Tàng tình – Quyển 1 – Chương 10

Tàng tình

  • Tác giả: Nga Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ thập chương

Lăng Thanh đi ra từ trong thư phòng của Đông Ly Mộ Vân, cũng không lập tức đến nhà ăn, mà là một mình một người đứng trong đình viện một lát.

Nhớ tới chính mình sáu năm trước bắt đầu chuyên tâm luyện kiếm, mấy năm nay gặp Đông Ly Mộ Vân cũng ít đi thấy rõ, lại là không biết hắn và An Dương vương vẫn còn thân cận như thế.

Bây giờ đã lớn, cũng không cả ngày đi theo phía sau Đông Ly Mộ Vân như hồi bé, thấy hắn đối tốt với người khác liền khổ sở giống như thứ quan trọng gì đó của mình bị cướp đi, thế nhưng gã An Dương vương kia… lại có loại cảm giác nói không ra, luôn cảm thấy người này thâm tàng bất lộ, không nên thân thiết quá mức.

Vừa đi vừa suy nghĩ sự tình, bất tri bất giác đi tới cửa phòng ăn, thấy Đông Ly Mộ Vân từ đầu bên kia hàng lang đi tới, chân mày nhíu chặt dường như vô cùng không vui, song ngẩng đầu thấy hắn ở phía trước, khóe miệng lại hơi nhếch lên một tia cười nhạt, đi nhanh mấy bước, “Chờ lâu chưa, có phải đói bụng lắm rồi hay không?”

Lăng Thanh lắc đầu, cùng vào phòng ăn với Đông Ly Mộ Vân, trên bàn đã bày một bàn món ăn, hương món ăn phiêu dật. Lăng Thanh nghe thấy Đông Ly Mộ Vân bảo hạ nhân đưa cơm nước vào trong phòng An Dương vương, cũng dặn dò món nào nhiều hơn một chút, món nào thì không cần, hiển nhiên biết rất rõ sở thích của người nọ.

Lăng Thanh tuy rằng kỳ quái cũng không muốn truy vấn nhiều hơn, ngồi xuống bên cạnh bàn, hạ nhân bưng một mâm đồ đặt trước mặt hắn, mở lồng bàn ra, bỗng nhiên một trận khói trắng mê tầm mắt, khói trắng tan đi liền thấy giữa mâm là một con cá mè hấp, thịt cá trắng nõn, trên thân cá rắc mấy hạt xanh miết, vừa nhìn liền khiến cho người ta chảy nước miếng.

Đông Ly Mộ Vân biết hắn thích ăn, còn một lần làm liền làm hai con, con kia chua ngọt đang muốn sai người cũng bưng lên cùng, đã thấy Lăng Thanh bụm miệng xông thẳng tới cửa, vịn khung cửa nôn khan.

“Làm sao vậy?” Đông Ly Mộ Vân vội vã đi qua vỗ lưng hắn giúp hắn thuận khí, vừa phân phó hạ nhân bưng trà khăn qua đây, “Ta sai hạ nhân tìm đại phu tới xem thử cho ngươi.”

Lăng Thanh nhắm mắt lắc lắc đầu, nhận lấy nước trà của hạ nhân súc miệng, sau đó mới đứng lên, sắc mặt khó coi đến lợi hại. “Ta không sao, có lẽ là vì mấy ngày nay gấp rút lên đường, quá mức mệt nhọc, hơn nữa thời tiết mấy ngày qua lại nóng…”

Thật ra trong lòng chính Lăng Thanh cũng có chút kỳ quái, tâm pháp nội công phái Thanh Hồng coi trọng nhất điều dưỡng tâm tính, sao có thể dễ dàng bị ảnh hưởng của thời tiết như thế? Mà càng kỳ quái hơn chính là, cách làm con cá ban nãy kia, rõ ràng trước đây ăn cũng không cảm thấy, thế nhưng vừa rồi vừa bưng mâm lên liền cảm thấy mùi tanh xông vào mũi, sau đó trong bụng một trận sôi trào.

Có lẽ thật sự là lên đường vất vả rồi… Lăng Thanh nghĩ không ra cái khác, chỉ có thể kết luận như vậy.

Thấy Lăng Thanh đỡ hơn một chút, lo lắng trên mặt Đông Ly Mộ Vân cũng hòa hoãn hơn, vỗ vỗ trên vai Lăng Thanh, ôn nhu nói: “Vậy ta sai người đổi mấy thứ thanh đạm cho ngươi, ít nhiều cũng phải ăn một ít, ăn xong sớm chút nghỉ ngơi.”

Lăng Thanh vẫn như cũ dùng tay áo che miệng, khẽ gật đầu.

