Công bốn, xin đi theo tình tiết – Chương 28

Công bốn, xin đi theo tình tiết

  • Tác giả: Ngũ Sắc Long Chương
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 28 – Phá thai

Nếu không rời khỏi Lam Dương cung, chỉ sợ mệnh của ta đây sẽ đứt tại đây.

Loại công bia đỡ đạn phổ thông như ta, mỗi ngày đặt trước mặt BOSS cuối ngay cả nhân vật chính gánh cũng tốn sức, chỉ uy áp đẳng cấp đã ép tới mức ta hết hơi, huống chi y còn luôn ôm ác ý lớn nhất với ta — y vốn cảm thấy ta là thụ đê tiện xuyên vào thân thể nhi tử y, hàng ngày có việc hay không là phải đả kích trào phúng ta một trận, càng thêm là lúc tắm gội rịt thuốc.

Từ sau ngày đó, y đã sai người trực tiếp dọn đệm chăn của ta lên giường nhỏ gian ngoài phòng ngủ của y, đúng như lời y nói hôm đó, đi lại ngồi nằm của ta, nhất cử nhất động đều thoát không khỏi nơi ánh mắt y nhìn thấy, chút quyền riêng tư cũng không có.

Càng đòi mạng hơn là, trong bụng ta vẫn còn cục thịt ngày một lớn. May mà trong Lam Dương cung dược vật thần diệu, vết trên người ta chưa quá mấy ngày đã toàn bộ tan đi, nếu không theo như cái loại thượng pháp Thu Lam Tự mỗi ngày thay ta bôi thuốc đó, chuyện có thai nhất định cũng không giấu được y.

Hừ! Không phải lên giường mấy lần với cha ta ư, liền muốn bày uy phong bố mày trước mặt ta? Nam nhân từng leo giường ta cũng nhiều, tương lai đến trước mặt nhi tử ta, cũng chẳng qua là một người trong võ lâm nho nhỏ giẫm dưới chân mà thôi!

Ôi… Vẫn là đừng nhắc tới nhi tử, nhắc tới nó càng không có cách nào sống.

Lúc này mới lại qua chưa đến một tháng, chỗ bụng dưới đã có thể nhìn ra được hơi nhô lên. May mà ta mấy ngày nay gầy rất nhiều, quần áo trước kia vừa người bây giờ mặc đều vô cùng rộng, còn có thể che giấu một hai. Nhưng qua thêm vài ngày, còn có thể vẫn giấu giếm được người khác sao?

Không chỉ là bụng không dễ che giấu, thân thể này của ta cũng là ngày một yếu. Hiện giờ soi soi gương là nhìn ra được sắc mặt than chì, hốc mắt hãm sâu, mỗi ngày tới buổi chiều hai má càng là giống như hỏa thiêu. May mà y thuật của tiểu thụ kia là tác giả bật hack, không phải tổ truyền của Lam Dương cung, họ Thu cũng không giỏi y thuật, chỉ cho ta là sau khi xuyên qua hàng đêm xuân tiêu hao rỗng thân thể, chỉ đốc thúc ta tăng cường luyện công, cũng không có động tác dư thừa.

Y không biết, trong lòng ta lại là rõ ràng, thân thể này đích thực là bắt đầu hư hại từ trong ra ngoài. Nếu không thể nhanh chóng làm sảy đứa bé này, tương lai ta cũng chỉ có nước dầu khô đèn tắt.

Ta nếu chết trong cung này, nhất định là thân bại danh liệt không nói, trăm năm cơ nghiệp ma giáo, cũng sẽ bị họ Thu này nhẹ nhàng linh hoạt chiếm đoạt.

Dựa vào cái gì? Ma giáo là một tộc Bách Lý ta tối mày tối mặt hàng trăm năm, mới có phần gia nghiệp này. Thu Lam Tự chẳng qua là từng ngủ với cha ta mấy giấc, đã ưỡn mặt tự xưng là lão giáo chủ gì đó, nay lại hại nhi tử duy nhất của cha ta, ma giáo này chính là nhà y?

Lúc ta còn sống, y đã dám cầm tù giáo chủ ta đây, nhốt đường chủ của ta; đợi sau khi ta chết, trên dưới ma giáo còn không phải bị y rửa sạch một trận, một người trung tâm hướng về Bách Lý gia cũng khó lưu lại tính mạng?

