tiểu Liên đóng cửa lại: “Ba rửa mặt trong phòng vệ sinh không có nghe thấy mà. Sao cái mặt dài ra vậy? Hôm nay ra ngoài gặp phải chuyện mất hứng?”

Triển Tiểu Liên uể oải lắc đầu: “Không có.”

Ba Triển Tiểu Liên treo khăn mặt lại, đi qua vươn tay sờ trán Triển Tiểu Liên, khó hiểu hỏi: “Vậy Tiểu Liên của chúng ta đây là làm sao? Có vẻ mất hứng này.”

Triển Tiểu Liên ngẩng đầu nhìn ba cô, hỏi: “Ba, ba nói thật với con, con có phải đã đính ước từ bé với Long Trạm không?”

Ba Triển Tiểu Liên mở to mắt: “Hả? Làm gì có chuyện đó, sao bỗng dưng hỏi như vậy?”

Quay đầu liếc nhìn cửa, Triển Tiểu Liên chu miệng, nói ra nghi hoặc của bản thân: “Con sớm đã thấy lạ rồi, Long Trạm lần đầu tiên thấy con liền chảy máu mũi, ba còn lừa con nói là không hợp thuỷ thổ, nhưng đây cũng đã đến Tương Giang, sao còn chảy máu mũi, mà còn đều là lúc đối diện con, anh ấy nói chuyện với người khác đều không có, chỉ có lúc nói chuyện với con là như vậy. Con đã nghĩ có phải Long Trạm thích con, cho nên nhìn thấy con là chảy máu mũi hay không, nếu không con cũng nghĩ không ra. Hơn nữa, ba, ba bảo nhà chúng ta rốt cuộc có quan hệ gì với nhà bọn họ vậy? Ba nghe thấy chưa? Bọn họ hở ra là muốn mua căn nhà nào tặng cho con, vừa rồi còn nói mua trung tâm thương mại gì đó kia tặng cho con, con cảm thấy coi lời bọn họ thành truyện cười đi, nhưng mà điều kiện của bọn họ bày ra đây, nếu coi là lời thật, vậy con cũng quá kỳ lạ, dựa vào cái gì chứ? Ấy nếu là thứ một đồng tiền hai đồng tiền con còn không thấy lạ, anh ấy cho con liền muốn, thế nhưng những chỗ ấy con cảm thấy chắc chắn cần hơn mấy trăm ngàn vạn, không chừng còn là tiền bao nhiêu trăm triệu, sao lại không tiếc tùy tiện nói tặng người ta chứ? Bọn họ sẽ không sợ con nói muốn thật à? Nói đùa thì không nói như thế chứ, ba nói đúng không?…”

Ba Triển Tiểu Liên vẫn cúi đầu, nghe cô bờ la bờ la nói, chờ cô nói xong, ba cô mới cười ngẩng đầu, đưa tay sờ sờ đầu Triển Tiểu Liên: “Tiểu Liên, anh cả anh hai con đều là người có tiền, giữa bọn họ với nhau tặng căn nhà gì đó đều rất bình thường. Cho nên nói tặng con nhà cửa nói không phải nói đùa, nếu con không thích, vậy chúng ta làm như nghe một truyện cười, đừng để trong lòng là được. Con cũng thấy rồi, anh cả con luôn chảy máu mũi, thực ra ấy cũng là có nguyên nhân… Nguyên nhân cụ thể chúng ta không đi hỏi thăm, dù sao con cứ nghe lời là được, chúng ta lại không thường ở tại Tương Giang, chẳng qua lần này lại một cơ hội như thế có phải không?”

Triển Tiểu Liên nghe ba cô muốn nói lại thôi, tức khắc vẻ mặt nghiêm trọng hỏi: “Ba, sẽ không phải Long Trạm bị bệnh nan y gì chứ? Con nhớ có quyển sách nói, có loại bệnh về máu chính là thường xuyên chảy máu mũi không định kỳ.”

Vẻ mặt ba Triển Tiểu Liên hình 囧, nửa ngày gian nan gật gật đầu: “Việc này… cụ thể ba cũng không biết, Tiểu Liên, đừng luôn chọc chuyện đau lòng của anh cả con, cho nên, cậu ấy nói cái gì thì là cái đó, không được cãi nhau cũng không được bất lịch sự, có biết hay không?”

Triển Tiểu Liên vừa nghe, trịnh trọng gật gật đầu: “Đã biết ba, trong lòng con hiểu rõ rồi. Con dự đoán anh ấy có khả năng là thời gian không nhiều, liền muốn rải của. Đúng rồi… Nói như vậy, ba, ba bảo con nếu chí công vô tư ở bên anh ấy mấy ngày, hoặc là đóng vai bạn gái thâm tình tha thiết giống như diễn trên ti vi, anh ấy liệu có thực sự tặng con một căn nhà hay không?”

Ba Triển Tiểu Liên: “…” nửa ngày, có chút không biết nói gì chỉ chỉ cửa: “Tiểu Liên, không còn sớm nữa, mau mau về phòng tắm rửa đi ngủ, sáng mai ba dẫn con đi khám mắt.”

Triển Tiểu Liên “dạ” một tiếng, đứng dậy liền đi, đi đến cạnh cửa lại dừng, quay đầu nhìn ba cô hỏi: “Đúng rồi ba, tình cảm của ba với cái người tên Long Mỹ Ưu kia tốt lắm hả?”

Ba Triển Tiểu Liên sửng sốt, sau đó gật gật đầu: “Ba mỗi lần đến Tương Giang, đều tới thăm cô Long.”