Dường như vẫn là thiếu niên trước đây lúc nào cũng ỷ lại vào mình ấy, Đông Ly Mộ Vân tâm niệm khẽ động, không nhịn được đưa tay xoa xoa trên đầu hắn, bộ dáng giống như đại ca, lại có một chút tình tố không bình thường lắm bên trong, chỉ là bị giấu quá tốt, có lẽ Lăng Thanh cũng không có nhận ra.

Bị Đông Ly Mộ Vân đuổi về gian phòng, đối phương tựa hồ còn lo lắng, nói thế nào cũng phải tìm một đại phu xem thử cho hắn mới được.

Lăng Thanh chỉ cảm thấy buồn cười, chẳng qua là choáng váng đầu buồn nôn cũng không phải là tật bệnh xấu gì, tối đa thời tiết nóng bức cộng thêm mấy ngày liền đi đường bị cảm nắng mà thôi, thế này mà gọi đại phu chẳng phải cho người ta cười đến rụng răng?

Thật vất vả khuyên được Đông Ly Mộ Vân, Lăng Thanh đứng dậy từ trên giường, lấy Quy Mộng đặt ở trên bàn, chậm rãi rút kiếm ra.

Thân kiếm mảnh dưới ánh nến lập lòe làn ra cái lạnh thấu xương, chiếu ra đôi mắt hắn, óng ánh nơi đáy mắt nhấp nhô gợn sóng.

Quy Mộng là một thanh kiếm không thể giết người, mà lần này hắn muốn dùng nó giết Hoắc Hiền báo thù cho Liên di!

Ngân quang chợt lóe, mũi kiếm khiêu ánh nến, tay run lên, lại vung ra kiếm hoa lượn lờ. Trên mũi kiếm một đốm lửa nhỏ như hạt đậu kia, chớp chớp tắt tắt nhảy lên, kiếm phong vù vù rung động, lại chỉ làm cho màn giường khẽ lay động, trang sách khẽ lật, múa xong một chiêu, mũi kiếm xẹt qua đỉnh nến, phút chốc, tinh diễm trở về phía trên ngọn nến, cháy mờ mờ ảo ảo.

Lăng Thanh thu thế tra kiếm vào bao, lại thấy nội tức trong cơ thể tán loạn, vội vàng tĩnh khí ngưng thần, điều thuận về như cũ.

Thân thể của mình xác thực có chút không bình thường lắm, ngày xưa sau bữa cơm còn có thể so tài mấy chiêu với Đông Ly Mộ Vân, hôm nay chỉ đùa bỡn hai cái này liền cảm thấy mệt mỏi không chịu nổi. Lăng Thanh buông kiếm lại trở về trên giường, nghĩ, hẳn là vì mấy ngày nay quá mệt nhọc…

Đệm chăn đều là mới thay, đàn hương nhàn nhạt cùng với một chút hương bách hợp an thần, là hắn thích cũng là thói quen cho tới nay của hắn. Nhưng lại làm dấy lên một hơi thở khác trong trí nhớ của hắn — trầm liễm, ổn thực, có vài phần bá đạo không cho chống cự, quanh quẩn toàn thân. Mười ngón đan nhau, thân thể giao triền, thật sâu nuốt vào đối phương, thừa nhận luật động của y, tiếp thu nhiệt tình của y…

Hắn biết, nam nhân kia là cổ độc hữu dụng nhất đối với hắn trên đời này, trúng, liền không giải được, hãm vào, liền khó mà lại quay đầu…

Ngày mùng mười, Hoắc phủ trong kinh thành bận rộn và náo nhiệt, màn đỏ thẫm quanh tường quấn ngói, tân khách các đường nối liền không dứt, đội ngũ nâng thọ lễ vào cửa vẫn kéo dài đến đầu phố, đồ sộ và phô trương biết bao. Đội ngũ xuất giá của Đình Nghi công chúa mấy hôm trước cũng không phô trương bằng như thế.

Cửa sau Hoắc phủ, mấy đạo nhân ảnh lén lút.

“Người nào?” Thị vệ ở cửa còn chưa đợi thấy rõ người tới, đã bị mấy tỏa hồn châm phóng ngã. Đinh sắt dài ba tấc, một đầu có móc, vừa vào da thịt liền chui vào trong, là tuyệt học của phái Yên Thanh.

Chưởng môn phái Yên Thanh làm một cái thủ thế, phía sau có người đi lên kéo thi thể của thị vệ đi, phút chốc liền đổi xong y phục của thị vệ đi ra.

Thấy thế, chưởng môn phái Yên Thanh quay đầu lại khẽ gật đầu một cái, người ẩn từ một nơi bí mật gần đó lần lượt đi ra, Đông Ly Mộ Vân hóa trang thành vai kép võ cùng với Lăng Thanh hóa trang thành tiểu sinh, trong rương vốn nên để đạo cụ và y phục diễn bên cạnh người đặt kiếm khí của bọn họ, một vài nhân sĩ giang hồ khác cũng hóa trang thành các loại người trong hí kịch.