Ta một thân không nhẹ, truyền thừa huyết mạch Bách Lý gia, số mệnh ngàn vạn đệ tử ma giáo đều gánh trên người ta, há có thể cứ bó tay chịu chết ở đây?

Nếu như vẫn còn trong ma giáo, ta làm giáo chủ có cái gì dặn bảo, đệ tử bảy đường phía dưới ai không phải chen lấn thay ta xử lý tốt? Nhưng trong Lam Dương cung, có họ Thu đè, thiếu cung chủ ta đây chẳng qua là treo cái tên, trải qua không khác gì tù phạm, vô luận võ công uy nghi đều hoàn toàn không có chỗ dùng, đành phải bỏ mặt mũi dùng một chiêu mất mặt nhất —

Hôm nọ thừa cơ tắm gội sau khi luyện võ, ta tùy ý tìm một cái cớ, gọi một nữ đệ tử giấu Thu Lam Tự ra sức đưa mắt với ta tới bên mình hầu hạ, cũng thầm vận phương pháp truyền âm nhập bí, cho nàng một vị trí thánh nữ hộ giáo của ma giáo ta, bảo nàng giúp ta đưa tin cho người trong ma giáo.

Nàng kia tức khắc lệ rơi đầy mặt, cắm đầu chui vào trong lòng ta khóc nói: “Giáo chủ, ngài thật không có lương tâm, ta lập nhiều công lao trong giáo như vậy mới chỉ là một Thiên Cơ đường chủ, một cung nữ Lam Dương cung ngài liền không tiếc cho nàng địa vị thánh nữ hộ giáo bắt mắt như thế!”

Giang Bạch Tố? Nàng sao lại chui vào Lam Dương cung?

Trong giáo chúng ta vẫn còn nhân tài trung tâm đắc dụng! Ta kích động nhất thời nói không nên lời, vươn tay xoa chỗ giao nhau bên má nàng với gáy. Nàng lau lau nước mắt, từ trên gương mặt bóc một lớp da người đưa tới trong tay ta, lộ ra dưới mặt nạ dung mạo tuyệt sắc nhiều năm ấy. Ta nâng cái mặt nạ kia, tay gần như hơi run, run giọng hỏi: “Ngươi sao có thể dịch dung?” Vì sao ta làm giáo chủ cũng không biết, một đường chủ lại có thể biết dịch dung?

Nàng kinh ngạc nhìn ta, trong đôi mắt đẹp một mảnh không tin: “Giáo chủ, dịch dung là thủ đoạn thiết yếu của tiểu thuyết đam mỹ võ hiệp chúng ta, từ nhân vật chính cho tới nhân vật phông nền đệ tử các phái đều nên biết một chút, ngài vậy mà không biết tí gì ư?”

Thứ ngay cả một đường chủ dưới tay ta cũng biết… Tác giả ngươi hận ta bao nhiêu chứ!

Ta tức khắc mất đi hứng thú nghiên cứu mảnh da ấy, ném về tay nàng, hỏi nàng là làm sao chui vào trong cung này.

Giang Bạch Tố nói: “Khi đó lão giáo chủ chiếm Xử La sơn, nhốt đám đường chủ chúng ta đây vào Tư Quá nhai, còn phái người Lam Dương cung ngày đêm giám thị. Ta khi đó dịch dung một đệ tử thành bộ dạng mình, lại giết một thị nữ đưa đồ ăn của Lam Dương cung, lột da mặt nàng đeo lên, cứ như thế chui vào cung. Thực ra mấy ngày nay thuộc hạ vẫn muốn liên hệ với giáo chủ, nhưng mà lão giáo chủ trông ngài rất gắt, không dám làm bừa. May mà giáo chủ ngài giỏi quan sát, nhìn một cái là nhận ra thuộc hạ trong người hầu…”

Ta tùy ý phất phất tay, bảo nàng khỏi cần lại tâng bốc, thừa dịp bốn phía không có người, trước giao chính sự: “Ngươi nay liệu có cơ hội xuất cung? Bản tọa có chuyện quan trọng cơ mật muốn giao cho ngươi, ngươi có làm được?”