Triển Tiểu Liên đưa tay nâng cằm sờ sờ, “Thế à, nhưng mà con sao lại cảm thấy cô Long lạnh lùng chứ, hơn nữa địch ý đối với con rất nặng, nhìn con ở cùng anh trai cô ấy vẻ mặt mất hứng, con ở cùng ba, cô ấy vẫn là mất hứng… Ba, cô ấy có phải cảm thấy con cướp anh trai cô ấy mới mất hứng hay không?”

Ba Triển Tiểu Liên đi qua, chọc chọc trán cô, cười nói: “Chỉ có con nghĩ nhiều, làm gì có chuyện đó, cô Mỹ Ưu là cô gái rất tốt.”

Triển Tiểu Liên khinh thường bĩu môi: “Ba, ba đây cũng không biết phải không? Chiến tranh giữa phụ nữ là không lí do, cô ấy tức giận con cướp anh trai cô ấy con còn có thể hiểu, nhưng mà, con ở cùng ba con cô ấy tức giận cái thá gì chứ.” Sau đó Triển Tiểu Liên giơ giơ nắm tay, hung tợn nói: “Cô ấy tốt nhất đừng khiêu khích con trước mặt, nếu không con không thể không đánh cô ấy răng rơi đầy đất, thân thể nhỏ bé của cô ấy kia, hai người cũng không phải là đối thủ của con…”

Ba Triển Tiểu Liên vỗ bàn tay lên đầu cô: “Nói bậy gì đó? Không được đánh lộn với cô Mỹ Ưu, thân thể cô ấy không tốt, không thể đánh lộn. Mau mau về tắm rửa đi ngủ, lại càn quấy ba đi về tố cáo với mẹ con.”

Triển Tiểu Liên vừa nghe, vội vã mở cửa ra ngoài, miệng nói tiếng với ba cô: “Ba bất công, con cũng thân thể không tốt. Hì hì, ba con đi đây, ba cũng sớm chút nghỉ ngơi ha. Con đóng cửa giúp ba.”

Triển Tiểu Liên kéo cửa, ngẩng đầu liền nhìn thấy cửa phòng Long Mỹ Ưu lại bị mở ra, Long Mỹ Ưu mặc một bộ váy ngủ bằng lụa mỏng, xõa tóc dài, sắc mặt tái nhợt đứng ở cửa, vẫn mặt không chút thay đổi nhìn cô.

Triển Tiểu Liên xoa xoa ngực, xoay người bước đi, miệng nói thầm một câu: “Chậc, đúng là giống một nữ quỷ phương tây, làm mình sợ muốn chết.”

Chỗ có phụ nữ là có tranh đấu, Triển Tiểu Liên sâu sắc cảm nhận được, rõ ràng là hai người chỉ từng nói một câu, nhưng hai người vừa chạm mặt, Triển Tiểu Liên đã chỉ cảm thấy địch ý tràn đầy của đối phương. Tiếp tục đọc “Thần phục – Chương 104”

Thần phục – Chương 103

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 103 – Sòng bạc

Triển Tiểu Liên tưởng rằng nhiệm vụ chủ yếu nhất cô theo ba cô là khám mắt, thuận tiện đến nhà họ Long chơi hai ngày, kết quả cô phát hiện hình như không phải là chuyện như mình nghĩ.

Buổi tối lúc mọi người ăn cơm Long Trạm nói lúc lôi kéo làm quen Triển Tiểu Liên: “Tiểu Liên, có thích nơi này hay không? Nếu thích anh cả mua căn nhà bên cạnh, em vào ở có được không?”

Triển Tiểu Liên dịch ghế về phía ba cô tỏ vẻ rất bất mãn với hành vi ra sức dựa vào bên cạnh cô của anh cả nhà họ Long, sau đó vừa cầm đũa gắp thức ăn vừa nói: “Ba, ba xem, có người muốn tranh con gái nhà ba, ba có phải nên tranh thủ một chút không? Nếu không con sẽ bị người ta cướp đi.”

Ba Triển Tiểu Liên sờ sờ đầu cô, “Con nếu muốn ở lại, ba còn có cái gì muốn tranh thủ?”

Triển Tiểu Liên phùng mang, chớp chớp đôi mắt to lông mi dày: “Nơi này cũng không phải nhà con, con đương nhiên không muốn!”

Ba Triển Tiểu Liên nghe, rũ mắt nhìn gáy con gái cúi đầu ăn đồ, bất giác cười cười, sau đó đưa tay sờ sờ đầu cô: “Vậy ba sẽ tranh thủ chút. Tiểu Liên, món ăn mẹ làm ngon lắm đấy.”

Triển Tiểu Liên vừa nghe, tức khắc để đũa xuống, làm tư thế siêu nhân bay trên trời: “Ba, ba thắng rồi!”

Long Trạm một tay cầm khăn mặt ôm mũi, một mặt liếc nhìn Long Cốc, Long Cốc buông tay, làm một thế tay bất đắc dĩ, Long Mỹ Ưu ngồi phía dưới mặt không biểu tình, nhất cử nhất động dùng cơm ưu nhã giống như quý tộc, so sánh với chiếc đũa đôm đốp cập vào mâm trong tay Triển Tiểu Liên, quả thực là một trên trời một dưới đất.

Triển Tiểu Liên lén hỏi ba cô, “Ba, chúng ta khi nào thì khám mắt vậy? Con rất muốn ngay bây giờ tháo kính ra, con thực sự cảm thấy đeo hay không cũng như nhau.”

Ba Triển Tiểu Liên sờ sờ đầu cô: “Ngày mai đi, ngày mai bảo anh Long Trạm của con dẫn con đi kiểm tra.”

“Ba không đưa con đi à?” Triển Tiểu Liên mở to hai mắt: “Ba, không phải con nói, con chung quy cảm giác anh cả là lạ, ba bảo anh ấy cả ngày chảy máu mũi, liệu có ngày nào chảy máu quá nhiều ngất xỉu không?”

