Bạn muốn tớ làm gì trước?

Bạn có biết tớ có một cái lịch bất thành văn khi đăng nội dung trong blog không ^^

Lịch này đơn giản lắm
1. 2 chương ngôn tình
2. 2 chương đam mỹ
3. Nội dung bất kỳ khác 2 nội dung trên

Cái số 3 này có thể bao gồm sub 1 video, dịch 1 đoạn light novel, dịch 1 note của sách, dịch một dự án phiên ngoại truyện bất kỳ. Từ trước tới giờ thì tớ toàn chọn việc làm ở cái số 3 theo ý thích, hoặc đơn giản hơn là làm cái nào dễ nhứt :P Thế nên thành ra có nhiều dự án thuộc cái số 3 bị tớ bỏ rơi hơi bị lâu luôn >.<

Thế nên từ giờ tớ sẽ trao cho các bạn, những người đọc của blog tớ quyết định cái các bạn muốn xem, tức là muốn tớ làm trước khi đến bước số 3 phía trên. 1 đợt poll sẽ được mở cho tới thời điểm tớ xong chương đam mỹ thứ 2. Sau đấy tớ sẽ mở đợt mới. Và nội dung được vote nhiều nhất trong đợt đó sẽ được tớ thực hiện. Nếu nhiều phương án có cùng số vote thì tớ sẽ tự chọn 1 trong số đó. Trong trường hợp không có ai quan tâm đến poll thì tớ lại tiếp tục làm theo ý mình như trước thoai, há há XD~

Bình chọn đợt 7/2 là Sub 1 video tự do

Mở poll đợt mới

Đối thoại giữa thiên sứ và ma quỷ – Thái Kiện Nhã

Lại quay về với nhạc Trung. Đây là một bài hát rất bắt tai. Tớ thích bài này vì lời bài hát cũng khá giống thái độ của tớ đối với tình yêu nữa :P

Đối thoại giữa thiên sứ và ma quỷ – Thái Kiện Nhã

天使与魔鬼的对话

Sáng tác: Thái Kiện Nhã
Dịch và sub: Yappa
Download

Tag: thiên sứ cùng ma quỷ đối thoại, thiên sử dữ ma quỷ đích đối thoại, tanya chua, cuộc đối thoại giữa thiên sứ và ma quỷ, tian shi yu mo gui de dui hua, cai jian ya, 蔡健雅

Ma đầu – Quyển hạ – Chương 13

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ thập tam chương

Mạnh Trúc mấy ngày nay chẳng khác nào bế quan, cả ngày trừ ăn cơm đi ngủ ra đều đang luyện võ. Lạc Thịnh Vũ nói câu mập mờ, chỉ nói có thể dạy hắn võ công, lại không nói rõ ràng. Mạnh Trúc là một người yêu võ, có lẽ là đã thành thói quen nhiều năm, bị y khiêu khích như thế, đâu có lý do không động lòng.

Mạnh Trúc không hỏi Lạc Thịnh Vũ cũng không nói, nhưng lúc hắn luyện võ sẽ chỉ điểm một chút, hoặc là khi chính mình luyện võ cũng không kiêng dè, như vậy cũng chẳng khác nào để Mạnh Trúc xem rõ ràng, chẳng khác gì dạy hắn võ công.

Mày dài của Mạnh Trúc cau lại, mặc dù Lạc Thịnh Vũ sau đó không có lại công khai dạy hắn võ công nữa, chỉ là như vậy vẫn cảm thấy mình nợ nhân tình y, trong lòng cảm thấy không yên.

Trong núi ngoại trừ mấy người cũng không có những người khác, có vẻ phi thường yên tĩnh. Mạnh Trúc mấy ngày nay tâm tình cực kỳ không tốt, chủ yếu bởi vì bụng dưới hắn, không biết có phải nguyên nhân trong lòng hay không, hắn luôn cảm thấy có chút nhô lên, tựa hồ là lớn hơn một chút, có áo dài che đương nhiên là nhìn không ra. Nội lực tuy rằng vận dụng cũng càng ngày càng tự nhiên, nhưng xa xa không đạt tới công lực trước đây.

“Nơi này là mộ của sư phụ ngươi?”