Thấy chưởng môn phái Yên Thanh ra hiệu có thể, liền khiêng cái rương tiến vào Hoắc phủ.

Hoắc phủ cực lớn, mái cong hành lang uốn lượn, trang trí hoa lệ.

Đi không bao lâu, liền thấy An Dương vương cùng với một người trông như thống lĩnh đi tới trước mặt, An Dương vương âm thầm dùng ánh mắt hướng Đông Ly Mộ Vân, năm ngón tay trái siết chặt, tay phải ra hiệu một và ba, tiết lộ cho bọn họ toàn bộ tình huống thủ vệ bên trong phủ.

Đông Ly Mộ Vân quay đầu lại, thấy An Dương vương và người nọ vòng qua chỗ ngoặt, thấp giọng nói mấy câu với chưởng môn mấy đại môn phái, mấy người kia chia ra mang người theo mình rời đi hướng khác nhau.

Lăng Thanh và Đông Ly Mộ Vân cùng với những người còn lại tiếp tục men theo hành lang dài đi về phía trước, đi không bao xa liền bị người ngăn lại.

“Các ngươi là ai?”

Đông Ly Mộ Vân hơi hạ thấp người, “Bẩm vị gia này, ngài vừa nhìn là biết chúng ta là gánh hát.”

“Gánh hát?” Trên mặt một người thị vệ bên cạnh lộ ra mấy phần cảnh giác, “Người của gánh hát đã tới rồi, đều đang chờ sau sân khấu, các ngươi là thế nào vậy?”

Lòng bàn tay cầm chiết phiến của Lăng Thanh hơi đổ mồ hôi, trong quạt giấu mấy cái phi tiêu, nếu như tình huống không đúng thì sẽ ném ra.

Đông Ly Mộ Vân cũng trầm tĩnh, “Vị gia này, ngài xem chúng ta nâng mấy thứ này như vậy, làm sao đi cửa trước làm nhục bộ mặt Hoắc đại nhân được chứ?”

Hai thị vệ kia đánh giá bọn họ một vòng, tựa hồ nghĩ Đông Ly Mộ Vân nói cũng có đạo lý, liền thả đi. Mọi người không khỏi đều thở ra một hơi.

Sân khấu dựng trong vườn, cách một ao hoa sen, trên tiểu lâu đối diện ngồi đầy tân khách, Hoắc Hiền ngồi giữa lầu hai, hai bên người tất cả đều là hộ vệ mặc đồ thêu hai con rắn nước.

Lăng Thanh sau sân khấu nhìn xuyên qua tấm màn vải, thủ vệ xung quanh tiểu lâu toàn bộ đã là người phe mình.

Trên sân khấu vừa mới diễn xong, trong tiểu lâu đối diện tiếng vỗ tay như sấm.

“Lăng Thanh.”

Theo tiếng quay đầu lại, Đông Ly Mộ Vân từ trong rương chứa đạo cụ lấy Quy Mộng ra đưa cho hắn, sau đó vỗ vỗ lên vai hắn, “Ở đây khinh công của ngươi tốt nhất, vậy xem ngươi đi.”

Lăng Thanh không lên tiếng, chỉ là gật đầu. Tiếp tục đọc “Tàng tình – Quyển 1 – Chương 10”

Tàng tình – Quyển 1 – Chương 9

Tàng tình

  • Tác giả: Nga Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ cửu chương

Ở một thời gian trên Thiên Tuyệt sơn, Lăng Thanh quen thuộc không ít với hoàn cảnh trên núi, những người khác trong giáo cũng dần dần hiểu được người mang mặt nạ này thân phận bất đồng với những thị sủng trước kia, vì vậy trên thái độ cũng không giống như lúc hắn mới tới.

Thiên Tuyệt giáo chiếm cứ thế lực mảng lớn phía nam, sự vụ trong giáo bề bộn, phải quản hạt phải kinh doanh, còn phải xử lý phân tranh cùng với các phái khác trong võ lâm giang hồ, vì thế Yên Vân Liệt thường xuyên bận rộn chuyện của chính y, thế nhưng một khi rảnh rỗi đều sẽ ngấy bên cạnh hắn, ăn ngủ đến ngâm suối nước nóng sau núi, có thể làm, không thể làm, ngoại trừ tháo mặt nạ của hắn xuống, cái khác đều để cho Yên Vân Liệt làm một lần.