Ba Triển Tiểu Liên nghe nhịn không được bật cười: “Yên tâm đi, sẽ không, cậu ấy chỉ bị một lúc thôi, với lại bình thường cũng sẽ không vô duyên vô cớ mà chảy.”

Triển Tiểu Liên lén nhìn Long Trạm đang mở to mắt, sau đó bĩu môi. Triển Tiểu Liên cảm thấy nhà họ Long rất lạ, cô tới lâu như vậy rồi, không có nhìn thấy người lớn, toàn bộ trong nhà, dường như quyết định việc nhà chính là Long Trạm, lúc ăn cơm có người tiến vào nói nhỏ với Long Trạm một sòng bạc nào đó có người gây rối, Long Trạm trực tiếp cầm điện thoại ra ngoài gọi, sau khi quay lại điềm nhiên như không, Triển Tiểu Liên nhìn vẻ mặt của anh là đoán dám chắc sự việc giải quyết xong rồi, căn bản không có thương lượng với ai, hoàn toàn là anh tự quyết định.

Quản lý việc nhà thứ hai chính là Long Cốc, tất cả mọi chuyên lớn nhỏ anh đều sẽ xía một tay, nhỏ đến muốn đưa khách đồ uống gì Long Cốc cũng sẽ nhắc nhở, Triển Tiểu Liên còn phát hiện trí nhớ của Long Cốc rất tốt, nghe đối thoại của anh với người giúp việc trong nhà, Triển Tiểu Liên liền cảm giác Long Cốc dường như giống như cô, có thể ghi nhớ rất nhiều chuyện người khác không nhớ được, hơn nữa thoạt nhìn không tốn sức chút nào.

Còn Long Mỹ Ưu, mặc dù trong nhà đám bảo mẫu người giúp việc gì gì đó đều gọi cô ấy là cô chủ, cũng vô cùng cung kính với cô ấy, nhưng cô ấy không có quyền phát ngôn gì, phần lớn thời gian đều là rất trầm mặc, dù sao trong quá trình ăn cơm, Triển Tiểu Liên chưa từng nghe qua cô ấy nói một câu, nếu không phải từng nghe cô ấy nói chuyện, Triển Tiểu Liên còn tưởng cô ấy là người câm đấy.

Lúc ba Triển Tiểu Liên và cô tương tác qua lại, Long Mỹ Ưu chỉ ngẩng đầu nhìn thẳng, ánh mắt lạnh lùng, xen lẫn một luồng cảm xúc Triển Tiểu Liên xem không hiểu, thấy Triển Tiểu Liên ngẩng đầu nhìn cô ấy, Long Mỹ Ưu chậm rãi rũ mắt, dao nĩa nhẹ nhàng đụng nhau, phát ra âm thanh khe khẽ, cắt bánh ngọt, xiên lên, đưa vào trong miệng.

Triển Tiểu Liên cúi đầu nhìn nhìn đũa trong tay mình, còn là đũa ngà nạm kim cương, đây là cô mở miệng đòi, nói mình không biết dùng dao nĩa, môn lễ nghi xã giao là Triển Tiểu Liên miễn cưỡng qua, qua loa được học phần là được, cô sẽ không thực sự đi học. Ba Triển Tiểu Liên cũng dùng đũa, Long Trạm vừa thấy Triển Tiểu Liên muốn dùng đũa, lập tức sai người đổi bài trí trên bàn ăn, đổi thành kiểu Trung, phần của Long Mỹ Ưu kia giữ lại, là vì ba cô ở bên cạnh nói câu: “Cô chủ quen cơm Tây rồi, chắc là không quen dùng đũa.”

Ăn xong cơm, Long Trạm đích thân dẫn Triển Tiểu Liên đi phòng cô, tựa như khoe khoang nói đã sớm bố trí xong căn phòng giúp cô, ở đối diện phòng anh, Triển Tiểu Liên kinh sợ nhìn nhìn cửa đối diện, lặng lẽ trốn đến phía sau ba cô: “Ba con không muốn ngủ cửa đối diện cửa anh cả…”

Long Trạm ôm mũi vẻ mặt thương tâm: “Tiểu Liên, anh sẽ bảo vệ em…”

Triển Tiểu Liên sống chết không đồng ý, nói đùa, cô sợ chính là anh có được không? Ai cần anh bảo vệ? Triển Tiểu Liên hỏi tiếp: “Phòng ba em ở đâu?”

Không đợi Long Trạm mở miệng, ba Triển Tiểu Liên tự mình cười nói: “Ở dưới lầu, ba trước đây lúc tới Tương Giang công tác, đều ở dưới lầu, ba ở trong căn phòng ấy lâu, quen rồi, không thích đổi phòng khác, Tiểu Liên không cần lo cho ba, đi đi, để Long Trạm dẫn con xem thử phòng, anh cả con vì căn phòng này của con, tốn rất nhiều tâm tư, con nhất định sẽ thích.”

Ba Triển Tiểu Liên cũng đã nói như vậy rồi, trong lòng cô mất hứng cũng không biết nói gì, chỉ “à há” một tiếng, Long Trạm lập tức kéo tay Triển Tiểu Liên về phía trên lầu: “Đến Tiểu Liên, anh cả dẫn em đi xem phòng em.” Tiếp tục đọc “Thần phục – Chương 103”

Thần phục – Chương 102

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 102 – Nhà họ Long ở Tương Giang

Ba Triển Tiểu Liên mang cô đi Tương Giang là trước khi nghỉ đã lập kế hoạch, Triển Tiểu Liên vì chuyện này còn mưu đồ rất lâu, nghe nói phía Tương Giang có vài thứ rất rẻ, cô còn hăm he tính đòi tiền ba cô mua một vài thứ tốt về đấy. Vì thế lúc Yến Hồi vẻ mặt mất hứng nói không được, trên mặt Triển Tiểu Liên không có chút dấu hiệu tức giận nào, mà là trực tiếp ôm cánh tay hắn làm nũng: “Gia, Yến đại gia, tôi biết lão ngài không thiếu phụ nữ, ngài chính là mất hứng tôi quay đầu chạy thôi. Tôi biết, nhưng mà tôi cũng không phải đi chơi, tôi là đi khám mắt mà. Ngài nói tôi nếu như ra ngoài chơi ấy là không hợp lý, tôi đây không phải là có việc đứng đắn phải làm ư? Gia, lão ngài khai khai ân đi, tôi trở về mang theo quà cho anh ha.”