Mạnh Trúc nghe thấy thanh âm Lạc Thịnh Vũ mới đột nhiên phục hồi tinh thần lại, ảo não tính cảnh giác của mình càng ngày càng kém, có người gần bên mà lại không phát giác. Hắn không nói gì, chỉ gật gật đầu.

Lạc Thịnh Vũ đến gần hai bước, trên mộ bia không có chữ gì, bên cạnh cũng có vài toà, cũng không có gì như nhau, nói: ”Này đó đều là mộ của Vân Thiên cốc chủ?”

Mạnh Trúc xem như ngầm thừa nhận, Lạc Thịnh Vũ lại nói: ”Nơi này rời xa trần thế, nhưng thật ra yên lặng, nếu táng ở trong này cũng vẫn có thể xem là một nơi tốt. Nhưng mà không thích hợp với ta.”

“Vậy ngươi muốn chết như thế nào?” Mạnh Trúc tựa hồ nghe thấy chuyện cảm thấy hứng thú, nhíu mày, hỏi.

“…” Lạc Thịnh Vũ trầm ngâm một lát, giống như là rất nghiêm túc đang suy tư, nói: ”Trước năm tuổi, ta đã cho ta sẽ đói chết. Sau đó được nhận nuôi, bọn họ dạy ta bồi dưỡng ta vì nước vì dân, nam nhi tốt phải chết tại sa trường, cũng coi như chết quang vinh chết có ý nghĩa. Về sau tới Lạc gia, đạo nghĩa hiệp, có thể vì nghĩa mà chết… Ngươi nói ta sẽ muốn chết như thế nào? Vậy còn ngươi?”

Mạnh Trúc không khỏi bật cười, nói: ”Bản tọa chưa bao giờ nghĩ tới muốn chết như thế nào, ta nghĩ vĩnh viễn là làm thế nào sống sót.”

“Nói không sai,” Lạc Thịnh Vũ nói: ”Nghĩ mình chết như thế nào là chuyện phiền phức, hơn nữa là một chuyện không thể biết, nhưng làm thế nào sống sót lại không giống. Chẳng qua có lúc ta mới phát hiện, cái trước dễ hơn cái sau nhiều lắm, sống còn có quá nhiều gánh nặng.”

Lạc Thịnh Vũ nói xong Mạnh Trúc không có nói tiếp, một lát sau Lạc Thịnh Vũ lại nói: ”Xem ra ngươi là tính toán vây ta ở chỗ này, không biết muốn tới khi nào?”

Mạnh Trúc còn chưa mở miệng, y tiếp tục nói: ”Cho dù không có sự chia rẽ của ta, những gã anh hùng đại hiệp giả vờ nhân nghĩa kia cũng sẽ đấu một sống một chết với nhau, võ lâm vốn chính là như vậy. Mà chuyện trên chiến trường, ta không quản được.”

“Đây là Lạc đại hiệp đang tự coi nhẹ mình.” Mạnh Trúc cười nói: ”Ta cũng không tin người Liêu lại ngốc đến mức hạ một con cờ vô dụng. Cho nên, Lạc đại hiệp tốt nhất ngoan ngoãn ở đây, nếu ngươi còn muốn chạy, bản tọa nhất định giết ngươi.”

“Vậy ta nếu không bước ra một bước, ngươi sẽ không giết ta sao?” Lạc Thịnh Vũ tiếp lời, ”Ngươi lúc trước không phải nói như vậy.”

Mạnh Trúc nhíu mày, xoay người lạnh lùng nhìn y, trong mắt đều là châm chọc, nói: ”Lạc đại hiệp, ngươi mấy ngày nay hao tổn tâm cơ dạy ta võ công, vì không phải là việc này sao? Ta đây nói cho ngươi, bản tọa chính là yêu võ thành si, ngươi làm rất thành công, chỉ cần ngươi không vào võ lâm, bản tọa tạm không giết ngươi.”

Lạc Thịnh Vũ nghe xong tựa hồ có chút mất mát, ánh mắt hướng về phía người trước mặt, nói: ”Ngươi chưa từng nghĩ ta là thích ngươi, cho nên mới muốn dạy ngươi võ công sao?”

Mạnh Trúc không khỏi nở nụ cười, nói: ”Lạc Thịnh Vũ, chính ngươi nói ra lời như vậy cũng không cảm thấy buồn cười sao? Ngươi nói thế, cũng sẽ không biến sắc mặt sao? Ngươi người này, ngươi biết cái gì là thích ư? Ta không tin.”