Trước người, Yên Vân Liệt là giáo chủ lãnh túc uy nghiêm; sau người lúc không có ai, Yên Vân Liệt lại luôn là tâm tính trẻ con, tìm một chỗ trốn, chờ khi hắn đi qua lại đột nhiên nhe nanh múa vuốt nhảy ra, hoặc là thừa dịp Lăng Thanh không chú ý sáp lại trộm thơm chụt một cái lên mặt hắn, hay hoặc là khi cùng nhau ăn cơm vì ai ăn đầu cá, ai ăn đuôi cá, lấy đũa làm kiếm vung tay đùng đoàng, cuối cùng chén bát ngổn ngang, hai người quấn nhau trên bàn cơm…

Ngày như thế, Lăng Thanh trải qua rất thỏa mãn, cũng rất thống khổ.

Từ bên Đông Ly Mộ Vân rời đi đã gần hai tháng rồi, ngẫm lại mình vốn là tới lấy thuốc giải, độc trên người đã sớm giải, cũng nên là lúc cáo từ xuống núi, thế nhưng đi lần này, cũng không biết tương lai sẽ thế nào, hay là không bao giờ có thể có lúc ở chung với Yên Vân Liệt như vậy nữa…

Mỗi lần nghĩ đến đây, Lăng Thanh trong giãy giụa cùng với do dự, lại là từng ngày mặt trời mọc lặn đi qua.

Tình nghị ẩn sâu sáu năm, một khi nhìn thấy mặt trời, liền tựa như hồng thủy mãnh thú muốn cắn nuốt hắn hầu như không còn. Hắn từng giãy giụa, từng chống lại, trốn tránh, thậm chí dùng cớ khác muốn che đậy quá khứ. Thế nhưng… thích chính là thích, hắn có thể lừa mình, nhưng không lừa được tâm và thân thể mình.

Thế là một ngày sau khi hiểu được, liền phát hiện, thì ra quá khứ của mình đã sớm đều bị Yên Vân Liệt xâm chiếm đầy, mà tương lai hai bên… hắn lại nhìn không thấy.

Ngày hôm đó trời âm trầm trầm, khi mưa chưa rơi khiến người ta cảm thấy dị thường oi bức, Lăng Thanh ở trong phòng bị chán đến có chút bực bội, liền đi một mình ra bên ngoài muốn hít thở không khí.

Đi không bao lâu, liền nghe được một trận tiếng chuông thanh thúy theo gió mà đến.

Trong lòng Lăng Thanh cả kinh, bỗng nhiên ngẩng đầu, liền thấy trên cây cách đó không xa đang ngồi một người, dung nhan như họa, bạch y tung bay. Sự tình lần trước trong phòng luyện công bừng bừng trong đầu, bước chân vốn nhàn nhã của Lăng Thanh dừng lại, sau đó muốn làm như không thấy đi qua bên cạnh hắn.

Lúc đi qua cái cây, liền nghe được một thanh âm lạnh lùng truyền đến.

“Ta thích nhất chính là chỗ này, bởi vì ngồi ở chỗ này có thể thấy rất rõ ràng cửa núi…”

Lăng Thanh ngừng cước bộ, ngẩng đầu, đối diện nụ cười kiều diễm của đối phương, “Lúc Yên Vân Liệt còn là tả sứ, thích mỹ nhân điểm này người giang hồ mọi người đều biết, đồng thời lưu truyền ngoại trừ Yên tả sứ một thân võ nghệ thượng hạng, tướng mạo phong lưu phóng khoáng, còn có đó là đa tình bất chuyên của y…”

Thân thể Lăng Thanh hơi chấn động, không có lên tiếng, chỉ là chờ Linh Quân nói tiếp.

Linh Quân hơi ngẩng đầu, đưa mắt hướng xa xăm, “Lúc thích thì cưng chiều yêu thương, khiến người ta cảm thấy dường như tất cả mọi thứ của hắn đều là vì mình mà sinh, không thích giải quyết xong ngay cả liếc mắt một cái cũng là xa xỉ… Mỗi người đều cho rằng mình là người duy nhất ấy, thế nhưng mỗi người đến cuối cùng đều không thể không nhận rõ, mình thực ra ngay cả trái tim Yên Vân Liệt cũng không chạm đến được.”

“Ta cứ ngồi ở đây xem những người đó một người lại một người bị đưa xuống núi, bước ba bước lại quay đầu, thế nhưng tâm tư người kia đã ở trên người kẻ khác.” Nói xong, Linh Quân nhìn xa xa, xuất thần trong phút chốc, sau đó mới thu hồi đường nhìn, thân thể mở ra, từ trên cây nhảy xuống, nhẹ nhàng rơi xuống đất, chuông bạc trên lưng một trận giòn vang.

“Chính là không biết khi Yên Vân Liệt nhìn thấy khuôn mặt dưới mặt nạ của ngươi… sẽ có cảm tưởng thế nào?” Linh Quân hơi hạ thấp người, dùng một ngón trỏ gợi lên cằm Lăng Thanh, mạt ý cười nơi khóe miệng làm cho sống lưng hắn phát lạnh, “Ngươi nói xem, Vãn Nguyệt công tử… Lăng, Thanh?”