Triển Tiểu Liên nói mặt không đỏ tim không đập tay không tê, Yến đại gia tỏ vẻ mất hứng quay đầu không nhìn cô, Triển Tiểu Liên liền chủ động sáp trước mặt hắn, “Gia, ngài đừng tức giận nữa mà. Tôi cũng đã thế này, lão ngài cười cười với tôi đi. Nếu không tôi cảm thấy làm nũng rất thất bại. Nếu không gia, tôi hát một bài cho lão ngài nhé? Bảo đảm anh thích nghe…”

Yến Hồi cuối cùng quay đầu lại nhìn cô một cái, tay lôi kéo ấn một cái vào lòng, cười tà nói: “So sánh với ca hát, gia càng muốn nghe cưng kêu mấy tiếng…”

Triển Tiểu Liên vươn tay liền vòng lấy cổ hắn, lưu manh nói: “Gia, ngài cứ yên tâm đi, tôi kêu bảo đảm nghe hay hơn người phụ nữ anh vừa mới mang về.”

Yến Hồi bật cười “khì” một tiếng, đè cô lên trên người mình: “Gia nói, cưng con nhóc này sao lại lưu manh như vậy chứ?”

Triển Tiểu Liên lập tức đáp: “Như vậy mới xứng với thân phận đại lưu manh tôn quý vô cùng của gia nha.”

Cũng không biết là lời của Triển Tiểu Liên lấy lòng Yến Hồi hay là thái độ nhận sai của cô làm cho hắn hài lòng, dù sao Yến Hồi sau đó không nhắc chuyện không cho cô đi nữa, chẳng qua là cả một ngày, Triển Tiểu Liên đều bị thân hình cao lớn của hắn ép đi dạo cùng hắn. Buổi tối Triển Tiểu Liên thương lượng với hắn muốn về nhà dì út, kết quả Yến Hồi trực tiếp sai người đóng chặt cửa: “Tưởng gia ngu? Cưng đi rồi ai cùng gia? Gia vừa mới đuổi đám mỹ nhân đó của gia, cưng nếu dám đi gia sẽ đánh gãy chân cưng.”

Triển Tiểu Liên: “…” im lặng, mới nói: “Nhưng mà gia, tôi phải nói với dì út tôi như thế nào? Tôi mới nghỉ ngày đầu tiên, tôi hứa với dì út tôi ở nhà dì ba ngày, sau đó sẽ đi Tương Giang…”

Yến Hồi mắt lé nhìn cô, “Vậy gia gọi điện thoại nói một tiếng giúp cưng…”

Triển Tiểu Liên vừa nghe, yên lặng tự giác cầm điện thoại lên gọi điện thoại cho dì út, muốn Yến đại gia gọi điện thoại? Quên đi, cô còn muốn sống thêm hai năm đấy.

Ba ngày ở Thanh Thành, Triển Tiểu Liên chính là lừa gạt mà qua, bên này dỗ dành bên kia nói dối, làm cháu của con rùa rụt đầu trước mặt Yến đại gia, về nhà dì út dì út rất không vui với hành vi không ở nhà của cô, còn bị dì út lườm, Triển Tiểu Liên cảm thấy người khổ nhất trên đời chính là cô. May mà những ngày đau khổ không bao lâu, ba cô ở nhà gọi điện bảo cô sớm quay về thu xếp đồ đạc.

Trước kia Triển Tiểu Liên nhỏ tuổi, ba cô sợ cô có phản ứng gì không tốt, không dám mang cô đi máy bay, nay cô cũng lớn như vậy rồi, thân thể khỏe mạnh hơn hồi bé không ít, cho nên để không chịu khổ trên đường, ba Triển Tiểu Liên đã nói với cô hai người lần này sẽ đi máy bay. Triển Tiểu Liên lần đầu tiên đi máy bay rất căng thẳng, nhưng cô biết máy bay tỉ lệ tai nạn thấp, an toàn hơn ô tô nhiều, vì thế căng thẳng thì căng thẳng, vẫn là dám ngồi.

Trên đường ba Triển Tiểu Liên nói với cô, lần này ngoại trừ kiểm tra thử có thể gỡ kính mắt hay không, còn có chuyện chính là đi nhà họ Long, Triển Tiểu Liên chớp chớp mắt hỏi: “Ba, nhà họ Long là nhà ai?”

Ba Triển Tiểu Liên giải thích: “Ba anh lần trước đến nhà chúng ta làm khách có còn nhớ không?”

Triển Tiểu Liên vừa nghe, không khỏi bĩu môi: “Thì ra là nhà bọn họ à. Đi thì đi thôi, dù sao cũng không phải thường trú, con không có vấn đề.”

Ba Triển Tiểu Liên nhìn phản ứng của cô không khỏi nở nụ cười: “Không phải ở chung với mấy anh trai rất vui? Sao lại vẻ mặt không tình nguyện? Đúng rồi Tiểu Liên, đi cũng không thể tùy tiện giống như ở nhà, chúng ta lần này chính là khách.”

Triển Tiểu Liên mắt trợn trắng: “Yên tâm đi ba, con xem chính là không đáng tin như thế? Đạo làm khách con vẫn hiểu.”