“Lời như vậy hình như đã nghe được lần thứ hai rồi.” Lạc Thịnh Vũ nói: ”Lần trước khi Lam Y biết ta muốn lưu ngươi bên người cũng từng nói như vậy, nói ta không thể nào thích một người.”

Mạnh Trúc nghe thấy hai chữ “Lam Y”, sắc mặt có chút động dung, nhưng rất nhanh đã bình tĩnh trở lại, nói: ”Vậy nàng thật đúng là hiểu biết ngươi.” Nói xong bước lên hai bước, mới tiếp tục nói: ”Nàng nói không sai, ngươi không phải thích, ngươi muốn chỉ là khuất phục.”

Lạc Thịnh Vũ nhíu nhíu mày, nhưng cũng không nói cái gì. Mạnh Trúc cười một trận trầm thấp trong cổ họng, rồi thôi dịch người đi qua, đi về phía đường về. Đọc tiếp

Ma đầu – Quyển hạ – Chương 12

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ thập nhị chương

Mạnh Hiểu lĩnh mệnh đi ra ngoài giải quyết hết thám tử, sau khi trở về nói cho thủ hạ, bảo rằng cốc chủ cần bế quan, tả hữu sứ đi theo, bảo bọn họ chớ kinh động người ngoài.

Lúc này trong phòng chỉ có hai người Mạnh Trúc và Mạnh Khanh, Mạnh Trúc xoay người chậm rãi ngồi xuống, giơ tay lên giữ đầu nhìn Mạnh Khanh, nhưng cũng không nói lời nào. Mạnh Khanh hiện tại cả người ngã xuống đều khó chịu, tứ chi tựa như bị dỡ ra hết, hắn chờ nhận lệnh, nhưng mà chậm chạp không thấy chủ tử mở miệng.

Mạnh Trúc tựa hồ là mệt mỏi, mắt phượng nhắm lại, lại qua nửa ngày mới lên tiếng: ”Ngươi đi chuẩn bị đi, chuẩn bị xong thì đi.” Dứt lời cũng không mở mắt nhìn hắn, nghe thấy tiếng bước chân xa dần mới thở dài.

“Nghe qua đó là một nơi thần bí.”

Mạnh Trúc mở to mắt, liền nhìn thấy Lạc Thịnh Vũ đã gần ngay trước mắt, hắn cũng không kinh ngạc bao nhiêu. Lúc hắn tỉnh lại liền phát hiện huyệt đạo người này đã giải, mặc dù bị thương nặng, nhưng võ công y vẫn không thể khiến người ta xem nhẹ.

“Bất luận nơi nào, bây giờ không phải do ngươi, ngươi cứ đi theo là được.” Mạnh Trúc liếc mắt nhìn y rồi lại nhắm mắt.

“Nói rất đúng.” Lạc Thịnh Vũ gật gật đầu, đi qua hai bước, nâng tay nắm lấy cổ tay Mạnh Trúc, tư thế ấy giống như là ôm người vào lòng nói: ”Bất kể nơi nào, ngươi đã muốn đi, ta đương nhiên sẽ đi cùng.”

Mạnh Trúc vốn muốn đẩy y ra, nhưng chỗ cổ tay bỗng nhiên một luồng nhiệt, theo cánh tay chảy tới tứ chi trăm xương, thân thể vốn có chút lạnh đột nhiên ấm áp hơn nhiều, rất dễ chịu, không nhịn được mềm người, không có giãy giụa.

Chờ khi Mạnh Khanh thu xếp xong đồ, mọi người chuẩn bị khởi hành, sắc trời vẫn là đen kịt, xung quanh im ắng lạ thường. Bởi vì người đi không nhiều, cho nên cũng sẽ không kinh động người nào, trong thôn trang vẫn giống như thường ngày.

Lạc Thịnh Nghĩa bị người mang ra, vừa nhìn thấy Lạc Thịnh Vũ đứng bên cạnh Mạnh Trúc, không khỏi sửng sốt một lát, lập tức nhíu chặt mày không nói một lời quay đầu đi chỗ khác. Lạc Thịnh Vũ tựa hồ cũng nhìn thấy y, nhưng cũng không nói gì, ngay cả ánh mắt cũng là đảo qua, không có dừng lại khoảnh khắc nào.