Chỉ cảm giác trong đầu mình một thanh âm ầm ầm vang lên, hắn biết chung quy giấu giếm không được, hắn biết chung quy sẽ bị vạch trần, nhưng lại không nghĩ rằng vạch trần hắn không phải là Yên Vân Liệt, mà là người khác.

Lăng Thanh phẩy đầu, thoát khỏi ngón tay của đối phương, “Ngươi không cần đặc biệt nói, ta rất nhanh sẽ rời đi…”

Linh Quân nghiêng đầu, con ngươi lóng lánh ánh nước thản nhiên nhìn hắn.

Lăng Thanh nắm thật chặt nắm tay, lẩm bẩm nói, “Sau này cũng sẽ không có… sẽ không có người Tần Lâm này nữa!”

Linh Quân nhíu mày, cười lui về phía sau hai bước, sau đó lấy ra cái gì đó ném cho Lăng Thanh, “Cái này có thể dẫn ngươi xuống núi, nhân tiện nhớ kỹ lời chính ngươi nói.” Quay người lại, chỉ còn giọng nói lạnh lùng cùng với tiếng chuông thanh thúy kia ngân nga trên không trung.

Lăng Thanh cúi đầu ngơ ngác nhìn ống trúc thật nhỏ trong tay kia, trong giây lát dùng sức cầm, gân xanh trên mu bàn tay chợt nổi lên. Tiếp tục đọc “Tàng tình – Quyển 1 – Chương 9”

Tàng tình – Quyển 1 – Chương 8

Tàng tình

  • Tác giả: Nga Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ bát chương

Đang đi, bỗng nhiên nghe thấy một trận tiếng leng ka leng keng, theo gió mà đến, khẽ đu bay xa, Lăng Thanh vô ý thức nhìn quanh bốn phía đi tìm nơi phát ra thanh âm, nhưng cái gì cũng không thấy, ngược lại bởi vậy không thể chú ý Yên Vân Liệt đi ở phía trước đã dừng bước, chờ khi thu hồi ánh mắt đã không còn kịp nữa, thế là một đầu đụng phải.

Yên Vân Liệt cười xoa đầu hắn, “Lúc vừa mới thấy ngươi, cảm thấy ngươi rất đứng đắn, mỗi tiếng nói cử chỉ quy củ mà cứng nhắc, lại lộ ra ôn nhã cùng trầm ổn, thời gian lâu mới phát hiện, thực ra ngươi căn bản lúc nào cũng liều liều lĩnh lĩnh, sau khi bị chọc giận giống như là mèo bị giẫm phải đuôi, tính tình không tốt còn ưa đánh, té ra đứng đắn này cứng nhắc này tao nhã này, đều là giả vờ.”

Lăng Thanh hung hăng trừng hắn một cái, tay bị Yên Vân Liệt nắm không có biện pháp một chưởng quăng ra, không thể làm gì khác hơn là nhấc chân chuẩn bị cho hắn một cước. Ai ngờ Yên Vân Liệt giống như sớm đã xem thấu, lách mình một cái, sau đó cười ha hả, kéo Lăng Thanh một cước đạp vào khoảng không lảo đảo mấy bước đẩy một cánh đại môn ra.

Đại môn hơi có chút nặng từ từ mở, nương theo thanh âm kẽo kẹt của bàn lề, đầu tiên là để lọt một luồng tia sáng rộng bằng ngón tay, sau đó tia sáng càng ngày càng mở rộng, cho đến khi rọi sáng gian phòng.

Trong phòng là ba khai gian bảy lẫm (1), trên tường treo mấy bức thư pháp bút lực cứng cáp, rồng bay phượng múa, trên mặt đất trải thảm lông lạc đà Tây Vực, rộng rãi, hẳn là một gian phòng luyện công, mà khiến Lăng Thanh cảm thấy hứng thú thì lại là các loại kiếm treo trên tường.

Người tập kiếm, cảm giác linh mẫn với danh kiếm. Lăng Thanh đi vào, liền có thể cảm thấy dao động mơ hồ của danh khí thượng cổ đã trải qua trăm năm.

Yên Vân Liệt liền đứng ở cửa, chắp tay sau lưng, nhìn Lăng Thanh khóe miệng hơi lộ ra mừng rỡ dừng trước mỗi thanh kiếm, thỉnh thoảng đưa tay sờ sờ, không nói gì nhưng tựa như đang giao lưu, nghĩ thầm mình đoán quả nhiên không sai, Tần Lâm thiên về sử dụng kiếm, vả lại kiếm nghệ không tầm thường.

Chỉ là không biết vì sao nhất định không muốn cho mình xem dưới thanh quấn bằng miếng vải đen kia của hắn đến tột cùng là kiếm gì, cũng chưa từng thấy hắn dùng kiếm trước mặt mình.