Nói thì nói như thế, nhưng lúc Triển Tiểu Liên nhìn thấy Long Trạm đến đón máy bay, vẫn làm một vẻ mặt không đáng tin, mắt lé bĩu môi vẻ mặt khinh thường. Thật ra một chút cũng không trách vẻ mặt này của Triển Tiểu Liên, thật sự là Long Trạm khiến cô cạn lời, ba cô nói Long Trạm ở Bãi Yến chảy máu mũi là vì thủy thổ không hợp, sao anh ta cũng đã về Tương Giang thời gian dài như vậy rồi, bệnh thủy thổ không hợp này còn chưa khỏi?

Máu mũi của Long Trạm chảy đầy trên áo sơ mi trắng của anh ta, nhìn đẫm máu bạo lực lại khủng bố, Triển Tiểu Liên quay đầu nhìn ba cô, lần này ngay cả bản thân ba cô cũng khó mà nói cái gì, ngượng ngùng sờ sờ cái mũi, nhìn con gái nhỏ giọng giải thích: “Đây có lẽ là trời bức thượng hỏa…” Tiếp tục đọc “Thần phục – Chương 102”

Thần phục – Chương 101

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 101 – Họa quả táo

Triển Tiểu Liên giờ lớn rồi, ba mẹ cô vô cùng yên tâm với con gái, đi nhà dì út Triển Tiểu Liên liền tự mình thu xếp mấy bộ quần áo rồi đi, chủ yếu bây giờ đi ra ngoài thuận tiện, mười lăm phút một tuyến xe, chừng hai tiếng đồng hồ là đến Thanh Thành.

Ba Triển Tiểu Liên vẫn còn nghĩ đến Triển Anh, ông là cảm thấy không bình thường, nếu nói chuyện khẩn cấp vừa xuất ngoại không có thời gian liên hệ với ông ông vẫn có thể hiểu, đây cũng bao nhiêu ngày rồi sao còn chưa có chút xíu tin tức, cũng không biết gọi điện thoại về báo bình an, cho nên lúc Triển Tiểu Liên đi Thanh Thành ba cô còn nói với cô bảo cô có thời gian đi nhà Triển Anh xem thử, trong nhà có người hay không.

Triển Tiểu Liên trong miệng đồng ý, xoay người một cái liền bĩu môi, cô là ước gì bác cô không có chuyện tốt, bác còn nợ cô một cái chân đấy. Có điều Triển Tiểu Liên vẫn nhớ, lúc trước chuyện Giang Triết Hải vẫn là cô nghe từ trong miệng Yến Hồi. Nếu không có một gậy đó của Triển Tiểu Liên, vận mệnh của Giang Triết Hải với Yến Hồi có lẽ còn thực sự ngược lại, đáng tiếc, ở giữa thêm một Triển Tiểu Liên không ra bài theo lẽ thường, vận mệnh hai người hoàn toàn khác nhau.

Giang Triết Hải đấu với Yến Hồi, thật ra bản thân gã đã chuẩn bị đủ, Giang Triết Hải cũng không coi là người âm thầm lỗ mãng, gã sớm nửa năm mưu đồ đập đủ một trăm ngàn ra ngoài, chính là vì sau khi gã giải quyết Yến Hồi dùng để tự bảo vệ mình, kết quả, những thứ bảo đảm đó còn chưa kịp dùng ra, chính gã đã ngã.

Yến Hồi nếu chết, Giang Triết Hải không chừng còn thật có thể trở mình, dù sao tạm thời bên ngoài nhìn còn chưa có mấy ai có thể đấu một trận với Yến Hồi, gã giết chết Yến Hồi, vậy Giang Triết Hải chính là người đầu tiên đấu với Yến Hồi, đáng tiếc, Yến Hồi chưa chết. Yến Hồi không chết, vậy xui xẻo cũng chỉ có thể là người sống còn lại. Theo lý, Yến Hồi sau khi tỉnh lại đáng chết nhất sẽ là hung thủ Triển Tiểu Liên, nhưng Triển Tiểu Liên người ta chẳng những không có việc gì, còn thành sủng thần nhỏ trước mặt Yến đại gia, vậy xui xẻo thứ hai chính là chính là Giang Triết Hải, bất kể Yến đại gia là ai đánh, nợ này khẳng định chỉ có thể tính lên người Giang Triết Hải so sánh có chút thân phận địa vị, không phải gã cũng là gã.

Triển Tiểu Liên và Giang Triết Hải, Yến đại gia thà kéo chút quan hệ với Giang Triết Hải, dù sao, Giang Triết Hải ở Thanh Thành, cũng từng xem như một nhân vật có máu mặt, Triển Tiểu Liên coi là thứ gì? Một cô nhóc béo trông như bong bóng? Một con bé béo lăn quay? Cho nên, Giang Triết Hải sẽ thế chỗ Triển Tiểu Liên nhận lấy lửa giận bị một vố đau của Yến đại gia.

Yến Hồi sẽ khiến Giang Triết Hải ngồi tù ngồi đến chết, đương nhiên, Giang Triết Hải có thể ngồi tù bao lâu, còn cần tâm tình của Yến gia, nếu Yến gia không tố cáo, không chừng nửa đường có thể làm gã chết, nếu không cẩn thận một cái quên mất gã, không chừng gã cũng có thể may mắn sống lâu vài năm.

Triển Tiểu Liên đến Thanh Thành trước đi nhà dì út báo đã đến, sau đó lại kiếm cớ nói đi nhà bạn học nhà tại Thanh Thành, Triển Tiểu Liên cảm thấy chính mình cũng thành đại vương nói dối rồi, có đôi khi cô nghĩ, nếu cô không tin tà, sẽ nói cho ba cô cô bị một lão lưu manh xã hội đen chiếm đoạt, hậu quả sẽ như thế nào nhỉ?