Chỗ Mạnh Trúc muốn đi cách nơi này cũng không xa, hai ngày là đến. Đến lúc xế chiều ngày hôm sau, mấy người đã đến dưới chân núi. Mạnh Trúc không nói cái gì, Mạnh Hiểu liền lấy mấy miếng vải đen, che ánh mắt Lạc Thịnh Vũ và Lạc Thịnh Nghĩa lại.

Lạc Thịnh Vũ không khỏi cười cười, y lúc này không nhìn thấy bất cứ thứ gì, chỉ có thể bị người nắm đi, người nắm y này đương nhiên là Mạnh Trúc không thể nghi ngờ. Y nắm tay Mạnh Trúc, nhẹ nhàng nhéo nhéo, nói: ”Như vậy cảm giác không tệ.”

Mạnh Trúc nhíu nhíu mày, bỗng nhiên rung tay một cái, vung y ra, cổ tay lật, để một đầu long lân thất bảo cung vào trong tay Lạc Thịnh Vũ, nói: ”Cầm lấy.”

Lạc Thịnh Vũ không tiếp, khóe miệng mang theo ý cười, nói: ”Coi như ta không đúng, ta không nói như vậy.” Y nói xong vươn tay ra đằng trước tìm tay Mạnh Trúc, vì mắt không nhìn thấy, sờ soạng mấy lần mới nắm trong tay, lại nói: ”Có cái gì, ta nghĩ nghĩ trong lòng là được.”

Mạnh Trúc nắm chặt nắm tay, cũng không muốn nói chuyện với y, dứt khoát đi rất nhanh, thật tâm muốn cho Lạc Thịnh Vũ bị mình dắt bị đất đá vấp. Nhớ tới ngày ấy sau khi mình thiếp đi, lúc tỉnh liền phát hiện lại là bị Lạc Thịnh Vũ giữ trong lòng, sợi tóc hai người quấn lấy nhau, hô hấp giao nhau, tựa hồ rất thân mật…

Đến khi mặt trời sắp xuống núi, cuối cùng đã tới nơi. Lạc Thịnh Vũ đưa tay cởi miếng vải đen trên mắt ra, phát hiện bọn họ đang ở trên một đỉnh núi nhỏ. Chỗ không xa hình như có một sân nhỏ, tường che làm bằng hàng rào và nhà ngói, thoạt nhìn không thể bình thường hơn.

Cảnh sắc xung quanh không hẳn tốt mấy, lại làm cho người ta có loại cảm giác thả lỏng. Mạnh Trúc nhẹ nhàng hít một hơi, nhìn nhìn bốn phía, dẫn đầu đi về phía sân nhỏ.

Cũng không phải đại viện lớn, cũng không phải thôn trang gì lớn, mấy gian nhà ngói tựa hồ chỉ là để người ta tạm thời ở, giống như liếc mắt một cái có thể xem hết. Đọc tiếp

Thần phục – Chương 38

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Bài đăng xông đất nè ^^~

Chương 38 – Đất thị phi

Triển Tiểu Liên ở nhà dì ba ngày, phần lớn thời gian đều là ở trong phòng chơi với Tiểu Phỉ, Tiểu Phỉ là con gái dì, đúng là lúc học đi, trông trắng mịn đáng yêu, Triển Tiểu Liên cực kỳ thích, chẳng có việc gì toàn đùa con bé. Nhà dì mua máy tính, Triển Tiểu Liên có lúc sẽ lên mạng, máy tính nhà dì không mạnh như tiệm net, chơi game là sập, Triển Tiểu Liên chỉ nghịch QQ trên đó.

Lôi Quá Khách lúc không có chuyện gì cũng lên mạng, vừa vặn thấy Triển Tiểu Liên cũng đang online, vội vã gửi tin cho Triển Tiểu Liên, Triển Tiểu Liên vừa thấy avatar Lôi Quá Khách nhảy lên, nhìn cũng không nhìn liền đóng lại luôn, cô bây giờ nhìn thấy Lôi Quá Khách là cả đầu mồ hôi, cùng xuất hiện với Lôi Quá Khách chẳng khác nào lại đụng với biến thái Yến Hồi kia, cô vẫn là bảo mệnh quan trọng hơn, không quan tâm anh ta. Hơn nữa, anh Đầu Gỗ vốn đang để ý đoạn tình yêu qua mạng ấy của cô, cô bây giờ có tự giác thân là bạn gái anh Đầu Gỗ.