Lúc này Lăng Thanh đang đứng trước một thanh trường kiếm cả vật thể lộ ra hương vị cổ kính, chuôi kiếm và vỏ kiếm chọn dùng gỗ trắc thượng đẳng tinh chế mà thành, cũng có trang trí ngọc thạch.

“Phi Cảnh?” Lăng Thanh thở dài một tiếng, không tự chủ đưa tay ra lấy kiếm từ trên tường xuống.

Ngụy thái tử Phi tạo ra ba Bách Tích bảo kiếm, kiếm dài bốn thước hai tấc, nặng một cân mười lăm lạng, tôi trong nước sông Chương, mài bằng đá núi Chư, trang trí bằng văn ngọc, bọc ngoài bằng sừng tê giác, sáng tựa sao băng, tên là Phi Cảnh. (“Điển luận”)

Không nghĩ tới có thể nhìn thấy ở chỗ này. Lăng Thanh cầm kiếm chậm rãi rút ra, sống kiếm cao ngất, thân kiếm sáng ngời như gương, hàn khí bức người, là mộc mạc cùng nặng nề hoàn toàn bất đồng với Quy Mộng.

Lăng Thanh cầm kiếm đang muốn múa ra, lại bị Yên Vân Liệt một tay chế trụ, đưa lại một thanh kiếm cho hắn, “Bản tọa thật ra cảm thấy thanh kiếm này thích hợp với ngươi hơn.”

Lăng Thanh nhìn chăm chú về phía kiếm trong tay hắn, kiếm kia cả vật thể thuần trắng, mơ hồ lộ ra ánh sáng xanh, không có vỏ kiếm, không có mũi kiếm, rộng cỡ hai ngón tay, dài ba thước, cũng là thanh kiếm ngọc.

“Ta xem võ công của ngươi chiêu thức nhẹ nhàng linh hoạt phiêu dật phóng khoáng, thanh kiếm dùng miếng vải đen quấn tùy thân này dù chưa từng thấy, nhưng thoạt nhìn cũng không giống như kiếm nặng nề to lớn gì, vẫn là không cần miễn cưỡng.” Nói xong gỡ Phi Cảnh từ trong tay hắn xuống, keng một tiếng tra vào bao.

Lăng Thanh nhìn kiếm ngọc bị đưa tới trong tay, cái lạnh thấm của chất ngọc xuyên qua lòng bàn tay, nhưng hắn hiển nhiên vì câu “Không cần miễn cưỡng” kia của Yên Vân Liệt mà thở một hơi, Vãn Nguyệt kiếm pháp vốn là lấy ở nhẹ nhàng, trước đây nói hắn chém loạn giết loạn ngang với “phách nguyệt”, bây giờ ngược lại nói hắn không thích hợp dùng kiếm nặng.

Yên Vân Liệt thấy ý cười trên mặt Lăng Thanh thu lại, cho rằng hắn là không vừa ý với thanh kiếm ngọc trong tay này, bèn nói: “Thật ra thì bản tọa ngược lại cảm thấy có thanh kiếm phi thường hợp ngươi, chỉ tiếc đã danh kiếm có chủ.”

Lăng Thanh không khỏi có chút hứng thú, hỏi hắn, “Kiếm gì?”

“Quy, Mộng.”

Hai chữ làm Lăng Thanh hoảng sợ, thân thể cũng theo đó không khỏi run rẩy, nghiêng đầu, nhưng thấy biểu hiện trên mặt Yên Vân Liệt không khác, có lẽ là mình đa tâm, liền lấy lại bình tĩnh làm bộ cái gì cũng không thèm để ý.

“Quy Mộng kiếm nhỏ như ngón tay, mỏng như cánh ve, thích hợp với chiêu thức võ công như vậy của ngươi nhất, chỉ tiếc chính là vật của Vãn Nguyệt sơn trang, bằng không bản tọa nhất định tìm tặng ngươi, ngươi tao nhã thanh cao như vậy, sử dụng ắt hẳn thuận tay.”

Lăng Thanh gục đầu xuống âm thầm cười, xem như đại giáo chủ này bây giờ còn có chút ánh mắt, nhưng đồng thời đáy lòng lại có mấy phần buồn bã… Hắn thật là, ngay cả Quy Mộng kiếm hiện tại ở trên tay người nào của Vãn Nguyệt sơn trang cũng nhớ không được…

Lăng Thanh đặt kiếm ngọc ngang trước mặt mình, ngón tay chậm rãi quét qua thân kiếm, “Yên giáo chủ có biết, Quy Mộng kiếm kì thực là một thanh kiếm không thể giết người…”

Năm đó khi phụ thân giao kiếm cho hắn đã nói với hắn: “Lăng Thanh, con phải nhớ kỹ, Quy Mộng lưỡi hẹp kiếm mỏng, là một thanh kiếm không thể giết người. Mà đạo võ học là vì trừng ác dương thiện, có muốn đoạt tính mạng người hay không, nằm ở con, mà không phải là kiếm.”