Đương nhiên, những thứ này Triển Tiểu Liên chỉ có thể nghĩ nghĩ trong lòng, cô không dám mạo hiểm.

Người trong khách sạn xa hoa ấy đều biết Triển Tiểu Liên, nhìn thấy đi vào tự động tự giác sẽ có người đưa cô qua, Triển Tiểu Liên ngựa quen đường cũ mở căn phòng của Yến Hồi ra, ném túi sau cửa, đá giày trên chân, nắm tóc liền đi vào trong, Yến Hồi không có ở đây, Triển Tiểu Liên bật điều hòa, ngồi xuống xem ti vi, mấy chục kênh, cô đổi từng cái từng cái, kết quả lựa chọn quá nhiều, cô hoàn toàn không biết muốn xem đài nào, cuối cùng tùy tiện chọn một cái thế giới động vật xem.

Đang xem ngon lành, Triển Tiểu Liên chợt nghe thấy ngoài cửa có âm thanh, tiếp theo là cửa được mở ra, vào phòng này ngoại trừ Yến Hồi chắc chắn sẽ không có người thứ hai, Triển Tiểu Liên đầu cũng không quay một chút, kết quả là phát hiện sau tiếng cửa kêu, cũng không có ai tiến vào, mà là có tiếng quần áo sột sột soạt soạt rơi xuống đất và tiếng bước chân vụn và vụn vặt, hơn nữa là đi về phía phòng vệ sinh.

Triển Tiểu Liên duỗi đầu liếc mắt nhìn, phương hướng từ cửa đến phòng vệ sinh, trên mặt đất đều là quần áo cởi ra bị ném, có của nam cũng có của nữ, Triển Tiểu Liên xem thường, khẳng định là Yến Hồi súc sinh kia mang phụ nữ về tìm hoan rồi. Ngồi trên sô pha không nhúc nhích, sau đó Triển Tiểu Liên chân trần, nhẹ chân nhẹ tay đi về phía phòng vệ sinh, bíu vào trong khe cửa nghe động tĩnh bên trong, bên trong tiếng nước đầm đìa, còn có tiếng phụ nữ ưm ưm a a, Triển Tiểu Liên thử vặn, không khóa.

Cô quay người về, sờ tới sờ lui trong quần áo đàn ông trên mặt đất, cuối cùng cũng sờ tới di động của Yến Hồi, cô ngồi xổm trên mặt đất, mò mở di động của hắn, không dễ dàng gì mở ra, lại lần dò tìm ảnh chụp trong di động, di động của Yến Hồi không giống của người khác, phải nói là khá tiên tiến, Triển Tiểu Liên rất nhiều thứ phải mò mới biết, lật nửa ngày, cuối cùng tìm được thư viện ảnh, mở ra, không có chức năng xóa toàn bộ, phải mở từng tấm ra xóa.

Triển Tiểu Liên đành phải xem từng tấm, cuối cùng thấy được mấy cái của mình, ảnh chụp quá hạ lưu, Triển Tiểu Liên tự mình nhìn cũng buồn nôn, ảnh nude có cái gì hay mà chụp? Đều là thân thể trần truồng, cũng không phải nghệ thuật thân thể, một chút mỹ cảm cũng không có, cô bắt đầu xóa từng tấm, cũng không biết bị chụp bao nhiêu tấm, dù sao Triển Tiểu Liên cảm giác tay mình cũng xóa đau rồi, chờ cô xóa xong xuôi, nghe động tĩnh bên trong vẫn còn đang lăn qua lăn lại.

Triển Tiểu Liên thả di động lại chỗ cũ, sau đó đi đến cạnh cửa phòng vệ sinh, trực tiếp vặn mở cửa, cửa bị đẩy ra “lạch cạch” một tiếng đụng vào mặt tường, nam nữ đương hưng phấn tức khắc bị kinh động, người phụ nữ kia vừa thấy có người đi vào, liền la hoảng lên: “A— gia, gia có người đi vào…”

Vòi hoa sen vẫn còn đang mở, đôi cẩu nam nữ kia liền đứng dưới vòi hoa sen quấn đấy. Yến Hồi chặn người phụ nữ trên tường, quần áo trên người hắn còn chưa có cởi hết, toàn thân ướt sũng, nghe thấy tiếng động quay đầu, tóc nhỏ nước từ trán nhỏ xuống, ánh mắt lạnh lùng nhìn sang.

Triển Tiểu Liên dường như không có việc gì vẫy tay với bọn họ, “Các người tiếp tục tiếp tục, tôi rửa cái tay liền ra ngoài.”

Rửa tay xong, Triển Tiểu Liên thật đúng là đi ra ngoài, trước khi đi còn hảo tâm giúp bọn hắn đóng cửa lại, sau đó cầm quả táo trên khay bàn trà, vừa gọt vỏ vừa tiếp tục xem ti vi, bình tĩnh dường như chưa đi qua phòng vệ sinh. Tiếp tục đọc “Thần phục – Chương 101”

Thần phục – Chương 100

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 100 – Ba trăm nghìn bất đắc dĩ

An Lý Mộc đưa cha mẹ băng qua đường cái, vừa đi vừa nói chuyện với bọn họ, mẹ anh trong lòng hoảng hốt, vươn tay kéo tay An Lý Mộc hỏi: “Đầu Gỗ, mẹ với ba con có phải thêm phiền cho con rồi phải không? Ba mẹ không có ý gì, chính là muốn hỏi một chút chuyện tai nạn của con định tính công bằng hay không…”

An Lý Mộc cười với ba mẹ anh, gật gật đầu: “Công bằng, rất công bằng, mẹ, tự con ở trường chính là học pháp luật, còn là cảnh sát, sao có thể không công bằng chứ? Nếu thực sự như vậy, con chắc chắn không chấp nhận đầu tiên, ba mẹ nói phải không?”