Giang Bạch Tố dịu dàng lạy, trong mắt một mảnh nhất định làm được: “Cùng lắm thì giết thêm mấy người lẫn ra ngoài, giáo chủ có chuyện gì cứ việc dặn bảo.”

Ta do dự một lúc, vẫn không mặt mũi nói thật, hắng giọng bịa ngược: “Bản tọa từng sủng hạnh một thị nữ trong Lam Dương cung, không ngờ nàng hình như có thai… Ngươi thay bản tọa lấy chút thuốc hiệu lực mạnh tới, cắt đứt mầm tai họa ấy.”

Giang Bạch Tố cúi đầu “a” một tiếng, nói: “Giáo chủ ngài thật cặn bã…” Bị ta lườm, lại nuốt lời phía sau xuống, thần sắc tàn nhẫn đổi chiều hướng: “Giáo chủ lâm hạnh người nào? Thủ hạ đi giết nàng dứt hậu hoạn.”

Nghìn xưa khó đối mặt chỉ duy nhất cái chết… Trên mặt ta hơi nóng, giơ tay bưng mặt, vẫn là bịa tiếp: “Bản tọa lưu nàng còn có tác dụng, loại trừ đứa bé đó là được. Bạch Tố, việc này ngươi cần phải tận tâm, dược lực phải mạnh nhất, dù cho tổn thương… tổn thương cơ thể mẹ cũng không sợ, chỉ không gây ra mạng người là đủ rồi. Còn nữa, phải nhanh!”

Chờ một tháng nữa, theo như cách nói của lão đại phu đó, sẽ đi nửa cái mạng của ta. Đương nhiên, đừng nói nửa cái, dù cho một cái mạng đều đi, họ Thu kia cũng có cách phơi ta thành xác khô, sai người dựng đến đại hội võ lâm đi theo tình tiết.

Giang Bạch Tố nhưng lại lau nước mắt nói: “Thuộc hạ hiểu rồi, giáo chủ thì ra là vì lợi dụng nàng mới ra hạ sách này… Đáng thương ngài một công bốn từ đầu cong đến cuối, lại phải uất ức tự mình ôm nữ nhân…” Không biết thương cảm những thứ gì, khóc một tràng mới từ từ thu nước mắt rời đi.

Từ đó về sau nàng liền đổi bộ mặt đứng đắn, không lại đưa mắt với ta nữa, cũng không giống đám cung nhân bên cạnh ấy vây xem ta như nhân vật chính quyển sách tiếp theo. Qua bốn năm ngày, lại tới lượt nàng hầu tắm, ta tắm gội xong đổi áo mới, liền cảm giác trong tay áo cứng rắn giấu viên thuốc. Giang Bạch Tố cách vài cung nhân, xa xa gật đầu cười với ta, dường như là có ý tranh công với ta.

Ta cũng nhìn lại nàng, không chần chừ nữa, xoay người liền nương động tác chỉnh áo che giấu, đưa thuốc vào trong miệng. Lát nữa cứ nói là bị cảm đau bụng, nhân đến nhà vệ sinh đợi đứa bé sảy, hẳn sẽ không có người nhìn ra… đi?

Ta vừa đi vừa vận công tiêu hóa dược lực, chỉ cảm thấy trong cơ thể ấm áp dễ chịu vô cùng thoải mái, ngay cả nội tức vận hành cũng dường như thông thuận hơn mọi khi, chỗ bụng lại không thấy chút động tĩnh. Bạch Tố không phải là lấy nhầm thuốc rồi chứ? Hay là động tác của nàng bị người trong Lam Dương cung nhìn thấu, họ Thu sai sao người lén đổi thuốc cho nàng?

Ta một mặt hóa giải dược lực, một mặt thấp thỏm bất an đi đến phòng khách, dưới uy áp BOSS của Thu Lam Tự ăn bữa thức ăn không mùi không vị, nhiều lần chú ý trong bụng, lại vẫn không có động tĩnh gì.

Đến tối Thu Lam Tự theo thường lệ muốn kiểm tra thành quả một ngày đọc sách này của ta. Ta đâu còn có tâm tư đọc sách, cả đầu đều là thứ đòi mạng trong bụng này, một bộ Tiệt Vân chưởng pháp đọc lung tung, sai sót chồng chất. Đọc xong rất lâu, trong phòng đều lặng lẽ không tiếng động, y cũng không trách phạt ta giống như ngày thường.