“Người kiếm thuật cao siêu, dù cho dùng kiếm gỗ cũng có thể lực chiến quần hùng.” Yên Vân Liệt cười xoay người lại, “Giấu kiếm ở vô hình, khi kiếm nghệ cực hạn, không kiếm thắng có kiếm.” Nói xong, bàn tay lật quấn, bỗng nhiên sinh ra một đạo khí vô hình, chính là chiêu lấy sức rượu theo gió mà múa dưới đền thờ đêm trăng ấy.

Lăng Thanh chặn ngang kiếm, khí mà chưởng phong của Yên Vân Liệt quét ra nhất thời bị chém thành hai luồng, sắc bén xẹt qua sườn Lăng Thanh.

Hai người tựa hồ đều hưng trí, khóe miệng Lăng Thanh nhếch lên nói tiếng: “Đa tạ!” Liền giơ cao kiếm ngọc cổ tay lật lên, một làn gió thu phất lá làm cho Yên Vân Liệt lui hai bước về phía sau.

Yên Vân Liệt vừa mới đứng vững, Lăng Thanh nhẹ nhàng xoay người, toàn bộ thân thể cơ hồ cong về phía sau thành hình cây cung, lại là một chiêu đảo ngược lại, kiếm ngọc cơ hồ xẹt qua mặt Yên Vân Liệt.

Yên Vân Liệt bị bức lui đến chân tường, rõ ràng cảm giác được ý khiêu khích trong chiêu thức của đối phương, giống như buổi tối ánh trăng trêu người kia, dưới miếu thờ, hương hoa đêm, hai người tranh đoạt một vò nữ nhi hồng mười tám năm, thân ảnh tuấn tú của thanh niên như mộng như ảo, không nghiêng không ngả gõ vào trung tâm trầm lặng như nước hiếm có người bước vào kia.

Thế là trên bàn tay rót thêm mấy phần nội lực, nhưng lúc ra chiêu vẫn là cực kỳ bảo lưu.

Đây là lần đầu tiên Yên Vân Liệt thấy Lăng Thanh dùng kiếm, trường sam lụa bạch theo di chuyển phấp phới, tóc đen cùng múa cùng múa, thân thủ uyển chuyển, kiếm thế tiêu sái, như ngắm hoa, như nâng trăng, mỗi một chiêu đều tựa nước chảy mây trôi, mà làm cho người khác cảm động nhất lại là tự tin cùng ngạo nghễ không ngừng lộ ra từ trên thân người nọ, càng làm cho Yên Vân Liệt cảm thấy đối chiêu với hắn là chuyện cực kỳ vui tai vui mắt.

Ước chừng hơn mấy chục chiêu sau, Lăng Thanh thượng bộ thất tinh (2) xoay nhanh lại đâm xiên một kiếm chém qua, không trình tự gì có thể nói.

Yên Vân Liệt liền biết hắn là không nhẫn nhịn nữa, kiếm thế vốn trôi chảy mềm mại cũng không còn, người nọ bắt đầu cầm kiếm ngọc chém như đao giết heo, nghĩ tiếp tục như vậy cũng là không có gì đáng ngại, chỉ là nếu chém hỏng đám tranh chữ trên tường kia, chính mình vẫn là sẽ không nỡ.

Tay Yên Vân Liệt thành ưng trảo hướng về phía kiếm Lăng Thanh đang chỉ đến, lúc sắp đâm lên, ngón tay đột nhiên duỗi thẳng hướng phía bên cạnh, xẹt qua thân kiếm, ngón trỏ cùng ngón giữa cũng duỗi điểm một cái trên vai Lăng Thanh.

Tỷ võ luận bàn, điểm đáo vi chỉ (3). Thế nhưng Lăng Thanh căn bản không để mình bị đẩy vòng vòng, xoay người lại chính là một kiếm đánh ngang ra, Yên Vân Liệt dùng ngón trỏ cùng ngón giữa kẹp lấy kiếm hắn đâm tới, cổ tay Lăng Thanh xoay một cái, thân kiếm được rót vào nội lực lại đánh văng Yên Vân Liệt ra, hiển nhiên là bộ dáng không chịu bỏ qua.

Chỉ nói hắn rất không chịu thua, Yên Vân Liệt cũng chỉ nghiêm túc muốn mau sớm kết thúc. Xoay người, lật chưởng, thấy rõ khe hở trong chiêu thức của Lăng Thanh một chưởng đánh ra.