Mẹ An Lý Mộc nhìn sắc mặt con trai, thoáng yên lòng, nửa ngày lại ngẩng đầu hỏi: “Vậy Đầu Gỗ, lãnh đạo đó của con có phải không vui hay không?”

An Lý Mộc vừa kéo tay mẹ anh vừa đáp: “Không có, người lãnh đạo bọn con rất tốt, ông ấy là quan tâm con. Mọi người bình thường đối xử với con cũng không tệ, mẹ và ba cứ yên tâm đi, đừng bận tâm chuyện công việc của con.”

Ba An Lý Mộc theo phía sau rít tẩu thuốc, cúi đầu chẳng nói câu nào, đi đến bên cạnh một cái thùng rác gõ vào bên trong, mới lên tiếng: “Đầu Gỗ, ba mẹ không bận tâm công việc của con, ba với mẹ con chỉ muốn chữa khỏi chân con, ba chỉ nghĩ, nếu như người ta có thể bồi thường nhiều chút hay không? Đầu Gỗ, con là bị phế một chân, bồi thường chút như thế ngay cả tiền nhập viện suýt nữa không đủ…”

An Lý Mộc vẻ mặt bất đắc dĩ cười: “Ba, vụ án đó đã kết thúc rồi, người ta với chúng ta không thiếu nợ nhau. Chúng ta không nói chuyện này nữa, được không? Vả lại, ba nhìn lại chân con, thật ra đi chậm một chút cũng nhìn không rõ ràng bao nhiêu, ba mẹ, chớ bận tâm vì con, con biết hai người muốn vay tiền chữa khỏi hoàn toàn, nhưng tạm thời cũng không cần thiết, mau mau trả tiền hai người đã vay lại cho người ta, con cũng không biết hai người đã vay ai, vốn cuộc sống đang tốt biết mấy, hai người vừa vay một cái, áp lực của con đây liền lớn không ít.”

Mẹ An Lý Mộc ở bên cạnh bật thốt lên: “Ôi, bây giờ tiền này thật khó vay, người ta vừa nghe nói vay tiền đã không vui, đều nói bà con xa không bằng láng giềng gần lời này thực không giả, riêng chú thím Triển của con đã cho vay tám mươi nghìn, Tiểu Liên con bé…”

Ba An Lý Mộc ở phía sau vội vàng dùng tẩu thuốc chặn bà một cái, mẹ anh cũng biết mình nói nhiều, vội vàng im miệng. May mà An Lý Mộc không có truy hỏi, chỉ cười cười, để ý cha mẹ qua đường cái, đưa bọn họ về ký túc xá.

Đồng nhi lái xe theo sau một hồi lâu, câu được câu mất nghe bọn họ nói chuyện, An Lý Mộc cảm giác được đằng sau có người đi theo, đưa cha mẹ đi vài bước dừng lại, sau đó chậm rãi quay đầu, xe của Đồng nhi cũng ngừng theo, An Lý Mộc bây giờ đối với xe cũng có chút e ngại, anh đứng lại không đi tiếp nữa, Đồng nhi cười với anh, sau đó từ trên xe bước xuống. Đồng nhi hôm nay trang điểm là cái loại hình xinh đẹp lại thời thượng đó, hoàn toàn bất đồng với quần áo cố tình lộ hở hang ngày ấy, nhìn giống như là em gái nhà bên cạnh trang điểm thời thượng, cô ta cười duyên nhìn An Lý Mộc: “Anh cảnh sát, anh không nhớ em? Hai tuần trước, chính là vị trí đó, em thiếu chút nữa bị xe đụng phải, sau khi anh điều giải, người nọ bồi thường tôi mấy trăm đồng. Lần đó thật sự là cảm ơn anh nha.”

An Lý Mộc chậm rãi nhìn về phía vị trí đó, chậm rãi nghĩ lại, nửa ngày, anh cười cười với Đồng nhi, nói: “A, tôi nhớ ra rồi, thì ra là cô. Thật trùng hợp!”

Đồng nhi nghiêng đầu liếc nhìn cha mẹ An Lý Mộ, lộ ra vẻ mặt ngượng ngùng cười, “Không trùng hợp chút nào, em chính là chờ anh.”

An Lý Mộc sửng sốt, quay đầu nhìn nhìn cha mẹ đầy mặt nghi hoặc nhìn tới nhìn lui, có chút bất đắc dĩ giải thích: “Ba mẹ, đây là…” An Lý Mộc nghĩ nghĩ, anh còn thật không biết giới thiệu thế nào, bọn họ cũng không coi là người quen phải không?

Mu bàn tay Đồng nhi đang chìa ra, hơi không được tự nhiên uốn éo người, vừa nhìn chính là bộ dáng con gái nhà người ta xấu hổ, một đôi mắt quyến rũ chuyển đến trên mặt đất, nhỏ giọng nói câu: “Cô chú, cháu tên là Lăng Đồng, mọi người đều gọi cháu Đồng nhi…”

Cha mẹ nhà họ An cũng không rõ cô gái này có quan hệ gì với An Lý Mộc, nhưng mà nhìn bộ dáng khó xử của cô, cũng không tiện truy vấn, chỉ có thể máy móc gật đầu: “À, à, chào cháu chào cháu…”

Đồng nhi ngước mắt liếc nhìn An Lý Mộc, xoay đôi mắt ngập nước hỏi: “Anh cảnh sát, em có việc có thể tìm anh giúp hay không?”

An Lý Mộc lễ độ cười với cô ta, nói: “Tạm thời chỉ sợ không được, tôi phải đưa bọn họ về ký túc xá trước. Cô có chuyện gì? Tôi có thể bảo đồng nghiệp tôi giải quyết giúp cô.”