Ta đang nghĩ Thu Lam Tự là đổi tính hay là cuối cùng phát hiện đầu óc của ta không thể vứt đi so với người xuyên việt, y bỗng cười lạnh một tiếng: “Mấy ngày nay không cho ngươi gần nam sắc, sao lại bắt đầu thông đồng nữ nhân ư? Vì nữ tử kia mấy ngày không cho ngươi sắc mặt tốt, ngay cả sách cũng nhìn không được? Võ công của ngươi đã là kém rất xa cha ngươi, nếu ngay cả mấy trang khẩu quyết chưởng pháp cũng không biết thuộc, còn sống có ý nghĩa gì?”

Y đã biết! Hai người chúng ta lúc đó rõ ràng là dùng phương pháp truyền âm nhập bí đối đáp, người bên ngoài không thể nào nghe thấy… Ta nói thuốc này sao lại không có hiệu quả chút nào, thì ra y đã sớm biết, vẫn để ý ta và Giang Bạch Tố.

Vậy y phải chăng cũng biết chuyện ta có thai rồi?

Trán ta tức khắc tỏa ra một lớp mồ hôi lạnh, toàn thân không thể ức chế run rẩy — ta không phải là tham sống sợ chết, nhưng thể chất sinh con này là sỉ nhục cả đời ta, sao có thể để y biết… Trong đầu một mảnh mê muội, lại không cảm giác bị y một phen kéo lấy quần áo sờ từ trên xuống dưới, ngay cả ngọc bội túi thơm trên người cũng đều bị kéo xuống nhìn.

Ta không quan tâm gì khác, chỉ gắng hết sức hít vào sít chặt bụng dưới, chỉ sợ y nhìn ra chỗ nào không đúng. Đợi y lục soát qua một lần, quần áo trên người ta cũng sớm bị ướt đẫm một lớp mồ hôi, che kín bụng dưới lùi về giường nhỏ ngã ngồi.

Thu Lam Tự lại theo sát một bước, ngay cả búi tóc cũng thuận tay gỡ tan, giũ tóc ra kiểm tra một lần, lại mang theo ý cười hỏi ta: “Nữ tử kia cho ngươi là thuốc gì, giấu ở đâu? Bản tọa một ngày này đều chờ ngươi hiếu kính thuốc độc, sao lại không chờ được?”

Thì ra y không biết, thì ra y chưa đổi thuốc, thật sự là quá tốt… Không, không tốt chút nào! Nếu như Thu Lam Tự không động tay chân, vậy ta vì sao đến giờ trong bụng còn chưa có động tĩnh?

Ta rõ ràng đã dặn Giang Bạch Tố chỉ cần hiệu lực tốt, dù có tổn thương cơ thể mẹ cũng không sợ; nàng cũng rõ ràng gật đầu tỏ ý với ta, chắc chắn sẽ không phạm sai lầm. Đường chủ đắc dụng nhiều năm của ta, lẽ nào chút chuyện nhỏ này cũng làm không tốt? Hay là… đứa bé này không phải thuốc bình thường có thể làm sảy, đã cắm rễ sâu trong máu thịt ta, không sinh hạ ra không được?

Mạng ta xong rồi!

Cơ thể ta mềm nhũn, ngã thẳng xuống chỗ tựa lưng, chỉ cảm thấy thở vô cùng hao sức, cố gắng kéo cổ áo còn ngại không đủ, đầu ngón tay không ngừng quẹt trên cổ, hận không thể kéo tầng thịt da vướng víu kia xuống.

Thu Lam Tự dùng sức khép hai tay ta trong lòng bàn tay, một tay vặn cằm ta nâng lên trên, bốn mắt nhìn nhau với ta, vội vàng hỏi: “Ngươi làm sao vậy? Ngươi lại thà rằng tự mình uống độc cũng không chịu ở đây?”

Trong lòng ta một mảnh thảm đạm, hai tay dùng sức giãy giụa, nước mắt ngăn không được lăn khỏi vành mắt, mù mờ kêu về phía hư không: “Cha…” Ngươi hại chết ta!

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s