Lôi Quá Khách thấy Triển Tiểu Liên rõ ràng đang online mà phớt lờ anh, cũng sắp sốt ruột muốn chết, Tiểu Mễ sao lại thế này chứ? Rõ là lâu cũng không online, bỗng nhiên on còn không nói lời nào, có phải tài khoản QQ bị người khác ăn cắp rồi không?

Triển Tiểu Liên cứ không lên tiếng, giả chết, chơi game không được, cô liền chơi trò chơi trong QQ, thật ra thì Triển Tiểu Liên không thích chơi loại này, quá trẻ con, rất rõ ràng không thích hợp với loại người chỉ số thông minh cao như cô, nhóc ngốc chơi còn bình thường, đang nghĩ, đột nhiên thấy một người tên là Núi Có Cây Chừ ở phòng trống, Triển Tiểu Liên vừa nhìn mã số, không phải là số của Mục Hi sao? Vội vàng vào phòng, giết Núi Có Cây Chừ thất bại thảm hại, cuối cùng người có số QQ đó chạy đi luôn.

Chưa được mấy phút, Triển Tiểu Liên liền thấy avatar Mục Hi nhảy lên.

Núi Có Cây Chừ: Băng Dính! Tớ hôm nay tức chết mất, tớ chơi game toàn thua!

Triển Tiểu Liên vừa vừa nhìn lời của cô ấy liền biết nhóc ngốc căn bản không ngờ người vừa rồi đánh mười mấy bàn chính là cô, cười trộm cũng sắp đau sốc hông, nhóc ngốc này, sao cứ không nhớ như vậy chứ?

Bỏng Thương Yêu: Đấy là bởi cậu ngốc thôi.

Núi Có Cây Chừ: (╰_╯)

Bỏng Thương Yêu: Bị tớ nói trúng rồi phải không? ~\(≧▽≦)/~

Núi Có Cây Chừ: Ấy là đối phương chơi xấu, toàn thả đạn khói đóng băng thời gian gì gì đó, đồ vô liêm sỉ!

Bỏng Thương Yêu: Xin cậu, người ta cái đó chính là vì để người dùng, ai bảo cậu ngốc không biết dùng?

Núi Có Cây Chừ: /(ㄒoㄒ)/~

Bỏng Thương Yêu: Cậu nghỉ ở đâu? Ở Bãi Yến hay là trấn Tuyền Thủy?

Núi Có Cây Chừ: Đều không phải, tớ ở Thanh Thành, mẹ tớ đang nằm viện tại Thanh Thành, tớ nghỉ ở đây.

Triển Tiểu Liên vừa thấy, 囧 một cái, Thanh Thành! Vội vàng “tạch tạch tạch” đánh chữ qua: Nhóc ngốc, cậu thật sự ở Thanh Thành? Tớ cũng đang ở Thanh Thành, cậu ở chỗ nào Thanh Thành?

Núi Có Cây Chừ: Mẹ tớ tại bệnh viện số 1 Thanh Thành, tớ ban ngày trông bà, buổi tối thì ở trong khách sạn của anh trai tớ.

Triển Tiểu Liên “xoạch” hai mắt, nhanh chóng đánh chữ qua: Cậu khi nào thì có anh trai?

Núi Có Cây Chừ: (*^__^*) Hì hì, anh trai tớ quen, rất có bản lĩnh, chính là tính tình không tốt lắm.

Bỏng Thương Yêu: Người có bản lĩnh tính tình đều không tốt, việc này cũng bình thường. Đúng rồi nhóc ngốc, cho tớ cái địa chỉ, tớ có thời gian tìm cậu chơi.

Núi Có Cây Chừ: Tốt nhất tốt nhất, tớ cả ngày đều sắp buồn chết rồi, mẹ tớ còn toàn cản tớ về Bãi Yến.

Bỏng Thương Yêu: Nói cho tớ địa chỉ, tớ buổi chiều tìm cậu chơi.

Núi Có Cây Chừ: Cậu chờ tớ hỏi anh trai tớ. Đọc tiếp