Đồng nhi nhấp miệng, hàm răng trắng như tuyết cắn cắn đôi môi đỏ au, không tình nguyện nói: “Việc này chỉ có anh cảnh sát có thể giúp, người khác sợ không được, nếu không như vậy được không? Ngày mai lúc anh tan tầm em chờ anh ở đây, anh nhớ đến có được không?”

Ba mẹ An Lý Mộc rõ ràng cảm thấy cô gái này có tình ý với con trai, cha mẹ đều là một lòng, huống chi tuổi tác anh bày ra đó, nay Đầu Gỗ chân cũng như vậy, bọn họ không dám thúc giục, thế nhưng trong lòng chung quy là sốt ruột, vừa thấy có cô gái xinh đẹp như vậy rõ ràng tỏ ý với con trai, trong lòng vẫn là rất vui mừng, vội vàng đẩy đẩy An Lý Mộc, nói: “Đầu Gỗ, con cứ nói được đi… Bất kể khi nào, tóm lại người ta một cô gái nhờ con, con là cảnh sát nhân dân giúp một tay có hề gì?”

An Lý Mộc hơi bất đắc dĩ, gật gật đầu với Đồng nhi, trước kéo cha mẹ liền đi, trên đường ba mẹ An Lý Mộc liền nói cô gái kia có tình ý với anh, An Lý Mộc vừa đi vừa nói: “Ba, mẹ, con gái nhà người ta điều kiện gì? Là lái xe thể thao, con chưa xứng với người ta? Đừng tự mình đoán mò, mau mau đi thôi.”

Vừa nghe An Lý Mộc nói như vậy, ba mẹ anh mới nhớ vừa rồi cô gái đó là từ trên xe bước xuống, ngẫm lại điều kiện nhà mình, ba mẹ anh cũng không dám nghĩ gì nữa, đừng nói chân con trai bây giờ không tốt, dù cho chân không làm sao, người ta chắc chắn cũng chướng mắt bọn họ.

An Lý Mộc sáng ngày hôm sau tiễn ba mẹ anh đi, nên nói đều nói với bọn họ, nhưng ba mẹ anh trên miệng đồng ý, sau khi về lại mượn tiền khắp nơi, dù sao chính là chết sống muốn xem vết thương ở chân cho con trai, An Lý Mộc cũng không muốn đả kích tính tích cực của bọn họ, chỉ có thể mặc bọn họ, nhưng lén gọi điện cho bạn bè người quen đã cho vay tiền, hứa hẹn nhất định sẽ trả lại.

Buổi chiều tan tầm, An Lý Mộc còn thực sự nhìn thấy cô gái tên là Đồng nhi ấy chờ ở vị trí cô ta suýt nữa bị đụng lần trước, thấy anh đi tới, Đồng nhi trực tiếp nghênh đón: “Anh cảnh sát, anh tan ca rồi?”

An Lý Mộc nhìn cô ta, mỉm cười gật gật đầu: “Chào cô, xin hỏi cô cần giúp chuyện gì?”

Ngón tay Đồng nhi quấn lọn tóc dài cuốn xoăn rủ trước ngực, cắn môi dưới nhìn An Lý Mộc một cái, nhỏ giọng hỏi: “Anh cảnh sát, anh có bạn gái chưa? Có muốn em giới thiệu đối tượng cho anh không?”

An Lý Mộc sửng sốt, lập tức vẻ mặt bất đắc dĩ, “Cảm ơn, tôi đã có đối tượng.”

Đồng nhi sửng sốt, kinh ngạc ngẩng đầu: “Không thể nào!”

An Lý Mộc gật đầu: “Thật sự có, hơn nữa tôi rất thích cô ấy. Cảm ơn,” nói xong, An Lý Mộc vòng qua Đồng nhi, đi thẳng.

Đồng nhi đứng tại chỗ ngẩn ra một lúc, vội vàng chui vào trong xe lấy tư liệu ra lật lại lật, tiếp theo gọi điện thoại xác nhận, kết quả sau khi tình báo mới nhất đưa qua, Đồng nhi xác định An Lý Mộc hiện tại chắc chắn không có bạn gái, nếu nói có, khẳng định cũng là bạn gái trước, Đồng nhi biết là ai, là Triển Tiểu Liên. Yến gia vì Triển Tiểu Liên mập mạp kia mới muốn làm cho An Lý Mộc chết.

Trong lòng Đồng nhi nói không ra cảm giác gì, đàn ông tình một đêm không biết dễ tìm bao nhiêu, đặc biệt mỹ nhân giống như cô ta đây, đàn ông đều là muốn tìm cách tiếp cận trước. Nhưng trước mặt An Lý Mộc, cái loại cảm giác ưu việt đó của Đồng nhi không biết sao lại không còn, cảm giác ánh mắt An Lý Mộc cho cô ta chính là cô ta là một người bình thường, anh nói chuyện với cô giao lưu với cô không phải là bởi vì cô là mỹ nhân, mà là vì cô là một công dân cần giúp đỡ.

Đồng nhi ngồi trong xe, cắn môi dưới nhìn bóng lưng An Lý Mộc chậm rãi rời đi, sau đó khởi động xe, đánh tay lái đi ra. Trở lại khách sạn, chuyện đầu tiên Đồng nhi làm chính là lấy ra ba trăm nghìn, Yến Hồi tại vấn đề tiền nong chưa từng bạc đãi bọn họ, Đồng nhi biết mình có tiền, cô ta ném hòm chứa tiền vào cốp xe, điện thoại một cái muốn địa chỉ nhà An Lý Mộc, trực tiếp lái xe qua. Tiếp tục đọc “Thần phục – Chương 100”