Lăng Thanh là không nghĩ tới Yên Vân Liệt mới vừa rồi còn cơ hồ là nô đùa sau một khắc lại nghiêm túc ra chiêu, đợi khi cảm giác được một cỗ khí lạnh thấu xương trong chiêu thức của đối phương kia, đã không kịp phản ứng nữa, cứng rắn trúng một chưởng này, bị nội lực đánh bay xa mấy trượng.

“Tần Lâm?” Yên Vân Liệt đồng thời kinh ngạc, đã nhấc thân xông đến, vốn muốn để hắn ngừng tay, ai ngờ gia hỏa này lại ngốc đến tự mình đi chắn một chưởng. Tình hình dưới vách núi hôm đó nhanh chóng xẹt qua trong đầu Yên Vân Liệt, nhất thời tim như đao đâm, chỉ sợ hắn lại lần nữa bị thương.

“Bịch!” Vật nặng rơi xuống đất, Yên Vân Liệt ôm Lăng Thanh cùng nhau ngã trên mặt đất. Tiếp tục đọc “Tàng tình – Quyển 1 – Chương 8”

Tàng tình – Quyển 1 – Chương 7

Tàng tình

  • Tác giả: Nga Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ thất chương

Ôm một đống cành khô trở về bên hồ.

Nước hồ trong như gương, bất ngờ có người từ trong nước nổi lên, tóc dài đen bóng như gấm tựa đuôi cá chép, khẽ vung vẽ nên một đạo đường vòng cung trên không trung.

Nam nhân lõa nửa người trên, vai lưng dày rộng, to lớn cao ngất, da đọng nước dưới hoàng hôn, có một loại mị hoặc tình sắc khó có thể nói rõ.

Lăng Thanh chỉ liếc mắt nhìn liền xấu hổ nghiêng mặt đi.

Yên Vân Liệt quăng cá bắt được lên bờ, những con cá này vẫy vây đuôi không an phận mà nhảy. Yên Vân Liệt bơi qua nửa người trên ghé vào bên bờ, xem Lăng Thanh lấy cành khô trong tay vừa kéo vừa đâm, liền chính xác đâm trúng một con cá, từ miệng vào, từ đuôi ra, sau đó mắc trên đống lửa.

Yên Vân Liệt không thể không cảm thán thần kỳ của khôi thạch liên, người ngay mấy canh giờ trước còn hấp hối, lúc này đã giống như chuyện gì cũng chưa từng phát sinh, nhìn động tác rút cành của hắn, có lẽ công lực cũng có tiến bộ.

Nhìn Lăng Thanh biểu tình nghiêm túc xuyên hết từng con cá, bởi vì y sam cơ hồ đều bị máu thấm đẫm, lúc này trên người hắn phủ ngoại bào của y, hơi lớn, nửa thân dưới liền từ trong vạt áo lộ ra mảng lớn cảnh xuân.

Ánh hoàng hôn phác ra đường nét màu vàng kim quanh hắn, thêm vài phần nhu hòa, môi hơi nhấp, khóe môi nhàn nhạt nhếch lên, cằm tinh tế, gáy trơn nhẵn, ngón tay cầm cành cây gầy gò nhỏ dài cực kỳ đẹp, Yên Vân Liệt chỉ cảm thấy một cỗ nhiệt lưu xông về phía bụng dưới, kích thích trướng đau ngọt ngào một nơi nào đó. Tiếp tục đọc “Tàng tình – Quyển 1 – Chương 7”

Tàng tình – Quyển 1 – Chương 6

Tàng tình

  • Tác giả: Nga Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ lục chương

Lúc lại lên đường, bầu không khí đã không như lúc trước, Yên Vân Liệt tuy là chật vật, nhưng cũng không biết có phải vì đùa Lăng Thanh vui vẻ hay không, luôn cố tình làm một vài chuyện tình làm người ta phát cáu. Thế nhưng không có người tiếp lời, sau mấy lần hắn cũng cảm thấy không có ý nghĩa gì, đường đi lúc sau toàn bộ thu hồi thái độ vui đùa.

Lăng Thanh vẫn tự trách hắn ngày đó dưới xúc động, đả thương nha dịch mới dẫn đến những kẻ đó trả thù lại, mặc dù Yên Vân Liệt khuyên giải rất nhiều lần, nhưng hắn vẫn không cách nào tiêu tan từ trong đó.

Đi tới trấn nhỏ dưới Thập Quân sơn, liền gặp được bọn họ người bọn họ muốn tìm, dược sư của Thiên Tuyệt giáo — Viên Bất Quy.

Niên kỷ của đối phương không chênh lệch mấy với bọn họ, một thân nho sam, khăn vấn đầu lay động, khi nói chuyện vẻ mặt ôn hòa, khiêm tốn lễ độ, ngược lại càng giống như là một thư sinh. Tiếp tục đọc “Tàng tình – Quyển 1 – Chương 6”